Thế Giới Khác Thay Đổi Giới Tính - Chương 47: Welcome Home and Night Chat in My Room

[previous_page]

[next_page]

Vào buổi chiều tà, khi ánh hoàng hôn chuyển sang màu đỏ rực, những cỗ xe ngựa của chúng tôi cuối cùng cũng về đến dinh thự. Khác với lúc khởi hành, có lẽ vì tôi đã quen dần, nên tôi không còn cảm thấy buồn nôn nữa. Ài, thật may mắn làm sao, tôi cảm thấy nhẹ nhõm biết bao.

Khi chúng tôi bước vào căn phòng của chính mình trong trạng thái mệt mỏi, việc duy nhất cần làm là chờ bữa tối, nhưng với các thị nữ thì mọi chuyện lại hoàn toàn khác. Họ vẫn còn công việc phải nhanh chóng dỡ hành lý xuống khỏi xe ngựa, rồi sau đó lại phải khiêng hành lý vào trong nhà.

Vì tôi đã bị dặn đi dặn lại là không được phụ giúp họ, nên cuối cùng tôi quyết định nhờ cậy bàn tay của Yuzuruha-san để giúp mình bước xuống xe ngựa, bởi anh ấy đang đứng đợi sẵn ở lối ra vào.

“Chào mừng mọi người đã trở về. Mọi người có tận hưởng mùa hè ở biệt thự không ạ?”

“Ta đã về đây-. Ở đó thật sự rất vui, những chú ngựa và dê con vô cùng đáng yêu.”

“C-chúng thực sự rất đáng yêu đúng không ạ…”

“Đúng vậy, chúng rất dễ thương. Nhất là những chú ngựa cỡ nhỏ ấy.”

“Chẳng phải sao? Chúng rất ngoan ngoãn thuần phục Seiren.”

Này Saryuu, em không cùng quan điểm với chị cũng được, nhưng đừng có mà vô lý như thế chứ. Nhất là chuyện về loài ngựa ấy. Ngay cả cha và mẹ cũng phải ngạc nhiên cơ mà.

“Saryuu-sama. Có vẻ như việc trở nên gần gũi với loài ngựa đã trở nên dễ dàng hơn một chút đối với ngài rồi phải không?”

“T—”

Thấy chưa, ngay cả Yuzuruha-san cũng nhận ra điều đó rồi kìa. Cậu ta thốt lên những lời đó mà nụ cười trên môi vẫn không hề vụt tắt.

Còn về phần cha mẹ tôi, biểu cảm của họ cứng đơ lại trong lúc thì thào, “Aaah.” Chẳng mấy chốc, điều này có lẽ sẽ trở thành một thói quen cố hữu trong tương lai mất thôi.

Chà, tôi có nên xen vào đây không nhỉ? Dù sao thì, thằng bé cũng sẽ cảm thấy cay đắng khi bị họ châm chọc thôi, giống như cảm giác bị chó cắn rồi đâm ra sợ hãi vậy. Nếu bản thân phải trải nghiệm điều đó, dĩ nhiên là sẽ thấy đáng sợ rồi.

“Thôi nào, thôi nào. Tôi nghĩ rằng việc cậu ấy không đến gần loài ngựa cũng chẳng sao cả, dù gì ngài ấy vẫn còn cơ hội khác để thử lại mà, phải không?”

“Đúng thế, chuẩn luôn! Anh đúng là kẻ thích bắt nạt người khác đấy, Yuzuruha!”

“Ồ kìa, vậy thì tôi xin phép thất lễ vì đã nói những lời bất lịch sự nhé.”

Yuzuruha điềm đạm cúi đầu trước Saryuu, người đang vội vã hùa theo lời tôi vừa nói.

…Saryuu này, liệu em có thể trưởng thành để trở thành một người đàn ông chân chính giống như Taiga-san vào mười bốn năm sau không hả?

Rốt cuộc thì, việc bay lượn khắp lãnh địa của mình bằng cách cưỡi trên lưng ngựa thế kia cũng khá là tiện lợi mà.

Tự dưng sao cái tên Taiga-san lại xuất hiện trong đầu tôi thế này, hở tôi ơi?

Có phải là vì tôi đã ở bên cạnh anh ấy suốt cho đến tận chiều nay hay không?

Dù sao đi nữa, vì chuyện hành lý đã được giải quyết ổn thỏa ở một mức độ nào đó, mỗi người chúng tôi ai nấy đều lui về phòng riêng của mình. Hiển nhiên là tôi ở chung phòng với Minoa-san và Oriza-san rồi. Kuon-sensei thì quay trở về ngôi nhà nơi Jigen-san đang chờ sẵn.

Dù gì thì, cũng đã tròn một tuần kể từ lần cuối cùng tôi bước chân vào căn phòng của mình, nên tôi cảm thấy vô cùng hoài niệm.

“Ái chà, Seiren-sama. Chào mừng ngài đã trở về!”

“Ta về rồi đây-!”

Người mở chiếc giỏ đựng hành lý của tôi ngay trong phòng chính là Alica-san, người đã trở về nhà trong suốt khoảng thời gian Tẩy Trấn Mùa Hè.

Oa-, tôi suýt thì quên mất cảm giác khi được thốt lên câu “Chào mừng trở về” và “Ta đã về đây” là như thế nào rồi đấy.

Đúng vậy, chính là nó, nhắc mới nhớ đến câu ta đã về đây.

“À, cả Alica-san nữa, chào mừng cô đã trở lại nhé. Cô đã về thăm cha mẹ mình phải không nào?”

“Vâng, thưa ngài, tôi đã về rồi ạ. Vì tôi cần phải dọn dẹp căn phòng của Seiren-sama và làm một số việc khác nữa nên tôi đã quay lại vào sáng nay.”

Alica-san khép nắp chiếc giỏ lại rồi cúi đầu chào. Nói cách khác, trong suốt quãng thời gian chúng tôi ngồi xe ngựa để trở về nhà, Alica-san cùng các nhân viên khác ở lại dinh thự đã phải làm việc vất vả để dọn dẹp và lo liệu mọi thứ phải không?

“Chà, vậy sao? Bởi vì dinh thự đã bị bỏ trống suốt cả một tuần lễ liền mà phải không? Cám ơn cô nhiều nhé.”

“Ngài khách sáo quá, dù sao đó cũng là công việc của tôi mà.”

Ừ thì, công việc tất nhiên là công việc rồi, nhưng việc tôi bày tỏ lòng biết ơn vì cô ấy đã dọn dẹp phòng cho mình là một điều hết sức tự nhiên.

Có vẻ như thói quen của tôi đã lây sang cả Saryuu rồi, bởi dạo gần đây, Kanna-san và Maki-san thường xuyên tỏ ra ngạc nhiên lắm. Chà, điều đó là hiển nhiên thôi vì từ bé thằng bé đã được sinh ra và lớn lên trong những gia đình coi việc sử dụng người hầu là chuyện bình thường như cơm bữa mà. Hơn nữa, họ cũng chẳng hề cảm thấy mình đang bị ép buộc phải làm việc.

“Nhân tiện thì, hành lý của Seiren-sama chỉ có bấy nhiêu đây thôi sao ạ?”

“Nhưng mà nó cũng đã nhiều lên rồi đấy chứ.”

Minoa-san nhún vai đáp lời Alica-san, người đang nghiêng đầu thắc mắc trước một chiếc giỏ đơn độc.

Đúng như Minoa-san đã nói, cô ấy và Oriza-san đã nhồi nhét đủ thứ linh tinh vào hành lý của tôi. Trong số đó có cả bộ con dấu sáp mà bất ngờ thay lại tỏ ra vô cùng hữu dụng.

Ôi chao, Alica-san rõ ràng là đang rất ngạc nhiên, bởi lẽ việc mang theo khoảng năm đến sáu giỏ hành lý lớn như cha mẹ tôi và Saryuu mới là chuyện bình thường. Tự hỏi không biết những chiếc giỏ đó đã được nhồi nhét những thứ gì trong đấy nữa cơ chứ.

“Chà, quần áo thì mỏng vì đang là mùa hè mà. Nhưng mà bấy nhiêu đó có đủ dùng không hả ngài?”

“Đủ rồi, đủ lắm chứ. Đồ lót thì giặt rồi dùng lại, với lại trời hè nên chúng khô rất nhanh.”

“Seiren-sama đúng là một người biết tiết kiệm quá cơ-“

“Đó là vì tôi được nuôi dạy trong một gia đình bình thường mà lị. À mà, Oriza-san, cám ơn cô vì đã giặt đồ lót giúp tôi nhé.”

Không có gì đâu ạ, ngài đừng bận tâm-. Dù sao thì làm vậy vẫn gọn gàng hơn là để dồn lại giặt một lượt vào cuối chuyến đi.”

Đúng như lời Oriza-san đã nói, tôi có tính tiết kiệm một cách kỳ lạ vì lớn lên trong kiểu gia đình như thế, nên chuyện đó cũng chẳng có gì là lạ cả. Dẫu vậy, người thực sự giặt đồ lót cho tôi lại chính là Oriza-san.

Ban đầu, tôi đã định tự mình giặt lấy, nhưng Oriza-san cứ nằng nặc đòi làm và nhất quyết không chịu để tôi đụng tay vào. Nếu là Minoa-san làm, khéo sợi vải đã bị hỏng bét vì cô ấy cứ dùng quá nhiều lực lúc giặt giũ mất thôi.

Alica-san đột nhiên vỗ tay vào nhau khi cô ấy đang bận rộn thu dọn hành lý của tôi cho thật ngăn nắp. Cô ấy dường như nhớ ra điều gì đó, rồi quay ánh nhìn về phía tôi.

Đúng rồi. Tôi có mang theo trái Cheria làm quà lưu niệm từ quê nhà. Nó đang được làm mát trong nhà bếp, nên xin hãy thưởng thức sau bữa tối nhé.

Ể, thật ạ?

Ngay khi chủ đề đó được nhắc đến, vẻ mặt của mọi người bao gồm cả tôi bỗng chốc rạng rỡ hẳn lên.

Trái Cheria, nói cách khác chính là quả anh đào. Ngay cả ở đây, có những nơi khác nhau mọc những loại cây khác nhau, nhưng có vẻ như thời điểm hoàng kim của loại quả đó là vào khoảng cuối mùa hè thanh tẩy.

Trái cây theo mùa thật là ngon. Những thứ ngon lành chính là chân lý. Do đó, những trái Cheria mà tôi sắp ăn đây bản thân nó đã là chân lý rồi.

…Nghĩ lại thì, tôi thực sự đã biến thành một người phụ nữ thực thụ rồi nhỉ? Tôi cho rằng đó là phản ứng ngày càng trở nên giống với các nữ gia nhân hơn.

Sau bữa tối, Alica-san mang vào một chiếc hộp chứa đầy trái Cheria. Đây có vẻ là một giống không có hạt và nó rất được ưa chuộng vì dễ ăn. Chà, sẽ không hay ho gì nếu có những hạt quả bay tung tóe trong một căn phòng thế này.

Vừa ăn trái cây, chúng tôi vừa bắt đầu giải thích những hoàn cảnh đã xảy ra tại biệt thự cho Alica-san nghe. Vì cô ấy cũng đi cùng tôi, nên sẽ thật tệ nếu có chuyện gì xảy ra với cô ấy từ bây giờ trở đi. Tất nhiên, tôi đã lược bỏ những chi tiết về việc mình từng được nuôi dưỡng như một nam nhân ở thế giới khác.

Chà… Quả thực là rất tệ đấy, Seiren-sama.

Alica-san lắng nghe câu chuyện của chúng tôi từng chút một, rồi cô ấy bày tỏ ấn tượng hiện tại của mình.

Vâng, chà. …Và mối nguy hiểm đó sẽ giáng xuống đâu vậy, Alica-san?

Ể, à, tôi nghĩ chủ yếu là nhị gia của nhà Shikino. Xin lỗi ngài.

Điều đó chắc chắn cũng khá tệ đấy nhỉ.

Chà, chúng ta có thể tránh nhắc đến quá khứ và ẩn mình đằng sau hậu trường, nhưng người phải đối mặt với rủi ro lớn nhất lại chính là Taiga-san cơ à. Không chà, sao anh ta có thể bày tỏ thiện chí đến mức độ đó cơ chứ? …Không, nếu nhìn nhận từ góc độ của một người ngoài cuộc, thì gọi anh ta là kẻ bám đuôi cũng không có gì là lạ lắm đúng không? Hãy cẩn thận nào.

Như mong đợi, việc chúng ta ném một chiếc giỏ vào người anh ta có phải là ý hay hơn không?

Chúng ta không nên đánh anh ta, thế nên hãy dừng lại ở đó thôi, được chứ?

Có lẽ phản ứng của Minoa-san mới là bình thường hơn cả. Đúng như dự đoán, việc ném cả chiếc giỏ vào người anh ta sẽ là đi quá giới hạn, và nếu lỡ như nó trúng phải anh ta, mọi chuyện có thể biến thành rắc rối lớn.

Thôi nào, câu chuyện đã đi chệch hướng rồi. Hãy đưa nó trở lại chủ đề chính thôi.

Thôi được rồi, đó là lý do tại sao, đây có thể sẽ trở thành một cuộc điều tra khá mạo hiểm. Tôi xin nhắc lại, hãy cẩn thận nhé. Tôi nói điều này với tất cả mọi người đấy.

Tất nhiên, chúng tôi sẽ cẩn thận. Tuy nhiên, bản thân Seiren-sama cũng phải cẩn thận đấy nhé? Người đương gia hiện tại của gia tộc Shikino dường như vẫn không thể quên được phu nhân của chúng ta cho tận đến bây giờ.

Cái gì cơ?

Khi Alica-san nhắc đến điều đó, tôi sững người lại trong giây lát. Rất có thể mọi chuyện trông sẽ là như thế nếu nhìn từ bên ngoài.

Không, Touya-san đã thua trong trận đấu với Tou-san, hay nói một cách thẳng thắn thì Kaa-san đã từ chối–…À-.

Có cái kiểu mà ai đó vẫn sẽ tiếp tục thích người mình thầm thương trộm nhớ ngay cả sau khi đã bị từ chối đấy. Phải.

Thế thì, việc họ ôm mộng tưởng kiểu như, biết đâu mình vẫn còn cơ hội nào đó, cũng là điều dễ hiểu.

Tuy nhiên, đó là chuyện của một thời gian rất lâu trước đây rồi.

Thêm vào đó, Touya-san đã có các con trai, cụ thể là Taiga-san và Saryuu. Nói cách khác, anh ta đã có một người vợ rồi.

Không, chà, mọi chuyện sẽ dễ dàng nếu anh ta đã quên đi. Nhưng thực tế lại không hề đơn giản như vậy.

Khi Saryuu-sama được chào đón như một đứa con nuôi của gia đình này, tôi đã nghe một câu chuyện về việc anh ta có vẻ vô cùng hạnh phúc.

Chà, chúng ta chắc chắn có thể kết nối câu chuyện lại với nhau rồi.

Minoa-san nói với giọng trầm thấp. Aah-ah-ah-, con trai tôi đã trở thành con trai của người phụ nữ mà tôi từng yêu trong quá khứ.

Không, tôi hiểu chứ, nhưng đồng thời, tôi lại không thể hiểu nổi tại sao một người có thể kiên trì đến mức độ đó cơ chứ?

…Yuzuruha-san cũng thường nói điều này, nhưng… Đó là việc Seiren-sama trông rất giống phu nhân hồi trẻ.

Những lời của Oriza-san giáng một đòn chí mạng theo một nghĩa nào đó, và tôi nhồi vội những quả anh đào vào miệng để nuốt chúng trôi tuột xuống cổ họng.

Truyện liên quan

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài Hoàn thành Nhật Bản

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài

Cập nhật: 16 giờ trước

Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...

12 112
Đền Mạng Hoàn thành Tiếng Anh

Đền Mạng

Tiểu thuyết John Grisham
Cập nhật: 3 ngày trước

Lấy bối cảnh một thị trấn nhỏ ở miền Nam nước Mỹ những năm 1960, A Time To Kill bắt ...

45 163
Nụ hôn của Casanova Hoàn thành Tiếng Anh

Nụ hôn của Casanova

Tiểu thuyết James Patterson
Cập nhật: 3 ngày trước

Hắn tự xưng là Casanova, người tình tuyệt vời nhất thế gian…

21 96
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ Hoàn thành Hàn Quốc

Cô Bé Quàng Khăn Đỏ

Web Novel R19
Cập nhật: 5 ngày trước

Tại một ngôi làng kỳ lạ tên Mindié, nơi bị cắt đứt với thế giới bên ngoài, có một cô ...

81 353