Thế Giới Khác Thay Đổi Giới Tính - Chương 73: Good Job, Information Gathering while Having A Tea
[previous_page]
[next_page]
Vào cái đêm hôm ấy, sau khi dùng bữa tối tại dinh thự có người chủ gia đình đang vắng nhà, một trong số các lính gác đồn trú đã tới để tiến hành một cuộc thẩm vấn cảnh sát. Ta nghĩ rằng có lẽ anh ta đã cố ý tránh đến đây làm phiền chúng ta vào giờ ăn tối. Đồng thời, Taiga-san cũng trở về nhà cùng với anh ta.
Sau đó, mọi việc được sắp xếp để chúng ta trò chuyện trong phòng tiếp khách nằm ở phía đông của sảnh lớn. Mà thôi, nguyên tắc khi tiếp chuyện với các vị khách khác cũng đều ná ná như vậy cả.
Theo thứ tự các nữ gia đinh đi trước, rồi đến Saryuu và ta theo sau, chúng tôi đã được hỏi đến những vấn đề vô cùng chi tiết. Dù ta và Saryuu chủ yếu chỉ đứng quan sát, vẫn có rất nhiều điều họ gặng hỏi, chẳng hạn như tình trạng của kẻ mạo danh sĩ quan an toàn hay người đánh xe đã tìm cách ẩn náu trong cỗ xe ngựa.
Khi Taiga-san và Saryuu tỏ ra chu đáo và mời trà, người lính gác đã từ chối bởi họ đang thực thi công vụ. Ta thầm nghĩ anh ta thật đáng khâm phục biết bao vì đã tuân thủ nhiệm vụ một cách nghiêm ngặt đến thế. Quả thực, anh ấy đã làm rất tốt.
Sau khi lắng nghe câu chuyện của từng người một, người lính gác kết thúc cuộc điều tra và đứng dậy cúi đầu thật sâu. Do đã cởi chiếc mũ ra trong phòng, anh ta không thực hiện động tác chào thông thường.
“Vô cùng cảm ơn ngài. Tôi rất tiếc vì đã làm phiền và tốn thời gian của các ngài.”
“Không có gì. Chúng tôi cũng muốn gửi lời cảm ơn vì anh đã cất công đến tận nơi đây. Mong rằng tình hình sẽ sớm được giải quyết ổn thỏa, cũng vì sự bình yên của người dân trong thái ấp.”
“Vâng, chúng tôi sẽ dốc toàn lực để hoàn thành tốt nhiệm vụ chuyên môn của mình.”
Ít nhiều gì thì ta cũng giống như mục tiêu chính ở đây, thế nên ta đã đứng ra đại diện để đáp lời chào của anh ta. Thật đấy, hãy cố lên nhé, người lính gác đã trả lời ta với vẻ nghiêm nghị. Gác chuyện của ta sang một bên, chà, mọi thứ có vẻ cũng thật tồi tệ đối với những người dân trong lãnh địa Shikino.
“Ta đành nhờ cậy vào các anh vậy. Hãy tiễn anh ấy ra về nhé.”
“Vâng, thưa Seiren-sama.”
Theo lời yêu cầu của ta, Saya-san khẽ gật đầu. Cô ấy đã chờ sẵn từ trước theo lời dặn của Taiga-san rằng ngài muốn cô đi theo ta. Và rồi người lính gác rời khỏi dinh thự. Ta chỉ nghe thấy chút âm thanh lộc cộc từ chiếc xe ngựa nhỏ vang lên trên đường phố.
Chà, thực ra ta cũng muốn tiễn anh ta ra tận hiên nhà, nhưng Taiga-san bảo ta cứ ở lại đây. Anh nói rằng đưa tiễn lính gác ở sảnh lớn là bổn phận của người làm chủ ngôi nhà này.
Chỉ một lát sau, Taiga-san bước vào phòng tiếp khách. Chẳng phải anh từng bảo tối nay mình có cuộc họp nào đó cơ mà?
“Mọi chuyện thật kinh khủng phải không, Seiren-sama? Saryuu chắc cũng mệt rồi nhỉ?”
“Cả Nii-sama nữa. Chắc hẳn anh đã rất bất ngờ khi đột ngột nghe tin về vụ việc này phải không?”
“Anh vẫn ổn. Quan trọng hơn là, Taiga-san, cuộc họp diễn ra suôn sẻ chứ ạ?”
“Hình như đó là khoảng thời gian tin tức về việc Seiren-sama gặp nguy hiểm được chuyển đến tay anh thì phải? Thật may là đối phương đã gật đầu đồng ý hoãn cuộc họp lại đến ngày mai.”
...Nhắc mới nhớ, hình như lính gác đồn trú đã đến tìm Taiga-san và xin phép ông ấy được tới dinh thự để tiến hành cuộc thẩm vấn cảnh sát với chúng ta phải không? Và Taiga-san, người vừa nghe tin chúng ta bị tấn công, đã nhanh chóng quay về ngay khi vừa đặt chân đến điểm hẹn. Đối phương quả thực là một người rất tốt bụng khi đã châm chước cho việc này.
“Em được đánh giá rất cao chỉ vì là tiểu thư của gia tộc Shiiya. Dù nghĩ lại thì có lẽ bản thân Seiren-sama cũng chẳng mấy khi cảm nhận được thực tế đó đâu nhỉ.”
Taiga-san đột nhiên cất lời. Tự tự hỏi không biết những cô con gái của các lãnh chúa thực sự quan trọng đến thế sao?
Nhưng điều mà anh tiếp tục nói với ta không còn xoay quanh chuyện đó nữa.
“Lãnh địa Shiiya đã thành công trong việc canh tác hạt tiêu trong suốt mấy năm qua. Hạt tiêu là một trong những loại gia vị thiết yếu, vì thế có rất nhiều lãnh chúa láng giềng thèm khát có được bí quyết của Shiiya. Thêm vào đó, có rất nhiều nông dân ở Shikino và chúng ta có sự tương thích rất tốt với việc trồng tiêu. Nhìn vào những thực tế ấy, việc cả hai bên duy trì một mối quan hệ kinh doanh gắn bó mật thiết là điều hoàn toàn hiển nhiên.”
Hạt tiêu ư—? Nghĩ lại thì, người ta bảo rằng gần đây chúng ta cũng bắt đầu trồng tiêu ngay tại lãnh địa của mình rồi nhỉ?
À thì, ta phần nào cũng có thể hiểu được. Công nghệ trữ lạnh đã phát triển ở thế giới mà ta lớn lên, thế nên chất lượng thịt không hề suy giảm đáng kể ngay cả khi được bảo quản trong một thời gian khá dài. Nhưng ở đây, có vẻ mọi chuyện vô cùng nan giải khi thịt sẽ bắt đầu bốc mùi ngay khi chúng ta lơ đễnh trong khâu bảo quản.
Có vẻ như hạt tiêu thực sự đóng vai trò tối quan trọng để giúp thịt để được lâu hơn mà vẫn giữ nguyên hương vị ngon lành khi thưởng thức. Ta chỉ dám nói là “có vẻ như” thế thôi bởi vì ta chưa từng được học qua thực tế.
“Bề ngoài, có những kẻ tin rằng hôn ước của anh với em tương đương với một cuộc hôn nhân chính trị mang tính vụ lợi bắt nguồn từ sự thật đó. Rằng hôn ước của chúng ta sẽ khiến cho thế lực của cả hai gia tộc ngày càng mạnh mẽ hơn.”
“Ôi chao, vậy ra là thế sao?”
“À thì, quả thực là nhờ vào hạt tiêu của Shiiya mà các món thịt của Shikino mới có thể tạo nên một hương vị tuyệt hảo.”
Vâng, món ăn ngon thì rất quan trọng. Mặc dù vậy, Taiga-san nhún vai ra vẻ phiền muộn, bởi vì ta nghĩ anh ấy cũng hiểu rằng cuộc gặp gỡ giữa anh và ta hoàn toàn không nhằm mục đích đó chút nào.
“Dù anh có nói với họ rằng cuộc gặp gỡ của chúng ta hoàn toàn chẳng liên quan gì đến chuyện ấy đi chăng nữa, có lẽ họ vẫn thấy khó mà tin nổi, đơn giản vì họ đang nhìn nhận vấn đề từ bên ngoài.”
“Phải không nào?”
“Khi họ nhìn trực tiếp vào Nii-sama và Nee-sama, sẽ chẳng ai còn có thể thốt ra mấy lời nhảm nhí kiểu đó nữa đâu. Thế nên, không sao đâu ạ.”
Ý em là gì khi nói ‘không sao đâu’, Saryuu?
Chà, cũng không phải là chúng ta sẽ sẵn sàng thừa nhận đó là một “cuộc gặp gỡ diễn ra chỉ vì bố của anh trông có vẻ như kẻ bám đuôi mẹ của đối phương” đâu nhỉ. Yup, đó là một bí mật mà chúng ta sẽ mang theo xuống mồ. Tự hỏi không biết người của thế giới này sẽ diễn đạt nó thành “mang theo đến chỗ Thần Mặt Trời” chăng?
Sau khi đã bình tâm lại, chúng tôi cùng nhau thưởng thức tách trà. Ồ—, loại trà này mang lại cảm giác rất giống trà xanh. Những chiếc bánh ngọt đi kèm là bánh dango, vô cùng ngon miệng và thanh mát. Hay nói đúng hơn là, hóa ra ở đây họ cũng kết hợp dango để ăn cùng trà xanh sao—? Thật là hạnh phúc quá đi—.
Vào khoảng thời gian ta đang cảm thấy nhẹ nhõm, Saya-san bước vào mang theo một phong bì lớn. Sau đó, cô tiến về phía Taiga-san và trao lại chiếc phong bì ấy.
“Taiga-sama, Seiren-sama. Đây là bản sao của báo cáo điều tra tội phạm ạ.”
“Cảm ơn em, Saya.”
Anh đón lấy và rút bản báo cáo điều tra từ bên trong phong bì ra. Taiga-san lật giở từng trang giấy và xem xét kỹ lưỡng trước khi đưa xấp tài liệu về hướng ta kèm theo câu nói, “Đây nhé.” Cùng với Saryuu, chúng tôi chăm chú lướt qua nội dung của bản báo cáo.
Mặc dù nói vậy chứ Taiga-san đã kể cho chúng ta nghe toàn bộ chi tiết từ trước rồi.
“Thật đáng thất vọng làm sao, sĩ quan an toàn hóa ra lại là một quan chức chính hiệu. Có vẻ như cha tôi đã đặt trọn niềm tin vào hắn và điền tên hắn vào lực lượng lính gác.”
Nhắc đến cha anh, ý anh là Touka-san. Điều đó có nghĩa là, viên sĩ quan an toàn kia là một kẻ rất gần gũi với Touka-san.
“Trong khi đó, những kẻ khác... một số người là nhóm lao động đã mất việc sau mùa hè, và những kẻ còn lại có vẻ được thuê mướn bằng tiền, nhưng hình như chúng vẫn chưa khai ra nguồn gốc của số tiền ấy.”
Saya-san tiếp tục cất lời kể phần diễn biến tiếp theo mà không chút do dự. Haa, hóa ra bọn chúng đã tụ tập một đám đông bằng cách dùng tiền làm phần thưởng.
Nhóm người thất nghiệp sau mùa hè, nói cách khác, chính là những nhân viên đã mất việc vì cuộc tái cơ cấu của Taiga-san, do họ đứng về phía Touka-san nhỉ. Bọn chúng đã nhắm vào ta, vị hôn thê của Taiga-san, bởi vì Taiga-san chính là người khiến nhóm của họ phải rơi vào cảnh mất việc... Nn-, có vẻ như chúng đã ôm hận và định bụng khoét sâu vào điểm yếu của chúng ta. Dù các nữ gia đinh rất mạnh mẽ, nhưng suy cho cùng thì ta lại yếu ớt.
“Vì thế, có lẽ viên sĩ quan an toàn cùng đồng bọn đã trở nên tuyệt vọng quá mức trong các cuộc tấn công. Rốt cuộc, nếu bị bại lộ những sự thật ấy trước công chúng, địa vị của chính bọn chúng sẽ trở nên tồi tệ và mọi chuyện sẽ chẳng có gì tốt đẹp đối với chúng cả.”
Kanna-san, người vừa chuẩn bị trà cho chúng tôi, bất giác phồng má lên. Chà, ta nghĩ thế vẫn còn tốt chán so với việc che giấu những tội ác ở bên trong.
Oriza-san, người vừa cùng sắp xếp bánh dango, khẽ nhún vai và nói: “Và sau đó…”
“Tên pháp sư lang thang ở trên tháp đồng hồ hình như hoàn toàn từ chối việc nói chuyện. Nếu hắn cứ tiếp tục giữ im lặng, có vẻ như một pháp sư chuyên gia về điều tra cũng sẽ tham gia vào việc thẩm vấn hắn-.”
Á-, họ đang định dùng ma thuật để cạy miệng hắn ra phải không? Chuyện kiểu đó… thực sự tồn tại sao? Dường như không có máy phát hiện nói dối nào ở thế giới này cả.
Nhưng mà, kẻ đang giữ im lặng cũng là một pháp sư mà phải không?
“Chẳng phải sẽ rất khó khăn sao vì họ đều là đồng nghiệp pháp sư? Rất có thể sẽ có thứ gì đó giống như sự kháng cự.”
“Hả, Seiren-sama biết rõ về chuyện đó thật đấy nhỉ-.”
“…Như tôi nghĩ-. Ý tôi là, chẳng phải hiển nhiên là người ta phải cẩn thận khi sử dụng ma thuật của chính mình lên một đối thủ hoặc một mục tiêu cũng có khả năng sử dụng ma thuật sao?”
Đó là một kiểu sắp xếp thông thường, hoặc đại loại thế. Pháp sư mà tôi biết chỉ có mỗi Jigen-san thôi, nhưng ông già đó sở hữu một ma thuật phòng thủ tuyệt đối mạnh mẽ. Không, mặc dù tôi chưa từng thấy nó ngoài đời thực bao giờ cả.
“Đúng là như vậy thật. Ngay từ đầu, thứ gọi là kết giới ma thuật cũng được tạo ra là để cho pháp sư chuẩn bị trước trước đòn tấn công của đối thủ.”
Taiga-san đã kể cho tôi nghe về điều đó và mọi người bao gồm cả tôi đều gật đầu hiểu chuyện, “Ra là vậy-.” Đợi đã, ngay cả Oriza-san cũng gật đầu sao? Chẳng phải cô mới là người am hiểu nhất về ma thuật trong số tất cả chúng ta ở đây sao?
“Taiga-sama.”
Sau khi tiệc trà kết thúc, một hầu gái khác không phải Saya-san đã vội vã chạy vào. Cô ấy có lẽ vẫn còn rất trẻ, và trông cực kỳ đáng yêu với vẻ lóng ngóng như thể vẫn chưa quen mặc bộ đồng phục hầu gái. Tay cô ấy đang nắm chặt một phong bì màu trắng.
“Có chuyện gì vậy?”
“Đó là một bức thư khẩn. Nó có con dấu hình vương miện.”
“Ta hiểu rồi.”
Khi nhận lấy phong bì được đưa tới, biểu cảm của Taiga-san liền thay đổi. Mặc dù vậy, Taiga-san vẫn đứng dậy mà không hề thể hiện sự bối rối của mình rồi quay sang nhìn tôi và Saryuu.
“Anh xin lỗi, Seiren-sama. Đêm nay anh xin phép được cáo từ trước. Saryuu, em cũng nên đi ngủ sớm đi.”
“Ạ, vâng. Chúc anh ngủ ngon, Taiga-san.”
“Vâng, em hiểu rồi. Chúc anh ngủ ngon, Nii-sama.”
Taiga-san khẽ gật đầu rồi bước ra khỏi phòng. Khi tiễn cái bóng lưng ấy đi, tôi nghiêng đầu thắc mắc về những từ ngữ mà mình chưa từng nghe thấy bao giờ.
“Con dấu hình vương miện?”
“Nói một cách đơn giản, đó là một bức thư được gửi ra từ hoàng gia. Sáp dùng làm con dấu có hình hoa văn vương miện, thế nên bọn tôi gọi nó như vậy.”
“Hừm…”
Ra là vậy, cảm ơn nhé, Saryuu. Nếu đã thế thì tất nhiên Taiga-san phải đọc nó càng sớm càng tốt rồi.
Nhắc mới nhớ, các lãnh chúa có huy hiệu riêng của họ hoặc đại loại thế cũng được, nhưng gia tộc Shikino và Shiiya lại không có sao nhỉ?
“Ở đất nước này, các huy hiệu chỉ được trưng bày ở bên ngoài lãnh thổ mà thôi. Rốt cuộc thì nó là thứ dùng để chứng minh thân phận của bạn. Xin hãy coi vương miện của hoàng gia là một ngoại lệ.”
“Vậy, còn tôi thì sao?”
Có vẻ như Saryuu biết rất nhiều về chuyện kiểu này, thế nên tôi thực sự được cứu rỗi vì cậu ấy đã kể hết tất cả những điều này cho tôi nghe.
Dù sao thì, tôi là con gái của gia tộc Shiiya và đây là lãnh địa của nhà Shikino. Nói cách khác, chẳng phải tôi sẽ phải mang huy hiệu gia tộc của mình khi ở đây sao?
“Gia tộc Shikino và Shiiya có họ hàng xa với nhau, và Nee-sama lại là vị hôn thê của Nii-sama, bấy nhiêu điểm này thôi là đã đủ để nhận diện rồi. Hơn nữa, hầu hết tất cả các cỗ xe ngựa đều không gắn bất kỳ huy hiệu nào lên đó cả.”
“Bởi vì có những chuyện như bị tấn công dọc đường, nên chúng tôi thường không gắn bất kỳ huy hiệu nào lên xe ngựa cả. Hoàng gia là một trường hợp đặc biệt, vì họ đang sử dụng một cỗ xe ngựa vô cùng chắc chắn.”
Khi Saya-san bổ sung thêm lời giải thích của mình, tôi cuối cùng cũng đã hiểu ra. Hiểu rồi, việc gắn huy hiệu lên xe ngựa sẽ đồng nghĩa với việc người đang đi trên cỗ xe này là một nhân vật tai to mặt lớn, và điều đó dường như đang nói lên rằng có những thứ quý giá ở bên trong. Các ngoại lệ rất hiếm khi xảy ra và những trường hợp đó chỉ diễn ra khi họ có sự bảo vệ nghiêm ngặt.
Saya-san mỉm cười rồi nói, “Aah, Seiren-sama,” trước khi cô ấy tiếp tục nói cho tôi nghe thêm một chuyện nữa.
“Khi chị tổ chức lễ cưới, chị sẽ đến đây một cách thật hoành tráng bằng cách sử dụng một cỗ xe ngựa có gắn huy hiệu ở trên đó.”
cottura“…Oa, chắc mình phải chuẩn bị tinh thần sẵn sàng thôi.”
Đúng vậy. Chẳng mấy chốc nữa tôi sẽ trở thành cô dâu của cái gia đình này rồi.
…Nhân tiện, tôi tự hỏi liệu thế giới này có thứ gì giống như váy cưới không nhỉ? Sẽ thật tốt nếu nó không phải là loại váy dài lê thê quét đất, hoặc nếu nó không dễ bị rách hay vướng vào thứ gì đó một cách dễ dàng, nhưng mà thôi, hiện tại thì mình không nên quá bận tâm về điều đó làm gì. Phải thế chứ.
Truyện liên quan
Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài
Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...
Đền Mạng
Lấy bối cảnh một thị trấn nhỏ ở miền Nam nước Mỹ những năm 1960, A Time To Kill bắt ...
Nụ hôn của Casanova
Hắn tự xưng là Casanova, người tình tuyệt vời nhất thế gian…
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ
Tại một ngôi làng kỳ lạ tên Mindié, nơi bị cắt đứt với thế giới bên ngoài, có một cô ...