Thế Giới Khác Thay Đổi Giới Tính - Chương 84: Heartily, Early Dawn Conversation
[previous_page]
[next_page]
Khoảnh khắc ấy, sự tĩnh lặng bao trùm hoàn toàn. Ngay cả gió cũng ngừng thổi, tĩnh mịch đến nao lòng.
Tôi đờ đẫn nhìn Fubuki-san đang gục ngã không động đậy. Con người mới giây trước còn di chuyển linh hoạt ấy—giờ đây, hoàn toàn bất động.
Có lẽ vì lớn lên trong cơ viện, tôi chẳng mấy khi tiếp xúc với cái gọi là tang lễ. Vốn không có họ hàng, dường như chưa từng có chuyện tôi đến bệnh viện thăm người ốm, huống chi là chứng kiến khoảnh khắc lâm chung của ai đó.
Ngay trước mắt tôi, hơn mười sinh mạng đã vụt tắt chỉ trong vài phút ngắn ngủi. Vốn dĩ thế giới này vốn tàn nhẫn và hoàn cảnh trớ trêu như vậy, nhưng mà…
“Seiren-sama.”
Giọng Taiga-san gọi tôi có chút cứng nhắc. Anh nhẹ nhàng vẩy lưỡi kiếm cho ráo máu rồi mới thu vào vỏ. Sau đó, anh bước sát lại bên tôi.
Tôi ráng gượng ngẩng mặt lên để Taiga-san nhìn thấy. Không biết mình đang cười có tự nhiên không? Liệu gương mặt này có thể hiện rõ là tôi vẫn ổn không?
…Tôi ổn mà. Đó là việc phải làm thôi, đúng chứ?”
“…Vâng.”
Tôi chẳng rõ mọi chuyện ra sao, nhưng ít nhất, Taiga-san đã gật đầu trước lời tôi nói. Và khi nhận ra bàn tay định với lấy mình đang run rẩy rồi lùi lại, tôi bèn chủ động nắm lấy bàn tay ấy, kéo sát về phía mình.
“Không sao đâu. Tôi ổn mà.”
Bởi vì để có thể đứng cạnh con người này, tôi bắt buộc phải giữ vững tinh thần khi đối mặt với những chuyện thế này.
“Ayato, Maito.”
Giọng Leo-san vang vọng giữa bầu trời đêm. Cùng lúc đó, ý thức của chúng tôi mới thực tại trở về. À mà, tôi sẽ không buông tay Taiga-san ra đâu. Dù chẳng biết phải nói gì thêm nữa, chết tiệt thật.
“Mau dọn dẹp đi nào. Mấy đứa hầu gái thân mến, ta giao phó hai đứa trẻ nhà Shiiya cho các em đấy. Phần còn lại ta sẽ xử lý thỏa đáng.”
“Đã rõ. Maito?”
“Tôi hiểu rồi.”
“Với tư cách là người hầu của nhà Shikino, tôi sẽ giúp một tay.”
Sau khi trao đổi ánh mắt và gật đầu, họ bắt đầu khiêng những kẻ mặc áo đen đã ngã xuống. Thế này được gọi là dọn dẹp ư? Saya-san cũng nhấc bổng một người lên vai một cách vô cùng tự nhiên.
…Đúng chứ? Đây là hiện thực, không phải phim ảnh, thế nên chẳng có chuyện chúng biến mất tiêu khi gục ngã dưới đất như vậy được. Chúng ta phải dọn dẹp mọi thứ thật sạch sẽ, phải không nào?
“Seiren-sama.”
“Em có sao không?”
“Seiren-sama, Taiga-sama.”
“Đừng bận tâm đến tôi. Xin hãy chăm sóc Seiren-sama đi. Quả nhiên, mọi thứ có vẻ quá sức với con bé.”
Mở đầu là Alica-san, rồi Oriza-san và Minoa-san cũng nhanh chóng chạy đến đây. Taiga-san vừa nói thế vừa đẩy nhẹ lưng tôi, nhưng thú thật là tôi chẳng muốn rời xa anh chút nào.
…À-, đây chính là tâm tư của một phụ nữ sao? Thú thật, tôi cũng chẳng biết phần hồn của [Shikino Seiren] còn sót lại bao nhiêu bên trong thể xác này.[1. Shikino Seiren, là tên của cô khi còn là một nam nhân sống ở Nhật Bản.]
Trong khi đó, Maki-san và Kanna-san xuất hiện, theo sau là Tokino-san đang vội vã tiến về phía Saryuu. Đầu gối Saryuu vẫn đang run lẩy bẩy, nhưng cậu ta vẫn cố tỏ ra can đảm khi thấy đám người hầu của mình. Con trai thì phải mạnh mẽ chứ nhỉ?
“Saryuu-sama, ngài có sao không?”
“T-Tôi ổn. Chừng này thì nhằm nhò gì.”
“Vâng vâng, ngài đã chịu đựng rất giỏi rồi-. Tokino, chúng ta đưa ngài ấy về phòng thôi.”
“Đúng vậy. Trước hết hãy bình tĩnh lại, rồi ngài hãy nghỉ ngơi nhé.”
“Ể, ah,…vâng.”
…Mạnh mẽ, cơ chứ? Cậu ta sẽ quay về biệt thự trong sự vây quanh chăm sóc chu đáo của đám hầu gái nhỉ? À thì, dẫu sao đứng ngẩn ngơ ở đây cũng chẳng giúp ích được gì. Dù rằng tôi cũng nằm trong số đó.
Leo-san liếc nhìn tôi và cả Taiga-san đang ở cạnh tôi, rồi anh nheo mắt lại.
“Taiga-chan, em hãy qua ở cạnh Seiren-chan đi. Còn việc xử lý hay gì đó, mấy chuyện này tụi anh với Saya-san lo là đủ rồi.”
“Ể? Nhưng mà…”
“Chỉ nhìn Seiren-chan là em cũng hiểu rồi chứ? Con bé muốn ở bên cạnh em đấy.”
Anh nói với Taiga-san bằng giọng điệu hơi bực bội. Phải, anh ấy đã nắm bắt được ẩn ý đằng sau cái nắm tay thật chặt của tôi dành cho Taiga-san. Dù rằng đám người hầu gái cũng rất đáng tin cậy.
Sau khi cười bằng môi, Leo-san nhìn tôi với biểu cảm quen thuộc. À mà, ánh mắt anh ấy hoàn toàn không cười.
“Seiren-chan, em không quen với những cảnh chém giết thế này cũng không sao đâu nhé? Vì nếu đã quen rồi, em sẽ chỉ muốn chối bỏ sức mạnh (quyền năng) của chính mình thôi.”
“…Vâng.”
“Chà, nếu vô tình nhìn thấy, thì cứ việc nhìn nhận nó. Ít nhất em phải hiểu rõ rằng những thứ như thế vẫn tồn tại, dẫu cho bản thân chưa quen đi chăng nữa.”
Không quen cũng không sao thật chứ? Tuy nhiên, vì Leo-san đã nói vậy, chắc là ổn thật đấy.
Ít nhất, tôi được bảo rằng nhìn thấy cũng không vấn đề gì. Rốt cuộc, tôi cũng phải đối mặt với những góc khuất tăm tối của thế giới mà mình sẽ gắn bó từ nay về sau.
Ayato-san và Minoa-san nhanh chóng cùng nhau dọn dẹp đám người mặc áo đen. Trông họ thực sự rất quen việc, và tôi có cảm giác trên gương mặt họ chẳng hề gợn chút cảm xúc nào.…Đáng sợ thật.
Khi ấy, người duy nhất còn lại là Fubuki-san đang nằm sấp trên mặt đất. Maito-san lật ngửa cô ấy lại. Khoảnh khắc đó, tôi nhìn thấy một khoảng đỏ thắm đang loang lổ trước ngực cô.
“…Ạ.”
Tôi kinh ngạc mở lớn đôi mắt.
Thứ sắc đỏ trào ra từ thân thể Fubuki-san đã gục ngã. Khi tôi nghĩ đó là máu, hình như còn có thứ gì khác nữa.
Đó là chiếc khăn quàng cổ mà tôi đã tặng cô ấy như một món quà lưu niệm. Cô ấy vẫn luôn mang theo bên mình.
Vào lúc tôi trao nó, Fubuki-san đã cười ngượng ngùng, thế mà…
Cuối cùng nó lại trở thành món quà lưu niệm đầu tiên và cũng là duy nhất tôi dành cho cô ấy.
“…”
Aah, tệ thật, nước mắt tôi cứ trào ra không ngừng.
Cùng với dòng nước mắt, chẳng hiểu vì sao, ý thức của tôi cũng bị cuốn trôi đi.
“…Eh?”
Khi tôi lấy lại được ý thức, bản thân đã ở trên giường. Eh, hóa ra… chỉ là một giấc mơ thôi sao? Có lẽ không phải vậy.
“Seiren-sama, ngài đã tỉnh rồi sao?”
“Taiga-san?”
“Vâng.”
Nghĩ lại thì, nếu đó chỉ là một giấc mơ, con người này sẽ không có mặt ở đây vào lúc này. Anh ấy đáng lẽ đang cưỡi Genjirou ngoài cửa sổ, và Minoa-san hẳn sẽ muốn ném cả cái giỏ vào người anh ấy.
…Eh, Minoa-san và những người hầu khác không có ở đây sao? Chẳng lẽ họ đang ngủ?
“Uhm, những người hầu của tôi đâu…?”
“Họ đang dọn dẹp trong lúc thay phiên nhau nghỉ ngơi.”
Chắc là vậy rồi. Người hầu cũng là con người, thế nên nếu không chịu nghỉ ngơi, cơ thể họ sẽ chẳng thể trụ nổi.
Vậy thì, còn một thắc mắc khác. Đó là về con người đang ở ngay trước mắt tôi đây.
“Vậy sao… Thế thì, uhm, tại sao Taiga-san lại…?”
“Mọi người bảo tôi ở lại canh chừng ngài. Thậm chí Saya còn mắng tôi nữa.”
“Cả Saya nữa sao?”
“Ừm.”
…Nếu suy xét một cách khách quan, có phải kiểu như là, ‘Vị hôn thê của anh đã gục ngã rồi, thế nên anh—với tư cách là gia chủ, hãy mau đến mà chăm sóc cô ấy đi!’ Hơn nữa, lại chỉ để lại mỗi hai chúng ta ở riêng với nhau… Không, có ai lại nghĩ đến mức đó cơ chứ? Phải chăng tôi đã suy nghĩ quá nhiều rồi?
Bên trong căn phòng chỉ có tôi và Taiga-san, ánh đèn vẫn chưa được thắp lên. Tuy nhiên, tôi vẫn có thể nhìn thấy khuôn mặt của Taiga-san nhờ vào thứ trông giống như một chiếc đèn nhỏ đầu giường đang được bật sáng. Ah-, đây là loại đèn ma thuật cầm tay sao? Cảm giác giống hệt như một chiếc đèn pin vậy.
Bây giờ thì, tự hỏi đã bao lâu trôi qua kể từ lúc tôi ngất đi nhỉ?
“Bây giờ là mấy giờ rồi? Đã sáng hẳn chưa?”
“Chưa, mặt trời vẫn chưa mọc.”
“Tôi hiểu rồi…”
Vậy tính ra, thời gian trôi qua chắc cũng chưa lâu lắm. Hôm nay, sau khi ăn sáng, tôi sẽ phải lên xe ngựa và quay trở về dinh thự Shiiya. Vì hôm nay là ngày cuối cùng của lễ hội thu hoạch, sẽ có rất nhiều người và việc đi lại chắc sẽ khó khăn lắm đây?
…Hmm? Không, không, chờ một phút đã.
“..Ah, tự hỏi không biết mình có về nhà được không nhỉ?”
“Tại sao lại thế?”
“Eh, ý tôi là… chẳng phải sẽ có một cuộc điều tra và thẩm vấn về vụ việc này sao?”
“Ngài vẫn có thể làm điều đó ngay cả khi đã trở về dinh thự mà, phải không? Hơn nữa, Leo-sama cũng đang ở đó mà.”
Ah, đúng thế thật. Leo-san đã đến ở nhờ nhà chúng tôi với tư cách là con trai trưởng của một người họ hàng xa, nhỉ?
Nghĩa là, Leo-sama cũng sẽ quay trở về dinh thự Shiiya, và rồi anh ấy sẽ có thể tiến hành thẩm vấn tình hình từ phía bên đó… chắc vậy nhỉ? Thôi nào, tôi sẽ chỉ phải thuật lại toàn bộ những gì mình đã thấy mà thôi.
Toàn bộ những gì tôi đã thấy, ha?
Mới chỉ ngày hôm trước thôi, tình huống hoàn toàn đã khác hẳn.
Điều tôi nhớ lại là chiếc khăn quàng cổ đỏ thẫm và người đã đón nhận nó với nụ cười ngượng ngùng.
“…Anh biết đấy, chuyện về Fubuki-san…”
“Vâng?”
“Khi tôi tặng quà cho cô ấy, cô ấy đã cười ngượng ngùng. Và cô ấy còn nói lời cảm ơn với tôi nữa.”
cottura“…Vâng.”
“…Mặc dù vậy, tôi tự hỏi liệu một kết cục như thế có phải là điều không thể tránh khỏi hay không?”
Tôi biết chứ. Dù tôi có nói gì đi nữa, có lẽ, cô ấy cũng chỉ cảm thấy dửng dưng và nghĩ rằng, “Aah.”
Vì những gì cô ấy vẫn luôn tin tưởng, dẫu cho tôi có không thốt ra bất kỳ lời lẽ đáng ngờ nào đi nữa, chắc chắn cô ấy vẫn sẽ theo đuổi niềm tin đó đến cùng.
“Fubuki… là người không thể ngăn cản được.”
Những lời đó hòa lẫn trong tiếng thở dài—và mặc dù được thốt lên với một âm điệu rất khẽ, nó vẫn lọt vào tai tôi một cách rõ ràng.
Tôi biết chứ. Rốt cuộc thì, tôi cũng từng có mặt ở nơi đó mà.
“…Tôi xin lỗi. Dù cho Taiga-san mới là người phải chịu đựng nhiều nhất…”
“Cảm ơn anh đã quan tâm.”
Lời tôi nói không phải là lời sáo rỗng. Chị Fubuki vẫn luôn làm việc chăm chỉ với tư cách là người hầu của anh Taiga—không—là của gia tộc Shikino. Hơn nữa, anh Taiga cũng đặt trọn niềm tin vào chị ấy và giao phó tôi cho chị.
Với tình hình hiện tại, chắc chắn mọi chuyện sẽ rất khó khăn đối với anh ấy phải không?
Thế nhưng, hướng về phía tôi đang suy nghĩ điều đó—anh Taiga đã đáp lại bằng một nụ cười.
“Anh ổn mà. Nếu mà anh bảo là khó khăn quá, thì chắc chắn ông chú sẽ mắng anh mất. Ổng sẽ bảo là với cái kiểu đó thì đừng có hòng gả Seiren cho anh, thế nên…”
“À-, nếu là viện trưởng, thì có vẻ như ngài ấy sẽ nói vậy thật.”
Không, khi anh nói câu đó như một trò đùa… Sự thật là viện trưởng đã đặc biệt quan tâm đến tôi. Có lẽ là vì ngài ấy hiểu tôi đến một mức độ nhất định nào đó.
…Nhắc mới nhớ, anh Taiga… liệu anh ấy có nhận ra là mình vừa gọi tên tôi mà không hề dùng kính ngữ lúc nãy không? Hay là anh ấy cố tình làm thế nhỉ?
Hehe. Dù hoàn cảnh đang thế này, nhưng tôi cảm thấy hơi vui một chút, có lẽ vậy… rốt cuộc là mình đang nghĩ cái quái gì thế này? Tôi ngượng đến mức chùm kín đầu trong chăn. Eeii, thật đấy, việc không thể nhận thức được xung quanh thế này thật là phiền phức. Thật tình.
Rồi, tôi cảm nhận được bàn tay anh Taiga khẽ vỗ nhẹ lên giường. À-, cảm giác này giống như cha mẹ đang dỗ con ngủ trên giường vậy nhỉ?
“Vậy, em hãy nghỉ ngơi thật tốt cho đến sáng nhé. Anh sẽ ở ngay đây thôi.”
“À-, vâng, cảm ơn anh.”
Anh Taiga có vẻ đã hiểu lầm hành động trùm chăn kín mít của tôi là do buồn ngủ. Không, thì, tôi cũng nghĩ là ngủ một giấc để đổi gió có lẽ cũng tốt. Vẫn còn thời gian trước khi trời sáng, vậy nên hãy thử chợp mắt một chút nào.
…Đúng như dự đoán, tôi không thể thốt lên thành lời. Giao diện của anh Taiga khi nhìn tôi thế này, trông thực sự rất giống với viện trưởng.
Không, tự hỏi không biết nó có giống với biểu cảm của một người cha đang nuôi dạy con cái hơn không nhỉ?
Truyện liên quan
Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài
Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...
Đền Mạng
Lấy bối cảnh một thị trấn nhỏ ở miền Nam nước Mỹ những năm 1960, A Time To Kill bắt ...
Nụ hôn của Casanova
Hắn tự xưng là Casanova, người tình tuyệt vời nhất thế gian…
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ
Tại một ngôi làng kỳ lạ tên Mindié, nơi bị cắt đứt với thế giới bên ngoài, có một cô ...