Thế Giới Khác Thay Đổi Giới Tính - Chương 36: The Heartwarming, Villa Night Chat

[previous_page]

[next_page]

“Mệt quá đi—”

Vừa về đến phòng, tôi liền ngã nhào lên chiếc giường, nằm sấp cả người, tư thế dang rộng tạo thành chữ Đại.[1. Chữ kanji “đại” trong tiếng Nhật, nghĩa là to lớn. Khá dễ hình dung ra dáng nằm với chữ kanji đó đúng không?] Cơ thể không chỉ rã rời mà tâm trí cũng mỏi mệt chẳng kém, nguyên nhân chính là vì cuộc trò chuyện gượng gạo vừa rồi với Saryuu.

“Seiren-sama. Em hiểu cảm xúc của ngài, nhưng dáng điệu đó thật không phải phép chút nào.”

“Hừm, tôi biết chứ. Đó là lý do tôi làm thế này ở nơi không ai nhìn thấy đấy thôi.”

“Chúng ta đâu thể chắc chắn điều đó, nhỡ có ai nhìn thấy thì sao ạ. Xin ngài hãy cẩn thận hơn.”

“V-vâng!”

Dường như hoạt động khiêng vác hành lý bên ngoài đã kết thúc, và thế là tôi bị mắng yêu bởi cả Oriza-san – người đang cất quần áo vào tủ – lẫn Minoa-san – người đang sắp xếp lại mấy món phụ kiện. Mà thôi, dẫu sao thì ra ngoài tôi sẽ chú ý hơn vậy.

Nhân tiện, chẳng biết từ lúc nào mà hai người họ đã thay sang bộ đồng phục thường ngày rồi. Không, thật đấy, tôi thậm chí còn chẳng nhận ra nữa là.

Cứ như thể họ vẫn mặc thường phục khi tôi thấy họ dỡ hành lý lúc nãy. Tôi nghĩ họ thật siêu đẳng khi có thể thay trang phục nhanh đến thế, nhưng tự hỏi không biết đó có phải là loại kỹ năng mà người ta sẽ dần thành thạo theo thời gian không nhỉ?

“…Nhưng mà, dẫu vậy thì.”

Lúc đang lăn lộn trên giường, tôi nghe thấy tiếng vật gì đó va đập, liền hốt hoảng ngồi phắt dậy. À, quả thật mình không nên mang giày mà cứ thế lăn lộn trên giường như vậy. Tôi vội vàng tháo giày ra rồi cẩn thận đặt gọn gàng phía sau. Mà, đúng hơn là tôi vừa vứt phăng nó ra thì có.

Và lần này, tôi nằm ngửa mặt lên trần. Nơi đây cũng có một chiếc màn che đơn giản, lớp vải mộc mạc hòa hợp với ngôi nhà gỗ, mang lại cảm giác thật dịu dàng.

“Quả nhiên, ở trong căn phòng kích thước thế này khiến tâm trí tôi bình yên hơn hẳn.”

Cũng phải thôi, vì căn biệt thự này nhìn chung nhỏ hơn dinh thự, nên đương nhiên phòng của tôi ở đây cũng nhỏ hơn. Hay đúng hơn là chỉ có đúng một căn phòng này. Mà, dù sao đó cũng là thói quen của tôi rồi.[2. Ý chỉ rằng đây là phòng của mình dù cô ấy chỉ ở tạm thời tại đó.]

Bản thân kích thước căn phòng khá nhỏ, ước chừng khoảng mười chiếu tatami, tôi nghĩ vậy.[3. 10 chiếu tatami hay 10 jo. Để biết thêm về kích thước, hãy ghé qua

Nhưng mà, tôi vốn đã quen sống trong một căn phòng có diện tích tương tự rồi. Kể từ hồi còn ở trong cô nhi viện, cùng với những đứa trẻ cũng được đưa vào đó theo cùng một cách.

“Giống với căn phòng mà ngài từng ở trước kia phải không ạ?”

“Ừm. Dù là ở bên đó, một căn phòng cỡ này thường là chỗ ngủ cho tầm bốn đến năm người cơ.”

“…Cái gì cơ ạ?”

Tôi đã lược bớt rất nhiều chi tiết và đáp lại gọn lỏn như thế, khiến hai người kia hoàn toàn chết trân tại chỗ. Đành chịu thôi, tôi thực sự lớn lên trong một môi trường như thế mà.

Hừm, tôi vội vã kéo lại ý thức đang dần mờ đi của mình. Ồ, quả nhiên mình kiệt sức thật rồi.

“Seiren-sama, em đã mang nước nóng vào rồi đây ạ.”

“N, cảm ơn chị, Minoa-san.”

Đừng có mà ăn cắp nội dung của tôi, desu >_<

Tôi cứ ngỡ ý thức mình chỉ lịm đi trong chớp nhoáng, nhưng không biết chừng đã mấy phút trôi qua rồi nhỉ. Chẳng hay biết từ lúc nào, Minoa-san đã ra ngoài và mang vào một chiếc khăn cùng xô nước nóng. Oriza-san cũng chuẩn bị sẵn một bộ quần áo để tôi thay. Quả nhiên, lúc nãy mình đã chợp mắt một lúc sao?

Tôi tự lau mặt, sau đó được lau rửa cả tay lẫn chân. Ồ—cảm giác được làm ấm đôi bàn chân thật dễ chịu làm sao. Sau đó, tôi còn rửa mặt bằng nước lạnh, và không ngờ là mình đã tỉnh ngủ hẳn.

“Em nghĩ sắp đến giờ ăn tối rồi, ngài thấy ổn chứ ạ?”

“À, ừm. Chắc là ổn thôi.”

Hãy ủng hộ bản dịch bằng cách đọc nó ở trang web gốc! Nếu bạn đang nhìn thấy điều này, vậy là bạn đang đọc nó ở những trang web khác đã đánh cắp nội dung của tôi.

Tôi mặc bộ đồ lót mới và thay trang phục khác. Tôi diện một chiếc đầm tay lửng đơn giản với những đường ren trắng đính trên nền vải hồng nhạt. Tôi cũng đổi sang loại giày mềm chuyên dùng trong nhà.

Tóc tôi được Oriza-san chải chuốt gọn gàng, phải thừa nhận rằng việc này mang lại cảm giác khá thú vị.

“Xin ngài hãy cẩn thận nhé. Sẽ tệ lắm nếu mặt ngài cắm đầu vào đĩa súp đấy, ngài biết không?”

“Tôi không làm thế đâu, không đời nào.”

Chà, giờ thì tôi đã hoàn toàn tỉnh táo sau khi lau mặt rồi, nên chắc sẽ ổn thôi. …Mà này, sao tự dưng cậu lại nói câu đó thế chứ?

“…Hay nói cách khác, đã từng có ai làm thế thật à?”

“Hehe, chính là em đấy—”

“Hóa ra là cô tự làm à!”

Tôi theo phản xạ vung tay, định giáng một cú vào mu bàn tay cậu ấy. Oriza-san uyển chuyển né tránh rồi tiếp tục chải tóc cho tôi. Vì mái tóc đã dài ra đôi chút, tôi có cảm giác như những lọn tóc đang được len lỏi luồn qua nhẹ nhàng.

Nhưng mà, Oriza-san cũng từng có lúc gục ngủ trong bữa ăn cơ à. Chuyện đó—chà, chắc hẳn tất cả gia nhân đều mệt mỏi hơn so với chúng tôi rồi. Thế nên việc xảy ra chuyện như vậy cũng chẳng có gì là lạ cả.

“Seiren-sama, Saryuu-sama, bữa ăn đã sẵn sàng rồi ạ.”

“À, vâng. Tôi ra ngay đây.”

Khi việc chuẩn bị vừa hoàn tất, giọng nói của Godou-san vang lên. Đã đến giờ ăn rồi, tôi vẫn luôn mong chờ điều này đấy.

Nãy giờ không để ý, nhưng quả thật tôi đang thấy đói bụng.

Dĩ nhiên, tôi nghĩ các gia nhân khác còn cảm thấy đói hơn nhiều ấy chứ.

“Nào, chúng ta đi thôi chứ?”

“Vâng ạ!”

“Vâng.”

Đúng như tôi đoán, Oriza-san và Minoa-san đáp lời tôi đầy hào hứng.

“Ta tạ ơn vị Thần Mặt Trời và cũng tạ ơn mùa màng. Itadakimasu (xin phép được ăn).”

Thế là đã đến giờ ăn tối. Những món ăn do chính tay Godou-san khoe tài đều được bày biện ngay ngắn trên mặt bàn ăn, nhìn chung trông khá đơn giản khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm đi phần nào.

Có súp kem ngập tràn rau củ, thịt gà chiên nêm muối tiêu, cùng món salad rau củ ấm nóng. Bên cạnh đó còn có cá nước ngọt được phủ hoàn toàn trong sốt meunière[3. Sốt meunière là một cách chế biến đơn giản bằng bơ nâu, rau mùi tây băm nhỏ và chanh, cái tên này ám chỉ bản chất mộc mạc không cầu kỳ của nó.]. Những chiếc bánh ngọt trông giòn tan hơn hẳn loại mà chúng tôi vẫn thường ăn.

Ừm, có vẻ như tôi thích phong cách thuần chất gia đình này hơn. Dù các món ăn do đầu bếp nhà Shiiya nấu cũng rất ngon, khiến tôi ngày nào cũng phải biết ơn. Hơn nữa, có lẽ mẹ tôi cũng chuộng hương vị của những món ăn thế này.

“Ane-sama. Phô mai này ngon lắm ạ.”

Vừa thưởng thức miếng phô mai có trong món salad, Saryuu vừa nở một nụ cười rạng rỡ. Nghĩ lại thì, hình như cậu ấy cũng từng nói câu này trước đây rồi.

“Ạ, chẳng lẽ đây là món phô mai dê mà Saryuu yêu thích sao?”

“Vâng ạ. Saryuu-sama bất ngờ thích nó đến mức vào lần đầu tiên được ăn, ngài ấy đã ăn quá nhiều đến nỗi phải nằm liệt giường suốt cả ngày trời.”

“Godou, anh đang nói cái quái gì thế hả?!”

Tôi không khỏi mỉm cười méo mó trước Saryuu, người đang đỏ bừng cả mặt vì tức giận.

Phải nói sao nhỉ, em trai ngốc của tôi ơi, làm thế nào mà em lại có thể ăn một lượng phô mai lớn đến mức nằm liệt giường lâu đến thế chứ? Tôi không biết nó được chế biến thành dạng gì, nhưng nói là cậu ấy nuốt sạch tất cả thì có khi lại chẳng sai vào đâu được?

“Nn, a, ngon thật đấy.”

Khi tôi thử ăn riêng miếng phô mai, vị của nó đượm đậm và có chút gì đó rất lạ lùng. Aah, thảo nào nó lại được dọn kèm cùng salad. Tôi nghĩ đây là một sự thay thế hoàn hảo cho nước sốt đấy chứ, quả thế thật.

“Ooh, hợp khẩu vị của tiểu thư nhà ta cơ à. Thế thì tốt quá rồi.”

“Chà chà. Đừng có ăn nhiều quá đấy nhé, Seiren?”

“Vâng, em sẽ chú ý ạ.”

Khi tôi đáp lại lời trêu đùa của Kaa-san, tôi thấy Saryuu đang ngồi cạnh mình chìm nghỉm trong nỗi buồn tủi. Một khi đã lỡ làm ra chuyện ngốc nghếch, thể nào nó cũng sẽ bị đem ra bàn tán mãi cho mà xem. Cố lên nào-, tôi thầm cổ vũ trong lòng, dẫu rằng bản thân chỉ dám nói thế ở trong đầu.

Sau bữa ăn, hai vị phụ huynh của tôi nhanh chóng quay trở lại phòng riêng. Tôi cứ nginh ngách tưởng họ định đi ngủ sớm, nhưng hóa ra lại hoàn toàn sai bét.

“Ở một căn biệt thự thế này, số lượng người làm ít hơn, nên họ có thể thoải mái gần gũi nhau mà chẳng phải bận tâm quá nhiều đến xung quanh.”

Người đã thông tin cho tôi chuyện đó chính là Godou-san.

À, nói cách khác là cặp vợ chồng son đó sắp sửa làm chuyện mờ ám đây mà. Dù con gái đã lớn thế này rồi mà họ vẫn vô tư mặn nồng với nhau được cơ chứ. Nhất là khi trước đó dường như còn có cả một cuộc cạnh tranh gay gắt để chiếm được trái tim của mẹ nữa chứ.

Phòng của họ nằm ở phía trong cùng của tầng một, nói cách khác là chẳng hề gần với phòng ăn nằm trên tầng hai, và tiếng mấy người hầu làm việc cũng chẳng thể với tới căn phòng đó. …khoan đã, sai bet, phải là ngược lại mới đúng chứ, ngược lại cơ. Giọng của họ trong lúc ân ái sẽ chẳng bị lọt vào tai đối phương khi đang làm nhiệm vụ dọn dẹp.

…Nhưng dù là vậy, hình như họ vẫn không dễ dàng gì trong việc có con. Và khi tôi rốt cuộc cũng cất tiếng khóc chào đời, tôi lại biến mất đến một nơi nào đó chỉ sau đúng một tháng.

Sau khoảng thời gian ấy, khả năng cao là họ đã rất chật vật để cố gắng sinh thêm lần nữa, nhưng vẫn bất thành, thế nên cuối cùng họ mới nhận nuôi Saryuu.

Nghĩ lại mới thấy thật trớ trêu làm sao.

Thôi thì, nhân đà này, tôi và Saryuu cũng sẽ quay về phòng sớm vậy. Nhưng thằng em trai của tôi vẫn cứ cặm cụi gặm nhấm đống phô mai kia kìa. Bất ngờ thay, nó vẫn trẻ con đáo để nhỉ. Thôi, chuyện đó cứ để Kanna-san và mọi người lo vậy.

“Seiren-sama, bầu trời ngoài kia đẹp lắm. Ngài có muốn ra ngắm thử một chút không ạ?”

“Hm?”

Minoa-san quay lại nhìn tôi sau khi cô ấy khép cánh cửa chớp lại. Ý cô ấy bầu trời ở đây chính là bầu trời đêm phải không nhỉ? Chúng tôi đã phải trải qua bao nhiêu là trắc trở mới đến được nơi này, hay là ta cứ thử ngắm nhìn nó một chút nhỉ?

Tôi đứng dậy khỏi chiếc ghế sô-pha, bước đến cạnh Minoa-san đang đứng bên khung cửa sổ và hướng tầm mắt ra bên ngoài.

“…Trời ơi…”

Những vì sao đang lấp lánh đến ngỡ ngàng giữa khoảng không đêm sâu thẳm lạ thường. Hay nói đúng hơn, bầu trời đêm ở chốn này thực sự rất tối. Dù điều đó là hiển nhiên thôi.

Kể từ khi đặt chân đến thế giới này, thành thật mà nói tôi chẳng có nhiều cơ hội để ngắm nhìn bầu trời đêm. Có lẽ là để phòng chống tội phạm, hoặc tôi nghĩ thế, nên những cánh cửa chớp luôn được đóng lại từ sớm. Dẫu vậy, tôi cũng từng ngắm qua vài lần và thầm kinh ngạc vì số lượng sao lại nhiều đến thế.

“Hồi ở dinh thự, cảnh tượng đó cũng đẹp đến sững sờ rồi, nhưng phong cảnh ở nơi này còn tuyệt vời hơn nữa cơ đấy?”

“Đó là vì không khí ở đây trong lành hơn mà.”

“…Không khí ở dinh thự cũng trong lành hơn nơi tôi từng sống trước kia mà.”

Tôi vô thức đáp lời. Phải rồi, vì đây là một thế giới khác nên có rất nhiều thứ để đem ra so sánh. Do chẳng hề có những nhà máy khổng lồ như ở thế giới bên kia, tôi nghĩ rằng cả đường xá lẫn bầu trời đều hoàn toàn sạch sẽ.

Nhưng mà, ngay cả trong một thế giới thế này, vẫn có chuyện không khí bị ô nhiễm cơ à?

“Thế sao ạ? Không khí quanh dinh thự vốn dĩ bị ô nhiễm hơn ở đây nhiều, bởi vì ở đó có khói bốc lên từ các xưởng làm việc và việc nấu nướng mà.”

“À-, ra là vậy.”

Tôi hiểu rồi. Thế nên dù ở đây chẳng có những cỗ máy khổng lồ, thì vẫn có khói sinh ra từ ngọn lửa nói chung nhỉ. Vì có lò sưởi nên chắc chắn cũng sẽ có khói từ đồ xông khói. Tôi cũng từng nghe nói có cả một số loại khí thải ra khi làm phân bón hữu cơ nữa, nhưng không khí ở thành phố rõ ràng vẫn ô nhiễm nặng nề hơn ở vùng quê.

Chà, tôi nghĩ mình thực sự đã chọn nhầm mục tiêu để so sánh rồi. Quả là tôi đây mà.

“Ở nơi tôi từng sống, lượng khói sinh ra từ các hoạt động lao động thực sự rất nhiều. Dạo gần đây mọi người mới bắt đầu chú ý nhiều hơn đến vấn đề đó đấy.”

“Uwaa, nghe tệ thật đấy.”

…Tôi cũng nghĩ vậy. Ở thế giới bên kia thì tiện lợi hơn thật đấy, nhưng đồng thời cũng có vô vàn chuyện tồi tệ xảy ra vì điều đó.

Tôi chỉ mong thế giới ở chốn này sẽ mãi mãi giữ nguyên được vẻ đẹp thế này.

Truyện liên quan

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài Hoàn thành Nhật Bản

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài

Cập nhật: 15 giờ trước

Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...

12 112
Đền Mạng Hoàn thành Tiếng Anh

Đền Mạng

Tiểu thuyết John Grisham
Cập nhật: 3 ngày trước

Lấy bối cảnh một thị trấn nhỏ ở miền Nam nước Mỹ những năm 1960, A Time To Kill bắt ...

45 162
Nụ hôn của Casanova Hoàn thành Tiếng Anh

Nụ hôn của Casanova

Tiểu thuyết James Patterson
Cập nhật: 3 ngày trước

Hắn tự xưng là Casanova, người tình tuyệt vời nhất thế gian…

21 96
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ Hoàn thành Hàn Quốc

Cô Bé Quàng Khăn Đỏ

Web Novel R19
Cập nhật: 5 ngày trước

Tại một ngôi làng kỳ lạ tên Mindié, nơi bị cắt đứt với thế giới bên ngoài, có một cô ...

81 353