Thế Giới Khác Thay Đổi Giới Tính - Chương 78: Long Time No See, The Freeloading Young Man

[previous_page]

[next_page]

“A, Điện hạ, Thiếu gia. Chào mừng hai người!”

Khi tôi bước đến cửa hàng mà mình từng ăn bánh mìtarashi dango vào ngày hội đầu tiên, bà chủ đã nhớ ra tôi và cất lời chào hỏi niềm nở. Có vẻ như chiếc chổi tre mà bà dùng hôm nọ hôm nay vẫn được dùng để quét dọn phần hiên trước cửa tiệm. Không biết dùng nó để đập người thì có ổn không, và bản thân chiếc chổi tre ấy hiện giờ ra sao rồi nhỉ?

“Ta mừng lắm. Cuối cùng các vị thật sự đã quay lại đây, lại còn đi cùng cả Thiếu gia nữa!”

“Vâng. Dù sao thì cháu cũng đã hứa rồi mà.”

Sau khi chọn chỗ ngồi gần bàn, chúng tôi nhanh chóng gọi món. Mặc dù bánh mìtarashi dango rất ngon, nhưng hôm nay… à-, nhìn vào thực đơn hình như có cả ohagi nữa. Thử gọi món này xem sao.

“Cảm ơn các vị rất nhiều. Từ giờ tôi có thể khoe khoang chuyện Điện hạ đã đến quán này tận hai lần rồi.”

“Hehe. Nếu điều đó khiến bà vui đến thế, vậy cứ thoải mái khoe đi ạ. À, cháu muốn gọi món này và… cả trà này nữa.”

“Cháu gọi loại bánh dango đã ăn lần trước. Còn về phần trà, cháu gọi loại giống như của Nê-sama nhé.”

“Vâng, vâng. Mọi người cứ thoải mái gọi món đi.”

Sau khi Saryuu gọi món, các nữ tì lần lượt gọi theo. Không hiểu sao ai nấy cũng đều gọi trà xanh. Liệu có phải vì tôi gọi đầu tiên không nhỉ? Thôi thế cũng được, chẳng sao cả.

Nhân viên phục vụ trẻ tuổi mang dango và ohagi ra cho chúng tôi trông giống như một người hâm mộ của Saryuu thì phải. Cô ấy đặt đĩa ohagi mà tôi gọi một cách bình thường, nhưng lại đặt đĩa dango của Saryuu xuống với ánh mắt lấp lánh và cất lời: “Xin mời dùng ạ!” Haha, được đấy chứ. Cậu đắt khách phết nhỉ, người em trai bé bỏng của tôi?

“Thiếu gia, trang phục hôm nay của ngài trông sành điệu quá!”

“Ể, thật á? Cảm ơn nhé, anh đã mất công chọn lựa kỹ lắm đấy.”

“Quả nhiên là ngài! Gu thời trang của Thiếu gia đỉnh thật đấy ạ!”

Được rồi, Saryuu, em dừng lại ở đó là vừa đẹp rồi đấy. Dù thế nào đi nữa, nếu em dám thốt lên rằng mình chọn bộ đồ này để diện đôi với chị gái trước mặt một thiếu nữ đang có đôi mắt hình trái tim vì ngưỡng mộ cậu chủ nhỏ, thì chị sẽ thực sự nổi giận và vờ như muốn đánh em một trận đấy nhé, yub.

À mà, nếu là tôi thì khéo khi tôi đã lỡ miệng nói ra mất rồi. Haha, ngẫm lại ngay cả khi đã mang linh hồn của một người phụ nữ, chuyện đó vẫn thật chẳng ra sao cả-. Cho dù đó có là người thân ruột thịt đi chăng nữa, việc vô tư nhắc đến một người phụ nữ khác trước mặt một tiểu thư khác vẫn là điều không nên. Chuẩn luôn.

“Nhân tiện thì, Điện hạ. Rốt cuộc thì đám người ồn ào hôm đó đã xảy ra chuyện gì thế ạ?”

“Đám người ồn ào ấy á? A hạ, ý cậu là mấy kẻ bị chổi tre quật cho tơi bời hả?”

“Cháu thật xin lỗi vì đã để lộ một khung cảnh khó coi như vậy. Dù sao đi nữa, việc những tên ngốc dám đưa tay vấy bẩn lên vị công chúa của cậu chủ nhà chúng ta lại thực sự tồn tại ở vùng lãnh địa này là điều cháu không thể ngờ tới.”

“Không, có gì mà khó coi đâu. Nhờ thế mà ta đã được cứu nguy đấy chứ. Cảm ơn bà rất nhiều nhé.”

Bà chủ ơi, chính vì tôi là vị hôn thê của Taiga-san nên bọn chúng mới nhắm vào tôi đấy chứ. Thế nên, người nên được cảm ơn không phải là tôi, mà là bà chủ đây có vẻ rất sùng bái Taiga-san nhỉ? À thì, dù sao anh ấy cũng là một vị lãnh chúa tuyệt vời mà.

“Bản thân tôi cũng không hiểu rõ ngọn ngành lắm. Chắc bọn chúng định đến để tống tiền hoặc cướp tài vật của một tiểu thư giàu có nào đó chăng? Trừ Saryuu ra, tất cả những người có mặt lúc đó toàn là con gái mà.”

“Là do em không đáng tin cậy phải không, Nê-sama?”

“Là vì bọn chúng coi em chỉ là một đứa trẻ thôi. Hơn nữa, đối phương lại khá đông người đúng không? Chắc mẩm là bọn chúng nghĩ dù có Saryuu ở đó thì vẫn thành công như thường.”

Má Saryuu phồng lên vẻ hờn dỗi, nhưng đành chịu thôi biết sao giờ. Tự hỏi sao đám người đó lại dám coi thường tôi chỉ vì tôi là con gái cơ chứ? Dù đúng là tôi chẳng có lấy một điểm nổi bật nào, lại còn chẳng biết đánh đấm ra trò.

“Bọn chúng đã nhận được cái giá phải trả cho sự khinh suất khi dám xem nhẹ các nữ tì nhà Shiiya rồi.”

“Chỉ cần có mấy chiếc bánh dango và ấm trà này là tôi thấy mình vô địch thiên hạ luôn.”

Bên cạnh Oriza-san đang tủm tỉm cười trong lúc nhét đầy bánh ohagi phúng phính cả hai má, Minoa-san đã xử lý gọn lỏn một xiên mìtarashi dango trong một hơi. Ra thế, cô ấy thích mìtarashi dango lắm nhỉ?

“Ạ, xin lỗi cô. Nếu có bí quyết nào để hãm ấm trà này trở nên ngon hơn, cô có thể chia sẻ cho cháu được không ạ?”

“Saryuu-sama, trên má ngài dính chút thức ăn kìa. Ăn chậm lại một chút cũng được mà phải không? Đâu ai chạy mất phần bánh dango của ngài đâu chứ.”

“À, xin lỗi nhé, Maki.”

Alica-san vừa thưởng thức xong chiếc bánh dango liền nhận ngay chén trà thứ hai, nhân tiện hỏi luôn phương pháp pha chế loại trà này. Tự hỏi không biết khi trở về dinh thự mình có được thưởng thức nó nữa không ta-?

Mà này, má của Saryuu vừa bị Maki-san lau sạch kìa. Này em trai, sao ở cái chốn đông người thế này em lại ăn uống chỏng chơ như vậy, trong khi lúc ở dinh thự em toàn ăn uống rất gọn gàng cơ mà? Hèn chi mà em vẫn cứ bị đối xử như một đứa trẻ thôi.

“Thật sự là, trà ở đây ngon kinh khủng luôn ấy! Hâm, không biết lá trà này được bán ở đâu thế nhỉ?”

“À, ở tiệm chúng tôi cũng có bày bán đấy. Nếu các vị thích, có thế mua một ít mang về không?”

“Vậy thì tốt quá. Cháu muốn mua loại lá trà này, làm ơn cho cháu một ít nhé. À, cháu mua hộ luôn cả phần của Seiren-sama nữa.”

Kanna-san và Tokino-san đã tậu ngay mấy gói lá trà. Tôi thực sự rất biết ơn vì họ còn chu đáo mua hộ cả phần của tôi nữa đấy. Hoan hô! Vậy là sau khi về đến dinh thự tôi vẫn có thể nhâm nhi trà xanh rồi-!

Sau khi nghỉ ngơi chốc lát, chúng tôi rời khỏi cửa hàng và thong thả bước đi trên con phố. Dọc theo bức tường có rất nhiều vật trang trí làm từ bông lúa gạo, có lẽ nó mang ý nghĩa tương tự như một loại bùa may mắn cầu mong một mùa màng bội thu hoặc gia đình bình an vô sự, ngoài ra còn bày bán vô số mặt hàng khác nhau.

Cửa hàng vải đang trưng bày một tấm thảm treo tường với các họa tiết bắt nhịp hoàn hảo cùng mùa hiện tại, bên cạnh là những chiếc khăn choàng chuẩn bị cho mùa đông sắp tới. Đã cất công đến tận đây, tôi liền để mỗi người tự chọn một tấm để tôi mua tặng. Coi như đây là món quà đáp lễ vì gói lá trà khi nãy vậy.

Chẳng biết có mặc vừa hay không, nhưng tôi cũng mua cho Taiga-san một tấm vải có màu sắc khác với món tôi đã chọn. Tấm vải mang cùng họa tiết ca-rô, của tôi có màu xanh lam, còn của Taiga-san mang sắc cam rực rỡ. Chẳng hiểu sao lúc ấy mình lại chọn những màu đó nữa, nhưng mà thôi kệ đi.

Đúng lúc tôi bước ra khỏi cửa hàng vải, đột nhiên bắt gặp một bóng dáng thu hút toàn bộ sự chú ý của tôi. Ể, cái gì thế này?

“Cuối cùng cũng tìm thấy cậu rồi, Điện hạ-!”

“Ối… À, giản dị quá ta.”

Không, xin lỗi nhé, còn chưa kịp cất lời chào hỏi thì suy nghĩ đã trót lọt ra ngoài mất rồi.

Bởi vì Leo-san diện nguyên một bộ trang phục tông màu trầm vô cùng đơn giản. Thế nhưng, đi cùng anh ấy lại là Ayato-san trong bộ cánh mang sắc nâu cùng Maito-san trong trang phục xanh thẳm, chẳng hiểu sao nhân vật này bỗng trở nên nổi bật theo một khía cạnh hoàn toàn khác.

“Ố là la, đó là câu đầu tiên cậu dành cho tôi đấy à?”

“X-xin lỗi anh. Lâu lắm mới gặp lại nhé, Leo-san.”

Bị anh ấy nhắc nhở bằng một giọng điệu có chút hờn dỗi, tôi luống cuống cúi đầu xin lỗi. Không, thực lòng mà nói thì việc thấy anh ấy diện thường phục giản dị sau một thời gian dài không gặp quả thật rất đáng ngạc nhiên mà. Xin lỗi nha.

“Em biết không, những bộ cánh mà cô mặc khi bay đến nhà chúng tôi đã khắc sâu vào tâm trí tôi rồi đấy.”

“Ahaha, vậy thì đó là lỗi của tôi rồi.”

Hắn ta thực ra là đang bay, nhưng lý do là vì hắn đang cưỡi trên một con ngựa. Người này sau đó vỗ vai tôi rồi nhún vai cười như thể đang gặp rắc rối. Không hiểu sao, cử chỉ kiểu này lại hoàn toàn hợp với con người hắn.

“Như cô thấy đấy, ngay cả tôi cũng biết đọc không khí đấy chứ. Tôi cứ nghĩ sẽ thật kỳ quặc nếu mặc thứ gì đó thực sự đỏ rực vào lễ hội thu hoạch này.”

“Màu đỏ đó sẽ hòa lẫn với những chiếc lá hoa, đúng chứ?”

“Đúng vậy, tà áo sẽ bay phấp phới như lá hoa của loài Cheria vậy. Khoan đã, thôi nào, Saryuu-chan!”

Sao anh lại hùa theo trò đùa đó làm gì chứ? Chà, suy cho cùng thì con người hắn vốn là như thế, nên cũng đành chịu thôi, mà phải nói là hai người đang đi cùng hắn lúc này đang bày ra vẻ mặt xin lỗi. Mọi người vất vả rồi nhé.

Dù sao thì, giữa đám đông dân chúng quanh vùng, có một giọng nói cất lên nghe có vẻ như đang muốn trêu chọc ai đó.

“Ôi chao, Hoàng tử, ngài đang định tán tỉnh Công chúa của chúng tôi đấy à? Nếu vậy thì tôi sẽ không tha thứ cho ngài đâu đấy.”

“Không đời nào, tôi hiểu mà. Tôi đâu có liều lĩnh đến mức đó. Tôi được thiếu gia nhờ hộ tống công chúa cơ mà.”

Ahaha, Leo-san cười lớn đáp lời. Ơ, Taiga-san, anh thực sự đã nhờ Leo-san làm việc đó sao?

“Gì chứ, hóa ra là chuyện thế à? Vậy thì, hãy hộ tống cô ấy cho đàng hoàng vào đấy nhé?”

“Tất nhiên rồi-.”

Hướng về phía bà thím vừa cất giọng lúc nãy, Leo-san vẫy tay trả lời. Hắn liếc nhìn tôi rồi nháy mắt bằng đôi mắt trông còn bình thường và mộc mạc hơn lúc trước.

Nghĩ lại thì, lớp trang điểm của hắn ta nhạt đi đáng kể. Hèn chi nãy giờ tôi cứ thấy nó có vẻ nhạt nhòa, hóa ra là vậy nhỉ?

Dù sao thì, tôi là công chúa, Saryuu là tiểu thiếu gia, còn Leo-san là hoàng tử cơ à? Người dân ở đây đúng là có cách gọi người khác thú vị thật đấy.

“Chà, thế nên, chúng tôi có thể hộ tống các bạn một lát được không? Cả Saryuu-chan nữa nhé.”

“Nii-sama thực sự đã nhờ anh làm việc đó sao?”

“Ừ, đương nhiên rồi.”

Ngay sau khi Saryuu hỏi, hắn gật đầu và vỗ ngực. Ơ, người này không ngờ lại có khuôn ngực lực lưỡng thế cơ à? Chà, hắn vốn tập kiếm thuật, nên việc phát triển cơ bắp cũng chẳng có gì là lạ.

“Tôi được thiếu gia nhờ bảo vệ công chúa. Đã được nhờ vác trọng trách ấy, làm sao mà tôi có thể từ chối được chứ, phải không nào?”

“C-cảm ơn anh đã giúp đỡ.”

“Không có gì, đừng khách sáo, chúng tôi cũng xin lỗi vì đã làm phiền mọi người-.”

“Chúng tôi mới là những người phải nói câu đó, xin lỗi vì đã làm phiền Leo-san nhé.”

“Xin lỗi anh. Tôi sẽ không kéo chân anh đâu.”

Đối với một Leo-san lúc nào cũng cười tủm tỉm này mà lại đi làm hộ tống, chắc là chẳng ai nhận ra đâu nhỉ? Dù cho Ayato-san và Maito-san có mặt ở đó đi chăng nữa. Hay đúng hơn là Maito-san này, anh không cần phải bày ra cái vẻ mặt rắc rối như thế đâu, tôi hiểu mà, nên không sao đâu.

“…Seiren-chan, Saryuu-chan.”

Đột nhiên, Leo-san hạ thấp giọng sau khi đảo mắt nhìn xung quanh. Hắn làm vậy như thể cố tình để những kẻ ở gần không thể nghe lén được cuộc trò chuyện. Thêm vào đó, biểu cảm của hắn bỗng trở nên nghiêm túc một cách lạ thường. Khi nhìn con người này lúc thế này, trông hắn cũng khá ngầu đấy chứ.

“Hiểu chứ? Đêm nay hai người phải cẩn thận đấy.”

“Hả?”

“Đừng khóa cửa chớp hướng ra vườn. Nếu có chuyện gì xảy ra, hãy nhảy ra từ đó nhé. Bọn tôi sẽ qua bên ấy.”

…Leo-san nói xong câu đó mà chẳng thèm bận tâm đến biểu cảm đầy dấu chấm hỏi của cả tôi lẫn Saryuu.

Nói cách khác, lát nữa sẽ có chuyện gì đó xảy ra sao? Leo-san hoàn toàn đang nói chuyện dựa trên tiền đề rằng chắc chắn sẽ có chuyện xảy ra sau đó.

Hay đúng hơn, qua cách nói chuyện của hắn, gần như chắc chắn rằng đêm nay sẽ có kẻ đến tập kích chúng tôi, cảm giác của tôi là thế. Và ngay cả ở biệt thự của Taiga-san nữa.

“Sẽ có chuyện xảy ra sao?”

“Chà, đại loại thế.”

Ra là vậy.

…Chúng ta không còn cách nào khác ngoài việc chuẩn bị sẵn sàng thôi nhỉ? Dù sao đi nữa, vẫn còn sót lại một số tàn dư từ phe của Touka-san mà.

Chết tiệt, đừng có làm phiền Taiga-san hơn thế này nữa chứ, thực sự đấy!

“…Hiểu rồi. Saryuu, em cũng hiểu chứ?”

“V-vâng. Nếu Nee-sama đã nói vậy.”

“Tôi được nhờ cậy vì hai người rất hiểu chuyện đấy. Yosh.”

Sau khi tôi và Saryuu cùng gật đầu, chỉ với một tiếng “Yosh” thốt ra từ miệng Leo-san, vẻ mặt nghiêm túc của hắn liền biến mất. Guơng mặt hắn lại trở về với nụ cười quen thuộc ngày thường, rồi hắn quay sang hỏi chúng tôi.

“Thế nào, các vị công chúa, ngày mai mọi người đều về nhà hết đúng không nhỉ? Không biết nên mua món quà lưu niệm gì cho Mondo-ojisama và Maya-obasama thì hợp đây ta?”

Truyện liên quan

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài Hoàn thành Nhật Bản

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài

Cập nhật: 18 giờ trước

Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...

12 112
Đền Mạng Hoàn thành Tiếng Anh

Đền Mạng

Tiểu thuyết John Grisham
Cập nhật: 3 ngày trước

Lấy bối cảnh một thị trấn nhỏ ở miền Nam nước Mỹ những năm 1960, A Time To Kill bắt ...

45 167
Nụ hôn của Casanova Hoàn thành Tiếng Anh

Nụ hôn của Casanova

Tiểu thuyết James Patterson
Cập nhật: 3 ngày trước

Hắn tự xưng là Casanova, người tình tuyệt vời nhất thế gian…

21 101
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ Hoàn thành Hàn Quốc

Cô Bé Quàng Khăn Đỏ

Web Novel R19
Cập nhật: 5 ngày trước

Tại một ngôi làng kỳ lạ tên Mindié, nơi bị cắt đứt với thế giới bên ngoài, có một cô ...

81 353