Thế Giới Khác Thay Đổi Giới Tính - Chương 62: The Awkward Conversation After A Meal

[previous_page]

[next_page]

“Cảm ơn vì vất vả rồi nhé, Seiren-sama.”

Khi bữa tối kết thúc, tôi trở về phòng mình. Alica-san pha cho tôi một tách trà khi tôi đã hoàn toàn kiệt sức.

Chà, tình hình trong bữa tối cũng y như vậy với sự hiện diện của Leo-san. Tôi thực sự rất mệt mỏi, thế nên tôi chỉ mong anh ta tha cho mình một chút thôi.

Cố gắng đeo một chiếc mặt nạ che đậy con người thật của mình quả là một việc khó khăn. Tôi đã khá quen với việc dùng từ “Watashi” để xưng hô, nhưng tôi vẫn dùng “Ore” khi ở nhà. Phải.[1. Nhắc nhở lại, dù tôi tin là với tốc độ này thì các bạn đã biết ý nghĩa của nó rồi nhỉ? Watashi = đại từ trung lập cho “tôi”, Ore = đại từ nam tính cho “tôi”.]

“Ah không-, dù tôi có giải thích trước về chuyện đó cho anh ta đi chăng nữa, thì đời nào anh ta chịu tin chứ…”

“Đúng vậy ạ. Ngài có muốn nghỉ ngơi sớm vào hôm nay không?”

“Ah- không, tôi muốn viết một bức thư cho Taiga-san. Tôi muốn gửi nó vào sáng mai.”

“Tôi hiểu rồi. Xin ngài đừng quá sức nhé?”

Ah- chà, đã đến nước này rồi thì tôi muốn chia sẻ chút gian truân này với Taiga-san. Vì anh ấy bận rộn với công việc nên không thể đến thăm nơi này được, và tôi có lẽ cũng chẳng được phép đi xa nhà đến thế.

“Xin lỗi nhé, Taiga-san. Thế nhưng, tôi muốn anh lắng nghe tôi một chút.”

Tôi nhúng ngòi bút vào mực rồi viết cho Taiga-san rằng, “Anh có khỏe không?”, và ngay vào khoảnh khắc đó, một tiếng gõ cửa phòng vang lên. Minoa-san vội vã đi xem đó là ai… rồi cô ấy quay lại nhìn tôi với vẻ mặt bối rối. Ôi, tôi có một linh cảm chẳng lành.

“Seiren-sama, là vị khách đó ạ.”

“Se-iren-chaan! Cùng chơ-i nào!”

Kẻ bất ngờ ló đầu ra từ sau lưng Minoa-san, chà, đúng như dự đoán, không ai khác chính là Leo-san. Trông anh ta hình như vẫn còn trang điểm, dù có nhạt hơn lúc chúng ta dùng bữa tối. Đừng bảo đây là khuôn mặt mộc không trang điểm của anh ta nhé?

Nhưng dẫu vậy, anh ta vẫn đậm chất đàn ông. Quả nhiên, tôi thấy có vấn đề với cách anh ta tò mò ngó vào phòng tôi mà không xin phép trước. Vì thế nên, hãy thử mắng anh ta một trận cho bõ tức nào.

“Minoa-san, cô có thể đánh người ở đằng kia đấy.”

“Vâng, vậy tôi xin phép.”

“Kya-, dừng lại, dừng lại đi, là lỗi của tôi mà!!”

“Thất lễ quá, nhưng đúng là lỗi của Leo-sama khi đã hành xử như vậy. Nếu ngài còn tái phạm, tôi sẽ không ngại đánh thật tay đâu.”

Dường như Minoa-san cũng hiểu rằng tôi chỉ định dọa anh ta thôi, nên cô ấy dừng lại ở việc nhấc một món đồ vốn định dùng để nện anh ta lên. Leo-san làm quá lên khi cố che lấy đầu mình, và kẻ đi theo sau anh ta quả nhiên là Ayato-san. Ah, Maito-san đang chìa tay ra như thể cố che chở cho Leo-san, ít nhiều là vậy. Quả nhiên, họ cũng kiêm luôn nhiệm vụ hộ vệ cho anh ta.

Tiện thể thì, thứ mà Minoa-san định nện vào người anh ta chính là chiếc ghế ở ngay gần đó. Quả không hổ danh cô ấy, cô ấy nhấc chiếc ghế lên nhẹ tênh. Eh, nhưng nó khá nặng đấy vì đó là một chiếc ghế được đóng rất chắc chắn.

“Dù sao thì, có chuyện gì thế? Tôi đang bận lắm đây.”

“Ối chà-, dù ngài sắp đi ngủ rồi sao?”

“Tôi định viết thư. Vì tôi ghi nhớ bảng chữ cái khá muộn do nhiều hoàn cảnh đưa đẩy, nên dù thế nào thì viết lách cũng tốn thời gian lắm.”

Quả nhiên anh ta không bước vào phòng quá ngưỡng cửa, thế nên anh ta đứng từ vị trí đó để hỏi xem tôi đang làm gì. Ừm thì, vì anh ta đi cùng Ayato-san và Maito-san nên tôi tin chắc là anh ta thực sự đến đây để chơi đùa.

Thêm nữa, chuyện tôi mất khá nhiều thời gian để viết bảng chữ cái là sự thật. Ý tôi là, vì tôi viết cho Taiga-san, nên tôi muốn chữ viết của mình phải thật dễ đọc. Phải không nào?

“Cha chả. Dù vậy, con gái không nhớ bảng chữ cái thì cũng có sao đâu nhỉ?”

“Không được đâu. Tôi đã gặp chút rắc rối vì không đọc được thực đơn trong Lễ hội mùa xuân đấy.”

“À, điều đó quan trọng thật nhỉ. Tôi xin lỗi nhé, biết đọc và viết bảng chữ cái cũng rất quan trọng để trao đổi thư tình đúng không nào?”

Leo-san ngoan ngoãn xin lỗi, có lẽ anh ta đã nhận ra tầm quan trọng của việc có kỹ năng đọc viết bảng chữ cái rồi.

Chà, thực sự thì việc đọc được thực đơn rất quan trọng đối với bạn đấy. Dù tôi đã được cứu nguy nhờ những bức hình minh họa trong thực đơn vào lễ hội lần trước.

Tôi không rõ văn hóa ghi nhớ bảng chữ cái ở nơi này thế nào, nhưng dường như có rất nhiều người biết đọc và viết bảng chữ cái ngay cả trong số các gia nhân và nhân viên ở những nơi khác. Hiển nhiên là tôi có thể đọc và viết bảng chữ cái được sử dụng ở thế giới nơi tôi lớn lên, nhưng đó lại là chuyện hoàn toàn khác.

Giờ thì, dù tôi có nghĩ thế nào đi nữa… Leo-san, anh ta có vẻ sẽ ngồi lì ở đây đến sáng mất nếu tôi cứ phớt lờ anh ta thế này.

“Thôi được rồi, không sao đâu, xin mời vào trong. Chẳng phải anh đến để chơi sao? Alica-san, pha cho anh ta một tách trà nhé.”

“Tôi hiểu rồi. Xin ngài đợi một chút.”

“Uwaa, cảm ơn nhé-! Xin lỗi vì đã làm phiền.”

“Xin phép được làm phiền hai người muộn thế này.”

[…Chào buổi tối. Xin phép được thất lễ.]

Theo chân Leo-san đang tung tăng nhảy nhót vào phòng, Ayato-san và Maito-san cũng bước vào trong.

Cả hai người họ có vẻ mặc trang phục giống hệt Leo-san lúc tôi mới gặp, nhưng Leo-san lại đang mặc một bộ đồ trông giống yukata, mà đồng thời cũng trông giống áo choàng tắm. Chất vải mịn màng với họa tiết hoa văn sặc sỡ. Ồ, anh ta diện đồ lòe loẹt hết chỗ nói. Theo một nghĩa nào đó, nó lại hợp với anh ta đến kỳ lạ.

Thế là, tôi mời họ ngồi xuống ghế sofa, và như một điều hiển nhiên, chỉ có Leo-san ngồi xuống trong khi hai người kia đứng ngay sau lưng anh ta. Chà, thực ra đó là một việc rất tự nhiên ở đây rồi.

Dù sao thì, ngay khi vừa ngồi xuống, Leo-san liền ghé mắt dòm ngó tờ giấy viết thư đang ở trên tay tôi với vẻ hứng thú. Dừng lại ngay, này anh kia!

“Dù sao thì, gì thế này? Thư tình gửi vị hôn phu à-?”

“Anh đoán đúng rồi đấy, nhưng xin đừng nhìn nó. Liệu tôi có nên phi thẳng cây bút vào mặt anh không đây?”

[2. Phòng hờ trường hợp không rõ ràng, tôi tin là người đáp lại ở đây chính là Ayato-san.]

“Cứ tự nhiên đi. Tôi có thể giúp ngài sửa lại cây bút sau đó.”

Tạm thời hãy lấy tay che nó lại đã. Tôi không có thời gian để giấu đi, nhưng đừng có mà điòm ngó thư từ của người khác chứ! Thêm nữa, tôi thậm chí còn chẳng phủ nhận đó là thư tình.

Khi tôi vô tình đáp lại anh ta với vẻ mặt đang xẹp lép xuống, Ayato-san liền cau mày rồi gật đầu với tôi. Trong khi đó, Maito-san lặng lẽ tóm lấy hai má của Leo-san từ phía sau. Trong trường hợp này, có vẻ như tôi sẽ có cơ hội đánh anh ta một trận cực kỳ thỏa đáng—không, sai rồi, không phải ý đó đâu.

“Tôi chưa hề nhìn thấy và cũng chưa hề đọc nó mà! Ayato, cậu đừng có hùa theo cô ấy chứ!”

“Ta-sama chưa nói điều này với ngài Leo, nhưng xem ra cô sẽ không hiểu nổi nếu không tự mình trải qua nỗi đau đớn ấy hết lần này đến lần khác. Maito, thả cậu ấy ra.”

Theo lời của Ayato-san, Maito-san lại lặng lẽ buông tay ra. Ồ chà, chỗ bị giữ chặt vừa nãy đã hơi ửng đỏ lên.

Trông cậu ta có vẻ mảnh khảnh thế mà lại mạnh quá nhỉ? À thì, nếu không đủ sức mạnh thì từ đầu đã chẳng thể làm người hầu rồi, ơ… chờ đã, đó là khi tùy tùng của ngài Leo đồng thời cũng kiêm luôn cả vệ sĩ. Nhưng vì họ ở chung một phòng, nên chắc là tôi không đoán sai đâu nhỉ.

“…Ayato-san và Maito-san xem chừng vất vả gh nhỉ…”

“Rốt cuộc thì đây cũng là bổn phận của chúng tôi mà.”

“Chúng tôi đã quen với việc này rồi.”

Tôi vừa vội vã khép lá thư lại vừa cố bày tỏ lòng biết ơn. Tôi suýt thì bật khóc trước lời thì thầm của Maito-san. Ra là vậy, hóa ra họ đã quen với chuyện này rồi sao. Rốt cuộc thì họ mất bao lâu mới quen được với những chuyện thế này cơ chứ?

Chúng tôi trò chuyện trong lúc nhấm nháp thứ trà mà Alica-san mang ra. Do cách xưng hô của ngài ấy, thay vì cảm giác trò chuyện với một người đàn ông, nó lại giống cuộc trò chuyện giữa hai người bạn gái hơn, ừ thì đành chịu thôi. À mà, ngoài đám người hầu ra thì tôi cũng chẳng có bạn nữ nào khác. Trong trường hợp này, tôi không chắc mình có thể tính Kuon-senpai vào danh sách bạn nữ của mình hay không.

Nhưng mà nói về chuyện trò giữa phụ nữ với nhau thì đúng là nó đã thành ra thế này rồi. À mà, đối phương lại là một gã đàn ông ẻo lả cơ chứ. Dù sao thì ở bên trong tôi vẫn đại khái là một người đàn ông.

“Này, này, Seiren-chan, vị hôn phu của cô là người thế nào vậy?”

“Ơ, ngài Taiga á?”

“Đúng vậy. Ta nghe nói cậu ta là gia chủ mới của nhà Shikino phải không?”

“Vâng.”

Tin tức về việc nhà Shikino đổi gia chủ đã lan truyền… và vươn tận đến kinh đô luôn sao? Ồ, có lẽ là do họ cần phải hoàn tất các thủ tục và báo cáo lại.

Dù sao đi nữa, tôi tự hỏi trong hoàn cảnh này ngài ấy muốn nghe điều gì về Taiga-san nhỉ? À thì, ít nhất tôi cũng hiểu là không phải nói về tư cách gia chủ Shikino của anh ấy đâu.

Nghĩa là, ngài ấy đang hỏi về ý kiến cá nhân của tôi sao?

“Ừm, anh ấy khá dũng cảm, dịu dàng và hấp dẫn. Dù vậy, nếu đã nhắm đến mục tiêu gì thì anh ấy sẽ không ngồi yên một chỗ mà luôn chủ động theo đuổi nó đến cùng.”

“Ồ-, vậy sao?”

Thế là, khi tôi thốt lên những suy nghĩ thật lòng của mình, ngài Leo liền nhìn chằm chằm đầy ngạc nhiên như thể hơi bất ngờ.

Không, ý tôi là nhìn kìa, anh ấy đã xuất hiện ngay trước cửa sổ phòng tôi trên lưng Genjirou, và anh ấy cũng đủ cẩn trọng để dùng dịch vụ giao hàng trong ngày, hãy nhìn những sự thật đó và ngẫm lại xem.

Tôi thực sự muốn nghĩ rằng mình đang nhìn nhận mọi thứ với một cái đầu tỉnh táo vào lúc này. Không biết anh ấy sẽ làm gì nếu công việc của một lãnh chúa quá bận rộn đến mức không thể xoay sở nổi nhỉ? Tôi bất giác nhìn ra khoảng không xa xăm.

“Thế, rốt cuộc cậu ta vừa dịu dàng hấp dẫn, mà lại vừa dũng cảm theo cách nào cơ chứ?”

“Không, ý tôi là, có lẽ đó chỉ là ý kiến của riêng tôi thôi, còn người khác có thể thấy anh ấy không hấp dẫn thì sao? Tôi vốn không giỏi đưa ra những đánh giá khách quan cho lắm.”

“Ơ-, chẳng phải cô vừa vớ được một người đàn ông tuyệt vời sao? Nếu vậy thì tôi nghĩ cô khoe khoang thêm chút nữa cũng chẳng sao đâu.”

À- vâng, đúng là tôi thừa nhận anh ấy là một người đàn ông tốt. Viện trưởng cô nhi viện cũng đã công nhận anh ấy mà.

Ý tôi là, bản thân tôi cũng chẳng biết mình có khả năng nhìn người hay không nữa. …Không biết tôi có thực sự tin tưởng nổi vào đôi mắt của chính mình không đây?

“Thế, gia chủ nhà Shikino đó là người thứ mấy đối với cô thế?”

“Hả?”

Tôi ngẩn người suy nghĩ một lúc vì nhất thời không hiểu câu hỏi ấy có ý nghĩa gì. Hay đúng hơn, "người thứ mấy" là có ý gì chứ?

“Ta-đang-hỏi-cô-đấy. Cậu ta đứng ở vị trí thứ mấy trong lịch sử cảm nắng của cô?”

“Cảm… cảm nắng á?”

Aah, hóa ra là chuyện đó. Số lần cảm nắng ấy hả?

Hừm, nói thế nào nhỉ, tôi chẳng nghĩ ra cái gì sất, để thử ngẫm lại xem nào. Khoan đã, chẳng cần thiết đâu, câu trả lời quá rõ ràng rồi.

Dù trước khi đến đây tôi là một đàn ông, nhưng thành thật mà nói, tôi chưa từng phải lòng cô gái nào bao giờ, hay nói đúng hơn là tôi không mấy hứng thú với chuyện đó, hoặc có lẽ do mấy cô gái ở viện cứ lấn lướt quá khiến họ giống những người chị lớn hơn và ý định hẹn hò họ là điều không thể bàn tới? Tôi cũng biết rõ người mà mình gắn bó tình cảm nhất chính là viện trưởng cô nhi viện.

Rồi sau đó, tôi đến đây và trở lại thành nữ nhân, và lần đầu tiên trong đời… Ừm, cái đó, người mà tôi bắt đầu thích chính là Taiga-san.

Nói cách khác.

“…Có lẽ, đó là mối tình… đầu của tôi.”

“Ơ-? Không thể nào, dù trông Seiren-chan rất có vẻ đào hoa cơ mà-!”

“Đó là sự thật đấy. Vả lại từ đầu thì đó cũng chẳng phải môi trường như vậy.”

“Ơ, thế sao? Cô đã tịnh dưỡng ở vùng quê phải không…? Vùng quê thì trông thế nào khi so sánh với nơi này chứ? Đừng nói với tôi là ở đó chỉ có ngựa với bò thôi đấy nhé?”

Tôi đâu thể nói với ngài ấy rằng mình đến từ một thế giới hoàn toàn khác được chứ? Thôi kệ đi, tôi nghĩ khu vực biệt thự của chúng tôi đúng là có thể coi là vùng nông thôn thật. Chẳng lẽ ngài Leo chưa từng có cơ hội đi xa khỏi kinh đô đến thế sao? Hóa ra ngay cả ở thế giới này cũng tồn tại cái gọi là thiếu gia thành thị cơ đấy.

“Nhưng mà hừm, ra là vậy… Seiren-chan, cô chỉ có chút ít kinh nghiệm trong lĩnh vực đó (tình trường) thôi nhỉ?”

“Hoặc là quá nông cạn… hoặc là hầu như không có gì.”

Ừm, giờ ngài mới nhắc đến đấy.

Taiga-san khá là quyết đoán, và tôi luôn có cảm giác mình được anh ấy bảo vệ.

Nhưng dù vậy.

“Được rồi. Seiren-chan, hay là cô thử hẹn hò với tôi đi?”

“Hả?”

Tôi không nghĩ việc ngoại tình lại được khuyến khích đâu, ngài Leo ạ.

Rốt cuộc thì tôi lớn lên ở một nơi mà giá trị đạo đức coi chuyện đó là điều tồi tệ. Dù sao đi nữa, cha nuôi của tôi đã sống độc thân suốt 30 năm trời chỉ vì say đắm một người phụ nữ. …Dù vậy thì tôi không thể kể cho ngài nghe chuyện đó được.

Truyện liên quan

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài Hoàn thành Nhật Bản

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài

Cập nhật: 17 giờ trước

Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...

12 112
Đền Mạng Hoàn thành Tiếng Anh

Đền Mạng

Tiểu thuyết John Grisham
Cập nhật: 3 ngày trước

Lấy bối cảnh một thị trấn nhỏ ở miền Nam nước Mỹ những năm 1960, A Time To Kill bắt ...

45 166
Nụ hôn của Casanova Hoàn thành Tiếng Anh

Nụ hôn của Casanova

Tiểu thuyết James Patterson
Cập nhật: 3 ngày trước

Hắn tự xưng là Casanova, người tình tuyệt vời nhất thế gian…

21 97
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ Hoàn thành Hàn Quốc

Cô Bé Quàng Khăn Đỏ

Web Novel R19
Cập nhật: 5 ngày trước

Tại một ngôi làng kỳ lạ tên Mindié, nơi bị cắt đứt với thế giới bên ngoài, có một cô ...

81 353