Thế Giới Khác Thay Đổi Giới Tính - Chương 87: How Do You Do, Dear Ancestor?

[previous_page]

[next_page]

[Lẽ ra chúng ta nên gặp nhau khi con còn là một đứa trẻ, nhưng một tai họa đã xảy ra, hậu duệ yêu quý của ta.]

“V-vâng…”

Vị tổ tiên tự xưng đột nhiên xuất hiện giữa đêm khuya nói vậy và mỉm cười. Chà-, người này thực sự tồn tại sao? Không, à thì, ngài ấy đã qua đời rồi nhưng mà.

Mái tóc vàng óng và bồng bềnh của ngài ấy thật khác biệt so với tôi, có vẻ như chạm vào sẽ rất mềm mại. Theo lời Yuzuruha-san, có vẻ như tôi sẽ không thể chạm vào ngài ấy, và tôi nghĩ thật là tiếc quá.

Thứ ngài ấy mặc là một chiếc váy lolita phong cách gothic khá lỗi thời. Tự hỏi không biết nó có hợp với gu của mẹ tôi không nhỉ?

Nhưng mà thôi, tôi nên nghĩ thế nào về việc ngài ấy mặc chiếc váy đó và đang đứng ngay trên chiếc gối mà tôi vẫn dùng để gối đầu cho đến tận bây giờ nhỉ? Người này thực sự là tổ tiên của tôi sao? Dù vậy, đó không phải là điều tôi có thể thốt lên thành lời.

[Mu? Có chuyện gì vậy? Con bị sốc đến mức không thốt nên lời luôn sao?]

[…À, xin lỗi ngài. Ừm, tôi gọi ngài là tổ tiên thì có được không?]

[Con cứ dùng cách xưng hô quen thuộc đi. Dù sao thì ta cũng đâu có đứng tên trong gia phả nhà con vô cớ đâu. Ta biết rõ chuyện gì đã xảy ra với cơ thể con đấy.]

Chà.

Tự hỏi vị tổ tiên này biết được bao nhiêu chuyện nhỉ? Không, tôi đã đến viếng mộ vào mùa hè, nên có lẽ ngài ấy đã biết chuyện vào lúc đó chăng?

Không, mà với một hồn ma đối diện thì cũng chẳng cần phải suy nghĩ mấy chuyệnn vụn vặt làm gì, nhỉ? Phải.

…Trong lúc tôi đang suy nghĩ, vị tổ tiên liền mở to mắt như thể đang dò xét biểu cảm của tôi. Ồ-, bây giờ khi ngài ấy đến gần tôi thế này, tôi có thể nhận ra đôi mắt ngài ấy có màu tím xanh lam y hệt như Viola. Không, mình đang nhìn đi đâu thế này?

[…Hừm. Hình như con không biết ta phải không? Là một người con của gia tộc Shiiya, xem ra con vẫn chưa chịu khó học hỏi cho lắm nhỉ.]

“Ể, à, em xin lỗi.”

[Con thành thật thì tốt, nhưng đừng có hở ra là xin lỗi kiểu đó. Cuối cùng nó sẽ bị xem là một lời xin lỗi sáo rỗng đấy.]

“E-em sẽ chú ý.”

Vị tổ tiên bước sang một bên và tà áo của ngài ấy tưởng chừng sắp chạm vào tôi—rồi cứ thế xuyên qua người tôi. Chà, ngài ấy đúng là một hồn ma thực sự!

Không phải thế… Hiểu rồi, mình không nên hở ra là xin lỗi như vậy nhỉ? Vậy thì tôi phải cẩn thận hơn về điều đó mới được. Hay đúng hơn là việc tôi không biết về ngài ấy có nghĩa là tôi vẫn kém cỏi trong việc học tập, không lẽ vị tổ tiên này của tôi là một nhân vật nổi tiếng sao?

[Ta là Shiiya Sumeragi Mikoto. Ta chính là người đã pha dòng máu hoàng gia vào huyết thống của con, rất vui được làm quen với con.][1. Mikoto đang nói bằng lối xưng hô cổ xưa, giống như “Warawa” (thiếp).]

“Haa… Em là Shiiya Seiren. Rất vui được gặp ngài, nhở?”

Vì ngài ấy đã tự giới thiệu, tôi cũng giới thiệu bản thân mình. Sau đó, tôi chợt nhận ra.

Sumeragi, chẳng phải đó là họ của Leo-san sao? Điều đó có nghĩa, người này là một thành viên của hoàng tộc? Vậy thì, chắc chắn ngài ấy là một nhân vật công chúng rồi.

Chính bản thân ngài ấy đã nói thế, rằng ngài ấy là kẻ chủ mưu đã gán quyền kế vị ngai vàng lên người tôi suốt mấy thập kỷ qua. Không, nói ngài ấy là ‘kẻ chủ mưu’ nghe có vẻ tệ quá nhỉ? Phải.

Tôi mới chỉ nghe qua câu chuyện đó thôi, chứ không hề biết tên của ngài ấy. Quả nhiên là tôi thiếu sót trong việc học thật rồi.

Trong lúc tôi đang cố tiếp thu mọi chuyện, vị tổ tiên có vẻ được gọi là Mikoto-san nheo mắt lại như thể vừa tìm thấy điều gì thú vị. A, ngài ấy trông có nét lạ lùng rất giống Leo-san. Dù đối phương là nam giới, hay đúng hơn là một người đàn ông có phần yểu điệu.

[Con đấy, có vẻ như con chưa trở về thế giới này được bao lâu. Đây là lần đầu tiên con nghe thấy cái tên Sumeragi phải không?]

“Eeh, vâng. Kể từ lúc đó tính ra còn chưa được một năm, nhưng em đã gặp vị đại hoàng tử hiện tại, người mang họ Sumeragi rồi ạ.”[2. Tôi mới để ý. Nếu họ viết Sumeragi bằng kanji, nó sẽ có nghĩa là “Thiên hoàng Nhật Bản”. Họ đang viết tên của thế giới này bằng chữ katakana.]

[À-, kẻ đó ấy hả. Đáng lẽ nó phải xuất phát từ dòng dõi của anh trai ta, nhưng sao lại đẻ ra một kẻ như thế nhỉ?]

Một kẻ như thế, sao?

Ngay cả từ góc nhìn của một người tổ tiên, Leo-san cũng mang lại cảm giác đó cơ à? Không biết trong hoàng tộc quá khứ từng không có kiểu người nào như vậy sao? …Chắc là không có rồi nhỉ? Nếu có ai đó, chắc chắn người này đã nói rằng Leo-san giống hệt người đó rồi.]

[Chà, tuy vẻ ngoài và lời nói là thế, nhưng năng lực thực sự của nó lại rất xuất sắc, vậy cũng tốt chán nhỉ? Người mà ta gặp gỡ lần này là Seiren, chính là con, nên là…]

“Vâng.”

Aah, quả nhiên là vậy, đó chính là cách đối xử mà ngài ấy nhận được nhỉ, Leo-san. Kể từ khi ngài ấy trở về vương đô, chỉ có đúng một lần có thư gửi đến, nhưng kể từ đó thì hoàn toàn bặt âm vô tín. À thì, vì là hoàng tử nên ngài ấy bận rộn với công việc thì phải.

Vậy nên, đối với vị tổ tiên thực sự đến đây để gặp tôi này… chờ đã, tôi đã nghe tên ngài ấy rồi. Vậy thì tôi nên gọi ngài ấy thế nào đây?

“Ể, ừm, em nên gọi ngài là gì đây ạ? Em đã nghe tên của ngài rồi, nhưng ngài cũng là tổ tiên của em…”

[Hừm, cứ gọi theo cách nào mà con thích ấy.]

“Vâng. Vậy, gọi là ‘Mikoto-san’ có được không ạ?”

[Ta đã bảo con cứ gọi theo cách con thích cơ mà. Vì con không dùng ‘-sama’, cách gọi này mang lại cảm giác thật mới mẻ, không tồi chút nào.]

Vị tổ tiên—không, Mikoto-san người đang mỉm cười rạng rỡ—tôi không rõ lý do vì sao, nhưng ngài ấy trông có vẻ vô cùng thích thú. Dù đó có thể chỉ là tưởng tượng của tôi thôi.

Tuy nhiên, khi ngẫm nghĩ lại thì tôi đã hiểu. Đối với những người bình thường ở đây, chỉ cần nghe đến cái tên Sumeragi là họ sẽ hiểu ngay người đó thuộc hoàng tộc, thế nên việc họ dùng ‘-sama’ là điều hiển nhiên.[3. -sama lịch sự hơn --san, và thường được dùng để chỉ những người có địa vị cao hơn, như vua chúa, thành viên hoàng tộc, các lãnh chúa, v.v.]

Còn tôi, tôi lần đầu tiên nhìn thấy và biết đến ngài ấy với tư cách là tổ tiên của mình, nên kiểu như là, ừm… thay vì dùng ‘-sama’, tôi cảm thấy dùng ‘-san’ sẽ phù hợp hơn, thế nên tôi đã thử gọi ngài ấy như vậy.

…Tôi cũng dùng ‘-san’ để gọi Leo-san, nhưng quả nhiên là, tôi nghĩ lần tới gặp mặt mình cũng không thể chuyển sang gọi ngài ấy là ‘-sama’ được đâu nhỉ? Có cảm giác như ngài ấy sẽ cười lớn và bảo rằng, “Không đâu, Seiren-chan, cứ gọi anh là Leo-san-!” thôi.

Dù sao đi nữa, tôi cứ thế mà đi ngủ. Hồn ma Mikoto-san có vẻ không cần phải ngủ cho lắm, và sau khi nói [Con không thể ngủ nếu cứ nhìn thấy ta phải không?], ngài ấy đã sang phòng khác và bảo rằng làm thế để tôi có thể ngủ ngon hơn.

Khi bước ra khỏi phòng, ngài ấy chỉ lướt qua cánh cửa, thế nên tôi lại một lần nữa khẳng định ngài ấy thực sự là một hồn ma. Trốn chạy khỏi thực tại… quả nhiên làm vậy trong tình huống này cũng được nhỉ?

Rồi, sáng hôm sau.

“Seiren-sama, buổi sáng tốt lành.”

[Này, Seiren, ta biết là trời lạnh, nhưng mau dậy đi thôi.]

Sao chị lại đến đánh thức em cùng với Alica vậy, Mikoto-san? …mà trông chị ấy hình như rất hào hứng, nghiêm túc đấy chứ.

[Hơ hơ hơ, ta đã rất mong chờ được làm điều này khi quay về thế giới hiện tại rồi đấy-. Alica vẫn y như ngày nào nhỉ.]

“Không, không. Chẳng hiểu sao, cứ mỗi khi Mikoto-sama quay về đây, thì lại trúng vào ngày em trực.”

Nhắc mới nhớ, hôm qua Minoa-san cũng đã nói thế. Chị ấy bảo rằng vì thời điểm không hợp nên không thể gặp các bậc tiền bối, nhưng Alica-san thì đã gặp các vị tiền bối vài lần rồi.

“Thôi được rồi, dù sao cũng không sao đâu. Chào buổi sáng, Mikoto-san, Alica-san.”

“Ồ chao, em không dùng kính ngữ ‘sama’ nữa sao?”

[Ta cho phép con bé đấy. Thỉnh thoảng, được gọi một cách bình thường thế này cũng rất thú vị.]

“Đã rõ. Em sẽ nói chuyện này cho mọi người biết.”

Sự hòa hợp giữa Alica-san và Mikoto-san có vẻ rất tốt. Cách họ nói chuyện có vẻ đủ gần gũi. Aah, nhưng mà, nếu những người hầu đi theo em mà không hợp với các bậc tiền bối của em, thì em sẽ gặp rắc rối mất. Nhất là trong một thế giới mà em có thể trò chuyện trực tiếp với họ thế này.

À, nhắc đến chuyện hòa hợp.

“Còn Minoa-san thì sao?”

“Chị ấy hiện đang lấy nước ấm… Ah.”

“Em xin lỗi vì đến muộn. Seiren-sama, buổi sáng tốt lành.”

Minoa-san, người không nhìn thấy vị tiền bối, bước vào trong khi tay cầm theo chiếc xô… rồi đôi chân chị ấy khựng lại. Aah, chị ấy vấp phải chân của chính mình rồi, tệ thật.

“Minoa-san, buổi sáng tốt lành. Người đó là tổ tiên của tôi đấy.”

“Cái gì cơ?!”

Ôi chao, đúng như dự đoán. Ngay khoảnh khắc chị ấy sắp mất thăng bằng, chị ấy đã khựng lại nhờ tiếng gọi của em. Suýt chút nữa thì…

Mặc dù Yuzuruha-san từng nói rằng chúng ta sẽ không thể chạm vào họ, nhưng nếu Minoa-san vô cớ tấn công, Mikoto-san sẽ xuyên qua người chị ấy và phòng của em sẽ chịu thiệt hại mất.

Em thì sao cũng được, nhưng nếu sự việc thực sự thành ra thế này, chắc chắn Minoa-san sẽ suy sụp cho mà xem. Vâng, điều đó là cái chắc.

“T-Tổ tiên của Shiiya-sama thực sự đã đến á?! Xin hãy tha thứ cho sự thất lễ của em!”

[Không, không, cô chỉ hơi ngạc nhiên một chút thôi, nên ta không bận tâm đâu. Hay đúng hơn là, hãy mau đem thau nước nóng đó đến đây đi.]

“V-vâng, em đến ngay đây!!”

Vì lý do gì đó, Alica-san và em đều ngẩn ngơ và chỉ biết đứng nhìn màn giao tiếp giữa một Mikoto-san tương đối bình tĩnh và một Minoa-san đang bắt đầu hoảng loạn. Ý em là, chúng em không muốn chen ngang một cách bất cẩn.

[…Thật tốt vì nước nóng không bị hất đổ mất nhỉ, Seiren-sama?]

[…Đúng vậy thật-]

Alica-san đột nhiên chỉ ra điều đó, nhưng mà, quả thực là thế thật.

Sau đó, chậu nước nóng an toàn không bị hất đổ đã được Minoa-san mang đến chỗ em.

“X-x-x-xin lỗi ngài, Seiren-sama, em đã mang n-nước nóng đến rồi ạ.”

“Vâng, cảm ơn chị, Minoa-san. Mikoto-san cũng bảo là chị ấy không bận tâm đâu, nên là, hãy bình tĩnh lại đi.”

Khi em nhận lấy chậu nước và lau mặt, em cố nói vài lời để xoa dịu Minoa-san. Minoa-san gật đầu đáp “V-vâng…” rồi luống cuống đứng thẳng người lại.

“Mikoto… Điện hạ Mikoto!!”

[Không sao đâu. Kể từ khi ta trở thành cô dâu của gia tộc Shiiya, ta không còn là ‘Điện hạ’ nữa rồi.]

À-, vào những lúc thế này, em nghĩ địa danh phận xã hội thật là phiền phức làm sao.

Dù chị ấy không làm đổ nước nóng, nhưng cuối cùng Minoa-san vẫn suy sụp. Chắc chắn là vì chị ấy đang lo lắng không biết nên làm thế nào, khi mà vị tổ tiên của gia tộc Shiiya lại đồng thời là một thành viên trong hoàng tộc.

[Hơn thế nữa… Alica, đây là đồng nghiệp của cô sao?]

“À, vâng. Cũng giống như em, cô ấy chuyên hầu hạ một mình Seiren-sama, tên cô ấy là Minoa. Này Minoa, mau đến chào người cho đàng hoàng đi.”

[…V-vâng! Em là Minoa, em chắc chắn sẽ chăm sóc Seiren-sama thật chu đáo.]

[Hừm, Minoa sao?]

Mikoto-san ngồi xuống mép giường. Cạnh giường khẽ lún xuống, nhưng em nghĩ đó chỉ là do mình tưởng tượng thôi.

Sau đó, hướng về phía Minoa đang cúi gằm đầu, có lẽ là chị ấy đang mỉm cười dịu dàng với cô ấy. Rồi chị ấy cất lời gọi.

[Chuyện cô cảm thấy cảnh giác khi nhìn thấy một khuôn mặt lạ trong phòng của chủ nhân mình là điều hiển nhiên. Cô là một người hầu xuất sắc, thế nên đừng bận tâm quá nhé?]

[…Lời khen của ngài quá mức so với những gì em xứng đáng rồi ạ.]

Nói một cách ngắn gọn, dù đã được khen ngợi, Minoa-san vẫn vô cùng suy sụp. Lát nữa đến giờ dùng trà, tự hỏi liệu bọn em có nên ăn một chút đồ ngọt gì không nhỉ?

Sẽ thật tốt nếu chị ấy có thể hồi phục lại tinh thần nhờ thứ đó.

Truyện liên quan

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài Hoàn thành Nhật Bản

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài

Cập nhật: 18 giờ trước

Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...

12 112
Đền Mạng Hoàn thành Tiếng Anh

Đền Mạng

Tiểu thuyết John Grisham
Cập nhật: 3 ngày trước

Lấy bối cảnh một thị trấn nhỏ ở miền Nam nước Mỹ những năm 1960, A Time To Kill bắt ...

45 167
Nụ hôn của Casanova Hoàn thành Tiếng Anh

Nụ hôn của Casanova

Tiểu thuyết James Patterson
Cập nhật: 3 ngày trước

Hắn tự xưng là Casanova, người tình tuyệt vời nhất thế gian…

21 101
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ Hoàn thành Hàn Quốc

Cô Bé Quàng Khăn Đỏ

Web Novel R19
Cập nhật: 5 ngày trước

Tại một ngôi làng kỳ lạ tên Mindié, nơi bị cắt đứt với thế giới bên ngoài, có một cô ...

81 353