Thế Giới Khác Thay Đổi Giới Tính - Chương 48: The Important Physical Evidence

[previous_page]

[next_page]

Biểu cảm của Alica-san bỗng chốc tối sầm lại. Tôi đã nghĩ đó chỉ là ảo giác do cô ấy cúi gằm đầu hoặc một lý do tương tự, nhưng không phải vậy…

“Alica-san, có chuyện gì thế?”

“…Ừm. Chỉ là một lời đồn thôi, nhưng mà…”

Khi tôi hỏi, Alica-san rụt rè đáp lại. Ừm, rốt cuộc là lời đồn gì nhỉ? Tôi đâm ra tò mò.

“Chuyện là khoảng cách tuổi tác khá lớn giữa Taiga-sama và Saryuu-sama thực chất là có chủ đích, nhằm đưa Saryuu trở thành con nuôi của gia tộc Shiiya.”

Cái gì?

“Lời đồn quái quỷ gì thế này?”

“Dường như đó là một tin đồn đang lan truyền trong lãnh địa của gia tộc Shikino cứ như thể nó là sự thật vậy. Ít nhất, việc Touya-sama từng có tình cảm với Maya-sama dường như đã trở thành một chuyện ai cũng biết, đặc biệt là trong số những cư dân lâu năm tại thái ấp.”

Thật đấy, chuyện quái gì đang xảy ra thế này?

Về việc Saryuu thực chất là đứa trẻ do Touya-san tạo ra để cậu ta có thể đường hoàng bước chân vào gia tộc chúng ta. Để con trai của chính hắn trở thành con trai của mẹ tôi. Không, lý thuyết kiểu gì thế này, tôi thực sự không thể nào hiểu nổi.

Để xem nào…

Saryuu kém tôi 4 tuổi, nói cách khác, em ấy sinh ra 4 năm sau khi tôi biến mất.

Người đời đều đinh ninh rằng tôi là [đứa con gái ốm yếu phải về vùng quê dưỡng bệnh nên không thể xuất hiện trước công chúng], và vì sức khỏe không cho phép gánh vác gia tộc, cha mẹ tôi đã đón Saryuu làm con nuôi. Dù trên thực tế, nguyên nhân là vì tôi mất tích nên gia tộc Shiiya mới rơi vào cảnh không có người kế vị.

Nhỡ như…

Nhỡ như mọi chuyện diễn ra đúng theo toan tính của Touya-san, thì…

“…Chuyện đó, cô từng nói với ai khác chưa?”

“Dạ chưa, tôi chưa nói với ai cả.”

Lần này, Alica-san trả lời tôi với vẻ chắc nịch. Cô ấy cũng kiên quyết lắc đầu.

“Chuyện thế này, dù có bị xé rách miệng thì tôi cũng không dám thốt ra đâu ạ?”

“Đương nhiên rồi phải không? Ta đang mang theo kiếm bên người đấy, nên nếu chuyện này biến thành một vụ án mạng đẫm máu vào lúc này thì cũng chẳng có gì lạ đâu, biết chưa?”

“Tôi xin lỗi!”

Trước Alica-san đang vội vã cúi gằm đầu, tôi quyết định dừng lại ở đây. Không, ngẫm lại thì có lẽ lần này mình đã đi quá giới hạn thật. Tôi đã trút giận nhầm đối tượng mất rồi.

Ngay từ đầu, người đưa ra phát ngôn đó vốn không phải là Alica-san. Cô ấy chỉ nghe lại lời đồn đó từ một nơi nào đó khác. Và tin đồn ấy sinh ra là bởi người ta vẫn còn hoài nghi gia tộc Shikino liên quan đến vụ việc mất tích của tôi.

…Nhưng mà này, khoảng cách 14 tuổi giữa Taiga-san và Saryuu thực sự rất lớn. Lời đồn về việc Touya-san không mang lòng dạ tốt đẹp gì cũng không hẳn là quá vô lý. Dù nghe nó giống một lời vu khống hơn.

“Dù sao đi nữa, Alica-san. Cô nghe được lời đồn đó ở đâu?”

“Ể?”

“Ở nơi ta lớn lên có câu tục ngữ thế này, không có lửa làm sao có khói.” [1. Nếu có những điều khó chịu được đồn đại về ai đó hoặc thứ gì đó, thì chắc hẳn phải có lý do chính đáng đằng sau]

“…Ý ngài là chắc chắn phải có lý do hợp lý nào đó khiến tin đồn ấy xuất hiện sao ạ?”

“Ừm, đại loại là thế.”

Nhờ lời can thiệp đúng lúc của Minoa-san, tôi mới có thể lấy lại được bình tĩnh. Tôi nhận ra rằng ở đây ngoài tôi và Alica-san ra thì vẫn còn một người nữa.

Ít nhất, việc Saryuu trở thành con nuôi trong gia tộc chúng ta là sự thật. Vào thời điểm đó, hình như Touya-san đã rất vui mừng.

Nhưng hắn vui vì Saryuu trở thành con nuôi của gia tộc chúng ta, hay vì thằng bé đã trở thành [con trai của mẹ tôi]? Ồ, vì đã trở thành người một nhà với gia đình chúng tôi, nên suy cho cùng cậu ta cũng có chút liên quan đến mẹ tôi, kiểu vậy sao? Nếu là vì lý do đằng sau, thì nếu không khéo, hắn sẽ bị đóng mác là kẻ bám đuôi mất thôi, trời ạ.

Vì chúng ta là người của gia tộc Shiiya, nên chẳng thể nào biết rõ những chuyện đang diễn ra bên trong lãnh địa của gia tộc Shikino. Thế nhưng, một khi loại tin đồn đó đã lọt ra ngoài, thì nó hoàn toàn có thể trở thành nguồn thông tin hữu ích cho chúng ta.

Dù người ta có phủ nhận đó chỉ làa lời nói dối đi nữa, thì ai mà biết được liệu họ có bắt đầu hoài nghi rằng đó là sự thật hay không, phải không?

“Ừm. Gia đình tôi làm nghề nông, nhưng vì nhà tôi nằm gần lãnh địa của gia tộc Shikino nên họ thường đến đó để buôn bán. Rồi cha mẹ tôi kể lại rằng họ đã trò chuyện về chuyện đó với một người quen không muốn tiết lộ danh tính.”

“À-. Và rồi, tin đồn ấy truyền đến tai Alica-san – người đang làm việc tại gia tộc Shiiya, nhỉ. …Ta hiểu rồi.”

Tin tức rò rỉ từ bên trong, và cũng không khó để hình dung điều đó đã xảy ra thế nào.

Đó là một câu chuyện đã trở nên khá quen thuộc trong lãnh địa của gia tộc Shikino. Tôi không tin Taiga-san lại bất cẩn đến mức để lộ loại chuyện đó ra ngoài, vậy nên nguồn gốc của tin đồn có lẽ xuất phát từ phía Touya-san nhỉ. Không, nhưng nếu đúng là như vậy thì chẳng phải họ cần phải giữ kín miệng hơn sao?

Hay nói đúng hơn là, hãy ngừng việc giễu cợt em trai tôi lại đi. Chết tiệt, kẻ nào dám đứng sau tung ra cái tin đồn kỳ quái này, ta hy vọng ngươi hãy nhớ kỹ lấy điều đó.

Với tư cách là chị hoặc anh của thằng bé, ít nhất thì có vẻ như tôi đã phát triển hội chứng cuồng em trai mất rồi. [2. Phức cảm anh/em trai]

Cốc cốc, tiếng gõ cửa vang lên. Trước khi Alica-san kịp phản ứng, Minoa-san đã bước về phía cánh cửa. Sau một lúc, Minoa-san quay người lại nhìn chúng tôi.

“Seiren-sama. Jigen-sama đến thăm ngài, liệu có tiện không ạ?”

“Jigen-san?”

Ể, vào tầm giờ này cơ à. Tôi đang tranh thủ nghỉ ngơi đôi chút ngay sau bữa tối, nhưng chẳng phải đây là khoảng thời gian các bậc trưởng bối nên đi ngủ rồi sao?

Tôi cứ nghĩ vì đây có lẽ là buổi trò chuyện liên quan đến cuộc điều tra và trời cũng đã muộn, ông ấy hoàn toàn có thể đợi đến ngày mai cơ mà.

“Hãy để ông ấy vào đi. Alica-san, cô chuẩn bị trà được chứ?”

“À, vâng. Tôi sẽ đi chuẩn bị ngay đây.”

Đó là công việc duy nhất tôi có thể giao cho Alica-san để giúp cô ấy lấy lại tinh thần sau cuộc trò chuyện vừa rồi. Sau khi nhìn theo bóng lưng cô ấy khuất dần, tôi quay người đối diện với Jigen-san – người đang bước vào dưới sự dẫn đường của Minoa-san.

“Xin lỗi vì đã làm phiền ngài muộn thế này, Seiren-sama.”

“À, không sao đâu. Vì đã muộn thế này, ta cứ nghĩ dù ngài có đến thăm ta vào ngày mai cũng chẳng sao cả. Mà ngài đến thăm ta muộn thế này thì có ổn không đấy?”

Tôi đứng dậy bày tỏ lòng biết ơn. Mà này, các pháp sư vốn không thực sự thay đổi trang phục ngay cả khi mùa hè đến sao? Khi nhìn kỹ lại, lớp vải có vẻ mỏng hơn một chút, nhưng đúng như dự đoán, vẫn có chiếc áo choàng dài đi kèm theo đó.

“Hohoro. Gì chứ, ta đâu có dễ thua trước những kẻ trẻ tuổi như các ngươi đâu. Ít nhất là cho đến khi ta được nhìn thấy lễ cưới của chắt mình, ta sẽ không thua cuộc và đi gặp Thần Mặt Trời đâu.”

“Hiện tại, Kuon-sensei có đang tìm kiếm một người chồng không ạ?”

“Ta đoán là vậy. Vì con bé là đứa cháu gái đáng yêu và dễ thương của ta, ta rất mong con bé sẽ tình cờ gặp được một người chồng tốt, nhưng có vẻ chuyện đó không hề dễ dàng gì.”

Jigen-san, người đang nói về chuyện đó trong lúc ngồi xuống, bất ngờ lại là một ông bố hay ông nội chiều chuộng con cháu. Không, thế cũng ổn mà nhỉ.

Nhắc mới nhớ, tôi chẳng biết gì về ông bà nội ngoại của mình cả. Hôm trước, tôi chỉ vừa mới đến thăm khu lăng mộ của gia đình. Nếu có cơ hội trong tương lai, tôi rất muốn lắng nghe bố và mẹ kể lại những ký ức về họ.

Trước mặt tôi, người đang chìm đắm trong suy nghĩ đó, Jigen-san đột nhiên chìa ra một phong bì. Tôi đã tự hỏi ông ấy cất nó ở đâu, hóa ra nó nằm ở bên trong tay áo rộng của chiếc áo choàng.

Phong bì được lấy ra—nếu diễn tả bằng những từ ngữ mà tôi biết—thì nó giống với một chiếc phong bì màu nâu nhất. Với kích thước cỡ một cuốn vở học sinh, hẳn bên trong có chứa vài tài liệu nhỉ? Trên đó có một con dấu với hoa văn trông giống như cái gọi là hình vuông ma thuật.

“Ta đến đây để nộp bản báo cáo tiến độ điều tra. Vì ngài có vẻ mệt mỏi sau chuyến hành trình một ngày ngồi xe ngựa, ta đã quyết định viết nó thành một bức thư. Xin hãy đọc nó thật cẩn thận cùng với mọi người vào ngày mai nhé.”

“Cháu xin lỗi, ngài lại phải chu đáo đến mức đó.”

Chà, nói cách khác, đây là bức thư chứa kết quả điều tra. Thật may là nó đã đến đúng lúc.

Nhưng sao ông ấy lại phải lặn lội đến tận đây để gặp tôi cơ chứ... chà, dẫu sao tôi cũng là con trai mà. Những người biết chuyện đó chỉ có tôi, Jigen-san, rồi bố mẹ tôi và Kuon-sensei. Chuyện đó không hề lan truyền ra ngoài một cách kỳ lạ đâu.

Vậy thì, nếu để ông ấy ra về ngay sau chuyện này thì không hay lắm nhỉ? May mắn thay, tôi có cái cớ để giữ ông ấy lại thêm một lúc nữa.

“À, cháu có trái Cheria mà Alica-san đã tặng làm quà lưu niệm, ngài có muốn thử không ạ? Hơn nữa, cô ấy cũng đang chuẩn bị trà cho chúng ta rồi đấy ạ.”

“Ồ, ta dùng được chứ?”

“Vâng, chắc chắn rồi ạ. Trông chúng cũng rất tươi ngon nữa.”

Vừa đúng lúc đó, chúng tôi nhận thấy Alica-san đang đẩy một chiếc xe đẩy đến, và có lẽ nhờ đúng thời điểm này, khuôn mặt vốn đã nhiều nếp nhăn của Jigen-san lại càng hằn thêm những nếp nhăn khi ông cười lớn.

Chà, sau đó ông ấy đã uống ngụm trà đầu tiên. Vì có vẻ như ông ấy vẫn sẽ về ngay cả khi tôi giữ lại sau khi đã trao tài liệu, có lẽ ông ấy còn có việc khác cần giải quyết. Khi tôi vừa nghĩ vậy vừa nhìn Jigen-san, ông nheo mắt lại và nở nụ cười tự đắc. Ứm, chẳng lẽ ông ấy đã nhận ra suy đoán của tôi rồi sao?

“Ta không viết điều đó trong thư, nhưng ta có một suy nghĩ nhỏ và đã lập tức đến đây để hỏi về nó.”

“Một suy nghĩ ạ?”

“Đó là về người đã nuôi nấng Seiren-sama.”

Hự-, tôi suýt phun ngụm trà ra ngoài nhưng may mà kìm lại được, thật là may quá. Sau đó, tôi uống trà lại một cách đàng hoàng.

Nhưng mà, nhắc đến viện trưởng cô nhi viện sao. Tôi tự hỏi ông ấy đang có suy nghĩ gì về người mà ông chỉ biết là có cùng tên, cùng khuôn mặt và cùng giọng nói với Touya-san đây.

“Đó là về vị quý ông ấy, ta đang nghĩ liệu có khi nào ông ấy là một người đến từ thế giới này không.”

“Ể?”

Việc tôi không làm rơi chiếc cốc xuống đất chứng tỏ tôi thực sự rất tuyệt vời. Sau khi đặt nó trở lại đĩa, tôi lại chăm chú nhìn Jigen-san, người đang ngồi ngay trước mặt mình.

Ý tôi là, viện trưởng cô nhi viện lại là một người của thế giới này ư?

Tôi tự hỏi tại sao kiểu suy nghĩ đó lại xuất hiện lần nữa cơ chứ?

“Việc ông ấy tình cờ tìm thấy một đứa trẻ sơ sinh rồi đặt cho đứa bé cái tên giống hệt cái tên mà nó từng được đặt ở thế giới này chỉ dựa vào đường thêu trên quần áo của đứa bé. Và người đó lại có cùng tên, cùng khuôn mặt và cùng giọng nói với một người nào đó ở thế giới này. Nếu bọn họ có mối liên hệ nào đó vì lý do nào đó, thì cũng không có gì kỳ lạ phải không?”

“…”

Giờ ngài mới nhắc đến đấy.

Chà, việc các sự trùng hợp dồn dập xảy ra như thế cũng kỳ lạ thật. Không, đâu phải lúc này tôi có thể giữ bình tĩnh được đúng không? Có lẽ tôi cũng đang cố trốn chạy khỏi hiện thực mà thôi.

“Chà, vì ta đã đến thế giới bên kia, nên việc có ai đó khác cũng từng đến đó thì cũng chẳng có gì lạ cả.”

“Vâng, chuyện là thế đấy. Vì chẳng có lấy một bằng chứng nào cả, xin hãy xem đây như là sự lú lẫn của một ông lão đi.”

Không, với ánh mắt kiểu đó, xin đừng nói đó chỉ là ảo tưởng của ngài chứ, Jigen-san.

Quả thực, hoàn toàn không có bằng chứng nào cả.

Tuy nhiên, nếu viện trưởng cô nhi viện thực sự là một người đến từ thế giới này, thì...

Lý do ông ấy cẩn thận nuôi nấng tôi lớn lên, liệu có phải là vì...

“Aah. Ngoài ra, có một việc ta muốn nhờ Seiren-sama.”

“Ể, à, vâng. Ch-chuyện gì vậy ạ?”

Ôi.

Vì đề tài đột ngột thay đổi, quá trình chuyển đổi suy nghĩ của tôi nhất thời không được suôn sẻ cho lắm. Hay đúng hơn là, nó sẽ thực sự chuyển hướng hoàn toàn khỏi cuộc trò chuyện ban đầu sao?

“Ngài có còn giữ bộ quần áo vào thời điểm lần đầu tiên ngài quay lại đây không?”

“Cháu, cháu vẫn còn ạ. Dù có lẽ sẽ chẳng còn cơ hội nào để mặc lại nó nữa, nhưng đó vẫn là một vật rất quan trọng đối với cháu, nên là...”

“Ồ, vậy thì tốt quá. Điều mà ta muốn nhờ ngài là... ngài có phiền nếu cho ta mượn bộ quần áo đó không?”

“Ể? Aah, ừm, cháu thì không phiền chút nào đâu nhưng mà, để làm gì ạ?”

Đồng phục và giày của tôi được cất ở một không gian sâu kín trong ngăn kéo. Dẫu sao thì chúng cũng là số ít những món đồ mà tôi mang theo từ thế giới bên kia.

Việc muốn mượn nó, không biết Jigen-san định làm gì nhỉ?

“Có những trường hợp chúng ta có thể thu thập được vài thứ từ tàn tích ma thuật còn vương lại trên y phục của người được triệu hồi. Rất có thể sẽ có manh mối về kẻ đã đưa ngài Seiren đến đây, thế nên ta đang nghĩ tới chuyện thử kiểm tra nó.”

“…À, ngài đang tìm kiếm bằng chứng đấy ư.”

Ta hiểu rồi.

Dù ở thế giới bên kia không tồn tại pháp sư, nhưng đổi lại họ dùng khoa học để tìm kiếm bất kỳ bằng chứng nào liên quan đến tội ác. Chúng có thể được tìm thấy từ sợi vải của trang phục hay bất kỳ chất cặn bám dội nào, cùng vô vàn thứ khác nữa.

Ở thế giới này, có những trường hợp tàn tích ma thuật vương lại trên quần áo hay đại loại thế. Bởi ngài Jigen là một pháp sư chuyên nghiệp, có lẽ ông ấy sẽ tìm ra điều gì đó từ đó.

Ta chính là một nạn nhân bị ném sang thế giới khác và giới tính bị thay đổi như một hệ quả của việc bị cuốn trôi đi ấy. Khi ngẫm lại, thứ hiểu rõ nhất về hoàn cảnh lúc đó hẳn phải là những vật dụng tùy thân của ta nhỉ.

“Thứ cận kề nhất có thể hữu dụng trong trường hợp này hẳn là chiếc nhẫn của em, nhưng như vậy có ổn không ạ?”

“Nhưng đó lại là bùa hộ mệnh quan trọng của ngài Seiren. Nếu cần thiết, ta sẽ tự mình đến để kiểm tra nó.”

“…Cảm ơn vì đã chu đáo đến vậy. Em hiểu rồi, vậy thì em sẽ đi lấy y phục ra nhé.”

“À, ngài Seiren.”

“Không sao đâu, em sẽ tự tay mang ra mà.”

Không đâu, quả thực là ta sẽ thấy hơi lo lắng một chút nếu ông ấy ngỏ ý muốn mượn chiếc nhẫn trẻ em của mình. Dù sao thì, vô cùng cảm ơn ông.

Ta từ chối lời đề nghị của Minoa-san, bước vào trong phòng ngủ để lấy bộ đồng phục từ nơi cất giấu trong ngăn kéo rồi lấy ra chiếc hộp mà ta dùng để đựng giày của mình. Sau đó, ta trầm ngâm suy nghĩ một lúc trước khi lôi chiếc túi bùa hộ mệnh của mình ra khỏi kệ.

Nếu ông ấy đang tìm kiếm tàn tích ma thuật vương vấn quanh ta, thì rất có khả năng ông sẽ tìm thấy nó ở chiếc nhẫn mà ta đã mang theo suốt một thời gian dài. Hơn nữa, ta chưa từng giặt nó bao giờ.

“Đây ạ. Trong chiếc hộp này là đôi giày mà em từng đi.”

Ta đặt bộ đồng phục và đôi giày mang theo lên bàn… à, vì có cả giày nữa nên ta đã xách nó đến và đặt cạnh chiếc ghế sô-bông mà ngài Jigen đang ngồi. Sau đó, ta đặt chiếc túi bùa hộ mệnh của mình lên trên cùng.

“Ngoài ra, xin hãy dùng cả cái này nữa ạ. Em chỉ mặc những bộ quần áo đó trong 3 năm, nhưng cái này thì được làm từ lúc em khoảng 10 tuổi, nếu em nhớ không lầm… Chính vì thế, em đã mang theo nó suốt 8 năm qua đấy.”

Thứ thấu hiểu ta nhiều hơn cả bộ đồng phục hẳn phải là chiếc túi bùa hộ mệnh được làm ra để cất giữ chiếc nhẫn hồi nhỏ của ta.

Trước khi làm cái này, ta đã dùng chiếc túi do nhân viên ở cô nhi viện làm cho bằng cả tấm lòng tốt đẹp của họ. Khi trong lòng bỗng dấy lên suy nghĩ muốn tự tay làm lấy vì lý do này hay lý do khác rồi đem đi hỏi viện trưởng cô nhi viện, ông ấy đã đưa cho ta một mảnh vải cùng một bộ dụng cụ may vá. Cho đến khi nó hoàn thành, những ngón tay của ta đã bị kim đâm không biết bao nhiêu lần.

“Ồ, ta vô cùng cảm kích. Ta rất trân trọng điều này và sẽ tận dụng nó thật tốt.”

Ngài Jigen nâng niu chiếc hộp và bộ đồng phục bằng cả hai tay rồi đưa chúng lên trước mặt như thể ông vô cùng biết ơn những món đồ ấy. Không đâu, nếu những thứ này cuối cùng lại hữu dụng, thì ta sẽ vui mừng khôn tả cho mà xem.

“Em cũng không phiền đâu dẫu cho ngài có phải băm nhỏ nó ra đấy nhé?”

“Không, không, ta sẽ không làm đến mức đó đâu. Nó có thể sẽ bị sờn và dính chút xơ vải, nhưng chỉ thế thôi.”

“Haha, nếu chỉ thế thôi thì em hoàn toàn không bận tâm đâu ạ.”

“Một lần nữa, xin vô cùng cảm ơn ngài.”

“Cảm ơn sự hợp tác của ngài. Tôi sẽ cố gắng hết sức vì lợi ích của ngài Seiren và gia tộc Shiiya.”

Ngài Jigen gác đầu thật sâu và trong ánh mắt ông chứa đựng một sự nghiêm túc vô độ mà ta chưa từng thấy trước đây.

Việc ngài Jigen cất công đến đây và thốt ra những lời đó, nói cách khác… đây quả thực là một vấn đề nghiêm trọng, đúng chứ?

Trong lúc Taiga-san đang điều tra về những gì đã xảy ra với gia tộc Shikino trong quá khứ, ngài Jigen lại đang điều tra mối liên hệ của họ với vụ bắt cóc của ta.

Chắc chắn rằng đây sẽ biến thành một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng nếu thực sự có một mối liên hệ nào đó giữa họ.

Truyện liên quan

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài Hoàn thành Nhật Bản

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài

Cập nhật: 16 giờ trước

Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...

12 112
Đền Mạng Hoàn thành Tiếng Anh

Đền Mạng

Tiểu thuyết John Grisham
Cập nhật: 3 ngày trước

Lấy bối cảnh một thị trấn nhỏ ở miền Nam nước Mỹ những năm 1960, A Time To Kill bắt ...

45 166
Nụ hôn của Casanova Hoàn thành Tiếng Anh

Nụ hôn của Casanova

Tiểu thuyết James Patterson
Cập nhật: 3 ngày trước

Hắn tự xưng là Casanova, người tình tuyệt vời nhất thế gian…

21 97
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ Hoàn thành Hàn Quốc

Cô Bé Quàng Khăn Đỏ

Web Novel R19
Cập nhật: 5 ngày trước

Tại một ngôi làng kỳ lạ tên Mindié, nơi bị cắt đứt với thế giới bên ngoài, có một cô ...

81 353