Thế Giới Khác Thay Đổi Giới Tính - Chương 27: The Dangerous Spring Harvest Festival

[previous_page]

[next_page]

Vào lúc đó, trong tâm trí tôi chưa từng nghĩ rằng có điều gì đó không ổn.

“Xin, xin hãy chờ đã, Viện trưởng!”

“Seiren-sama?!”

“Ane-sama?”

Chỉ là, theo bản năng, tất cả những gì tôi có thể nghĩ đến lúc này là đuổi theo ngài ấy, chạy ngược dòng với đám đông đang xuôi dòng. Tôi tuyệt vọng bám theo tấm lưng quen thuộc ấy.

“Viện trưởng!”

Không đời nào tôi lại nhận nhầm tấm lưng quen thuộc đang lúc ẩn lúc hiện trong tầm mắt.

Người vẫn luôn ở bên cạnh tôi suốt mười tám năm cuộc đời, nơi tôi trở thành “Shikino Seiren”, vị viện trưởng của cô nhi viện đã cưu mang tôi.

Tôi cứ thế đuổi theo mãi, đuổi theo mãi. Và đến khi nhận ra, tấm lưng quen thuộc ấy đã hoàn toàn biến mất từ lúc nào.

“…Eh?”

Tôi khựng lại ngay dưới một gốc cây Cheria. Một cánh hoa hồng phách đang theo gió cuốn đi, rồi nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất. Vẫn còn rất nhiều người qua lại, nhưng càng tiến sâu vào chốn này, bóng người lại càng thưa thớt dần.

“Viện trưởng?”

Tôi đảo mắt nhìn quanh, nhưng bóng dáng Viện trưởng đã chẳng còn ở đâu nữa. Dù cho vừa nãy tôi vẫn có thể tìm thấy ngài giữa biển người đông đúc, cớ sao lúc này, ở nơi vắng vẻ hơn thế, tôi lại chẳng thể thấy ngài đâu?

Mặc dù, cũng chẳng có gì lạ.

Suy cho cùng, từ ngay ban đầu Viện trưởng vốn dĩ không nên có mặt ở nơi này.

Thế giới này hoàn toàn khác biệt với nơi mà Viện trưởng đã nuôi nấng tôi lớn khôn.

Nhưng, tôi không thể nào nhận nhầm ngài với bất kỳ ai khác được.

“…E, eh?”

Đột nhiên, tôi bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ. Cả hai tay tôi lúc này đều đang trống không. Dẫu choẽ ra Alica-san và Saryuu phải là người nắm lấy chúng.

Không chỉ Viện trưởng, mà cả Alica-san, Minoa-san, Saryuu và Kanna-san cũng không còn ở quanh tôi nữa.

Mãi cho đến lúc này tôi mới nhận ra bàn tay chúng tôi đã buông từ bao giờ.

Thật tệ quá. Chẳng lẽ mình đã lạc đường rồi sao?

“Seiren-sama!”

“Hyaa?!”

Vai tôi bất ngờ bị ai đó chạm vào, theo phản xạ, tôi giật mình nhảy lùi lại rồi quay phắt người. Hiện ra ngay trước mắt tôi là một Alica-san đang thở dốc.

“Là tôi đây, Seiren-sama. Xin hãy thu thế thủ lại đi ạ.”

“Ah, Alica-san.”

Uuu, vì quá bất ngờ nên cơ thể tôi đã tự động hành động và thủ sẵn tư thế chiến đấu. Hơn nữa, giờ thì tôi đang hạ tay xuống đây, thế nên xin đừng khóc mà.

Mà này, nhưng nếu thực sự phải đánh nhau thì chắc tôi cũng sẽ khóc mất thôi.

…nhưng tình huống hiện tại không phải như vậy. Alica-san đã đuổi theo tôi, người bỗng nhiên biến mất giữa dòng người. Vậy nên, nhìn xem, điều đó có nghĩa là… cô ấy thực sự rất lo lắng, và sắp khóc đến nơi rồi. Rõ ràng là như thế.

“Sẽ chẳng có gì tốt đẹp nếu ngài cứ thế tách rời khỏi chúng tôi đâu. Ngài nghĩ chúng ta đến đây cùng nhau để làm gì chứ?”

“S… Xin lỗi… Uhm…”

Đúng vậy. Nếu tôi lại biến mất một lần nữa, hay có chuyện gì không hay xảy ra với tôi, điều đó sẽ khiến cha mẹ phải đau lòng. Đó là lý do họ để tất cả mọi người đi cùng tôi, chưa kể đến những người hầu nam nữ ở khắp mọi ngõ ngách trên con phố này.

Nếu tôi lại biến mất chỉ vì lý do cá nhân của mình, mọi nỗ lực của họ sẽ đổ sông đổ biển mất.

Tôi cố gắng giải thích lý do vì sao bản thân lại lạc mất mọi người, dường như việc đó có vẻ chẳng ích gì.

“Bởi vì có người trông rất giống với người quen của tôi, nên tôi đã chạy theo.”

“Người quen của Seiren-sama sao?”

“Ừm. Dù cho ngài ấy vốn dĩ không nên có mặt ở đây từ ban đầu… nhưng tôi vẫn không thể kiềm chế được cảm xúc của mình sau đó.”

Alica-san và mọi người đều biết tôi vừa trở về từ một nơi rất xa xôi. Tôi nghĩ họ cũng nắm được phần nào chuyện đó. Chính vì thế, họ có lẽ sẽ hiểu rằng việc tôi vô tình chạm mặt người quen trên con phố này là điều gần như không thể.

Nhưng, những người duy nhất tôi quen biết quanh con phố này chẳng phải ai khác ngoài những người ở phủ Shiiya. Ngoài họ ra, tôi chẳng quen biết bất kỳ ai nữa, đó là lý do vì sao tôi đã lao theo một bóng hình quen thuộc giữa dòng người… Aaah, thật vô dụng mà.

Đó hoàn toàn không phải là một lời bào chữa hoàn hảo.

“Haa… thật may là tôi đã tìm thấy ngài, nhưng xin đừng khiến chúng tôi phải lo lắng nữa. Làm ơn đấy.”

“Được rồi. Tôi xin lỗi.”

Như để chính thức khép lại mớ hỗn độn xung quanh sự biến mất của tôi, Alica-san quyết định chấm dứt cuộc trò chuyện tại đây. Dù sao thì sự thật vẫn rành rành ra đó là lỗi của tôi, nên tôi cúi đầu cất lời xin lỗi.

Nhân tiện, khi tôi đưa tay nắm lấy cô ấy lần nữa, tôi ngửi thấy một mùi hương hoàn toàn lạc lõng với mùi hoa cỏ xung quanh. Ah-, đó rõ ràng là mùi rượu, vâng. Khi tôi chán nản hướng mắt về phía phát ra thứ mùi đó, tôi thấy vài tên Onii-chan bất lương đang mặc những bộ kimono xộc xệch với cái gu phối màu mà tôi phải nói thế nào nhỉ… vô cùng tệ hại, đang nhoe miệng cười với chúng tôi. Ah, có khoảng ba đến bốn tên Onii-chan ở đó, eh.

“Mấy người đang làm gì ở đây thế? Ehh, hai tiểu thư xinh đẹp này?”

“Nếu các cô rảnh rỗi, hay là cùng đi uống trà nhé? Hoặc là sake thì sao hả?”

“Ah, chắc là các cô thích đi ngắm hoa hơn là uống sake đúng không? Ahaha!”

Aaargh.

Hóa ra ở cái thế giới này, chuyện có mấy kẻ côn đồ say xỉn quanh quẩn ở những nơi thế này cũng là chuyện bình thường sao? Khoan đã, ở đây có cả tiệm bán rượu cơ à? Vì tôi vẫn chưa đến tuổi uống rượu hợp pháp (hoặc ít nhất là theo tiêu chuẩn của thế giới bên kia), nên tôi không để ý tới. Mà thôi, vả lại dinh thự vốn dĩ dư dả nước, và có vẻ chẳng có chút đồ có cồn nào cả.

“Seiren-sama, xin hãy nấp ra phía sau tôi.”

Alica-san bước lên trước để che chở cho tôi. Ờm, trong tình huống này, tốt hơn là tôi nên im lặng… đúng chứ? Ngay từ đầu, tôi chưa từng luyện tập bất kỳ hình thức võ thuật nào cả, và tôi rất kém trong việc đánh đấm. Nhưng, Alica-san đang bảo vệ tôi lại là một nữ nhân. Nếu cô ấy có thể xử lý mấy tên côn đồ đó, thì chẳng phải được coi là may mắn sao?

Tệ thật. Giá như có ai đó đến giúp thì tuyệt quá. Nhưng, những người xung quanh đây có vẻ mải miết bước đi trên đường, họ thậm chí còn chẳng chú ý đến chúng tôi. Tôi cũng có thể cất tiếng gọi, nhưng điều đó có thể gây ra hoảng loạn, và vì có rất nhiều người xung quanh, nên thế rất nguy hiểm.

Ể, chỗ này ngày càng đông hơn trước rồi. Tự hỏi liệu cái đoàn diễu hành mà chúng ta bàn lúc nãy có sắp xuất hiện chưa nhỉ?

“Thôi nào, đừng sợ. Ồ, phải rồi, phải rồi! Chẳng mấy chốc nữa đoàn diễu hành sẽ ra, thế nên sao chúng ta không cùng nhau nhặt những cánh hoa nhỉ?”

“Và rồi, sao chúng ta không làm Hoshihana rồi cùng nhau hòa hợp nào? Chúng ta cũng có thể thong thả mà.”

“Xem nào, không cần phải khách sáo thế đâu, được chứ?”

“Điều đó là không cần thiết.”

Hừm, tôi có dự cảm chẳng lành về chuyện này. Đừng có bám lấy chúng tôi! Cả tôi và Alica-san lúc này đều đang bị dồn vào chân tường.

Thật tệ. Tôi đã nghĩ mình có thể đẩy bọn chúng ra trong lúc thể hiện mặt ngầu lòi hay bá đạo của bản thân. Nhưng tôi đã quên mất những thay đổi trên cơ thể mình.

Ah quên đi, đó không phải là thứ tôi có thể giải thích rõ ràng được. Bởi vì đây là điều mà bạn phải tự thân trải nghiệm mới hiểu nổi.

Đột nhiên, có ai đó tóm lấy bàn tay trống không của tôi từ phía sau. Khi tôi bị kéo đi một cách thô bạo như thế, Alica-san – người đang nắm bàn tay kia của tôi – cũng nhận ra và quay người lại.

“Seiren-sama!”

“Hwa! Này, buông tôi ra!”

“Buông ra cơ đấy! Dễ thương quá đi~!”

Chết tiệt, chúng tóm được tôi từ phía sau rồi.

Tôi hoảng loạn cố vẫy vẫy và quơ tay tứ tung, nhưng chẳng ích gì. Tay tôi hoàn toàn không thể cử động tự do được. Hay đúng hơn, lực siết của hắn trên cổ tay tôi ngày càng chặt, đau quá. Tên khốn này, sao hắn không chịu buông tôi ra chứ?!

…Dẫu vậy, điều đó quá hiển nhiên.

Tôi hiện tại là một người phụ nữ. Cơ thể tôi nhỏ bé hơn so với hồi còn là nam nhân, thế nên đương nhiên, sức lực của tôi cũng trở nên yếu đi.

Hồi là nam nhân tôi đã chẳng thắng nổi trận đánh nào, và giờ đây tôi chỉ càng yếu hơn, tệ hại thật đấy.

“Nào nào, chẳng mấy chốc họ sẽ rải hoa xung quanh thôi. Cùng đi với nhau nhé, được chứ, Nee-chan?”

“Buông tay ra, đồ vô lễ!”

“Vô lễ-?!”

C, cái gì thế?

Không hiểu sao, đáng sợ quá.

Tôi không thực sự biết chính xác điều gì đáng sợ, nhưng tôi đang run rẩy đến nổi da gà.

Đáng sợ.

Đầu óc tôi trở nên trống rỗng.

Ai đó.

Trưởng phòng.

“Trước khi đi rải hoa, bằng lòng ăn chút kẹo mật ong không~?”

Cùng với một giọng nói tươi vui chẳng hợp chút nào với hoàn cảnh, bàn tay đang bị giữ chặt của tôi đã được buông ra.

Chính xác hơn là, người đàn ông đang nắm lấy tay tôi đã bị đánh bồi một cú ngay trên đỉnh đầu và ngã gập xuống đất.

“Ah, chỗ kẹo đó mà phí phạm vào hạng người như các ngươi thì uổng quá!”

Khoảnh khắc tiếp theo, Alica-san vung chân đá thốc lên cao. Ah, mũi giày trực tiếp nện vào hạ bộ của gã đàn ông đang đứng ngay trước mặt cô. Trong lúc đối thủ của cô đang bận kêu lên vì đau đớn, cô liền lộn một vòng. Không hề chần chừ, Alica-san tiếp tục vung đôi chân dài, tung những cú đá về phía vai của những tên đàn ông còn lại.

…Mạnh thật đấy.

“Seiren-samaa, người có sao không ạ?”

“Oriza, san…”

Ngay trước mắt tôi, Oriza-san đang phồng má lên trong khi hoàn toàn dẫm đạp lên gã đàn ông vừa ngã xuống đất.

Cô ấy liền cau mày. Nào nào, cô ấy đang giận dữ thực sự rồi.

Aaah, tôi thực sự tệ quá.

Dù đã được dặn là không được tách ra, thế nhưng tôi lại ích kỷ tự ý di chuyển lung tung, để rồi vướng vào rắc rối.

Tôi hiểu rằng mình đúng là vô tích sự mà.

“Thật tình, *thở dài*. Nếu Saryuu-sama không vội vã chạy đi tìm người, thì đã có thể thành chuyện lớn rồi đấy, người biết không?”

“Ể, Saryuu đã đi á?”

“Nee-sama!”

“Seiren-sama!”

“Aah, ơn trời, người bình an vô sự rồi—”

“Tôi không sao đâu. Không cần phải gọi lính canh đâu.”

“Fwohoho. Vừa rồi là một tình huống nguy hiểm lắm đấy, phải không?”

“Jigen-san?”

Khi tôi quay ánh nhìn về hướng mà Oriza-san chỉ, Kanna-san và Minoa-san đang chạy tới với Saryuu dẫn đầu. Và phía sau họ, một Ojii-san mặc bộ y phục rộng thùng thình có hình ngôi sao trên đó đang bước theo với những bước chân loạng choạng. Chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ ồn ào rồi, thế nên tôi nghĩ thật đáng kinh ngạc làm sao khi những người đang chìm đắm trong dòng người diễu hành lại hoàn toàn không mảy may nhận ra. À, mình không nên trốn tránh thực tại nữa.

“Chúng tôi đã nhờ sự giúp đỡ của Jigen-sensei để tìm tung tích của Seiren-sama—”

“Kẻ đã đưa Seiren-sama, người bị lạc ở một nơi xa xôi, trở về chính là ta đấy. Ta vẫn nhớ như in thứ ma lực còn vương lại trên cơ thể Seiren-sama vào thời điểm đó.”

Về lý do tại sao Jigen-san lại xuất hiện, Oriza-san đã làm rất tốt việc giải thích một cách thẳng thắn. Còn về lời giải thích của Jigen-san… Ầy, ừm… Tôi không thực sự hiểu lắm, nhưng tóm lại là, hình như ông ấy đã dùng thứ gì đó giống như một chiếc radar ma thuật để tìm ra tôi.

Jigen-san thở dài một hơi dài, rồi vươn tay ra. Bàn tay ông hạ xuống, nhẹ nhàng xoa đầu tôi.

“Ta không thực sự hiểu rõ tình huống, nhưng con rất dễ chạm mặt những kẻ kiểu đó nhất là khi đi một mình. Con phải cẩn thận hơn mới được.”

“Vâng, em xin lỗi. Để không làm phiền đến mọi người nữa, em sẽ cẩn thận hơn.”

“Nee-sama, em rất mừng vì chị bình an vô sự.”

*Ôm chầm*, Saryuu ôm lấy tôi. A—, không hiểu sao, tôi cảm thấy thật nhẹ nhõm. Thế nhưng mà…

Tôi đã làm phiền mọi người mất rồi. Chỉ vì một chút ích kỷ của bản thân.

…Tôi cảm thấy thực sự chán nản.

Với chuyện này, có lẽ tôi nên biết điều và ngoan ngoãn một thời gian trong dinh thự thôi.

Truyện liên quan

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài Hoàn thành Nhật Bản

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài

Cập nhật: 15 giờ trước

Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...

12 112
Đền Mạng Hoàn thành Tiếng Anh

Đền Mạng

Tiểu thuyết John Grisham
Cập nhật: 3 ngày trước

Lấy bối cảnh một thị trấn nhỏ ở miền Nam nước Mỹ những năm 1960, A Time To Kill bắt ...

45 162
Nụ hôn của Casanova Hoàn thành Tiếng Anh

Nụ hôn của Casanova

Tiểu thuyết James Patterson
Cập nhật: 3 ngày trước

Hắn tự xưng là Casanova, người tình tuyệt vời nhất thế gian…

21 96
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ Hoàn thành Hàn Quốc

Cô Bé Quàng Khăn Đỏ

Web Novel R19
Cập nhật: 5 ngày trước

Tại một ngôi làng kỳ lạ tên Mindié, nơi bị cắt đứt với thế giới bên ngoài, có một cô ...

81 353