Thế Giới Khác Thay Đổi Giới Tính - Chương 50: Immediately, The Letter’s Condition
[previous_page]
[next_page]
Kể từ khi tôi gửi bức thư cho Taiga-san tính đến nay mới chỉ có ba ngày, vậy mà một bức thư hồi đáp đã được gửi đến.
Khi tôi bước xuống lầu để dùng bữa sáng, Yuzuruha-san đang tiếp chuyện ai đó lúc vừa mở cửa lớn ra. Và cậu ấy quay đầu lại ngay khi nhận ra sự hiện diện của tôi, với vẻ mặt như thể tôi xuất hiện đúng lúc không thể đúng hơn.
"Buổi sáng tốt lành, Seiren-sama. Có một bức thư hỏa tốc được gửi đến cho ngài."
"Buổi sáng tốt lành. Sớm thế này sao?"
"Nó được sắp xếp để chuyển đến càng nhanh càng tốt. Thư của ngài đây ạ."
"C-cảm ơn cậu rất nhiều. ...Taiga-san nhỉ. Nhanh thật đấy."
Tôi nhận ra người gửi từ những nét chữ viết tay. Nghĩa là Taiga-san đã viết thư đáp lại ngay sau khi nhận được thư của tôi rồi lập tức cho người gửi đến sao? Đúng là nhanh hết mức có thể mà.
"Yuzuruha-san. Cậu có thể chuẩn bị chút quà cho người đưa thư không? Vất vả cho anh ấy quá, khi phải đưa thư vào một giờ giấc thế này mà, phải không?"
"Hừm, đúng vậy thật. Vậy để tôi chuẩn bị ít bánh kẹo rồi đưa cho anh ta nhé."
Khi tôi vừa cất lời, Yuzuruha-san liền nhanh chóng sắp xếp mọi việc. Quả thực, cảm ơn vì sự vất vả của cậu ấy.
Vì đây là một thế giới không có xe máy giống như thế giới bên kia, nên việc đi lại có vẻ quá mức gian khổ đối với anh ta. Dù có bao nhiêu loại xe ngựa đi chăng nữa, tốc độ của chúng cũng chẳng thể sánh bằng xe máy và lại còn tròng trành liên tục.
...Bởi vì đường tối đa cũng chỉ được lát đá, nên hễ xe ngựa xóc nảy là người ngồi trên cũng bị xóc theo đúng không nhỉ? Lốp xe thì cũng làm bằng cao su, nên không biết là đi có còn êm ái không ta?
Gạt những suy nghĩ đó sang một bên, trước tiên hãy tập trung vào bức thư của Taiga-san đã.
"Ta vốn dĩ đã có ý định tham dự buổi tiệc ngay từ đầu, nhưng sự việc đã thành ra thế này thì lại càng có thêm lý do để ta nhất định phải đến."
"Ôi chao, ôi chao. Taiga-sama có vẻ rất quý mến Seiren-sama đấy nhỉ?"
"Đúng thế, đúng thế-. Ngài không nghĩ là mọi chuyện coi như đã an bài rồi sao, Seiren-sama?"
Tôi thậm chí còn có thể cảm nhận được sự quyết tâm của anh ấy qua từng con chữ, còn Alica-san và Oriza-san thì cứ trêu chọc tôi một cách chẳng màng che giấu. Tôi thực sự thấy áy náy vì đã khiến anh ấy phải dồn cả sự quyết tâm vào chuyện thế này.
Mặc dù vậy, ngoại trừ gia tộc Shiiya, Taiga-san là người duy nhất mà tôi có thể dựa dẫm thế này. Không hiểu sao, tôi cũng chẳng có nhiều cơ hội để gặp gỡ những người khác nữa.
Tôi xin lỗi, và cũng cảm ơn anh, tôi cúi đầu hướng về phía tờ giấy viết thư.
Dù sao đi nữa, những gì được viết trong thư của Taiga-san không chỉ có câu trả lời cho lời mời của tôi. Điều mà anh ấy đã tự mình điều tra từ dinh thự của mình chính là về vị pháp sư đã mất tích khỏi dinh thự Shikino vào khoảng thời gian tôi bị bắt cóc.
"Về phần tên pháp sư Doumu, tung tích của hắn hoàn toàn không rõ ràng. Sư phụ của hắn đã qua đời từ lâu, và vì vốn dĩ hắn là một đứa trẻ mồ côi nên không có họ hàng máu mủ gì cả, bức thư đã ghi như thế."
"Hắn ta hoàn toàn đáng ngờ đúng không nào-."
"Đúng vậy."
Nếu phải dùng từ gì để gọi hắn, thì từ thích hợp nhất để miêu tả chính là một sát thủ, một sứ giả lạc lõng, hoặc đại loại thế.
...Vậy ra, ý định ban đầu là muốn giết tôi sao? Ồ, tôi ghét điều đó lắm đấy.
Nghĩ rằng mình thật biết ơn vì đã được nuôi dưỡng bởi viện trưởng cô nhi viện, tôi tiếp tục đọc phần tiếp theo.
"Để xem nào, ma thuật sở trường của hắn là ma thuật hỏa diệm và... Biến hình (Transfiguration)?"
"Khá là dễ hiểu nhỉ, đó là một ma thuật dùng để thay đổi hình dạng của vạn vật."
Đến lượt người uyên bác Alica-san lên tiếng. Hoặc phải nói thế nào nhỉ, ngoại trừ ma thuật liên quan đến sự dịch chuyển, Oriza-san có vẻ không có trí nhớ tốt cho lắm. Dù vậy, trông cô ấy có vẻ rất vui thích.
"Nếu chỉ là hình dạng đơn giản, thì nó có thể được áp dụng lên nhiều thứ cùng một lúc, nhưng khi độ phức tạp tăng lên, số lượng đồ vật có thể xử lý cùng lúc cũng giảm xuống, thế nên nó không được ưa chuộng cho lắm."
"Eh-."
Dù không được ưa chuộng, nhưng vẫn có những người sử dụng được nó. Chà, có vẻ nó không thích hợp lắm cho việc sản xuất hàng loạt mọi thứ.
Chà, chẳng còn cách nào khác ngoài việc phải nhọc công làm bằng tay, và đó là cách phiền phức nhất phải không? Nhưng đây lại là một thế giới như thế đấy.
...Thay đổi hình dạng của vạn vật sao.
"Thay đổi hình dạng, liệu nó có thể áp dụng lên ví dụ như loài vật không?"
"Tớ không biết nữa-."
"Tôi chưa từng nghe chuyện đó bao giờ. Hay là chúng ta thử hỏi Kuon-sensei xem sao?"
"Đúng rồi đấy. Buổi trưa chúng ta có tiết học mà, hay là đi hỏi cô ấy nhé?"
Đáp lại câu hỏi của tôi, Oriza-san lập tức lắc đầu. Alica-san cũng nghiêng đầu thắc mắc, thế nên ít nhất thì nó có vẻ không có điểm ứng dụng lớn nào cả.
"Ma thuật biến hình, áp dụng lên loài vật sao?"
Vào giờ học buổi chiều. Khi chúng tôi ném câu hỏi xuất hiện từ buổi sáng này cho Kuon-sensei, cô trầm ngâm trong lúc cau mày lại. À, đây là một chuyện chưa từng có tiền lệ.
"Ta cũng chưa từng nghe về chuyện đó bao giờ. Đó không phải là thứ mà ông nội ta từng nghiên cứu qua, hay chính xác hơn, có một bất thành văn quy định rằng ma thuật biến hình không được phép áp dụng lên sinh vật sống."
"Ạ-. Nghĩa là, đó là điều mà chưa từng ai nghĩ tới phải không ạ?"
"Có vẻ là vậy đấy. Ta nghĩ là có lẽ, chuyện gì đó đã xảy ra từ rất rất lâu trước đây khiến nó trở thành một điều cấm kỵ."
Hừm, không hiểu sao, cảm giác cứ mập mờ thế nào ấy.
Tôi có thể phần nào hiểu được lý do tại sao quy định đó lại xuất hiện từ thời xa xưa. Tôi không biết nguồn gốc của nó, nhưng có lẽ chuyện gì đó đã xảy ra từ rất rất lâu rồi phải không?
Tuy nhiên, nếu hiện tại lại tồn tại một kẻ dám đạp đổ quy định đó, thì...
"...Nhắc đến biến hình, Seiren-sama."
Cư nhiên ngưng việc trầm tư, Cửu Viễn tiên sinh cất lời gọi ta bằng giọng điệu thản nhiên chẳng chút đổi thay. Đoạn, cô ấy đưa ra một chiếc phong bì mang sắc màu hơi xỉn đục. Hôm nay có vẻ là một ngày ngập tràn những lá thư.
“Đây là kết quả kiểm định y phục của em. Cha ta đã giao phó nó lại cho ta.”
“C-cảm ơn cô ạ.”
Y phục. Nói cách khác, đó chính là những bộ quần áo cùng đôi giày mà ta từng mặc ở thế giới bên kia, kèm theo cả chiếc túi đựng bùa hộ mệnh.
Kết quả ấy liệu có sót lại chút dư lượng ma thuật nào hay không. Nếu phải dùng thuật ngữ ở thế giới bên kia để gọi tên, thì thứ này hẳn phải tương tự như kết quả giám định pháp y nhỉ?
“Để em xem nào……”
Nhìn vào tờ giấy rút ra từ phong bì, ta trông thấy một câu văn được viết ở đó, và trong khoảnh khắc, cơ thể ta khẽ run lên.
Ma thuật được thi triển lên người Seiren-sama được phỏng đoán là một dạng tiến hóa của ma thuật biến hình.
“…Ôi chao.”
“…Xem ra là trúng phóc rồi đây.”
Những kẻ có thể thấu hiểu ý nghĩa của nó chỉ có mỗi ta và Cửu Viễn tiên sinh đang ghé mắt nhìn sang.
Cấm kỵ của việc thi triển ma thuật biến hình lên loài vật, hay thậm chí tệ hơn thế, là lên cả con người.
Dẫu cho nó có tân tiến đến nhường nào, lại đi thực hiện một màn chuyển đổi giới tính -!
Đừng có mà nói nhảm với ta, khỉ thật-, nhờ ơn thứ này mà ta phải chật vật tập làm quen với việc mặc đồ lót nữ ở cái độ tuổi này, hay đối mặt với tình trạng thể chất kém đi mỗi tháng một lần, vô số phiền toái bủa vây lấy ta! Cùng lắm thì ta chỉ có thể thích nghi với một thứ gì đó sau khoảng ba hay bốn lần trải qua mà thôi!
“Seiren-sama, ngài đã tiếp nhận ma thuật biến hình sao?”
“……À, phải.”
A-lịch-gia-san rụt rè cất lời với ta, kẻ đang vô cùng bối rối và gào thét trong tâm trí. Aah thôi nào, dẫu sao thì nó cũng là thứ được viết rõ mồn một trên tờ giấy trải ngay trên bàn mà thôi.
Một dạng tiến hóa của ma thuật biến hình. Nó sẽ tác động ra sao đến một kẻ đã hứng chịu thứ ma thuật ấy như ta?
“Nhắc mới nhớ, Seiren-sama, khi ngài tắm lần đầu tiên ở đây, ngài từng nói rằng bản thân chưa từng nhìn thấy bộ ngực của chính mình bao giờ, nhưng mà…”
“……Vảy.”
Ô-lợi-tọa-san đang toát mồ hôi lạnh. Aah, giờ nhắc lại mới nhớ, ta từng nói những lời như thế vào lúc ấy nhỉ?
Thôi được rồi, ta vốn là một nam nhân ngay trước đó cơ mà, thế nên chuyện chưa từng nhìn thấy bộ ngực mang hình hài nữ giới của bản thân là điều hiển nhiên.
………Được rồi.
“Cửu Viễn tiên sinh. Mịch-nọa-san hôm nay có buổi học ma thuật cùng Từ-ngôn-san phải không ạ?”
“Đúng vậy. Giờ này có lẽ họ đang đọc sách giáo khoa rồi.”
“Vậy sao ạ? Thế thì, tốt hơn là nên nói chuyện với cả ba người bọn họ cùng một lúc luôn nhỉ?”
Nếu sự thật ấy bị phơi bày, thì đến lúc đó hẵng hay tính tiếp. Đó chính là suy nghĩ trong đầu ta.
Bị vướng vào ma thuật biến hình, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với ta? Giờ đây ta chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc thành thật giải thích rõ mọi chuyện.
“Em chắc chắn về điều đó chứ?”
“Em nghĩ nói ra sớm sẽ tốt hơn. Có như vậy, mọi người mới có thể thấu hiểu hoàn cảnh hiện tại.”
Cửu Viễn tiên sinh tỏ vẻ hết sức kinh ngạc, nhưng tự hỏi lúc này trông mặt mình ra sao nhỉ? Theo cảm nhận của chính ta, à-, ta cảm thấy nhẹ nhõm hẳn sau khi đã đưa ra quyết định.
Nếu mọi thứ đều bị phơi bày, thì ta thậm chí còn cảm thấy được giúp đỡ nhiều hơn nữa. Bằng như bị Thái-gia-san ruồng bỏ hay Sa-lưu tránh mặt, thì đó cũng là điều bất khả kháng.
“Em sẽ giải thích về lý do bản thân dùng xưng hô [Ore], cùng với tất cả mọi chuyện.” [1. Ore là cách xưng hô mang tính nam tính, thế nên nó thường được dùng bởi nam giới.]
Truyện liên quan
Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài
Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...
Đền Mạng
Lấy bối cảnh một thị trấn nhỏ ở miền Nam nước Mỹ những năm 1960, A Time To Kill bắt ...
Nụ hôn của Casanova
Hắn tự xưng là Casanova, người tình tuyệt vời nhất thế gian…
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ
Tại một ngôi làng kỳ lạ tên Mindié, nơi bị cắt đứt với thế giới bên ngoài, có một cô ...