Thế Giới Khác Thay Đổi Giới Tính - Chương 96: Struggling From The Servant
[previous_page]
[next_page]
“Se-ren-hyama, tay cwa zwa chwa n-“[1. Một lời nhắc nhở, giọng nói của Alica bị cản trở bởi bàn tay của Seiren đang áp lên má cô.]
“Không hề cản trở chút nào cả! Tránh ra nào, Alica-san! Hay nói đúng hơn, chị đang cư xử rất kì lạ đấy!”
“Chị đâw cwi xừ kì lwa… Gugugu!”[2. Gugugu ở đây là âm thanh mà Alica phát ra khi cô vùng vẫy chống lại bàn tay của Seiren.]
Shiiya Seiren, 18 tuổi. Hiện tại, sự trong trắng của tôi đang gặp nguy hiểm, và mối nguy hiểm ấy lại mang một xu hướng kì quái. Khoảng khắc này không phải lúc để trốn tránh thực tại.
Alica-san, người đang đè lên trên và khao khát đến phát điên được hôn tôi, lại sở hữu một sức mạnh siêu phàm quá mức. Cứ đà này, có lẽ mọi chuyện sẽ biến thành một thảm họa khủng khiếp nào đó. Dù rằng thảm họa ấy theo cách gì đi nữa, tôi hoàn toàn chẳng có lấy một manh mối.
Thêm nữa, cứ bị ép sát vào tường thế này, người ta sẽ chẳng thể phản công lại được nhỉ?[2. Nếu tôi nhớ không lầm thì Seiren đã bị đè ngã xuống giường cơ mà nhỉ? Có lẽ cô ấy đang so sánh tình cảnh của mình với kịch bản kabedon/bị ép vào tường phổ biến.] Thật đấy, tôi thực sự thấy mừng vì bản thân chưa từng làm một chuyện như thế khi còn là con trai. Không, vì ngay từ đầu tôi đã không có nổi loại dũng khí ấy, nên chuyện đó là điều không thể bàn tới.
“Chị thôi cái trò này đi, Alica.”
“Fwe?”
Bất ngờ làm sao, lực ép từ cô ấy bỗng biến mất. Hoặc chính xác hơn, khuôn mặt của Alica-san đang áp sát ngay trước mắt tôi đã bất ngờ bị kéo giật ngược lên phía trên. Khoản khắc đó, giọng nói vừa rồi có phải của Minoa-san không?
“Seiren-sama, xin thứ lỗi vì tôi đã không gõ cửa hay chào hỏi trước. Tôi tin rằng tình hình lúc này đòi hỏi một hành động khẩn cấp.”
“…À, vâng. Thực sự rất khẩn cấp đấy. Cảm ơn cô, Minoa-san.”
“Eeeh-? Minoa, sao em lại cản trở chị-?!”
À-, trước đó tôi đã không để ý, nhưng lồng ngực tôi đang đập vô cùng dồn dập. Khi tôi lồm cồm ngồi dậy như vậy, Minoa-san đang dùng sợi dây mà cô mang từ đâu đến để trói thốc Alica-san lại, cho đến khi trông cô ấy chẳng khác nào một khúc giò không xương. Bị trói quấn chặt như một cỗ hành lý hay thứ gì đó tương tự, vẻ quyến rũ của Alica cũng theo đó mà bay sạch. Dù vậy, tôi chẳng hề bận tâm đến một chuyện như thế.
“Alica có lẽ đang mộng du thôi phải không? Vậy, xin phép để chúng tôi lui trước.”
“Khoan đã, Minoa, thả em ra-! E-Em muốn… Seiren-sama…!”
Sau khi kẹp gọn gàng dưới nách bóng dáng Alica-san vẫn đang oằn mình giãy giụa trong chiếc trói, Minoa-san khẽ cúi đầu chào rồi bước thẳng ra khỏi phòng ngủ.
‘Wa-, wa-,’ lắng nghe tiếng gào khóc của Alica-san nhỏ dần đi ở khoảng cách xa xa, tâm trí tôi thành thực trở nên trống rỗng. Rốt cuộc là chuyện quái gì đang diễn ra thế này?
[Minoa đã đến kịp lúc chứ?]
“Hya!!”
Đừng có cất lời đột ngột ngay sau lưng tôi như thế chứ, vị tổ tiên kính mến. À-, tôi giật mình hết cả hồn. Hay đúng hơn là, ngài thích nằm lì trên gối của tôi đến vậy sao?
“À, Mikoto-san… ừm, có phải ngài là người đã gọi Minoa-san đến không? Nhờ vậy mà tôi thoát được một kiếp nạn đấy.”
[Ta thấy rồi, hóa ra chúng ta đã kịp thời. …Ngươi không bị ả ta hôn đấy chứ?]
Khi tôi quay người lại để đáp lời, Mikoto-san phóng thẳng ánh mắt quan sát sát rạt ngay trước mặt tôi và cất lời hỏi. À- quả nhiên là vậy, có điều gì đó không ổn với chuyện đó đúng không?
[Chúng ta đã ngăn chặn kịp thời ngay vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc. Quả nhiên, có một điều gì đó rất bất thường đang xảy ra nhỉ?]
[Nói tóm lại, đã có nguy cơ bị hôn dưới ảnh hưởng của tà khí. …Dù ta tuyệt nhiên chưa bao giờ nghĩ rằng nó lại đi kèm với cái loại khuynh hướng quái gở đó.]
“…Đó chính là ảnh hưởng của ác linh, phải không ạ?”
[Ừ.]
Với một vẻ mặt vô cùng ảm đạm, Mikoto-san khẽ gật đầu.
…Tự hỏi bản thân nên đáp lại ngài ấy thế nào đây?
“…Ừm…”
[Trong trường hợp của Kaya, ác linh đã lợi dụng chút ác ý nhỏ nhoi mà con bé từng chôn giấu trong lòng đối với ngươi, nhưng còn về phần cô ta, chà… có vẻ như ác linh đã đẩy mức độ thiện cảm của cô ta dành cho ngươi lên quá đà.]
“……Ahahahaha…”
Lúc này tôi chẳng còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc cười trừ thôi phải không? Tôi thừa biết khuôn mặt mình lúc này đang cứng đờ lại. Mikoto-san đưa ngón tay chạm nhẹ lên trán rồi lắc đầu ngán ngẩm, và tôi hoàn toàn có thể hiểu tại sao ngài ấy lại hành động như vậy.
Không, chờ đã, dẫu cho có chút khác biệt đi chăng nữa, tôi cũng từng trải qua cảm giác có ai đó sở hữu mức độ thiện cảm vượt quá giới hạn cho phép, và đó chính là trường hợp của Touka-san. Mặc dù vậy, sao Touka-san và Alica-san lại chẳng chịu lắng nghe lời người khác nói chút nào thế nhỉ? Không, nếu họ chịu lắng nghe lời người khác thì đã chẳng thể gọi là vượt quá giới hạn được nữa rồi.
“…Đã đến mức nước này rồi, chắc chắn tôi không thể gọi Taiga-san đến được nữa phải không?”
[Chà-, hiển nhiên là thế rồi, bởi vì ảnh hưởng của ác linh đã vượt quá tầm kiểm soát mất rồi-]
Bởi vì đối tượng là Alica-san nên Minoa-san mới có thể tạm thời giải quyết ổn thỏa, thế nhưng nếu người đó là Taiga-san, thì…
…À, vâng, không, chà, cuối cùng thì mọi chuyện kiểu gì cũng sẽ tiến triển theo hướng đó thôi. Tôi không tài nào đoán trước được thực tế sau này sẽ ra sao. Dù vậy, ít nhất sẽ tốt hơn nếu chính bản thân người đó chủ động làm chuyện ấy. Tôi cũng chẳng muốn làm điều đó với anh ấy khi anh đang bị ác linh thao túng đâu.
Đến thời điểm đó, tôi sẽ buộc phải dựa dẫm vào Taiga-san và cố gắng hết sức để kiên trì vượt qua. Nghe chừng có vẻ gian nan lắm đây?
Trong lúc tôi đang mải suy nghĩ ngẩn ngơ, Mikoto-san liền chăm chú nhìn tôi. Sau đó, như thể vừa nảy ra ý định gì đó, ngài gật đầu một cái rõ khoát và cất lời, [Được rồi].
[Đã đến cơ sự này, chúng ta không còn cách nào khác. Dù có hơi gian lận một chút, nhưng hãy gọi viện binh thôi.]
“Ể, ngài định gọi viện binh tới sao?”
[Dù ta phải thú nhận rằng tối đa cũng chỉ có thêm một người đến được mà thôi. Dẫu vậy, họ vẫn có thể cho ta mượn sức mạnh.]
“…Làm phiền ngài rồi, xin hãy giúp tôi.”
Trong tình huống này, tôi không thể trông cậy vào Taiga-san được. Tuy nhiên, nếu một ai khác lại tiếp tục bị thao túng y hệt như Alica-san, thì mọi chuyện sẽ chẳng đi đến đâu tốt đẹp cả.
Nếu thực sự là như vậy, thì những người có thể trở thành tia hy vọng cuối cùng của tôi lúc này chỉ có thể là Jigen-san và Kuon-sensei, cùng với Mikoto-san và viện binh mà ngài sắp sửa gọi tới.
Về phần những người còn lại, tôi chỉ đành cố gắng hết sức mình mà thôi.
“Buổi sáng tốt lành, Seiren-sama-.”
“Hya!!”
Khi tôi giật mình bật dậy, đôi mắt của Oriza-san — nữ hầu nãy giờ vẫn đứng bên mép giường tôi — liền trợn tròn thành hai hình tròn hoàn hảo. Ê, ơ, từ khi nào mà tôi lại thiếp đi thế này? Rõ ràng là tôi vẫn ở trên giường cơ mà… ơ, chẳng lẽ chuyện xảy ra với Alica-san tối qua chỉ là một giấc mơ thôi sao?
“Ạ-. Tôi làm cô giật mình à? Tôi xin lỗi nhé.”
“À, không, ừm, không sao đâu ạ…”
Dù sao thì nếu đó chỉ là một giấc mơ thì vẫn tốt hơn. À mà nhắc mới nhớ, Oriza-san đang được Kuon-sensei chăm sóc cơ mà nhỉ?
“Buổi sáng tốt lành nhé, Oriza-san. Cậu đã ổn hẳn chưa đấy?”
“Vâng, chính ngài Kuon-sensei đã kiểm tra và xác nhận rồi ạ-.”
Nhìn dáng vẻ ra vẻ đắc ý của cô ấy, xem chừng cô ấy thực sự đã hoàn toàn khỏe mạnh rồi. Với tình hình như thế, chắc là Kuon-sensei sẽ không đến mức quá vô lý đâu nhỉ.
Tạm thời thì tôi đã thở phào nhẹ nhõm. Ngay sau đó, Oriza-san tiếp lời: “Ừm-…”
“Nhưng mà nhắc mới nhớ, tối qua, Minoa đã khiêng một Alica bị trói chặt đi vào lúc nửa đêm, có chuyện gì xảy ra thế ạ?”
“Khụ-!!”
Phản ứng phun nước bọt ra thế này là bình thường đúng không? Hóa ra chuyện xảy ra tối qua không hề là mơ. Thật á?
“À-… vâng, đúng là một mớ hỗn độn, phải nói thế nào nhỉ…”
[Ưm, con bé ấy khá là thảm hại và đã đưa ra một quyết định hệ trọng sau khi bị ảnh hưởng bởi ác linh đấy. Kuon nói sao rồi nhỉ?]
“À-, Mikoto-sama, buổi sáng tốt lành ạ-. Ừm, giống như Kaya-san, Alica sẽ được Jigen-sensei chăm sóc và theo dõi trong một thời gian khá dài, hình như là thế ạ-.”
Oriza-san từ tốn giải thích tình hình cho Mikoto-sama — người vừa thản nhiên nhập hội vào cuộc trò chuyện. Ra là vậy, Alica-san cũng bị đưa vào chỗ ngài ấy chăm sóc sao… thế thì chắc là sẽ ổn thôi nhỉ?
“Mà Alica-san không sao chứ?”
“Em cũng không rõ nữa. Lát nữa gặp Jigen-sensei và Kuon-sensei, em sẽ thử hỏi xem sao ạ-.”
“Vậy nhờ cậu nhé. Cảm ơn cậu, Oriza-san.”
[Ưm, tụi này trông cậy cả vào em đấy, Oriza.]
“Cảm ơn vì đã tin tưởng em-.”
Kèm theo một tiếng cười khúc khích ở cuối câu, Oriza-san trông có vẻ hoàn toàn bình thường trở lại, đoạn cô ấy đưa chiếc chậu rửa mặt ra. À-, suýt thì quên mất, tôi còn chưa rửa mặt nữa.
Sau khi tôi nhanh chóng rửa mặt và thay đồ xong xuôi, Minoa-san vội vã bước vào phòng.
“Em xin lỗi vì đến muộn. Seiren-sama, buổi sáng tốt lành ạ.”
“Chào buổi sáng, Minoa-san. Cảm ơn vì chuyện tối qua nhé.”
“À, ngài đừng bận tâm. Chỉ là Alica đã có những hành động thật đáng xấu hổ…”
Sau khi tôi cất lời chào và gửi lời cảm ơn, Minoa-san liền cúi đầu thật sâu với đôi má hơi ửng đỏ. Chà, người phải thể hiện ra những điều đáng xấu hổ thực ra là tôi mới đúng chứ thưa cô. Hay đúng hơn là, sáng nay cô ấy đến muộn chính là vì vụ náo loạn tối hôm qua nhỉ?
Người duy nhất đến giờ vẫn chẳng tài nào hiểu nổi tình hình lúc đó lại chính là Oriza-san — người hoàn toàn mù tịt về những chuyện đã diễn ra vào đêm qua.
“…Rốt cuộc thì Alica đã làm gì thế ạ?”
[Nếu em tò mò đến vậy, thì cứ đợi mà nghe câu chuyện trực tiếp từ chính miệng Alica đi, nếu như con bé ấy có hứng thú kể cho em nghe. Chuyện này mà nghe người ngoài kể lại thì không hay ho gì đâu.]
“…À, tôi cũng thấy hơi khó để kể cho cậu nghe đấy. Xin lỗi nhé.”
“Hả…”
Đúng như dự đoán, cả Mikoto-sama lẫn tôi đều chẳng có chút hứng thú nào để giải thích cả. Minoa-san thì đang lặng lẽ lắc đầu, bày ra cái bộ mặt tuyên bố chắc nịch rằng cô ấy sẽ tuyệt đối giữ kín miệng. Xin lỗi cậu nhé, Oriza-san. Dù rằng tôi nghĩ việc cậu cứ nghiêng đầu tò mò đến mức vẹo cả cổ thế kia trông cũng chẳng khá khẩm hơn là bao đâu.
Chà, nghĩ đi nghĩ lại thì, dù có đang chịu ảnh hưởng của ác linh đi chăng nữa, đời nào Alica lại muốn người khác kể cho thiên hạ nghe chuyện con bé dám lén lút đột nhập vào phòng ngủ của tôi cơ chứ?
Mấy chuyện giải thích này, tốt hơn hết là cứ để chính chủ tự thân vận động đi nhé, Alica-san?
Truyện liên quan
Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài
Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...
Đền Mạng
Lấy bối cảnh một thị trấn nhỏ ở miền Nam nước Mỹ những năm 1960, A Time To Kill bắt ...
Nụ hôn của Casanova
Hắn tự xưng là Casanova, người tình tuyệt vời nhất thế gian…
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ
Tại một ngôi làng kỳ lạ tên Mindié, nơi bị cắt đứt với thế giới bên ngoài, có một cô ...