Thế Giới Khác Thay Đổi Giới Tính - Chương 79: Going Home, from the Autumn Harvest Festival

[previous_page]

[next_page]

“Ha-, mệt thật đấy.”

“Seiren-sama, dáng vẻ của ngài hơi kém rồi đấy ạ.”

“…À, xin lỗi nhé.”

Trước những lời thốt ra vô thức từ miệng tôi, Alica-san đã lên tiếng nhận xét. Không, thực sự thì, xin lỗi nha.

Ý tôi là… tôi đã dành trọn vẹn thời gian cùng với mọi người, bao gồm cả Leo, để chọn lựa những món quà lưu niệm như khăn choàng cổ cho mẹ và cà vạt cho bố. Trên đường đi, chúng tôi cũng đã ăn trưa đàng hoàng và tôi còn ăn cả một phần bánh ngọt làm bữa xế nữa cơ.

À-, lí do vì sao phụ nữ lại cần nhiều thời gian để đi mua sắm thế chứ, giờ thì tôi đã hiểu rõ rồi. Khi mà các món đồ được bày biện thẳng tắp trên một hàng ngang, món này hay món nọ trông cũng đều tuyệt vời cả, khiến việc lựa chọn trở nên khó khăn làm sao.

“Ồ chao? Dù tiểu thư đây vẫn còn rất trẻ mà.”

Leo-san cũng vừa cười vui vẻ vừa lên tiếng nhận xét. À- thì, đúng là tôi vẫn còn trẻ thật, nhưng chuyện này với chuyện khác là hai vấn đề khác nhau. Kể từ khi đến đây, tôi đã chẳng tập thể dục mấy. Người ta vẫn thường gán cái hình ảnh phì nhiêu đó cho giới quý tộc, nhưng mà ừm, tự hỏi là không biết dạo này mình có đang tăng cân không ta?

“Đúng vậy đấy, nhưng em rất hiếm khi vận động.”

“Ra vậy. Nhắc mới nhớ, ngài đang trong thời gian dưỡng bệnh mà nhỉ?”

Leo-san đã hiểu theo một ý khác về câu trả lời của tôi và gật đầu tỏ ý đã hiểu. Đúng thế, đối với phần lớn mọi người, tôi là một tiểu thư ốm yếu đang cần dưỡng bệnh. Tôi thường hay quên mất cái thiết lập đó, nên không biết cứ thế này thì có ổn không ta?

“Nee-sama, nếu người đã mệt, hay là chúng ta mau chóng quay về dinh thự Shikino đi ạ?”

“Đúng vậy. Quả nhiên, Seiren-sama có lẽ đã quá sức vì hưng phấn nãy giờ rồi-.”

Trước lời của Saryuu và điều mà Oriza-san chỉ ra, tôi bắt đầu nghĩ rằng có lẽ họ nói đúng. Nhắc mới nhớ, tôi đã chơi đùa thỏa thích mà chẳng màng kiêng dè gì cả, và chẳng phải đây là lần đầu tiên kể từ khi tôi đến đây hay sao? Thể lực của tôi có lẽ cũng đã suy giảm kể từ khi tôi mang thân xác nữ nhân này rồi.

“…Ừm, đúng thế thật. Em vẫn muốn chơi thêm nữa, nhưng nếu cứ ngã quấy thế này, thì em sẽ chỉ thành gánh nặng cho mọi người thôi đúng không nào?”

Vậy thì đành chịu thôi. Vẫn còn lễ hội thu hoạch vào năm sau cơ mà, nên chỉ cần đến lúc đó tôi lại có thể ra đây chơi là được rồi. Hơn nữa, những con người này không chỉ có mặt ở đây trong dịp lễ hội, họ sẽ luôn quẩn quanh ở khu vực này vì đây chính là nơi họ sinh sống mà.

“Đã rõ. Kanna, chuẩn bị xe ngựa thôi.”

“Vâ-ng, cứ giao cho em!”

“À, Minoa-san, hãy đi cùng con bé nhé. Đi một mình nguy hiểm lắm.”

“Tôi hiểu rồi. Vậy xin phép đi thong thả nhé.”

Sau khi tiễn Kanna-san và Minoa-san chạy đi cùng nhau, Leo-san gật đầu và nói “Yosh”. Khi quay đầu nhìn chúng tôi, anh ấy cũng liếc nhìn Ayato-san một thoáng. Khi tôi nhìn sang Ayato-san đang gật đầu, có vẻ như họ có thể truyền đạt ý định của mình chỉ qua những cử động đó. Thật là đáng kinh ngạc.

“Tôi rất muốn đi cùng, nhưng từ giờ trở đi tôi vẫn còn khá nhiều việc phải giải quyết. Tôi sẽ cho mượn Ayato-san để cậu ta hỗ trợ các người mang hành lý cho đến khi ra tới chỗ đậu xe ngựa nhé.”

“Eh, vậy có ổn không ạ?”

Vì anh ấy đột ngột nói thế, tôi bất giác mở to hai mắt. Không, ý tôi là, dù có Maito-san ở đó đi nữa, thì Ayato-san cũng là vệ sĩ của Leo-san cơ mà? Nếu chúng tôi mượn cậu ta, thì lỡ trong trường hợp xấu nhất có chuyện gì xảy ra với Leo-san… Không phải là tôi có cảm giác gì không ổn đâu, nhưng mà vẫn thấy thế nào ấy.

“Nếu tiểu thư có bề gì, tôi sẽ bị mọi người ở đây mắng vốn mất, đặc biệt là gia chủ nhà Shikino đấy. Tôi làm thế này cũng vì lợi ích của chính mình thôi, nên cứ ngoan ngoãn chấp nhận đi nhé?”

Leo-san vừa cười như mọi khi vừa đáp lại như thế. Ừm… cái đoạn bị Taiga-san cùng cư dân trong lãnh địa mắng mỏ ấy, chắc hẳn chỉ là nói đùa thôi nhỉ? Dù sao đi nữa, Leo-san vừa bảo là sẽ để Ayato-san đi cùng chúng tôi rồi.

Từ chối mà không có lý do gì thì có vẻ không phải phép cho lắm. Vì chỉ đến chỗ xe ngựa thôi mà, chắc là chúng ta có thể mượn cậu ta một lát nhỉ. Vâng.

“N-nếu đã vậy thì… Ừm, Saryuu cũng thấy ổn với việc này chứ?”

“À, vâng. Nếu Nee-sama thấy ổn với chuyện này, thì…”

“Còn mọi người thì sao?”

“Vâng-. Thành thật mà nói, em thấy được cứu một bàn thua trông thấy vì cậu ấy sẽ giúp chúng ta xách hành lý đấy ạ.”

“Nếu vậy, xin hãy giúp một tay nhé, Ayato-san.”

“Cứ giao cho tôi, Seiren-sama.”

Saryuu hình như cũng thấy ổn, và đánh giá từ những lời lỡ miệng của Oriza-san về dụng ý thầm kín của các hầu gái, có vẻ không có ý kiến phản đối nào cả, nên chúng tôi ngoan ngoãn nhờ cậy sự giúp đỡ của cậu ấy.

Ayato-san nhận lấy hành lý một cách tự nhiên như thể đó là điều hiển nhiên và mỉm cười với vẻ mặt thản nhiên. Sau đó, cậu ấy điềm tĩnh nhìn sang Maito-san đang lẵng lặng đứng bảo vệ phía sau lưng Leo-san.

“Maito, tôi gửi gắm Leo-sama cho cậu đấy nhé.”

“Cứ giao cho tôi.”

Maito-san chỉ thốt lên vài từ và khẽ gật đầu khi đón nhận ánh mắt của Ayato-san.

“Bye bye nhé-! Gặp lại sau nha-!” Leo-san nói những lời từ biệt thuộc cùng một kiểu “không biết đọc bầu không khí” với Oriza-san, rồi anh ấy biến mất giữa dòng người cùng với Maito-san. Chúng tôi cũng quyết định nhanh chóng đi về phía đỗ xe ngựa.

Khi cùng nhau bước đi thế này, tôi mơ hồ cảm thấy muốn hỏi Ayato-san điều gì đó – người đang bước đi phía sau tôi. Dù tôi nghĩ rằng cậu ấy có lẽ sẽ không trả lời mình đàng hoàng cho lắm.

“…Trông có vẻ như Leo-san không phải chỉ đến đây để chơi đùa không thôi đâu nhỉ?”

Ayato-san điềm tĩnh hỏi ngược lại. Tôi đáp, “Chắc là trực giác của tôi thôi,” rồi cố gắn thêm một lý do khác vào câu trả lời của mình. Dù sao thì tôi cũng ít nhiều thấy tò mò về chuyện đó, nên không hẳn là tôi hoàn toàn bịa đặt lý do đâu.

“Có vẻ như anh ấy có điều gì đó cần bàn bạc với Taiga-san, và anh ấy cũng đặc biệt quan tâm đến tôi nữa, thế nên…”[1. Quan tâm ở đây có nghĩa là sự săn sóc hoặc để mắt đến sự an toàn của ai đó—điều này không hàm ý bất kỳ tình cảm lãng mạn nào.]

“Leo-sama có tính hay bao đồng một chút. Đó là lý do vì sao Maito-san và tôi đôi khi cảm thấy rất phiền toái.”

Câu trả lời của Ayato-san cho nhận xét của tôi vẫn khá mơ hồ. Nhưng mà này, có vẻ như anh ấy thực sự để tâm rất nhiều đến tôi, nên tôi cũng thấy biết ơn vì điều đó. Ấn tượng ban đầu của tôi về cậu ta khá tệ, nhưng giờ thì nó đã được cải thiện đi đáng kể rồi đấy. Vâng.

“Seiren-sama.”

Ngay khi chúng tôi vừa đến nơi đỗ xe ngựa, tên tôi bỗng được gọi lên. Vì đó là giọng nói mà tôi đã trở nên quen thuộc trong suốt mấy ngày qua, nên tôi có thể nhanh chóng nhận ra đó là ai, thế nên tôi cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm. Nhắc mới nhớ, cô ấy vừa đứng quan sát chúng tôi từ một khoảng cách hơi xa phải không nhỉ?

“Ồ, Fubuki-san. Cô đến đón bọn tôi sao?”

“Vâng. Tôi nghĩ đã đến lúc ngài nên quay về rồi.”

“Cảm ơn cô nhiều lắm. Hôm nay mọi chuyện có vẻ đều ổn cả.”

“Xem chừng là vậy. Tôi cũng thấy nhẹ nhõm vì không có chuyện gì xảy ra. Những cỗ xe ngựa đã được chuẩn bị ở đằng kia rồi.”

Dù mang trang phục theo phong cách thôn nữ, dáng vẻ cúi đầu chào sâu của cô ấy lại đậm chất một hầu gái thực thụ. Fubuki-san đưa tay chỉ về hướng những chiếc xe ngựa đang đợi sẵn. Ồ, Kanna-san và Minoa-san đang vẫy tay qua lại kìa.

“Seiren-sama, đặt hành lý ở đằng đó có được không ạ?”

“À, cảm ơn anh nhiều nhé, Ayato-san. Bọn tôi thực sự được giúp một tay rồi đấy. Tôi nghĩ cậu cứ để chúng ở chỗ Minoa-san đang đứng ấy.”

“Đã rõ.”

Ayato-san thậm chí chưa từng đặt đống hành lý xuống một lần nào. Cậu ấy mang theo hành lý rồi đặt nó cạnh nơi Minoa-san đang đợi. Cả hai người họ sau đó bắt đầu xếp đồ lên, có vẻ như họ đã thống nhất sẽ để hành lý ở đó. Chà, nó cũng chẳng phải thứ gì quá nặng hay cồng kềnh, nhưng dẫu vậy, bọn tôi vẫn được dặn rằng không được đặt hành lý lên chiếc xe ngựa mà Saryuu và tôi sẽ ngồi. Đúng là họ bận tâm đến mấy chuyện kỳ quặc kiểu đó nhỉ? Thật tình.

Khi mọi việc hoàn tất, Ayato-san quay trở lại đây. Cậu ấy liền cúi đầu chào tôi và Saryuu.

“Đã xong rồi ạ. Đến đây, tôi xin phép cáo lui.”

“Vâng. Thực sự cảm ơn cậu rất nhiều. Hãy gửi lời hỏi thăm của tôi đến Leo-san nhé.”

“Tôi sẽ chuyển lại cho ngài ấy. Seiren-sama, xin đừng quên những lời của Leo-san ạ.”

Sau khi xác nhận điều đó, cậu ấy lại cúi đầu thật sâu trước chúng tôi một lần nữa. Kế đó, Ayato-san rời đi.

Dáng đi của cậu ấy, cùng với tư thế tương tự như Yuzuruha-san, trông thật thanh thoát, và hầu như chẳng phát ra chút tiếng bước chân nào. Tự hỏi không biết có phải tất cả các nam gia nhân hay nhân viên đều có dáng đi như thế không nhỉ?

Sau khi bóng lưng đang khuất dần của cậu ấy biến mất giữa đám đông, Fubuki-san chợt nhìn tôi với vẻ mặt đầy tò mò.

“Cậu ta là người quen của ngài sao?”

“Ừ. Nói chính xác hơn thì cậu ấy là hộ vệ của người quen tôi, và cậu ấy đã giúp bọn tôi mang mấy món đồ vừa mua tới đây.”

Sau khi trả lời, tôi chợt nhớ ra điều gì đó và nhanh chóng lấy một chiếc khăn choàng từ đống hành lý đang mang theo để có thể trao nó thật nhanh. Đó là một chiếc khăn thêu họa tiết lá hoa đỏ thẫm, và tổng thể là một chiếc khăn đơn giản. Thật kỳ lạ, chính Maito-san là người đã bảo với tôi rằng màu sắc này có lẽ rất hợp với bộ đồng phục màu xanh lá mà các hầu gái nhà Shikino đang mặc.

“Đây là quà lưu niệm dành cho Fubuki-san.”

“Eh?”

Và tôi định sẽ tặng chiếc khăn đó cho Fubuki-san. Cô ấy bỗng khựng lại, rồi liên tục đảo mắt qua lại giữa khuôn mặt tôi và chiếc khăn.

“Cho tôi sao?”

“Vâng. Xin hãy xem đây như là phần thưởng vì đã bảo vệ tôi nhé.”

Dù sao thì tôi cũng đã mang quà cho tất cả mọi người, và bản thân cũng nợ Fubuki-san rất nhiều mà.

Khi tôi thốt lên những lời trìu mến đó, gương mặt Fubuki-san thoáng vẻ đăm chiêu suy nghĩ một lát. Và rồi, cô ấy ngoan ngoãn đón lấy chiếc khăn.

“…Cảm ơn… ngài rất nhiều.”

Ah, cô ấy đang ngượng ngùng rồi kìa. Gương mặt lúc cười bình thường của cô ấy trông đã rất đáng yêu, nên biểu cảm này lại càng có phần tiếc nuối. Chà, nhưng nếu cô ấy cứ cười mà chẳng màng đọc lấy bầu không khí giống như Oriza-san, thì tôi lại phải bận tâm không biết có chuyện gì xảy ra mất thôi.

“Nào, chúng ta về nhà thôi chứ?”

“Vâng ạ.”

Đúng như dự đoán, giọng nói của tôi chính là hiệu lệnh để mọi người bắt đầu lên xe ngựa sau đó.

Saryuu, cậu cứ đứng ra chỉ huy đi nhé, không sao đâu. Dù gì thì mai sau cậu cũng sẽ là gia chủ của gia tộc Shiiya mà.

…Dù thế nào đi nữa.

Đừng quên những lời của Leo-san, phải không?

Truyện liên quan

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài Hoàn thành Nhật Bản

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài

Cập nhật: 18 giờ trước

Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...

12 112
Đền Mạng Hoàn thành Tiếng Anh

Đền Mạng

Tiểu thuyết John Grisham
Cập nhật: 3 ngày trước

Lấy bối cảnh một thị trấn nhỏ ở miền Nam nước Mỹ những năm 1960, A Time To Kill bắt ...

45 167
Nụ hôn của Casanova Hoàn thành Tiếng Anh

Nụ hôn của Casanova

Tiểu thuyết James Patterson
Cập nhật: 3 ngày trước

Hắn tự xưng là Casanova, người tình tuyệt vời nhất thế gian…

21 101
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ Hoàn thành Hàn Quốc

Cô Bé Quàng Khăn Đỏ

Web Novel R19
Cập nhật: 5 ngày trước

Tại một ngôi làng kỳ lạ tên Mindié, nơi bị cắt đứt với thế giới bên ngoài, có một cô ...

81 353