Thế Giới Khác Thay Đổi Giới Tính - Chương 95: Wait, Wait, The Servant’s Visit

[previous_page]

[next_page]

Sau khi trở về phòng, tôi chợp mắt một lát. Vì Cửu Viễn tiên sinh đang chăm sóc Kaya-san nên lớp học của tôi cũng bị hủy.

Alica-san và Minoa-san nhanh chóng chuẩn bị trà cho tôi. Tôi hiểu rằng đó chỉ là trà bình thường nên không có vấn đề gì cả.

Minoa-san đi mang phần trà dành cho Mikoto-san, thế là thành một buổi thưởng trà cùng với vị tổ tiên.

[Nhưng mà, ngay từ đầu đã có một vụ việc lớn xảy ra thế này rồi. Chúng ta phải cẩn thận hơn thôi.]

Cô ấy có vẻ hài lòng với ly trà, nhưng chuyện đó tính sau. Mikoto-san khoanh tay lại và bắt đầu trầm ngâm.

“Mà này, lời nguyền ấy đã bị yểm từ lúc nào, và theo cách thức thế nào vậy?”

[Chẳng phải là lúc cô ấy đi mua dược liệu đó sao? Cửu Viễn cũng nói rằng cậu ấy muốn nghe câu chuyện từ người dược sĩ cơ mà.]

“Quả nhiên là vào lúc đó hở…?”

Thắc mắc của tôi ít nhiều đã được xác nhận bằng một câu hỏi khác. Rốt cuộc thì mọi chuyện có vẻ đúng là như vậy.

Dù là một hiệu thuốc, nhưng việc Kaya-san đột ngột đến mua chất cấm một cách dễ dàng như thế thật bất thường. Rõ ràng là người dược sĩ cũng nhúng tay vào kế hoạch này. Có lẽ đó là lý do vì sao Cửu Viễn tiên sinh muốn gạn hỏi câu chuyện của họ.

[Có khả năng ảnh hưởng của ác linh đã vươn tới hiệu thuốc đó. Ta nghĩ sẽ không có vấn đề gì lớn vì Cửu Viễn đang tiến hành điều tra, nhưng tốt hơn hết chúng ta vẫn nên cẩn trọng.]

“Đúng vậy… nhưng mà… nếu ảnh hưởng đã lan ra ngoài, thì chúng ta sẽ chẳng tài nào biết được còn nơi nào khác cũng bị thao túng nữa phải không?”

Người dược sĩ có vẻ đã gắn bó với gia tộc Shiiya từ khá lâu. Nếu thế lực của kẻ địch đã với tới tận nơi đó, thì những địa điểm khác bên ngoài dinh thự cũng sẽ rất nguy hiểm phải không?

[Ừ. Điều quan trọng là chúng ta phải giữ vững một tinh thần thật kiên định.]

“Mặt khác, không có nghĩa là chúng ta có thể cứ thế tự cô lập bản thân hoàn toàn được.”

“Ngay cả khi chúng ta không bước chân ra khỏi dinh thự, thì vẫn sẽ có một số thương nhân ghé đến nhà…”

Trước lời nói của Mikoto-san, Alica-san và Minoa-san đều gật đầu với vẻ mặt nghiêm túc.

Một người khác có thể tự do ra vào dinh thự chính là nhân viên bưu điện. Rốt cuộc thì dạo này tôi vẫn đang trao đổi thư từ với Taiga-san.

À, tôi cũng nhờ các cô hầu gái đi gửi thư nữa chứ, không biết như thế có ổn không nhỉ? Người hôm trước ra ngoài để gửi thư là… à-, Alica-san phải không nhỉ? Theo những gì tôi thấy thì cô ấy trông vẫn bình thường như mọi khi mà.

“Có chuyện gì vậy, Seiren-sama?”

Vì tôi vô thức nhìn chằm chằm vào mặt Alica-san không chớp mắt, nên việc cô ấy bất ngờ cất lời hỏi là điều hiển nhiên. Ạ-, ừm, có lẽ tốt nhất là cứ trả lời thật lòng với cô ấy vậy.

“À-, không có gì. Nếu việc ra ngoài có thể khiến người ta nhiễm phải ảnh hưởng của ác linh, thì hôm trước tôi đã nhờ Alica-san đi gửi thư giùm đúng không? Tôi chỉ đang tự hỏi không biết cô có ổn không thôi.”

“Vâng. Còn tôi thì vẫn thấy bình thường… hoặc ít nhất là tôi nghĩ thế, mọi thứ đều không có gì khác lạ cả.”

“Tôi đoán vậy sao?”

“Xin hãy cứ yên tâm, Seiren-sama. Nếu Alica mà dám gây rối hay làm chuyện gì bậy bạ, tôi sẽ hạ gục cô ta ngay.”

“Tôi cũng nói y chang vậy với cô đấy, Minoa.”

[Đừng có đối xử quá thô bạo với nhau chứ.]

Tôi không còn cách nào khác ngoài việc đáp lại như thế khi thấy họ trao đổi những ánh nhìn sắc lẹm cho nhau. Mà, tôi không nghĩ mình có thể thắng nổi hai người này nếu xét về khoản sức mạnh đâu.

Nhưng mà. Dù có bị ác linh tác động đi chăng nữa, bản thân người trong cuộc cũng sẽ chẳng thể tự nhận ra, và nếu không có những hành động đáng ngờ rõ mồn một như của Kaya-san xuất hiện, thì chúng ta sẽ chẳng tài nào nhận biết được.

Quả nhiên, ác linh đúng là những kẻ địch phiền phức thật đấy nhỉ…? Thảo nào những vị tổ tiên như Mikoto-san lại phải vất vả thế cơ chứ.

“Hừm,” Mikoto-san vừa làu bàu vừa thở dài một tiếng, “Haaa…”

[Chà, đành chịu thôi. Hơn nữa, ta cũng không thể đi ra quá xa Seiren được. Nếu có chuyện gì xảy ra, chắc chắn ta sẽ gọi người khác đến ngay lập tức.]

“Xin lỗi vì đã phiền mọi người, nhưng nhờ cô nhé. À-, không hiểu sao dạo này lắm rắc rối cứ trút lên đầu tôi thế nhỉ?”

“Tôi hiểu cảm giác của ngài mà…”

[Đúng chứ? Có vẻ như rắc rối chỉ luôn xoay quanh mỗi mình cậu thôi đấy.]

Những lời mà Alica-san và Mikoto-san thốt ra có lẽ là để cổ vũ tinh thần cho tôi nhỉ? Xin lỗi nhé.

Mà thật đấy, xét theo nhiều khía cạnh, hãy chịu trách nhiệm cho chuyện này đi, Touka-san. À mà, đừng có chịu trách nhiệm bằng cách cưới tôi đấy nhé!

“Seiren-sama, ngài có muốn dùng thêm một tách trà nữa không? Trà hình như sắp nguội mất rồi.”

“À, vâng, làm phiền cô nhé.”

Thôi thì tạm thời cứ để Minoa-san rót cho ly trà thứ hai vậy.

Ngày hôm sau.

“Seiren-sama, có thư từ chỗ Taiga-sama gửi đến này.”

“À, cảm ơn nhé.”

Alica-san mang đến cho tôi một bức thư. Chà-, nét chữ vẫn quen thuộc như mọi khi, và chỉ cần nhìn lướt qua thôi là tôi đã cảm thấy nhẹ nhõm hẳn.

Tôi bóc niêm phong sáp trong phòng và đọc nội dung bức thư. Đó ít nhiều là lời hồi đáp cho lá thư của tôi có nhắc đến vấn đề về ác linh, và Taiga-san tỏ ra khá lo lắng về chuyện đó. Chỉ là anh ấy không thể rời khỏi lãnh địa của mình được do vướng bận công việc và nhiều thứ khác.

“Liên quan đến các biện pháp đối phó với ác linh, Jigen-dono là người rành rẽ hơn ta, thế nên hãy cứ dựa dẫm vào cậu ta nhé, bức thư viết vậy đấy.”

[Đương nhiên rồi, vì đó là Kasai Jigen mà chúng ta đang nhắc tới cơ mà.]

Nghe thấy tên của Jigen-san, Mikoto-san phồng ngực tự đắc rồi cười lớn, “Fufun!” Chà, dù sao hắn cũng là người quen cũ của cô ấy, nên có khoác lác một chút cũng chẳng sao cả. Chỉ là tôi thấy hơi khó để lĩnh hội nổi thôi.

“Ừm, Jigen-san là một người lợi hại đến mức đó sao? À, em hiểu rằng người có thể đưa em trở về từ thế giới bên kia chắc chắn là một nhân vật phi thường, nhưng…”

[Em có thể nói rằng gã chẳng là gì ngoài hai chữ phi thường, và hắn là một đại cao thủ đứng đầu trong số các pháp sư vẫn còn đang sống trên đời này. Hắn có thể làm được những điều mà các pháp sư ở thế giới này coi là bất khả thi.]

“………Anh nghiêm túc đấy chứ?”

[Ta rất nghiêm túc.]

Đã là tổ tiên của em rồi, lẽ ra chị ấy phải hiểu được cảm xúc của em chứ, ngay cả khi em đã trở nên cạn lời thế này cơ mà? Bất kỳ ai đi, xin hãy nói rằng mọi người hiểu cho em đi.

Bố ơi, mẹ ơi. Để đưa con trở về, hai người đã thuê một pháp sư đỉnh chóp đến vậy cơ à? Dường như lúc đó ông ấy đã giải nghệ rồi, nhưng hai người vẫn lần ra dấu vết và rồi…

Trời đất ơi, hai người làm quá lên rồi đấy… Dù sao thì, con cảm ơn.

Vào buổi chiều, Kuon-sensei xuất hiện. Có vẻ như tình trạng của Kaya-san vẫn thường thường, và hiện tại, em được bảo là hãy tự ôn tập lấy một mình.

À, Oriza-san có thể quay lại làm việc bắt đầu từ ngày mai. Chà, em chỉ mong chị ấy đừng có ép bản thân quá sức.

Và ngày hôm nay cũng khép lại như thế. Ngày trôi qua một cách yên bình, chẳng có ai đến tấn công cả. Em chui vào giường và vùi mặt vào chiếc gối lớn, đoạn thở ra một hơi dài thật nhiều không khí.

À thì, đây không phải lần đầu tiên trong đời em bị nhắm làm mục tiêu. Nhưng vì diễn biến lần này khác với sự cố lần trước, nên em thấy khá mệt mỏi.

Em mệt, nhưng đầu óc lại tỉnh táo đến lạ kỳ, thế nên em chẳng tài nào chợp mắt được. Em chỉ đang nằm thừ người ra thì nghe thấy tiếng gõ cửa dè dặt. Tự hỏi không biết có chuyện gì mà lại đến thăm vào giờ này nhỉ? Vừa thầm nghĩ, em vừa mở cửa.

Người hiện ra chính là Alica-san. Chị ấy vẫn mặc bộ đồng phục hầu gái quen thuộc. Không biết có chuyện gì vậy cà?

“…Seiren-sama, em đang ngủ à?”

“Em thức mà. Có chuyện gì vậy, Alica-san?”

“Ừm, em có chuyện muốn nói với ngài…”

Vừa uyển chuyển cử động nửa thân trên, Alica-san vừa mỉm cười tiến lại gần em. Ừm hửm, ánh mắt của con người này có gì đó sai sai. Hay nói đúng hơn, tốc độ di chuyển của chị ấy cũng khá nhanh nữa.

Rồi bất thình lình, Alica-san cất lời như thể đang rất tận hưởng. À khoan, cách diễn đạt của em có chút vấn đề rồi.

“Seiren-sama. Ngay từ lần đầu tiên gặp ngài, em đã rất thích ngài rồi.”

“Khoan, gì cơ?”

Bất giác, giọng tôi lạc đi. À không, giọng tôi thực sự đã lạc đi rồi.

Không, không, chờ một chút đã. Vì Alica-san rất đáng yêu, nên nếu vẫn là con trai thì có lẽ tôi sẽ thấy vui khi nghe điều đó, nhưng bây giờ, tôi là con gái cơ mà. Tôi cũng thích Taiga-san nữa, và có vẻ như tôi đã hoàn toàn trở thành con gái từ tận sâu bên trong rồi, thế nên tôi nghĩ mình hoàn toàn không có khu hướng về con đường đó đâu.

Hay đúng hơn là, Alica-san? Sao chị lại cởi tạp dề ra rồi quỳ gối lên giường thế hả?

“Khoan, khoan, khoan, không, không, không!”

“Trước khi thuộc về Taiga-sama, xin ngài hãy thuộc về em nhé, Seiren-sama?”

Còn chưa kịp trốn thoát, tôi đã bị đè ngửa xuống giường. Á-, này, đừng có luồn chân cô vào giữa chân tôi chứ! Chúng ta đang ở trên giường đấy, thế nên đừng có chạm vào ngực tôi, đây không phải phòng tắm đâu, biết chưa hả?

Này, Alica-san, đây chẳng phải là đột nhập vào giường của người khác hay sao? Mà cô nhầm đối tượng rồi thì phải, tôi nghĩ vậy đấy.

Hay nói chính xác hơn, sau khi đè tôi xuống, gương mặt áp sát lại gần kia đang làm tư thế muốn hôn đấy, cô định hôn tôi thật à? Thật tình chứ, khoan đã, có cái gì đó thực sự sai sai ở đây rồi.

Ơ, ớ?

Nhắc đến chuyện hôn hò.

[Chà, đó là lý do tại sao ta vội vã đến thăm lần này để bảo vệ con bé. Mặc dù nếu con đã hôn dù chỉ một lần, thì nó ít nhiều có thể biến thành một dạng bùa hộ mệnh đấy.]

Tôi chợt nhớ lại lời của Mikoto-san.

Tôi không thực sự chắc chắn lắm, nhưng có cảm giác mọi chuyện sẽ tẻ nhạt... à không, sẽ tệ hại nếu tôi hôn Alica-san ở đây mất. Eei, hết cách rồi, tạm thời tôi khéo léo rút tay phải ra khỏi chăn và cứ thế tóm lấy mặt Alica-san. Tôi ấn chặt hai bên má chị ấy và nhất quyết không buông tay cho đến khi khuôn mặt ấy méo mó cả đi.

“Nn, guh!”

“A-li-ca-sa-n-! …Mugigigigi…”

Á, hỏng bét rồi. Có lẽ tôi đang thua mất vì sức lực của mình hoàn toàn lép vế.

Dẫu vậy, tôi đã dồn rất nhiều sức lực vào đôi tay để đẩy chị ta ra rồi, nhưng chừng đó có vẻ vẫn chưa đủ. Khi tư thế bị xoay chuyển thành việc tôi lại một lần nữa bị đè ngửa, thì bằng mọi cách, tôi đang ở thế bất lợi rồi đây.

“Nnn. Se-ren-samaa, đúng là một kẻ thẹn thùng quá đi mừ...”

Á, không, không, hỏng rồi hỏng rồi, chuông báo động đang reo vang trong đầu tôi. N-nếu mà cứ thế này mà bị hôn thì có vẻ mọi chuyện sẽ tồi tệ mất. Không, chờ đã, Alica-san, tha cho tôi đi mà.

Truyện liên quan

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài Hoàn thành Nhật Bản

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài

Cập nhật: 18 giờ trước

Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...

12 112
Đền Mạng Hoàn thành Tiếng Anh

Đền Mạng

Tiểu thuyết John Grisham
Cập nhật: 3 ngày trước

Lấy bối cảnh một thị trấn nhỏ ở miền Nam nước Mỹ những năm 1960, A Time To Kill bắt ...

45 167
Nụ hôn của Casanova Hoàn thành Tiếng Anh

Nụ hôn của Casanova

Tiểu thuyết James Patterson
Cập nhật: 3 ngày trước

Hắn tự xưng là Casanova, người tình tuyệt vời nhất thế gian…

21 101
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ Hoàn thành Hàn Quốc

Cô Bé Quàng Khăn Đỏ

Web Novel R19
Cập nhật: 5 ngày trước

Tại một ngôi làng kỳ lạ tên Mindié, nơi bị cắt đứt với thế giới bên ngoài, có một cô ...

81 353