Thế Giới Khác Thay Đổi Giới Tính - Chương 34: The Odd Long Trip on the Flying Horse

[previous_page]

[next_page]

“Ồ, ồ. Được chính Taiga-dono ra mắt đón tiếp thế này. Thật tiếc vì chúng tôi không được thông báo trước.”

“Không sao đâu. Vì đây là quyết định đột xuất từ phía chúng tôi, tôi rất xin lỗi vì không thể gửi một lời chào chu đáo hơn. Do cha tôi đang vắng mặt ở lãnh địa để giải quyết công việc, nên tôi đã đến đây với tư cách là người đại diện.”

“Không, không. Chúng tôi mới là người phải bày tỏ lòng biết ơn vì thiếu chủ của Shikino đã cất công đến đón tiếp thế này. Hơn nữa, chúng tôi cũng đang định sẽ đến chào hỏi trực tiếp cha ngài.”

…Ừm.

Bởi vì Taiga-san muốn gặp cha mẹ chúng tôi, nên chúng tôi đã đưa anh ấy đi cùng, và cơ sự lại thành ra thế này. Không hiểu sao, dù trông chỉ là một màn chào hỏi bình thường, tôi lại có cảm giác như cha mình đang dò xét Taiga-san, nhưng chắc chỉ là tôi tưởng tượng thôi nhỉ?

“Xin hãy cứ ghé gặp người. Tôi nghe nói cha tôi cũng rất muốn có một cuộc trò chuyện thẳng thắn với gia chủ nhà Shiiya.”

“Tôi rất mong chờ điều đó. Phải rồi, chúng tôi có mang theo tiêu của Shiiya làm quà biếng đấy. Chẳng phải ngài sẽ muốn làm dịu bớt vị ngọt trong thịt của Shikino sao?”

“Ồ, tôi rất cảm kích tấm lòng của ngài. Về phần chúng tôi, chúng tôi sẽ dâng loại rượu mà nhà đã tích trữ từ năm ngoái.”

Nói cách khác, lãnh địa của gia tộc Shikino chuyên về rượu, nông nghiệp và các sản phẩm từ sữa sao? Vì ở gần núi, không biết họ có nuôi rất nhiều dê không nhỉ?

Tuy nhiên, sao trông họ cứ như đang lườm nhau thế kia? Hai con người đó. Cả Kaa-san nữa, con ước gì mẹ có thể bớt tỏ ra là mình đang rất vui khi xem họ... hoặc ít nhất, con nghĩ, đừng có cười lộ liễu thế chứ.

“Chà chà, Ane-sama, không sao đâu mà... miễn là họ chỉ cãi nhau bằng lời thôi.”

“Saryuu, xin em đừng nói những chuyện đáng sợ như thế...”

Dù sao thì, cùng với Taiga-san – người đã đến đón chúng tôi, chúng tôi tiến về phía biệt thự. Tôi nghe nói biệt thự của chúng tôi nằm ở vùng ngoại ô thuộc lãnh địa của gia tộc Shikino. Ranh giới giữa hai bên khá mơ hồ nhỉ.

Thêm nữa, vì lý do nào đó, tôi lại đang ngồi ngay phía trước Taiga-san. Nói cách khác là đang ngồi trên lưng ngựa. Nhân tiện, vì đang mặc váy nên tôi ngồi vắt chân sang một bên, và do đó, tôi phải bám lấy Taiga-san để giữ thắt lưng của mình. Tôi chỉ muốn độn thổ vì xấu hổ, và nếu người khác nhìn vào, chúng tôi đích thị là bức tranh hoàn hảo về một anh chàng ikemen cùng một thiếu nữ đang cùng nhau cưỡi trên con ngựa bạch.[1. Ikemen = nam thần tuấn tú.]

“Lúc trên đường đến đây, em hơi bị say xe một chút.”

Ngay từ đầu, chuyện này có lẽ đã xảy ra vì những lời tôi vừa nói trước đó.

“Mạn phép cho tôi hỏi, nếu Seiren-sama không phiền, ngài có muốn cưỡi ngựa của tôi không? Từ đây trở đi, đường đi sẽ càng lúc càng xấu, và tôi lo là ngài có thể sẽ bị mệt nặng hơn nếu cứ ngồi trong xe ngựa đấy.”

Đó là những gì Taiga-san đã nói với tôi.

Tou-san và Kaa-san có chút miễn cưỡng, nhưng xét đến tình trạng vùng bụng dưới của tôi và nói chung là mọi chuyện, đó là một lời đề nghị chính thức xuất hiện từ lòng tốt, và thành thực mà nói, tôi không dám chắc mình sẽ không nôn thốc nôn tháo nếu chiếc xe ngựa cứ tròng cồng xóc nảy từ đây về sau. Và cứ thế, chà, tôi đã nhận lấy lòng tốt ấy. Vì được hít thở không khí bên ngoài trên lưng ngựa, chẳng phải sẽ tốt hơn sao?

Đối phương là một người đàn ông lớn hơn tôi 10 tuổi, nhưng anh ấy đồng thời cũng là người thừa kế tiếp theo của gia tộc lãnh chúa và là anh trai của Saryuu, tôi nghĩ anh ấy sẽ không làm ra chuyện vô lý nào đâu dù thế nào đi nữa. Không hiểu sao ánh mắt của Saryuu lại đáng sợ thế nhỉ, nhưng này, từ bao giờ mà em lại thành một tên cuồng em gái thế hả?[2. Siscon = người có phức cảm yêu thương em gái quá mức.]

Cho chắc ăn, dù khoảng cách có vẻ không xa lắm, Minoa-san vẫn đang cầm cương dẫn ngựa. Vì phải ra ngoài nên hôm nay chị ấy mặc thường phục, và vì là mùa hè nên chị diện một chiếc áo khoác ngắn màu xanh bạc hà cùng chiếc váy dài đến bắp chân, đi đôi bốt ngắn cứng cáp với phần gót khá cao. Chị ấy là người cao ráo, nên những bộ trang phục thế này thực sự rất hợp với chị.

“Em xin lỗi. Cha mẹ em hơi quá bảo bọc, nên là...”

“Tôi có nghe nói Seiren-sama có thể trạng yếu ớt. Trong hoàn cảnh đó, việc cha mẹ lo lắng cho con gái mình là điều hiển nhiên thôi.”

Khi tôi phản xạ cúi đầu sau khi lên ngựa, Taiga-san lắc đầu và mỉm cười đôi chút.

Đúng vậy. Trong mắt người khác, tôi là một tiểu thư yểu điệu đang dưỡng bệnh ở vùng quê.

Ừ thì, đành chịu thôi khi Tou-san và Kaa-san cứ quá ư lo lắng cho tôi. Thế nên, tôi chỉ có thể đáp lại rằng, “Vâng”. À mà, tôi cảm thấy nếu mình nói năng quá đà, có khi tôi lại lỡ miệng tiết lộ điều gì mất.

Giờ nghĩ lại, ngồi trên ngựa cao thật đấy. Ngựa ở đây to lớn lắm, và tôi có cảm giác mình sẽ ngã sụp xuống nếu không bám chặt vào Taiga-san.

“Không sao đâu. Tôi sẽ đỡ em, nên em sẽ không ngã đâu.”

“Nếu anh để Seiren-sama ngã xuống, tôi sẽ không tha thứ cho anh đâu.”

“Tôi hiểu rồi. Tôi hứa chuyện đó sẽ không xảy ra, nhân danh gia tộc Shikino.”

Vừa đặt tay đỡ lấy lưng tôi, Taiga-san vừa nói vậy để giúp tôi thấy yên tâm hơn. Và Minoa-san – người nãy giờ vẫn luôn dõi theo tôi bằng tất cả sự chú ý, lại thốt ra những lời cay đắng như chọc gậy bánh xe, đúng như dự đoán. Hay nói đúng hơn, Minoa-san à, ánh mắt nhìn qua bả vai của chị đáng sợ lắm đấy, thật sự rất đáng sợ.

Con ngựa bị Minoa-san kéo đi như thế, quả là gan dạ thật đấy. Hơn nữa, vì tôi chẳng biết con ngựa này có thể bay lên trời hay không, nên tôi đành quyết định ngồi im tư thế của mình.

Tuy nhiên, cái gì mà dám đảm bảo sẽ không để tôi ngã nhân danh họ của gia tộc mình thế kia chứ?

Họ tộc cơ à.

“Nhắc mới nhớ. Tôi từng nghe nói gia tộc Shikino có họ hàng xa với gia tộc Shiiya, nhưng tôi không rõ chi tiết lắm. Lẽ nào vì biệt thự của chúng tôi nằm sát bên lãnh địa nên đã có sự giao du nào đó chăng?”

Tôi đâm ra tò mò nên đành lên tiếng hỏi thử. Dù sao thì hôm nay, anh ấy thậm chí còn cất công đến tận nơi để đón chúng tôi cơ mà.

Ừm, ngẫm lại thì, đời nào chúng ta lại đi nhận nuôi con trai của một gia đình chẳng có chút họ hàng nào cơ chứ.

“Ừ. Nói thẳng ra thì, cha tôi có vẻ từng đem lòng cảm mến Maya-sama, nhưng cuối cùng, ngài có vẻ đã thua cuộc trước Mondo-sama.”

“Ồ kìa.”

Cái kim trong bọc cuối cùng cũng lòi ra.[3. Thành ngữ, ý chỉ việc lỡ miệng để lộ điều gì đó mà không cố ý.] Tôi vội vàng che giấu sự hoảng hốt. Quả nhiên, quá thật thà đôi khi lại khá nguy hiểm.

Quay lại chủ đề chính, họ từng là tình địch của nhau sao. Nhắc mới nhớ, Kaa-san từng nói nhà của mẹ nằm rất gần nhà của Shikino-san.

...Tôi cứ nghĩ họ là những người xa lạ, nhưng hóa ra mối quan hệ của họ lại phức tạp phết. Người có cùng tên với vị viện trưởng cô nhi viện đã nuôi nấng tôi, lại chính là tình địch của cha ruột tôi đấy. Này, nghĩ lại xem nào.

Hay nói đúng hơn, lúc nãy khi Tou-san có vẻ đang dò xét Taiga-san, có khi nào cha đang nghĩ đến cha của Taiga-san không nhỉ? Không đời nào đâu.

Vừa suy nghĩ lung tung, Taiga-san vừa chăm chú quan sát biểu cảm trên khuôn mặt tôi. Gần quá, khoảng cách này gần quá rồi đấy.

“Cơ thể của Seiren-dono giờ đã ổn hơn chưa?”

“À, vâng. Em thấy ổn rồi.”

“À, không. Ý tôi không phải thế.”

Hừm, chẳng lẽ tôi hiểu lầm ý rồi sao?

À, có phải người ấy đang hỏi ta rằng việc đi du lịch bên ngoài có ổn không vì thể chất yếu đuối của ta chăng?

Quả là một điều kỳ lạ để phải bận tâm. Ta cảm thấy thật áy náy.

“…Vâng. May mắn thay, hiện tại tôi đã có thể sống một cuộc sống bình thường. À, nhưng vì ít giao du với mọi người nên tôi kém hiểu biết về hoàn cảnh gia đình, kiến thức thông thường và phép tắc xã giao. Nếu tôi có vô lễ hay phiền phức, xin hãy chỉ bảo đàng hoàng.”

“Không đâu. Con đã dành phần lớn cuộc đời để dưỡng bệnh mà phải không? Đành chịu thôi, và ít nhất ta không coi đó là vấn đề hay sự phiền toái nào cả.”

Nếu ngài đã nói vậy thì ta cảm thấy nhẹ nhõm. Đó không phải là ngụy biện, bởi sự thật là ta kém hiểu biết về kiến thức thông thường và phép tắc xã giao ở nơi này.

Chà, ta đã học tập chăm chỉ ở nhà để nắm bắt kiến thức thông thường của thế giới này rồi. Kuon-sensei, người biết rõ hoàn cảnh của ta, đã dạy ta rất nhiều điều bằng cách so sánh với những kiến thức thông thường ở thế giới bên kia mà cô ấy nghe được từ ta.

Nhưng, mới chỉ có ba tháng. Đành chịu thôi nếu bị coi là sự chuẩn bị vội vàng.

“Seiren-sama. Chiếc vòng cổ đó trông khá đáng yêu nhỉ?”

“Eh?”

Không, chà, xin đừng đột nhiên đổi chủ đề chứ. Ta cũng cần có thời gian để chuyển hướng câu chuyện chứ bộ.

Hơn nữa, nhắc đến vòng cổ thì... à. Hôm nay ta đang đeo chiếc nhẫn lớn trên ngón tay, vậy thứ treo lủng lẳng làm mặt dây chuyền chính là...

“Chiếc nhẫn nhỏ này là món quà tôi nhận được từ cha mẹ ngay khi vừa chào đời. Nó chưa từng rời xa tôi, và là một vật hộ mệnh quan trọng đối với tôi.”

“Vậy sao? Chiếc nhẫn đã bảo vệ con bé đó sao?”

“Vâng.”

Ít nhất thì ta chắc chắn đã được bảo vệ bởi Tou-san, Kaa-san và viện trưởng cô nhi viện, nên ta liền gật đầu thật kiên quyết.

Và, thật may mắn, ta đã đến nơi vào khoảng chiều tối mà không hề cảm thấy khó chịu chút nào. Căn biệt thự này nhỏ so với dinh thự, nhưng nếu lấy cấu trúc hai tầng to lớn đó ra làm chuẩn mực so sánh thì lại là một sự nhầm lẫn. Vì nằm trên núi nên biệt thự sử dụng những khúc gỗ bền chắc hơn so với dinh thự, mang lại cảm giác bề thế và nặng nề. Nhưng dẫu vậy, đây vẫn là biệt thự ư? Quả nhiên, người giàu thật đáng ngưỡng mộ.

À, ở thế giới này, vùng đất ta đang sống có mặt trời mọc hẳn từ hướng Đông, đi qua phía Nam và lặn về hướng Tây, nên ta được cứu rỗi vì không phải ghi nhớ một lẽ thường khác đi. Hoặc phải nói thế nào nhỉ, có quá nhiều điểm chung đến mức hơi hoài nghi liệu đây có thực sự là một thế giới khác hay không. Nó đạt đến mức độ mà nếu nói đây là trái đất ở quá khứ xa xôi hay thậm chí là tương lai thì cũng chẳng có gì là lạ.

“Danna-sama, Oku-sama, Saryuu-sama. Năm nay ngài lại đến nữa rồi.”

“Lâu rồi không gặp, Godou. Cảm ơn vì vẫn luôn chăm lo cho căn biệt thự này, năm nay chúng ta lại tiếp tục phiền đến cậu rồi.”

“Như mọi khi, cây cối và việc bảo trì vẫn hoàn hảo. Thật mừng vì đã giao phó nơi này cho cậu, chúng tôi luôn nghĩ vậy mỗi khi đến đây.”

“Cảm ơn những lời tốt đẹp của ngài, nhưng tôi nghĩ mình không đáng để nhận những lời khen ngợi đó đâu.”

“Godou, năm nay có sẵn thứ đó không? Phô mai dê ấy?”

“Vâng, có chứ. Tôi nhớ đã thấy Saryuu-sama ăn rất ngon miệng, nên đã chuẩn bị sẵn rất nhiều rồi.”

Người ra đón chúng tôi là một Oji-san có vẻ là quản lý của biệt thự. Có lẽ ông ấy trẻ hơn Tou-san một chút, ta nghĩ vậy. Không hiểu sao, người này lại tỏa ra bầu không khí tương tự như thương gia trang sức Coda-san. Nhưng ông ấy lại rậm râu hơn, đúng như sự thích nghi cơ thể khi sống ở vùng lạnh giá.

Ông ấy có vẻ cũng đang vui vẻ trò chuyện cùng Tou-san và Saryuu, nhưng không hiểu sao trông ông ấy lại là người hạnh phúc nhất khi nói chuyện với Kaa-san. Tự hỏi đó có phải là ảo tưởng của ta không?

Và với câu 'năm nay cũng vậy', có vẻ như họ đã đến đây mỗi năm một lần từ bao nhiêu năm nay rồi. Còn ta thì, vâng, hiển nhiên đây là lần đầu tiên ta đến đây.

“Và, đây là lần đầu tiên cậu gặp con bé phải không? Đây là Seiren. Con bé sẽ đến đây bắt đầu từ năm nay.”

“Tôi là Seiren, rất vui được gặp ông. Mong được ông giúp đỡ.”

“Ồ, vậy cô là tiểu thư Seiren. Tôi là Godou, người đã chăm sóc dinh thự nhà Shiiya. Hân hạnh được làm quen với cô.”

Godou-san cúi đầu thật sâu, sau khi ngẩng mặt lên liền chuyển ánh mắt sang Taiga-san đang đứng cạnh ta và nhìn cậu ấy bằng ánh mắt đong đếm. Khoảnh khắc ấy, có vẻ như ông ấy nheo mắt lại, nhưng tự hỏi đó có phải chỉ là ảo tưởng của ta không nhỉ?

“Trời ơi, trời ơi. Đây chẳng phải là thiếu gia của gia tộc Shikino đó sao? Cậu cũng đi cùng nữa à?”

“Tôi đến chào hỏi các thành viên gia tộc Shiiya thay cho cha mình. Nếu ông thấy phiền, tôi sẽ rời đi ngay đây.”

“Cảm ơn sự chu đáo của ngài. Xin hãy cẩn thận trên đường về.”

Uwaa, những lời nói mang đầy gai góc. Hoàn toàn khác hẳn lúc ông ấy nói chuyện với ta. Dù sao đi nữa, cứ thế, cùng với bầu không khí khó chịu của Godou-san, chúng tôi lập tức tiến về phía những cỗ xe ngựa. Các người hầu và nhân viên cũng đang đi về phía này, có lẽ để dỡ và khiêng hành lý vào.

Người khẽ thở dài chính là Taiga-san. Eh, biểu cảm của cậu ấy đột nhiên chuyển thành một vẻ mặt hơi lo lắng, tự hỏi có chuyện gì đã xảy ra vậy chứ.

cottura

“…Taiga-san, đã có chuyện gì xảy ra với Godou-san à?”

“Chính xác thì là với cha tôi. Dù sao đi nữa, Godou-dono có vẻ từng phục vụ cho nhà của Maya-sama. Dường như ông ấy có mối liên hệ với Mondo-sama.”

“Ah-.”

Thế ra vừa nãy không phải là ảo tưởng của ta. Thảo nào ông ấy lại rất quen thuộc với mẹ ta, bởi ông ấy đã phục vụ gia tộc của bà từ trước cả khi Kaa-san kết hôn.

Hơn nữa, tóm lại là giữa Shikino Touya và Tou-san, Godou-san đứng về phe của Tou-san. Thế nên ông ấy không hề vui vẻ gì khi nhìn thấy con trai của đối thủ.

Umm, sao mọi người cứ phức tạp hóa những chuyện kỳ lạ lên thế nhỉ? Tại sao lũ trẻ lại bị lôi kéo vào mối tình cũ của cha mẹ chúng cơ chứ? Tha cho tôi đi thực sự đấy.

“Chà, tôi nghĩ Seiren-sama tốt nhất là không cần bận tâm về điều đó đâu. Dù sao thì đó cũng là chuyện của quá khứ xa xôi rồi.”

“Tôi thấy việc bị lườm nguýt vì chuyện từ quá khứ xa xôi như thế là rất kỳ lạ, tôi nói sai sao?”

À, cái kim trong bọc lại lòi ra rồi. Dù ta đã cố gắng hành xử và ăn nói đúng mực hơn, vậy mà ta thậm chí còn không nhận ra những lời đã tuột khỏi miệng mình theo phản xạ.

Tuy nhiên, Taiga-san người vừa nghe thấy lời ta nói, trong khoảnh khắc, đôi mắt dường như mở lớn.

“Quả thực là vậy nhỉ.”

Không hiểu sao, cậu ấy bật cười đầy thích thú.

Truyện liên quan

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài Hoàn thành Nhật Bản

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài

Cập nhật: 15 giờ trước

Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...

12 112
Đền Mạng Hoàn thành Tiếng Anh

Đền Mạng

Tiểu thuyết John Grisham
Cập nhật: 3 ngày trước

Lấy bối cảnh một thị trấn nhỏ ở miền Nam nước Mỹ những năm 1960, A Time To Kill bắt ...

45 162
Nụ hôn của Casanova Hoàn thành Tiếng Anh

Nụ hôn của Casanova

Tiểu thuyết James Patterson
Cập nhật: 3 ngày trước

Hắn tự xưng là Casanova, người tình tuyệt vời nhất thế gian…

21 96
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ Hoàn thành Hàn Quốc

Cô Bé Quàng Khăn Đỏ

Web Novel R19
Cập nhật: 5 ngày trước

Tại một ngôi làng kỳ lạ tên Mindié, nơi bị cắt đứt với thế giới bên ngoài, có một cô ...

81 353