Thế Giới Khác Thay Đổi Giới Tính - Chương 97: Relieved, The Servant’s Recuperation
[previous_page]
[next_page]
Khi bữa trưa kết thúc và tôi quay trở lại phòng riêng của mình, chẳng bao lâu sau, Cửu Ân tiên sinh xuất hiện. Tự hỏi không biết hôm nay mọi người ở đằng đó có đang sống yên ổn không?
“Buổi chiều tốt lành. Chắc ngài đã mệt mỏi rồi phải không, Seiren-sama?”
“Buổi chiều tốt lành-. …Cửu Ân tiên sinh nữa, em xin lỗi vì đã làm phiền chị. Mọi người ở nhà chị vẫn ổn chứ?”
“Hôm nay, ông nội tôi đang chăm sóc họ, thế nên ngài hãy cứ yên tâm đi. …Ơ, có chuyện gì vậy, Oriza-san?”
“Không, Alica hình như đã làm cái gì đó, nhưng chẳng ai chịu nói cho tôi biết về chuyện ấy cả-.”
“…À-. Em xin lỗi, hình như em cũng không thể kể cho chị nghe về chuyện đó được…”
Hahaha. Quả nhiên là vậy, ngay cả Cửu Ân tiên sinh cũng chẳng có chút hứng thú nào để giải thích về nó cả. Khuôn mặt chị ấy cũng cứng đờ lại rồi, phải.
Oriza-san, thực sự, xin lỗi nhé.
…ơ, đúng rồi, Alica-san.
“À, Alica-san dạo này thế nào rồi?”
“Aah. Sự tỉnh táo của cô ấy hình như đã phần nào hồi phục vào sáng nay, và hiện tại cô ấy đang vô cùng chán nản. Kaya-san cũng rơi vào hoàn cảnh tương tự, dù vậy.”
“Thật á-?”
“…Thật đấy, Alica, rốt cuộc thì cô ta đã làm cái quái gì thế-?”
Yup, rốt cuộc người đó đã làm cái gì vậy chứ? Tôi theo phản xạ cố gắng trốn tránh thực tế. Không, có lẽ những kẻ muốn trốn tránh thực tế nhất lại chính là Kaya-san và Alica-san cơ.
Không, thực sự mà nói, khi sự tỉnh táo của họ quay trở lại và họ nhớ ra những gì mình đã làm trong lúc đánh mất sự tỉnh táo, họ chắc chắn sẽ muốn vùi mặt vào chiếc giường và hét lên rằng, “Uwaaaaaaa!”, đúng không?
Dẫu sao đi nữa, người duy nhất theo một nghĩa nào đó bị bỏ lại phía sau, Oriza-san dường như đã đi đến kết luận của riêng mình sau một hồi suy nghĩ.
“Nói một cách đơn giản, có phải Alica đã làm điều gì thất lễ với Seiren-sama không?”
“Vâng, ừm, nói thẳng ra thì, nó đại loại là thế.”
“Tôi hiể-u rồi-. Tôi sẽ bắt Alica phải tự thú nhận sau.”
Cứ làm vậy đi. Quả nhiên, tôi thực sự không thể thốt lên rằng mình suýt chút nữa đã bị chính người hầu gái của mình cưỡng bức được.
Dẫu vậy, nguyên nhân ẩn giấu đằng sau hành động liều lĩnh của Alica-san rốt cuộc là gì?
“Nguyên nhân dẫn đến hành động liều lĩnh của Alica-san có lẽ là bức thư trao đổi giữa em và Taiga-san phải không? Suy cho cùng, Alica-san chính là người đã tận tay đưa bức thư của Taiga-san cho em mà.”
“Đúng vậy. Mấy ngày qua cô ấy chẳng hề có bất kỳ mối liên hệ bên ngoài nào với bất kỳ ai khác cả.”
[Hmm, ta hiểu rồi, hóa ra là vậy sao? Tuy nhiên, ta tin rằng bản thân bức thư không hề có vấn đề gì bất thường cả.]
“Nếu Alica-san không trở nên kỳ lạ vì chạm vào bức thư và nếu không có điểm gì lạ lùng ở bức thư đó, vậy thì chẳng phải nguyên nhân là do người đưa thư hay sao?”
Nếu Mikoto-san cảm thấy rằng không có bất kỳ vấn đề gì với bức thư, vậy thì tôi đoán đó chính là sự thật.
Nếu không có thứ gì được nhét vào bên trong bức thư của Taiga-san, thì như lời Oriza-san đã nói, thủ phạm chỉ có thể là người đưa thư mà thôi. Không, việc lùng sục tìm kiếm nguyên nhân chính xác có lẽ sẽ rất khó khăn vì chúng ta sẽ phải đến nơi có rất nhiều người qua lại.
[Cửu Ân, chúng ta có thể nhờ cô điều tra được chứ?]
“Xin hãy cứ giao phó nó cho tôi. À, nếu như bản thân tôi cũng nhận lấy ảnh hưởng đó, thì…”
[Cứ giao cho chúng tôi đi. Chúng tôi sẽ táng vỡ mặt cô cùng với Jigen luôn đấy.]
Không, không. Nếu Cửu Ân tiên sinh mà cũng biến chất thành ra kỳ lạ nữa, thì thế thì tồi tệ mất.
Hướng về phía tôi đang ngã quỵ phò phục gần chiếc bàn, Oriza-san đưa thêm cho tôi một tách trà nữa. Cảm ơn vì tách trà nhé!
Giờ thì, lý do chính đằng sau chuyến ghé thăm hôm nay của Cửu Ân tiên sinh là liên quan đến cửa hàng dược phẩm. Phải, chính là nơi mà Kaya-san dường như đã mua được loại thuốc gây tê đó.
“Tôi đã thử âm thầm điều tra tiệm thuốc đó. Rõ ràng là, một nhân viên làm việc bán thời gian ở đó đã xuất hiện vào ngày Kaya-san đến mua thuốc, và tung tích của kẻ đó hiện tại vẫn đang là một ẩn số.”
Có dễ dàng để đoán trước được kết quả này không nhỉ? Và vì đó là hành động của ác linh, chúng ta thực ra không thể trách cứ con người đó ngay cả khi họ được tìm thấy-, đó là cảm giác của tôi lúc này. Chuyện này tồi tệ thật đấy, khi bọn chúng lại có thể hành động một cách lén lút đến nhường này.
[Chuyện đó, huh? Ngươi không thể chỉ đơn giản là nhận dạng bọn chúng thông qua thẻ căn cước hay sao?]
“Họ có vẻ là người quen của nhân viên cửa hàng đã làm việc ở đó lâu năm, nhưng ngay cả nhân viên đó cũng chẳng có chút manh mối nào về tung tích của kẻ kia cả. Tôi sẽ gửi yêu cầu điều tra chính thức đến đơn vị đồn trú.”
[Hmmmm…]
Ở thế giới này, dường như có một thứ luật bất thành văn về việc tuyển dụng những con người đáng tin cậy, đặc biệt là trong trường hợp của các cửa hàng chuyên bán dược phẩm hoặc những thứ đại loại như vậy. À thì, ở đây có vẻ như không có bất kỳ chứng chỉ dược sĩ trang trọng nào giống như thế giới bên kia cả.
“Aah. Còn về phần người nhân viên cửa hàng đã làm việc lâu năm kia, dường như không có bất kỳ vấn đề gì xảy ra với họ cả. Ít nhất, họ dường như ở mức độ có thể hiểu được ngôn ngữ ma thuật.”
[Hmm… Vậy thì có vẻ như không có vấn đề gì nữa phải không?]
“Vâng.”
Cửu Ân tiên sinh kiên quyết gật đầu trước lời xác nhận của Mikoto-san. Điều đó có nghĩa là, nhân viên cửa hàng đã giới thiệu kẻ mất tích kia không phải là đồng phạm, phải không?
…Những con người từng bị ảnh hưởng bởi ác linh chẳng hạn như Kaya-san và Alica-san—ảnh hưởng của ác linh lẽ ra không nên kéo dài quá lâu, thế nên mọi chuyện có vẻ vẫn ổn.
Nếu, ví dụ như, người nhân viên cửa hàng mất tích kia lại bị ảnh hưởng bởi ác linh lâu hơn chúng ta tưởng tượng, tính từ khoảng thời gian Mikoto-san đặt chân đến đây, tôi tự hỏi điều gì sẽ xảy ra với họ nhỉ?
Tôi tự hỏi không biết họ có ổn không? Sẽ thật tốt biết bao nếu như họ đều bình an vô sự.
[Có chuyện gì thế, Seiren?]
“Wa-“
Tôi hơi ngạc nhiên khi tên mình bỗng dưng bị gọi vào giữa lúc đang mải suy nghĩ. Mikoto-san đang chằm chằm nhìn gương mặt tôi, còn ở phía đối diện, Kuon-sensei, Oriza-san và Minoa-san đều đang nhìn tôi vô cùng chăm chú.
“À, không, tôi đang suy nghĩ một chút thôi. Những người phải chịu ảnh hưởng từ ác linh trong một thời gian dài, liệu điều đó có để lại di chứng gì xấu cho cơ thể họ không?”
[Hừm… Trước khi lo lắng cho tình trạng của kẻ khác, chẳng phải tốt hơn là cậu nên lo cho bản thân mình trước sao?]
Uguu…
À thì, quả thực tôi mới là kẻ mà chúng nhắm đến. Nhưng ngẫm lại thì, chẳng phải cậu vẫn thấy tò mò về điều đó sao?
“Tôi chưa từng nghe về chuyện đó trước đây bao giờ. Còn Oriza thì sao?”
“Tôi cũng không biết nữa-. Kuon-sensei, Mikoto-sama, hai người có biết chút gì không-?”
Nn chà, những trường hợp ví dụ vốn rất hiếm hoi phải không nào? Chà, chắc đó là một trường hợp hy hữu rồi.
“Ông nội tôi hình như đã từng tận mắt thấy những kiểu người đó vài lần. Khi tình hình trở nên nghiêm trọng, họ dường như sẽ biến thành một dạng giống như những con búp bê sống với phần linh hồn đã bị tàn phá.”
[Ta cũng từng thấy nó hai hoặc ba lần rồi. Cả truyền thuyết kể rằng những kẻ bị ác linh lợi dụng sẽ trở thành lớp vỏ để ác linh có thể dung nhập vào nữa. Dạo gần đây thì những câu chuyện kiểu đó ít được nhắc đến hơn rồi đấy.]
Khi nghe lời Kuon-sensei và Mikoto-san bàn tán, tôi chợt nghĩ những việc mà ác linh làm hình như cũng chẳng khác biệt lắm so với thế giới bên kia. Ý tôi là, chẳng phải ác linh vẫn thường chiếm hữu thể xác của con người sống để thực hiện những hành vi ác độc đó sao?
“Chà, đó là điều được cho là sẽ xảy ra với những ai ở mức độ nghiêm trọng thôi. Cả Kaya-san và Alica-san đều ổn cả mà.”
Không chỉ riêng mình tôi cảm thấy nhẹ nhõm khi nghe những lời Kuon-sensei nói kèm theo một nụ cười. Oriza-san và Minoa-san cũng đồng thời đặt tay lên ngực thở phào nhẹ nhõm.
Alica-san và những người khác đều ổn cả, thật tốt quá. Tiện thể, Kuon-sensei liền đổi chủ đề.
“Thêm nữa! Về chuyện ăn uống, ông nội tôi vẫn luôn yểm phép để nhìn thấu qua từng bữa ăn đấy. Tính đến thời điểm hiện tại, hình như không có bất kỳ vấn đề gì xảy ra cả.”
Ồ, xét theo một khía cạnh nào đó thì đây là một vấn đề cực kỳ quan trọng. Các bữa ăn tuy rất quan trọng, nhưng lại có quá nhiều người nhúng tay vào quá trình chuẩn bị chúng. Quả nhiên, chúng ta cũng bắt buộc phải kiểm tra lại điều đó thôi.
[Chắc chắn là tốn rất nhiều thời gian và công sức của cậu nhỉ? Dù vậy, thực phẩm lại có mối liên hệ trực tiếp với sự sống và cái chết của một người, hơn nữa khả năng lây nhiễm của nó cũng khá mạnh mẽ. Ta nghĩ các cậu đều hiểu rõ điều này, nhưng ta xin nhắc lại lần nữa, hãy cẩn thận đấy.]
“Vâng, tất nhiên là bọn em biết chứ. Quả nhiên, nếu là người đạt đến tầm mức của ông nội em, thì ngay cả ác linh cũng không dám bén mảng trực tiếp chạm vào thức ăn đâu, em nghĩ thế.”
[Nếu không có Jigen ở đây, chúng ta sẽ chẳng thể nào hoàn thành nổi một việc phi thường đến thế.]
Hướng về phía Mikoto-san người vừa thốt lên câu đó một cách thản nhiên, Kuon-sensei lẩm bẩm, “Đúng vậy đấy,” rồi thở dài một hơi. Nhắc đến khả năng lây nhiễm, tôi cứ nghĩ nó giống như ngộ độc thực phẩm vậy, nhưng liệu nó có mang ý nghĩa tương tự như việc bị nhiễm ảnh hưởng của ác linh thông qua việc ăn uống không nhỉ? Chắc là vậy rồi.
Quả nhiên, Jigen-san thực sự ở một tầm vóc quá đỗi kinh ngạc. Tôi không hiểu rõ cho lắm, nhưng dù có không hiểu sâu xa đi chăng nữa, tôi vẫn thấy anh ấy thật phi thường. …Kuon-sensei là cháu gái của anh ấy nên chắc chắn cũng ngầu không kém nhỉ.
Khi tôi đang mải nghĩ vơ vẩn, Kuon-sensei liền quay người đối mặt với tôi. Ồ, hóa ra vẫn còn chuyện khác cần bàn nữa sao?
“À phải rồi, Seiren-sama. Xin hãy báo cho tôi biết khi nào ngài gửi và nhận thư từ với Taiga-sama nhé. Vì lý do an toàn, tôi sẽ cho cử con rắn đưa thư đi cùng.”
“Xì-!”
Con rắn quen thuộc xuất hiện trên vai Kuon-sensei bất ngờ xòe rộng phần cổ và như mọi khi, nó trừng mắt nhìn tôi đầy vẻ đe dọa. Hahaha, khả năng tương thích của tôi với nó tệ đến thế cơ à?
Nhưng ngẫm lại thì cũng đúng thôi. Vì dịch vụ bưu chính hiện tại đang trở nên khá đáng ngờ, tôi không đời nào dám mạo hiểm sử dụng chúng cho việc trao đổi thư từ của mình cả. Ngược lại, nếu tôi không gửi bất kỳ bức thư nào, có khi Taiga-san sẽ lại cưỡi Genjirou rồi trực tiếp xông đến đây mất.
“Ừm, cảm ơn cô nhiều lắm. Chỉ là, hình như con nhóc này không tài nào có nổi chút thiện cảm với tôi nhỉ?”
“Vì sự cảnh giác của nó vốn rất cao, nên chúng ta mới có thể yên tâm giao phó công việc truyền thư này cho nó đấy.”
Nghĩ lại thì đúng là thế thật. Có lẽ sinh vật này chỉ chịu gắn bó với mỗi Jigen-san và Kuon-sensei mà thôi nhỉ?
Và với việc nắm rõ điểm đó, nó có thể chuyển những bức thư của tôi đi mà không hề xảy ra bất kỳ sai sót nào.
Vậy đành trông cậy vào cậu nhé.
Truyện liên quan
Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài
Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...
Đền Mạng
Lấy bối cảnh một thị trấn nhỏ ở miền Nam nước Mỹ những năm 1960, A Time To Kill bắt ...
Nụ hôn của Casanova
Hắn tự xưng là Casanova, người tình tuyệt vời nhất thế gian…
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ
Tại một ngôi làng kỳ lạ tên Mindié, nơi bị cắt đứt với thế giới bên ngoài, có một cô ...