Thế Giới Khác Thay Đổi Giới Tính - Chương 86: The Chilly Winter Night Ghost Story
[previous_page]
[next_page]
-Bắt đầu Chương 4: Mùa Đông của Những Bậc Tiên Tổ-
“Seiren-samaaa, buổi sáng tốt lằ-nh!”
Sáng nay tôi lại bị đánh thức bởi giọng nói vui vẻ của Oriza-san. Sau khi tôi uể oải rời khỏi giường, à thì—vẻ như bầu không khí lạnh lẽo buổi sáng nhanh chóng tràn vào. Ứ-, lạnh quá, lạnh quá.
“C-chào buổi sáng… Ứ-, lạnh ghê cơ-.”
“Đành chịu thôi, vì dẫu sao cũng là mùa đông mà! Chúng tôi đã nhóm lửa trong lò sưởi rồi, và Minoa sẽ mang nước nóng tới ngay đây thôi-.”
Khi tôi định chui tút lại vào giường, tôi đã bị Oriza-san chặn lại với một nụ cười rạng rỡ. Dù vậy, thế này vẫn còn hơn là bị giật phăng tấm chăn ra. Phải.
Hay đúng hơn, khi liếc nhìn một chút, quả nhiên đã có ngọn lửa cháy bên trong lò sưởi. Vì tôi vẫn cảm thấy cái lạnh hồi nãy, có vẻ như lò sưởi vẫn đang làm ấm căn phòng lên.
“Cảm ơn nhé-… Hay nói đúng hơn, Oriza-san lúc nào cũng tràn đầy năng lượng nhỉ-?”
“Tôi không thể tiếp tục nếu không tràn đầy năng lượng chứ-. Rốt cuộc thì thời tiết lạnh giá thế nào đi nữa thì vẫn cứ là lạnh thôi.”
“Chắc vậy rồi.”
Giữa lúc chúng tôi đang trò chuyện, Minoa-san bước vào và nói “Buổi sáng tốt lành,” trong khi mang theo ít nước nóng. Sau khi lau mặt bằng chiếc khăn ẩm, tôi đã cố gắng hết sức để thay quần áo.
Sau khi Leo-san quay trở lại kinh đô, mùa thu trôi qua chớp mắt. À không, Tou-san cũng bận rộn với cái này cái nọ y hệt như Taiga-san, và tôi cũng chăm chỉ học hành nữa.
Giờ đây, mùa hiện tại là mùa đông giá rét. À-, ở thế giới này cũng có cái lạnh thấu xương luôn. Giờ thì tôi đã hiểu hoàn toàn lý do tại sao họ lại thiết kế thảm trải sàn dày cộp như thế.
Điều thú vị nho nhỏ là mặc dù chúng ta dùng ma thuật cho ánh sáng, nhưng để sưởi ấm thì lại dùng lò sưởi và củi đốt. Không biết hai cái đó có điểm gì khác nhau nhỉ?
Chà, ở thế giới bên kia, chúng ta dùng điện để tạo ra ánh sáng, còn về sưởi ấm thì có thể dùng gas hoặc dầu hỏa, nên tôi nghĩ nó cũng kha khá giống thế này phải không?
Dù sao đi nữa, như thường lệ, có một tuần đặc biệt vào mùa đông, đó là Tuần Lễ Cuối Năm. Một khi nó kết thúc, thì sẽ bước sang năm mới.
Giờ thì, bàn về dịp cuối năm này. Nói một cách thẳng thừng, có vẻ như ở đây có những thứ như đông chí, lễ Giáng sinh và năm mới—hơn nữa, thậm chí còn có cả Halloween ở đây nữa chứ. Thật là một điều kỳ cục!
Theo truyền thuyết, vị Thần Mặt Trời đã tạo ra thế giới này được cho là trở nên mệt mỏi và sức mạnh suy yếu đi trong mùa đông. Sau đó, khi đã hồi phục lại, thì sẽ chuyển sang mùa xuân.
Thế rồi, giai đoạn lạnh nhất của mùa đông chính là lúc sức mạnh của Thần Mặt Trời yếu nhất, nên dường như các linh hồn ma quỷ sẽ đến để quấy phá. Do đó, mọi người đã làm rùm beng lên với Lễ Hội Cuối Năm nhằm xua đuổi tà ma và đồng thời để Thần Mặt Trời có thể bình thản hồi phục.
…Nói tóm lại, con người ở thế giới này rất thích sự vui vẻ náo nhiệt. Vì vị thần cũng thích những thứ rôm rả, nên chắc chắn người dân cũng sẽ cực kỳ thích thú với điều đó rồi.
“Việc gói ghém kẹo bánh đến đâu rồi thế?”
“Hừm, được khoảng một nửa rồi. Khó phết đấy lúc làm bước thắt ruy băng cuối cùng ấy.”
“Đó là một công việc khá tỉ mỉ phải không? Tôi cũng đang hơi khựng lại đây, hay là chúng ta cùng làm đi?”
“À, ý kiến hay đấy chứ.”
Chà, vì nó cũng xen lẫn cả Halloween nữa, nên còn có việc phát kẹo trong Tuần Lễ Cuối Năm. Nó được nhắm đặc biệt đến lũ trẻ, nhưng chẳng có vấn đề gì cả ngay cả khi chúng ta tặng kẹo cho người lớn.
Đó là lý do vì sao, để có thể tham gia vào việc phát quà, gia tộc Shiiya của chúng tôi cũng đang chuẩn bị kẹo bánh. Chúng tôi giao việc làm kẹo cho một số thợ chuyên nghiệp, còn Kaa-san và tôi được giao nhiệm vụ gói những phần kẹo đó. Hiển nhiên là chúng tôi cũng làm chung với các hầu gái, và giống như cuộc trò chuyện ban đầu, Kuon-sensei cũng đang phụ giúp một tay.
Kẹo được làm vừa sát thời điểm phút chót để chúng không bị hỏng mặc dù đang là mùa đông, và điều đó dĩ nhiên càng gây thêm áp lực cho những người chịu trách nhiệm gói chúng ở công đoạn sau. Vì có vẻ như chúng tôi không thể làm gì khác ngoài việc làm từng cái một, nên ừm, tốn khá nhiều thời gian và công sức đấy.
Vì lý do đó, thời gian học bắt đầu vào buổi trưa đã nhanh chóng được chuyển thành thời gian gói kẹo cứ thế. Chà, cứ cho là kỹ năng đọc viết của tôi đã đạt đến mức không phải bận tâm trong lúc này rồi, nên chắc là ổn thôi. Việc thư tín qua lại với Taiga-san vẫn tiếp tục với nhịp độ mỗi tuần một bức, nên có vẻ nó cũng mang lại kết quả tốt cho việc học của tôi nữa. Chà, dù sao thì cũng chỉ là đọc và viết thôi nhé.
Kẹo làm ra năm nay là bánh quy, và chúng tôi lấy khoảng hai chiếc bánh rồi gói chúng trong một mẩu vải vụn. Sau khi túm bốn góc tấm vải lại và buộc dây thừng, chúng tôi còn phải thắt một chiếc ruy băng nhiều màu sắc lên trên nữa, thế là mọi thứ hoàn tất. Sau đó, chúng tôi cho tất cả chúng vào một cái hộp lớn. Tôi không biết tổng cộng có bao nhiêu cái được làm ra, nhưng có vẻ như có 3 cột là phần của tôi, và nếu tình hình tồi tệ nhất xảy ra thì tổng cộng sẽ là 4 cột.
“À đúng rồi, Seiren-sama-.”
Trong giờ giải lao giữa chừng, Oriza-san bắt đầu câu chuyện trong lúc pha trà. Tiện thể thì, đồ ăn kèm với trà dạo này toàn là những chiếc bánh bị hỏng, bị mẻ hoặc bị nứt. Phải, chứ không thì phí lắm, vì hương vị thực sự chẳng thay đổi gì và vẫn ngon nghẻ như thường.
“Trong Tuần Lễ Cuối Năm, có lẽ các bậc tiên tổ sẽ xuất hiện đấy, nên xin hãy cẩn thận nhé.”
“Các bậc tiên tổ?”
Gì thế này tự nhiên lại nhắc đến chuyện đó vậy? Hay đúng hơn, tiên tổ trong trường hợp này có lẽ chính là những người được gọi là tương đương với người đã khuất đã trở thành linh hồn hộ mệnh sau quá trình cải táng nhỉ? À, nói cách khác là…
“Bằng cách xuất hiện…”
*Yuzuruha-san đã bảo tôi thế đấy-. Dường như cậu ấy đã từng nhìn thấy tiên tổ của gia tộc Shiiya rồi-.
Đúng vậy, đúng vậy.
Có câu chuyện kể rằng các bậc tiên tổ sẽ xuất hiện với tư cách là sứ giả của vị Thần Mặt Trời đang suy yếu nhằm đi tuần tra các ác linh bạo động. Và trong lúc tiện đường, họ cũng ghé qua để ngắm nhìn tình hình của con cháu mình nữa, phải không?
Nhưng đó chỉ là truyền thuyết thôi phải không? Bằng việc họ xuất hiện, đây có phải là truyện ma mùa đông không nhỉ? Hoặc có lẽ tôi nên nói thế này, hóa ra ở thế giới này cũng tồn tại những thứ như linh hồn xuất hiện vì loại mục đích đó sao, hở? Ồ.
“Ừm, tôi cũng từng nghe về chuyện đó rồi. Thời điểm của tôi khá tệ, nên tôi không thể nhìn thấy, nhưng Alica đã từng trải qua chuyện đó hai hay ba lần rồi đấy.”
Minoa-san, người đang đóng gói những chiếc bánh quy đã được bọc xong xuôi, cất lời đồng tình với lời của Oriza-san. Tôi đoán vì Alica-san đã từng nhìn thấy họ, điều đó có nghĩa là nó không giống một câu chuyện ma, mà thay vào đó, theo một nghĩa nào đó thì nó lại là một câu chuyện bình thường chăng?
Giờ thì, còn người kia vẫn chưa tham gia vào cuộc trò chuyện thì sao nhỉ?
“Kuon-sensei đã từng nhìn thấy họ chưa ạ?”
“Chà, nhắc đến mới nhớ, chưa từng có chuyện đó đâu. Dù có vẻ như họ hầu như sẽ xuất hiện vào lúc đêm muộn, nhưng họ lại không xuất hiện trong ngôi nhà mà tôi và ông nội đang sống.”
Kuon-sensei mỉm cười trong lúc cắn miếng bánh quy giòn tan đã bị bẻ đôi ra làm hai nửa.
…Này, Sensei. Liệu chuyện đó có khả năng là do kết giới mà Jigen-sensei đã dựng lên trong dinh thự không vậy?
“Ừ. Nếu là tiên tổ của gia tộc Shiiya, thỉnh thoảng họ vẫn xuất hiện đấy.”
Khi tôi chạm mặt Yuzuruha-san trước bữa ăn và thử hỏi cậu ấy, cậu ấy đã bình thản gật đầu.
“Chúng xuất hiện trong những năm gần đây và đặc biệt là vào năm chúng ta chào đón Saryuu-sama. Không chỉ ở gia tộc Shiiya, mà ở cả những gia tộc khác đã tồn tại khá lâu đời, hình như họ cũng đến để xem xét tình trạng của con cháu mình vào năm xảy ra điều gì đó quan trọng.”
“Họ thực sự đã xuất hiện sao…?”
“Vâng. Họ ở lại dinh thự vài ngày, rồi sau đó sẽ rời đi.”
..Cậu ta gật đầu rất nghiêm túc. Có vẻ đó là một câu trả lời thành thật. Hoặc đúng hơn, dường như họ được đối đãi giống như những vị khách ghé thăm vào mùa đông.
Về việc có chuyện quan trọng xảy ra với con cháu họ, trong trường hợp này chính là việc sinh nở hoặc nhận nuôi một người thừa kế, phải không? Chà, đối với một thế giới mà chế độ thừa kế được áp dụng rộng rãi như thế này, thì đây chắc chắn là một vấn đề trọng đại.
“Vì Seiren-sama đã bị tách khỏi dinh thự này ngay khi ngài chào đời, có vẻ như các bậc tổ tiên sẽ đến thăm ngài vào cuối năm nay phải không ạ?”
“Đến gặp tôi sao?”
“Vâng. Dù sao thì ngài cũng là hậu duệ của họ và họ vẫn chưa được gặp ngài ngay sau khi ngài sinh ra.”
…Là vậy sao?
Vào cuối năm tôi chào đời, tôi đã rời khỏi ngôi nhà này từ lâu. Các bậc tổ tiên vẫn chưa có cơ hội gặp mặt tôi.
Khoan đã, không, không, không.
Đó có phải là lý do họ xuất hiện dưới dạng linh hồn không? Nhưng làm vậy ổn chứ, hỡi các bậc tổ tiên thân mến? Thêm nữa, thần linh ơi, ngài cũng thấy cách sắp xếp đó ổn chứ? Về chuyện người ta đồn rằng tất cả những điều này xảy ra trong thời kỳ yếu đuối nhất của thần linh và những thứ đại loại như vậy.
“…Và họ trông như thế nào khi xuất hiện?”
“À, chỉ riêng vẻ bề ngoài thì họ không khác mấy so với con người bình thường, xin ngài hãy cứ yên tâm. Chỉ là bàn chân của họ sẽ hơi mờ ảo trong suốt, và chúng ta không thể chạm vào họ.”
“…Ahaha.”
Nói một cách đơn giản, có vẻ như các bậc tổ tiên chính là ma. Ảh- chà, tốt hơn hết là mình nên cẩn thận để không bị quá bất ngờ nếu họ có xuất hiện thật. Hoặc đúng hơn, vì lý do nào đó, tôi có cảm giác họ sẽ thấu hiểu hoàn cảnh của tôi và châm chước cho điều đó.
Sau bữa tối, tôi tiếp tục công việc của mình trong sự bồn chồn. À-, tôi chợt nhớ lại khoảng thời gian mình giúp gói quà Giáng sinh ở viện mồ côi. Với một ít tiền, chúng tôi gom góp những thứ như văn phòng phẩm rồi dùng giấy gói rẻ tiền và băng keo để gói lại. Công đoạn cuối cùng là thắt ruy băng.
Vì biết rằng giám đốc cô nhi viện đã làm việc đó cho đến tận đêm muộn, nên thỉnh thoảng tôi cũng ra phụ giúp. Sau khi xong việc, cô ấy sẽ nói, “Cảm ơn nhé-, rồi mang cho tôi một cốc ca cao nóng. Rằng cô ấy biết đó là món khoái khẩu của tôi mà.
…Khi đang chìm đắm trong hồi ức, tôi chợt nhận ra trời đã khá muộn khi nhìn vào chiếc đồng hồ. Tôi nhanh chóng bắt đầu dọn dẹp mọi thứ, cứ như thể nếu chúng tôi không làm nhanh tay, các cô hầu gái sẽ không thể ngủ đủ giấc. Vì tôi vẫn còn thức, nên họ cũng không thể ngủ trước tôi được. Dù nhờ vậy mà tôi mới có thể duy trì một lối sống lành mạnh.
“Chúc ngủ ngon, Seiren-sama.”
“Ngủ ngon-. Cảm ơn mọi người đã vất vả rồi.”
Sau khi dọn dẹp xong, tôi rúc vào chiếc chăn ấm áp của mình. Nhờ có bình nước nóng, tôi cảm thấy ấm áp từ trong người ngay cả trong kỳ kinh nguyệt.[1. Dành cho những ai đã quên, Circulation là thuật ngữ chỉ kỳ nguyệt san của phụ nữ.] Chính vì thế, buổi sáng đến đối với tôi thực sự rất gian nan.
Ôi trời ạ-, có lẽ vì trong vô thức tôi cứ hăng hái làm việc, nên đôi tay giờ đây nặng trĩu. Tạm thời thì tôi đã ngâm chúng trong nước ấm, nhưng tự hỏi liệu ngày mai tay mình có ổn không đây?
Sau khi ôm lấy chiếc bình nước nóng được bọc kín trong chiếc túi vải, cơn buồn ngủ bắt đầu kéo đến. Ôi trời ạ-, đây chính là chân lý của mùa giải mùa đông.[2. Chân lý ở đây ám chỉ việc nước nóng giống như thiên đường giữa chốn địa ngục, hay ốc đảo giữa sa mạc…? Chà, các bạn hiểu ý tôi mà XD] Buồn ngủ quá đi, ngủ thôi nào…
“…?!”
Không, làm sao mà không giật mình tỉnh giấc và chồm dậy cho được khi nghe thấy tiếng thì thầm ngay sát bên tai.
Hay nói đúng hơn, đó là ai thế? Giọng nói vừa rồi không phải của Minoa-san, Oriza-san, hay thậm chí là Alica-san. Lại càng không phải của Kaya-san hay Kaa-san, mà đúng hơn, khi tôi cố đảo mắt nhìn quanh sau khi tỉnh giấc thì chẳng có một bóng người nào cả. À không, xung quanh tối đen như mực mà.
[Ồ, vậy ra em là hậu duệ của ta sao? Chào em nhé! Ta rất vui vì được gặp em.]
Tôi lại nghe thấy giọng nói đó lần nữa. Khi quay đầu lại, ở đó, hay nói chính xác hơn là ngay trên chiếc gối của tôi, tôi có thể nhìn thấy một bóng hình mờ ảo.
…Hoặc đúng hơn, tôi có thể nhận ra rõ ràng đó là một Onee-sama tóc vàng trông có vẻ rất kiêu kì và uy quyền.[2. Onee-sama có nghĩa là chị gái.]
Cô ấy có vẻ chính là vị tổ tiên đã đến để thăm tôi.
Truyện liên quan
Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài
Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...
Đền Mạng
Lấy bối cảnh một thị trấn nhỏ ở miền Nam nước Mỹ những năm 1960, A Time To Kill bắt ...
Nụ hôn của Casanova
Hắn tự xưng là Casanova, người tình tuyệt vời nhất thế gian…
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ
Tại một ngôi làng kỳ lạ tên Mindié, nơi bị cắt đứt với thế giới bên ngoài, có một cô ...