Thế Giới Khác Thay Đổi Giới Tính - Chương 35: The Touchy, Villa Conversation
[previous_page]
[next_page]
Sau khi Taiga-san bay từ trên trời trở về, chúng tôi bước vào biệt thự. Vì Godou-san cũng đi vắng, tôi định phụ giúp việc dỡ hành lý, nhưng lại bị Oriza-san ngăn lại.
“Đây là công việc của chúng tôi, những người hầu-. Nếu để thành viên trong gia đình chủ nhân phải giúp đỡ, chúng tôi sẽ tự thấy mình thật bất tài-. Lòng tốt của ngài thế là quá đủ rồi, đúng chứ?”
…Nhưng mà. Tóm lại, hình như việc để họ giúp sẽ mang lại tiếng xấu thì phải.
Chà, tôi vốn ghét việc tỏ ra xem nhẹ mọi người, những người luôn đối xử tốt với mình, nên tôi đành bước vào trong trong khi thầm cất lời xin lỗi trong tâm trí. Hay đúng hơn, mọi người ở đây ai nấy đều vô cùng chăm chỉ, khiến tôi cảm thấy thật áy náy.
Oriza-san và Minoa-san dọn dẹp hành lý của tôi, trong khi Kanna-san từ nãy đến giờ cứ liếc nhìn xung quanh, có lẽ cô ấy cũng đang dọn dẹp hành lý cho Saryuu. Cuối cùng, khi tôi bước về phía cánh cửa ở bậc thang bằng gỗ, người mở cửa lại chính là Godou-san vừa mới quay về.
“Tôi xin phép được dẫn đường cho ngài. Vậy, xin mời ngài đi lối này.”
“Vâng. Làm phiền ông rồi.”
Vì bố mẹ tôi và Saryuu vẫn chưa bước vào, tôi nghiễm nhiên trở thành người vào trước. Cánh cửa cũng được làm bằng gỗ, với độ dày thật đáng kinh ngạc. Đúng như dự đoán, vì mùa đông rất lạnh, nó được thiết kế như một lớp bảo vệ chống lại cái lạnh, tôi nghĩ vậy.
“…òa.”
“Ngài cảm thấy thế nào ạ?”
Ngay khoảnh khắc bước vào trong, tôi không kìm được mà thốt lên. Giọng điệu của Godou-san khi hỏi tôi nghe có vẻ khá kiêu hãnh, nhưng thực ra thì cũng chẳng khác nào đang khoe khoang cả.
Không gian bên trong được dọn dẹp cực kỳ ngăn nắp, tạo cảm giác tương đối giống một ngôi nhà gỗ. Bức tường và trần nhà bằng gỗ mộc bao bọc lấy căn phòng, và sàn nhà dĩ nhiên cũng làm bằng gỗ. Bên cạnh đó, một tấm thảm có họa tiết hoa văn được trải lên trên, đơn giản hơn một chút so với tấm thảm trong dinh thự. À, ở sâu bên trong kia có một cái lò sưởi lớn.
Thêm nữa, có lẽ vì chủ yếu làm bằng nên nơi đây cũng vương vấn một mùi hương gỗ đặc trưng. Aah, có cảm giác như mùi hương ấy đang hòa quyện vào bầu không khí bên trong phòng.
So với dinh thự vốn phần lớn được xây bằng đá, tôi lại cảm thấy gắn bó với căn biệt thự này hơn. Chắc là vì tôi lớn lên trong một thế giới như thế nên mới vậy.
“Đây là một ngôi nhà tuyệt vời. Mùi hương của gỗ mang lại cảm giác thật gần gũi,…tôi thích nó.”
Hỏng bét rồi, suýt nữa thì tôi gọi bản thân là ore thay vì watashi.[1. Ore là cách xưng hô nam tính và suồng sã hơn, trong khi watashi mang tính trung lập.] An toàn, an toàn rồi.
Godou-san khi nghe câu trả lời của tôi, cùng gia đình đang đứng bên cạnh từ lúc nào không hay, tất cả đều trông vô cùng hạnh phúc.…Lẽ nào họ thực sự muốn tôi cảm thấy vui mừng đến vậy sao?
À, nãy giờ mình cười có tự nhiên không ta? Lúc nãy biểu cảm của mình không bị cứng đờ chứ?
“Nếu ngài đã nói thích nơi này, thì chắc chắn căn biệt thự cũng sẽ rất vui mừng đấy ạ. À, phòng của Seiren-ojousama nằm ở khu vực phía trong trên tầng hai.”
Ừm, xem ra mọi thứ đều ổn cả.
Dẫu vậy, trong giây lát, tôi nhận ra cách nói chuyện của Godou-san có đôi nét tương đồng với thế giới bên kia. Rằng cả căn biệt thự cũng sẽ vui mừng, tôi nghĩ ở thế giới này sẽ chẳng có mấy ai thốt ra những lời như thế. Có lẽ, cách suy nghĩ của họ có đôi chút khác biệt chăng.
Dù sao đi nữa, khu vực phía trong của tầng hai cơ à?
“Cảm ơn ông rất nhiều. Nếu là tầng hai, chắc là từ đó nhìn ra phong cảnh sẽ rất đẹp đây.”
“Vâng, dĩ nhiên rồi ạ. Suy cho cùng, chúng tôi vẫn mong ngài sẽ có được những kỷ niệm thật đẹp trong lần đầu tiên lưu trú tại đây. Vậy bây giờ, tôi xin phép dẫn đường.”
Chúng tôi tiến về phía một cầu thang khác nằm ở góc khuất phía trước lối vào một chút, và Godou-san đưa tay ra đỡ tôi. Ngay lúc đó, Saryuu vội vã bước theo và sóng bước ngay cạnh tôi.
“À, vì phòng của em ở ngay phòng bên cạnh, nên chúng ta cùng đi thôi nhé. Phòng của Tou-sama và Kaa-sama nằm ở phía trong tầng một phải không ạ?”
“Vâng. Saryuu, làm ơn hãy đi cùng để chăm sóc Seiren nhé.”
“Đừng có mà mừng rỡ quá sớm đấy. Dù sao thì cũng phải đi một quãng đường khá xa mới tới nơi cơ mà.”
“Biết rồ~i!”
Eh, vậy là tầng hai sẽ là không gian của tôi và Saryuu cơ à. Liệu như vậy có ổn không ta… Mà thôi, nếu Saryuu đã nói thế, chắc đó là phong tục ở đây rồi.
Cầu thang cũng được làm rất tỉ mỉ bằng gỗ, và mỗi khi chúng tôi bước lên, chúng phát ra âm thanh đặc trưng quen thuộc.
Đi lên tầng hai, đập vào mắt chúng tôi có vẻ là các phòng ngủ, trong khi phía sau là hành lang… huh, phòng ăn nằm ở đó sao? Có lẽ nó nằm ngay phía trên sảnh chính, tôi đoán vậy.
“À, phong cảnh ở đây thực sự rất tuyệt. Thêm nữa, phòng ăn của ngôi nhà này nằm ở tầng trên cùng cơ.”
“Nói cách khác, nhà bếp nằm sâu hơn ở phía trong này sao?”
Vì Godou-san đã thông báo trước, tôi đâm ra tò mò về phòng ăn nên liền hé mắt ngó vào trong một chút. Ừm, nơi đây cũng mang lại cảm giác ấm áp vì căn phòng hoàn toàn bằng gỗ, và nhìn chung, tôi rất thích nó. Đồ đạc nội thất thì đúng như dự đoán, dù nhìn từ góc độ nào đi nữa, chúng trông cũng đắt đỏ đến mức chỉ có những người giàu có mới sở hữu nổi.
“Chính xác hơn thì, chúng tôi đã hạ thấp nó xuống một chút sau khi cân nhắc đến việc vận chuyển hành lý.”
“Vậy là nó có cảm giác giống như một tầng lửng hả. Thế thì việc bê thức ăn chẳng phải sẽ khá phiền phức lắm sao?”
“Về vấn đề đó, chúng tôi có xe đẩy mà.”
Chà, hóa ra là vậy. Vì ở thế giới bên kia không có loại thang máy nào, nên nếu không có xe đẩy thì chỉ còn cách tự bê bằng tay mà thôi.
Hay đúng hơn, vì phong cảnh đẹp nên phòng ăn mới nằm ở tầng trên cùng, và vì việc khuân vác nguyên liệu có thể khó khăn nên nhà bếp mới được đặt ở tầng lửng phía trong, ha. Tổ tiên chúng ta đã nghĩ ra những điều thật thú vị nhỉ.
Trong khi tôi đang mải suy nghĩ, Saryuu liền hướng ánh mắt tò mò về phía tôi.
“Nee-sama, chị hỏi nhiều điều thật đấy nhỉ?”
“À thì, có rất nhiều thứ chị vẫn chưa biết mà. Em không thấy tò mò chút nào sao, Saryuu?”
“Eh… Aah, em chưa từng suy nghĩ về những chuyện đó bao giờ. Ra là vậy, Ane-sama vốn là một người chăm chỉ ham học hỏi, nên việc chị muốn tìm hiểu về đủ mọi thứ cũng là điều dễ hiểu.”
…Đúng như Saryuu nói nhỉ.
Tôi vẫn chưa hiểu nhiều về thế giới này, nên đã quen với việc thắc mắc về những thứ thu hút sự chú ý của mình. Ở thế giới bên kia có câu nói rằng, [hỏi một câu thì xấu hổ chốc lát, nhưng không hỏi thì xấu hổ cả đời], xét cho cùng thì tôi vẫn muốn tìm hiểu về mọi thứ xung quanh.[2. Trường hợp ai đó muốn biết, đây là câu nói gốc tiếng Nhật: Nghe くは nhất thời の sỉ, nghe かぬは cả đời の sỉ. ]
Dù sao đi nữa, tôi vẫn phải sống ở thế giới này kể từ bây giờ mà. Với tư cách là Shiiya Seiren.
“Saryuu-sama. Nếu ngài chịu khó noi theo gương của chị gái mình, sau này chắc chắn ngài sẽ trở thành một lãnh chúa tài ba đấy ạ.”
“Em, em sẽ cố gắng hết sức ạ!”
Godou-san nói thế, rồi đứa em trai nhỏ của tôi siết chặt hai bàn tay lại.
Thấy chưa, Saryuu đang tràn đầy quyết tâm gánh vác cơ nghiệp gia tộc và làm hết sức mình kìa. Kaya-san, tôi nghĩ chị chẳng cần phải lo lắng gì đâu. Thật đấy.
“Chà, tuyệt quá~!”
Bên trong phòng tôi, hay đúng hơn là ở khung cửa sổ phía sâu bên trong—đó là câu thốt lên đầu tiên khi tôi nhìn thấy cảnh tượng ngoài kia.
À mà, bản thân khung cửa sổ thì không lớn lắm đâu. Vừa vặn ngoài khung cửa ấy, dường như là những đồng cỏ trải dài trên sườn đồi.
Thảm cỏ xanh mướt rộng thênh thang, những ngọn núi ẩn hiện ở đằng xa, và rồi bầu trời xanh ngát. Vì mặt trời đang lặn, ánh nắng rực đỏ chiếu xiên từ bên sang, chính điều đó lại khiến khung cảnh trở nên tuyệt diệu vô cùng.
Uwaa, may ghê vì mình đã đến đây.
Cả Saryuu lẫn Godou-san đều có vẻ vui mừng khi thấy phản ứng của tôi. Ứm, họ thực sự rất để tâm đến cảm xúc của tôi đấy. Nhất là Godou-san, người thậm chí còn chẳng hề biết gì về tôi cho đến tận gần đây.
Đúng vậy, tôi phải hết sức cẩn trọng để không làm dấy lên những nghi vấn về hoàn cảnh của mình trong suốt thời gian lưu lại đây. Dù đang là mùa hè, nhưng không khí quanh vùng này có vẻ mát mẻ, sảng khoái hơn hẳn.
Rồi chợt, tôi nhớ ra điều gì đó.
“À, phải rồi. Vào mùa đông, tuyết sẽ đọng lại dày lắm đúng không ạ?”
“Vâng. Thế nên cứ vào đầu mùa đông là tôi thường dọn dẹp tổng vệ sinh một lượt, rồi biệt thự sẽ được đóng cửa sau đó. Sống một mình trơ trọi ở đây trong môi trường này thì khá là khắc nghiệt đấy ạ.”
“Eh, một mình ạ?”
“Tôi phải nói lời vĩnh biệt với vợ mình từ khá sớm. Dặn-sama khi ấy đã rộng lượng chỉ định tôi làm quản gia cho căn nhà này một cách chu đáo.”
“Vậy sao ạ. Ứm, tôi xin lỗi vì đã thất lễ khi hỏi một câu chuyện nhạy cảm thế nhé.”
À-, tôi vừa nghe được điều gì đó ngoài dự kiến.
Cuống cuồng cúi đầu, nhưng Godou-san chỉ cười và bảo: “Xin đừng bận tâm ạ.” Chắc là bác ấy đã nguôi ngoai rồi, tôi nghĩ thế.
Đến một lúc nào đó, tôi cũng sẽ phải vượt qua cả chuyện về thế giới bên kia nữa, nếu không thì chẳng ổn chút nào đâu. Đúng thế.
“Vậy, tôi xin phép đi chuẩn bị bữa tối. Khi nào xong tôi sẽ lên gọi mọi người, trong lúc đó xin hãy nghỉ ngơi cho khỏe.”
“Vâng, vô cùng cảm ơn bác.”
“Vâng, cảm ơn bác nhé. Bọn cháu sẽ rất mong chờ đấy.”
Sau khi cúi đầu thật sâu, Godou-san vui vẻ bước xuống cầu thang. Sau việc này, bác ấy sẽ đi xách nguyên liệu lên à? Tôi có cảm giác họ đã chuẩn bị sẵn từ trước rồi, nhưng nhỡ đâu chúng tôi lại mang thứ gì đó từ dinh thự theo thì sao? Lấy hạt tiêu mà Tou-san tặng cho Taiga-san làm ví dụ chẳng hạn.
“Ane-sama. Đồ ăn do Godou làm có chút khác biệt so với bếp nhà mình, nhưng mà cũng ngon lắm đấy.”
“Ra vậy. Quả nhiên là ẩm thực tùy thuộc vào nơi mình sinh sống nhỉ.”
Chà, đúng là thế rồi. Đây là lãnh địa do Shikino-san quản lý, có vẻ như những sản vật làm ra ở đây cũng có chút khác biệt tinh tế so với lãnh địa nhà chúng ta.
Vì chúng ta đang ở giữa chốn núi non thế này, tự hỏi không biết có cá nước ngọt không ta? Tôi thích món cá hồi landlocked và cá hương mà bác trưởng cô nhi viện thỉnh thoảng vẫn câu được lắm.
Trong lúc bóng hình bác trưởng viện thoáng hiện lên trong đầu, thì đột nhiên khuôn mặt Saryuu sà sát lại gần tôi. Này, cái thằng em trai này của tôi ơi, nhìn cận cảnh chị gái mình thú vị lắm hay sao hả?
“…nhân tiện thì, Nee-sama.”
“Eh, gì thế?”
“Chuyện về Taiga-niisama ấy mà… Nee-sama nghĩ thế nào về anh ấy?”
“Hả?”
Saryuu đột ngột hỏi tôi một câu như thế. Nghĩ thế nào, em ấy hỏi vậy đấy.
Cậu ta có vẻ tốt tính, nhưng tôi chẳng thể thấu thấu đáo tâm can... Tôi thừa hiểu rằng đó tuyệt đối không phải là câu trả lời mà em ấy mong đợi được nghe.
Trong trường hợp này, câu trả lời của tôi nên là thế này thì phải.
“…Ứm. Chị nghĩ cậu ấy là một người bạn tốt. Cậu ấy có vẻ xuất chúng, chăm chỉ, và hẳn là một người tuyệt vời.”
“Không, ý em không phải thế.”
“Nếu không phải ý đó, thì là ý gì cơ chứ?”
Này, có hỏi nữa cũng chẳng ích gì.
Nếu không phải bàn về tư cách một người bạn, thì với tư cách là chị gái của cậu ta, chỉ còn lại một tầng ý nghĩa duy nhất—đó là thăm dò ý kiến của tôi về cậu ta dưới góc độ một người khác giới.
Uwaa, phiền phức thật đấy.
“Chẳng lẽ, em đang tò mò không biết chị có phải kiểu yêu từ cái nhìn đầu tiên với cậu ta hay đại loại thế à?”
“Eh, à, ức…”
Thấy chưa, trúng phóc. Hoặc là, nên nói thế nào nhỉ, Saryuu này, sao tai em đỏ bừng lên thế kia? Chị đơn giản chỉ là chị gái của em thôi mà. Dù bề trong cảm giác cứ như một ông anh trai vậy.
“Dù sao đi nữa, chị không hề yêu từ cái nhìn đầu tiên với cậu ta đâu, cứ coi như hiện tại chị chẳng có chút tình cảm nam nữ nào với cậu ấy đi. Trường hợp của chị là thế đấy.”
Tôi đành phải phũ phàng đáp lại nó một câu như thế. Thành thật mà nói, tôi chẳng biết phải nhìn Saryuu thế nào khi thấy em ấy thở phào một tiếng “Hoo…” rồi ra điều nhẹ nhõm.
Ngay từ đầu, cớ sao tôi lại phải bận tâm đến chuyện trở thành đối tượng lãng mạn của em trai mình chứ?
Nghĩ lại thì, cậu ta đâu phải là em trai ruột thịt của tôi. Nhưng mà này Saryuu, em lại là anh em ruột với Taiga-san cơ mà, cho nên là… hừm.
Lẽ nào tôi lại trở thành nguyên nhân gây ra sự cạnh tranh giữa hai anh em bọn họ ư? Không, dù nhìn theo góc độ nào đi nữa, tôi nghĩ mình hoàn toàn chẳng có cái thứ sở thích quái gở kiểu đó đâu. Đúng thế.
Hay đúng hơn, đối với tôi lúc này, Saryuu chỉ đơn thuần là cậu em trai, còn Taiga-san chỉ là một người quen tình cờ gặp được mà thôi.
Dù thế nào đi nữa, tôi không nghĩ hai người họ sẽ từ bỏ chỉ vì tôi nói thẳng điều đó với họ. Hoặc chính xác hơn, cả hai có vẻ thuộc tuýp người cứng đầu.
…Không hiểu sao, tôi cảm thấy kiệt sức theo đủ mọi nghĩa.
Truyện liên quan
Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài
Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...
Đền Mạng
Lấy bối cảnh một thị trấn nhỏ ở miền Nam nước Mỹ những năm 1960, A Time To Kill bắt ...
Nụ hôn của Casanova
Hắn tự xưng là Casanova, người tình tuyệt vời nhất thế gian…
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ
Tại một ngôi làng kỳ lạ tên Mindié, nơi bị cắt đứt với thế giới bên ngoài, có một cô ...