Thế Giới Khác Thay Đổi Giới Tính - Chương 40: Appetizing, Farm Workshop

[previous_page]

[next_page]

Sau khi đi một vòng quanh trang trại, giờ chúng tôi chuẩn bị ghé thăm xưởng sản xuất phô mai và bơ của nơi này.

Khác với thế giới khác, chúng tôi không hề được nhắc nhở về những chi tiết vụn vặt như phải rửa tay cho sạch hay mặc áo khoác trắng lên trên quần áo, nhưng tôi vẫn cứ làm theo để đề phòng. Dù sao đi nữa, đó là vì chúng tôi đang chạm tay vào những thứ có thể ăn được.

Người đàn ông và phụ nữ trung niên có vẻ là người trong vùng đang khuấy sữa dê trong một cái vạc lớn, và họ có vẻ đang đảo phần đã đông đặc lại để cắt đứt nó dù chẳng thực sự biết gì về vi khuẩn axit lactic, còn tôi thì đứng từ xa quan sát. Quả nhiên, khi đến gần ngửi thấy mùi, tôi khẽ ho một tiếng.

“Seiren-sama, thưa ngài, khăn tay đây ạ.”

“À, xin lỗi, và cảm ơn cậu nhé, Oriza-san.”

Tôi dùng chiếc khăn tay mà cô ấy đưa cho để che miệng lại. Sẽ tệ lắm nếu tiếng ho của tôi làm vấy bẩn thức ăn. Nó sẽ khiến chỗ phô mai bị phí phạm mất.

Nguyên liệu làm bơ được cho vào một cái thùng có nắp lớn, rồi bị lắc mạnh. Vì rất khó để lắc nó bằng tay không, theo những gì tôi có thể nhận ra, chiếc thùng dường như đang được lắc bằng ma lực.

“Đó là ma thuật phải không, Gadou-san?”

“Đúng vậy. Bằng cách này, chúng tôi có thể giữ nguyên chất lượng cho tất cả sản phẩm của mình.”

Ra là vậy. Tôi cứ tưởng đó là phương pháp được dùng ở bất kỳ nơi nào khác, nhưng chà, miễn là một phương pháp tiện lợi và an toàn thì tốt rồi. Rốt cuộc thì việc làm rung chuyển cả mặt đất thế này quả là một chuyện khủng khiếp.

Dù sao đi nữa, tại quán cà phê ngay cạnh xưởng, họ cho chúng tôi nếm thử mẫu phô mai và bơ. Ngoài ra còn có một số loại bánh mì nướng do gia đình hàng xóm bán và cả sữa dê nữa. Cảm giác này thật dễ chịu, có chút gì đó ấm áp trong lòng.

Khi tôi nuốt chửng miếng phô mai, à, tôi chợt nhận ra điều gì đó. Phô mai của Godou-san có hương vị đậm đà, nhưng khi được thêm vào món salad sáng nay, hương vị ấy lại hoàn toàn hòa hợp với rau củ tươi, còn phô mai của Gadou-san thì ăn không thế này cũng rất ổn.

“Đúng vậy thật. Quả thực nó khác với phô mai của Godou-san.”

“Phải không nào? Tốt quá, Ane-sama cũng nhận ra cơ đấy.”

Trông anh vui quá nhỉ, Saryuu. Vâng, chà, với thế này thì em sẽ có thể hiểu được chúng khác nhau thế nào một khi đã nếm thử. Vì họ là anh em, tôi cứ nghĩ họ sẽ làm ra vị ngai ngái giống nhau, thế mà phô mai lại có hương vị hoàn toàn khác biệt.

“Em thấy phô mai của Gadou-san có vị thanh nhẹ. Còn Saryuu hình như thích loại có vị đậm đà hơn thì phải.”

“Vâng. Vị thanh cũng ngon, nhưng chắc là em thích loại đậm đà hơn một chút.”

“Cả Saryuu-sama và Seiren-sama đều có vị giác rất tinh tế. Cảm ơn hai người vì đã có thể phân biệt sự khác nhau một cách rõ ràng nhé.”

Gadou-san cũng mỉm cười gật đầu hài lòng. Không chỉ phô mai của Godou-san, mà có lẽ hương vị phô mai sẽ thay đổi tùy thuộc vào người làm ra chúng nữa. Chà, đó chính là điểm đặc trưng của các sản phẩm thủ công mà.

“Tôi cũng thích loại này. Thật tuyệt nếu dự trữ cả sản phẩm của Gadou-san trong kho, và cả hai loại đều có thể được sử dụng hợp lý tùy thuộc vào loại ẩm thực đang được chế biến.”

“Tôi hiểu rồi. Trước tiên, chúng ta hãy mua một ít về kho trước, rồi bàn bạc lại với lãnh chúa và các đầu bếp sau nhé.”

“Vâng. Nếu Seiren-ojousama đã nói thế, thì mọi công sức bỏ ra đều đáng giá rồi.”

Thật tốt khi Minoa-san chỉ đơn giản là gật đầu, nhưng tôi lại có chút ngạc nhiên trước việc Gadou-san trông vô cùng hạnh phúc.

Không, ý tôi là, đó đâu phải là chuyện gì lớn lao đến mức phải ăn mừng quá trớn... Tôi nghĩ thế. Tôi chỉ là con gái của lãnh chúa thôi mà, có gì ghê gớm đâu.

…Dù khá ngượng ngùng, tôi vẫn ăn hết mọi thứ một cách tử tế. Lớp bơ phết trên mặt bánh mì mang lại cảm giác tươi mát, và tôi nghĩ rằng mình có thể ăn rất nhiều món ăn kèm với loại bơ này nhờ hương vị của nó.

Bánh mì ở đây có vị chắc chắn, nhưng có cảm giác như bơ đã làm nổi bật và nâng đỡ hương vị ấy lên. Bất ngờ là nó cũng có thể đem nướng giòn nữa, nhưng… không biết liệu có làm cháy những chiếc bánh mì từng được nướng qua không nhỉ? Dù từ lúc đến đây tôi chưa từng thấy bao giờ.

Thế là, chúng tôi mua phô mai và bơ mà tôi thích làm quà lưu niệm, rồi rời khỏi trang trại.

Nhìn Gadou-san và Gonzou-san đến tiễn chúng tôi mà không hề hay biết, tôi bật cười khẽ. Chú nhóc này, không biết có phải đang trong thời kỳ trầm ngâm sau khi cắm cổ chạy đến đây không ta? Trông cậu ta cứ có nét mặt thanh tao thế nào ấy.

“Vậy thì, cảm ơn hai ngài rất nhiều vì đã đến đây.”

“Cảm ơn anh. Tôi đã có khoảng thời gian rất vui ở đây.”

“Không có gì đâu ạ. Seiren-sama và Saryuu-sama, xin hãy đến đây chơi lần nữa nhé. Kuon-sama cũng rất được chào đón.”

“Vâng. Em hy vọng lần tới ông nội em cũng có thể đến đây cùng.”

Saryuu và tôi, rồi cả thầy Kuon và Gadou-san tiếp tục trò chuyện qua lại. Chẳng phải sẽ rất tuyệt nếu Jigen-san cũng đến đây dù chỉ một lần sao nhỉ?

“Mee, mee.”

“Gonzou. Xin hãy luyện tập chăm chỉ cho đến lần sau nhé.”

“Meeeeeee!”

Gì thế hả Gonzou? Bộ cậu nghiêm túc muốn tỷ thí lại với Minoa-san lần nữa à? Chà, tôi không biết liệu điều đó có được xếp vào dạng "gáo nước lạnh cho người già" không, nhưng đừng có mà quá sức đấy nhé.

“Seiren-sama, Saryuu-sama. Chúng ta sắp khởi hành rồi–”

“Cảm ơn nhé. Vậy thì, chúng ta đi thôi nhỉ?”

Theo hiệu lệnh từ Oriza-san đã chuẩn bị xong xuôi cỗ xe ngựa, chúng tôi bắt đầu chuyển bánh. Giống như lúc đến, mấy chị em chúng tôi và thầy Kuon ngồi trên những chiếc xe ngựa khác với đám gia nhân, rồi đoàn xe lên đường.

“Xin hãy quay lại sớm nhé, bảo trọng nha!”

Hướng về phía giọng nói có phần luyến lưu không nỡ rời xa của Gadou-san, tôi hơi nghiêng người ra cửa sổ xe ngựa và vẫy tay chào.

Bên trong chiếc xe ngựa đang xóc nảy và di chuyển, tôi thưởng thức món phô mai xông khói nằm trong số quà lưu niệm vừa mua. Ồ, nó thoang thoảng mùi gỗ vụn, cảm giác thật dễ chịu. Tou-san, hay là chúng ta nhâm nhi chút rượu sake với món này nhỉ?

“Seiren-sama, ngon lắm phải không ạ?”

“À, vâng. Vì bản thân phô mai nguyên bản đã mang vị thanh mát, nên khi làm thành món xông khói, nó thoảng mùi gỗ và mang lại cảm giác rất tuyệt.”

“Hừm. Em có thể nếm thử một miếng không ạ?”

“Được chứ. Thầy Kuon cũng thử miếng này đi ạ, ăn đi thầy.”

“Ố chà, vậy có được không thế? Thế thì, tôi xin phép không khách sáo nữa nhé.”

Tuy nhiên, chúng đâu phải để tôi độc chiếm riêng mình. Khi tôi đưa chúng cho Saryuu và thầy Kuon, hai người họ mỗi người cho một miếng vào miệng rồi mở bừng mắt ra như thể bị sự ngon lành làm cho kinh ngạc.

"Ồ chao. Món này có lẽ sẽ là một thứ mồi nháp tuyệt hảo với rượu đấy."

"Chắc tôi cũng có thể ăn nó trong lúc giải lao giữa giờ học..."

Yosh, xem ra họ cũng thích nó nhỉ. Biết được rằng phô mai xông khói là loại vừa miếng, có thể dễ dàng nhón lấy để ăn cũng mang lại cảm giác thật dễ chịu.

Thế là, tôi lại cho một miếng nữa vào miệng. Trong lúc tôi đang nhai, ánh mắt của Saryuu vô tình chạm vào ánh mắt của tôi.

"Đại tỷ, chị đã có khoảng thời gian vui vẻ ở nông trại chứ ạ?"

"Ừ, rất vui luôn ấy chứ. Cả mấy chú ngựa và dê đều đáng yêu lắm."

"Hả?"

Khoảnh khắc từ "ngựa" thốt ra khỏi miệng tôi, Saryuu liền giật lùi người lại, nhưng cũng dễ hiểu thôi.

Chà, không phải là tôi không thấu hiểu cảm xúc của em ấy, nhưng đâu cần thiết phải phản ứng thái quá như thế... hay nói đúng hơn, tôi có thể nói thế là vì bản thân chưa từng bị ngựa húc bao giờ.

"Này, ý chị là, trông chúng chẳng phải đủ đáng yêu khi ngắm nhìn sao?"

"T, thế ư. Chỉ là em không muốn lại gần chúng cho lắm thôi."

...À-, em ấy đang tái mét mặt kìa. Với thế này, tôi đoán mình sẽ chẳng bao giờ thấy Saryuu cưỡi trên lưng ngựa mất thôi.

Anh Taiga trông ngầu hết chỗ chê nên tôi cứ nghĩ Saryuu trông cũng sẽ rất ngầu khi cỡi ngựa chứ.

"Saryuu-sama. Nếu ngài có thể vượt qua nỗi sợ với loài ngựa, biết đâu ngài lại có thể cho Seiren-sama cưỡi cùng đấy?"

"Hả?"

Khi thầy Kuon thì thầm những lời đó, cử động của Saryuu bỗng khựng lại hoàn toàn. Không, xin chờ một lát, sao lại là tôi chứ?

"V, vâng, vậy em sẽ cố gắng hết sức!"

"Khoan đã, Saryuu. Em thấy chị làm bạn đồng hành cưỡi ngựa cùng có ổn không thế? Có lẽ một tiểu thư nào khác sẽ tốt hơn đấy..."

Hướng về người em trai dễ dàng bị khích tướng, tôi hoảng hốt chen ngang một câu.

Rốt cuộc thì, người sẽ cùng cưỡi ngựa với em sau khi em đã bỏ bao công sức để vượt qua nỗi sợ tâm lý lại chính là người chị gái, tình cảnh ấy rồi sẽ ra sao đây?

"Bởi vì em thực sự chưa từng qua lại với những người phụ nữ nào khác ngoài Mẫu thân, Đại tỷ, và các nữ bộc."

"...Ra là vậy sao?"

"Đúng thế. Dù tôi nghĩ rằng miễn là ngài ra ngoài phố, sẽ có những tiểu thư trạc tuổi Saryuu-sama thôi."

Cả Saryuu và thầy Kuon đều nói thế với biểu cảm như thể đang nghĩ rằng, "chẳng phải chuyện đó là hiển nhiên sao?". À-, chà, ở đây đâu có những thứ như trường học hay việc làm thêm giống như thế giới bên kia cơ chứ. Thành ra, chẳng có nổi cơ hội nào để tiếp xúc với người khác giới cả.

...Nhưng mà này, tôi từng đi học và đi làm thêm đấy, thế mà cũng chỉ có lèo tèo vài người bạn. Chẳng lẽ thế là tệ lắm sao?

"Thôi thì, chắc là có nhiều lý do khác nhau..."

Tôi khẽ thở dài và tiếp tục nhai phần phô mai còn sót lại trong miệng.

Trong lúc tất cả chúng tôi đang ồn ào trò chuyện rôm rả với nhau, chiếc xe ngựa cuối cùng cũng về đến biệt thự.

Khi tôi bước xuống dưới sự dìu dắt của Saryuu, tôi nhìn thấy một chiếc xe ngựa khác mà mình chưa từng thấy bao giờ đang đỗ trước cổng biệt thự. Nó có kiểu dáng tương tự như chiếc xe chúng tôi đi hôm nay, nhưng chiếc xe đó được sơn màu đen với các họa tiết hình lá cây bằng vàng được vẽ trang trí trên đó. À-, chẳng hiểu vì lý do gì, nó cứ gợi cho tôi nhớ đến một chiếc bát hoặc những hộp đựng thức ăn xếp chồng lên nhau. Tôi nghĩ cách liên tưởng của mình có phần hơi nghèo nàn thì phải.

Dù sao đi nữa, cánh cửa lớn của biệt thự đã mở ra, và có một người bước ra từ đó. Đó là một người đàn ông trung niên với vóc dáng khá vạm vỡ, và.

Ngay khi nhìn thấy khuôn mặt của người đó, tôi liền chết trân tại chỗ.

"...!"

Viện trưởng cô nhi viện?

Tại sao người này lại ở đây, tại một nơi thế này chứ?

Truyện liên quan

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài Hoàn thành Nhật Bản

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài

Cập nhật: 15 giờ trước

Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...

12 112
Đền Mạng Hoàn thành Tiếng Anh

Đền Mạng

Tiểu thuyết John Grisham
Cập nhật: 3 ngày trước

Lấy bối cảnh một thị trấn nhỏ ở miền Nam nước Mỹ những năm 1960, A Time To Kill bắt ...

45 162
Nụ hôn của Casanova Hoàn thành Tiếng Anh

Nụ hôn của Casanova

Tiểu thuyết James Patterson
Cập nhật: 3 ngày trước

Hắn tự xưng là Casanova, người tình tuyệt vời nhất thế gian…

21 96
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ Hoàn thành Hàn Quốc

Cô Bé Quàng Khăn Đỏ

Web Novel R19
Cập nhật: 5 ngày trước

Tại một ngôi làng kỳ lạ tên Mindié, nơi bị cắt đứt với thế giới bên ngoài, có một cô ...

81 353