Thế Giới Khác Thay Đổi Giới Tính - Chương 74: Oh Dear, the End of the Tea Party
[previous_page]
[next_page]
Tiệc trà vừa dứt, bỗng có một bóng người đột ngột xuất hiện ở phòng tiếp khách. Là Fubuki-san. Ngẫm lại thì, kể từ khi trở về dinh thự, ta vẫn chưa gặp lại em ấy lần nào.
“Em xin lỗi vì đã đến muộn.”
“Fubuki, em đã đi đâu vậy?”
Saya-san, người vẫn ở lại ngay cả sau khi Taiga-san rời đi, nhướng mày lên. Phía trước cô ấy, Fubuki-san đã thay bộ đồng phục hầu gái cúi đầu thật sâu.
“Em vừa mới thu dọn trà và bánh ngọt. Vì đó là những thương hiệu không thường dùng nên em mất thêm một chút thời gian.”
“Hiếm khi thấy em làm việc đó đấy. Dù sao đi nữa, nhiệm vụ hiện tại của em là bảo vệ Seiren-sama. Hãy cẩn thận hơn vào những lần sau nhé.”
“Vâng.”
Cách nói chuyện có phần nghiêm khắc của Saya-san thực sự rất giống với Kaya-san. Quả nhiên là chị em với nhau, haizz.
…Dù vậy, việc chuẩn bị trà xanh lại rắc rối đến thế sao? Tự hỏi liệu cách pha có khác biệt gì so với loại trà mà ta biết không nhỉ?
Thôi kệ đi, tính sau vậy. Ta sẽ hiểu ngay khi hỏi lại vào lúc khác thôi. Quan trọng hơn, ta phải nhanh chóng trở về phòng của mình đã.
“Vậy thì, vì Fubuki-san cũng đã quay lại, chúng ta cùng về phòng nghỉ ngơi nhé?”
“Đúng vậy. Nii-sama cũng dặn em phải đi ngủ sớm hơn cơ mà.”
Trước lời đề nghị của ta, Saryuu cũng đáp lời với vẻ nhẹ nhõm. …Quả nhiên, nếu không có Taiga-san ở đây, ta buộc phải đứng ra làm chủ xướng, bằng không những người khác sẽ chẳng chịu di động. Xem ra ta phải cẩn trọng hơn mới được.
“Vậy, em xin phép dẫn đường cho mọi người.”
“Làm phiền em nhé. Mọi người, chúc ngủ ngon.”
Sau khi bước về phía cánh cửa dẫn ra bên ngoài phòng tiếp khách dưới sự dẫn đường của Fubuki-san cùng các hầu gái, ta quay người lại và cúi đầu chào. Ta nghĩ cử thế này chắc là ổn rồi.
“Chúc ngủ ngon, Seiren-sama.”
“Nee-sama, ngủ ngon ạ.”
“Seiren-sama, chúc ngài ngủ ngon-!”
Khi nhìn vào biểu cảm của Saya-san và những người khác, có vẻ như cử chỉ ban nãy của ta không có vấn đề gì. Ah-, mừng thật đấy. Tự hỏi không biết mình có nên hỏi mẫu thân về chuyện này khi về nhà không nhỉ. Hoặc là, hỏi Taiga-san. Dù chọn ai đi nữa, bây giờ cũng chẳng thể hỏi được nữa rồi.
Trên quãng đường bước về phòng khách, Fubuki-san khơi gợi một chủ đề như thể đang lo lắng cho ta.
“Hôm nay quả là một ngày tồi tệ phải không ạ, Seiren-sama? Ngài đã vất vả nhiều rồi.”
“Ừm, thì cũng coi như là vậy. Dù sao thì ta vẫn ổn vì có Fubuki-san và mọi người ở đây mà.”
“Đó vốn dĩ là trách nhiệm của chúng em cơ mà.”
Khuôn mặt mà ta thoáng nhìn qua ấy hoàn toàn điềm tĩnh. À thì, việc theo sát bảo vệ ta hiện chính là công việc của em ấy, thế nên đó là điều hiển nhiên.
Khi chúng ta đến trước phòng khách, em ấy quay người đối mặt về phía ta. Từ cánh cửa này trở đi, có lẽ sẽ là khu vực mà Alica-san cùng hai người hầu gái còn lại nhận trách nhiệm bảo vệ ta. Cũng đã đến lúc Fubuki-san nên nghỉ ngơi rồi.
“Vậy, em xin phép lui về phòng. Chúc Seiren-sama có một giấc ngủ ngon.”
“Ngủ ngon nhé, Fubuki-san. Hẹn gặp lại ngày mai.”
“Vâng. Xin phép ngài cho em lui.”
Nói đoạn rồi cúi đầu, Fubuki-san bước đi. Ôi chao, hoàn toàn chẳng nghe thấy tiếng bước chân nào của em ấy luôn, đỉnh thật đấy.
Ta bước vào phòng và ngả người xuống ghế sofa. Sau đó, ta buột miệng phát ra một âm thanh chẳng có chút dáng vẻ thiếu nữ nào cả.
À thì, ý ta là, dẫu thế nào đi chăng nữa thì việc có những hầu gái ở đây dõi theo vẫn khiến ta căng thẳng quá mức. Chẳng hạn như việc ta phải dùng từ “Watashi” thay vì “Ore” để xưng hô với chính mình khi ở đây.[1. Có lẽ bạn đã thấy phiền vì lời nhắc nhở này. Nhưng chỉ để phòng hờ bạn quên mất, Watashi là cách xưng hô trung tính với bản thân, trong khi Ore thường được nam giới sử dụng.]
…Đôi khi ta có thể sẽ lơ đễnh khi ở cùng Taiga-san. Ah-, tệ thật đấy, mong là Saya-san đã phớt lờ sự bất cẩn đó của ta, dẫu sao thì mọi chuyện ổn thỏa là được rồi.
Đúng lúc ta đang suy nghĩ vẩn vơ, Oriza-san liền liếc nhìn sang. Quả nhiên là vì ta vừa mới kết thúc buổi tiệc trà, hiện tại chẳng có lý do gì để ta phải uống thêm thứ gì khác nữa cả. Chưa kể là cái bụng của ta cũng sắp tròn vo lên rồi đây này.
“Ngài hẳn là mệt lắm rồi phải không-, Seiren-sama?”
“Không, không đâu, mọi người còn mệt mỏi hơn cả ta ấy chứ, đúng không nào?”
“Nếu chỉ có mức độ này thôi thì thậm chí còn chẳng tính là khởi động nữa kìa.”
Minoa-san bình thản đáp lời. Ra là vậy, thậm chí còn chẳng tính là khởi động cơ à? Vậy thì, tự hỏi việc đối đầu với Gonzou có được tính là một màn khởi động đúng nghĩa không nhỉ? Thôi chả buồn hỏi nữa.
…Đúng rồi. Ta vẫn còn điều muốn hỏi mà nhỉ?
“…Này-. Loại trà xanh đó, bình thường mọi người vẫn hay pha thế nào vậy?”
“Dạ?”
Trước câu hỏi của ta, cả ba người đồng loạt quay người hướng về phía ta. Có vẻ như họ đã kịp hiểu ý ta khi nhắc đến từ “trà xanh”, và Alica-san là người đầu tiên lên tiếng trả lời.
“À, em chưa từng pha nó bao giờ cả. Còn Oriza và Minoa thì sao?”
“Em cũng chưa từng pha bao giờ luôn-.”
“À, em đã từng học qua một lần rồi. Bởi vì đó là một giống trà không hay xuất hiện trên thị trường quanh lãnh địa Shiiya, nên tụi mình không có nhiều cơ hội để pha lắm.”
“Ra là vậy.”
Bởi vì ta nghĩ cả ba người bọn họ đều biết về nó, nên việc chỉ có một mình Minoa-san dường như biết rõ quả thực là một điều bất ngờ. Nhưng mà thôi, chắc chắn rồi, ta chưa từng uống trà xanh ở dinh thự Shiiya bao giờ cả. Nếu thế thì cũng đành chịu thôi. Hình như chẳng có cách nào khác để kiếm được nó ngoài việc nhận làm quà lưu niệm cả.
“Dù vậy thì em phải nói rằng nó chắc cũng không khác biệt là mấy so với cách chúng ta thường pha trà đâu ạ. Chúng ta chỉ cần lưu ý cẩn thận rót trà vào tách sớm hơn bình thường một chút, bởi vì vị chát sẽ ngấm ra nếu chúng ta để mặc nó quá lâu sau khi rót nước nóng vào.”
À, ra vậy, ra vậy. Nó sẽ chuyển sang màu nâu và hương thơm sẽ thay đổi—.
Khi tôi còn ở viện nghiên cứu, tôi đã uống trà sau khi lá trà đã dùng cạn và đặc quánh lại. Cuối cùng chỉ còn lại một thứ nước nóng có màu. Ồ, hoài niệm làm sao.
“Ra vậy. Thế thì, hình như nó cũng không khác mấy so với cách pha trà mà tôi biết.”
“Loại trà đó thậm chí còn tồn tại cả ở thế giới mà Seiren-sama lớn lên sao—?”
“Ừm. Hơn thế nữa, nó còn là loại trà chủ đạo ở đất nước nơi tôi được nuôi lớn cơ.”
“Hừm, một nơi như thế cũng tồn tại cơ à—?”
Đúng chứ? Trong khi đó, ở đây, loại trà được gọi là “hồng trà” ở thế giới bên kia hình như mới là giống chính, và ngược lại, trà xanh có vẻ khá hiếm. Chính vì thế, trong số ba người hầu ở đây, chỉ có Minoa-san là biết cách pha nó.
Nó cũng có vẻ không phải là một giống chính được dùng ở lãnh địa Shikino. Tôi đang suy nghĩ về điều mà Fubuki-san vừa nói lúc nãy.
“…Dù sao thì, tại sao Seiren-sama lại hỏi về chuyện đó chứ?”
Alica-san vừa chuẩn bị đồ ngủ cho tôi vừa hỏi. Đúng vậy, họ không hiểu tại sao tôi lại đột nhiên hỏi một câu như thế. Vừa hay, tôi phải giải thích thôi.
“Không, thì, tôi nghe nói Fubuki-san đã mất khá nhiều thời gian khi dọn dẹp chỗ trà. Tôi cứ nghĩ là ở đây có thể đang dùng một loại dụng cụ đặc biệt nào đó cơ.”
“Không có chuyện đó đâu ạ.”
Minoa-san phủ định phỏng đoán của tôi. Nếu thế thì, lý do dọn dẹp mất khá nhiều thời gian của Fubuki-san—dù nhìn thế nào đi nữa thì cũng thật kỳ lạ. Mà ở đây có phải chúng ta dùng túi trà cho cả hồng trà đâu cơ chứ.
“Vì cô chỉ cần dùng lại những dụng cụ đó, nên việc dọn dẹp chắc chắn không mất nhiều thời gian đến thế đâu. Việc vứt bỏ những chiếc lá đã qua sử dụng cũng không khác là mấy.”
“Đúng không? …Vâng, em thực sự không thể hiểu nổi.”
Nói cách khác, Fubuki-san đã nói dối. Tuy nhiên, tôi lại chẳng hiểu tại sao cô ấy lại nói dối tôi như thế.
Nếu cô đến muộn vì có việc bận khác phải làm, thì lẽ ra cô nên thành thật nói ra chứ.
Trong lúc tôi đang suy nghĩ về điều đó, Alica-san và Oriza-san cứ trân trân nhìn chằm chằm vào mặt tôi. ‘Gì thế nhỉ?’ tôi thầm nghĩ.
“Chà, hôm nay đã xảy ra sự việc đó rồi, nên em nghĩ tốt hơn hết là chúng ta cứ cẩn thận thì hơn.”
“Đúng chứ—? Seiren-sama này, đôi khi ngài cứ tự đẩy mình vào hoàn cảnh khó khăn đấy.”
“…Tôi sẽ cực kỳ cẩn thận mà. Tôi xin lỗi nhé.”
Vâng, xin lỗi. Phải chịu thôi, đối với một người chẳng có bất kỳ sức mạnh nào như mọi người mà lại cứ xông pha đến những nơi nguy hiểm thì quả thực không tốt chút nào. Hay đúng hơn là, chuyện tôi tự đẩy mình vào hoàn cảnh khó khăn… có phải cô ấy đang nhắc đến sự cố hồi mùa xuân đó không nhỉ? Cô ấy vẫn còn để bụng chuyện đó cơ à… ơ hay, đành chịu thôi vậy.
“Thật đấy, xin ngài hãy cẩn thận nhé. Dù chúng em cũng sẽ bảo vệ ngài nghiêm ngặt, nhưng chúng em có thể sẽ chẳng làm được gì nếu Ma thuật Liên lạc được sử dụng đâu.”
Minoa-san thở dài một hơi thật dài và tôi chỉ còn biết cúi gằm mặt xuống.
Hahaha, vào phút cuối cùng, tôi cảm thấy rất mệt mỏi. Hôm nay cứ đi ngủ thôi nào, ừm.
Truyện liên quan
Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài
Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...
Đền Mạng
Lấy bối cảnh một thị trấn nhỏ ở miền Nam nước Mỹ những năm 1960, A Time To Kill bắt ...
Nụ hôn của Casanova
Hắn tự xưng là Casanova, người tình tuyệt vời nhất thế gian…
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ
Tại một ngôi làng kỳ lạ tên Mindié, nơi bị cắt đứt với thế giới bên ngoài, có một cô ...