Thế Giới Khác Thay Đổi Giới Tính - Chương 88: The Ancestor Who’s Having Fun

[previous_page]

[next_page]

Giờ thì, đã đến lúc ăn sáng rồi. Mikoto-san lẽo đẽo đi theo tôi như thể đó là một chuyện vô cùng hiển nhiên. À mà, đúng như dự đoán, cô ấy cứ bám dính lấy tôi thật sát—không phải thế, ý tôi là cô ấy đi sát bên cạnh tôi. Ngoại trừ việc chẳng thể chạm vào được, trông cô ấy hệt như một thiếu nữ bình thường đang rảo bước. Miễn là chúng ta không nhìn xuống đôi chân cô ấy.

“À, Yuzuruha-san, chào buổi sáng.”

“Chào buổi sáng, Seiren-sama. Chà chà, Mikoto-sama, đã lâu lắm rồi ngài mới ghé thăm đấy ạ.”

[Ồ, Yuzuruha. Lâu không gặp, xem chừng cậu vẫn khỏe nhỉ.]

Sau khi đi xuống tới sảnh chính, chúng tôi liền chạm mặt Yuzuruha-san. Ra là vậy, họ đã gặp nhau vài lần rồi hửm?

[Ta đi cùng Seiren, như vậy có vấn đề gì không?]

“Thật là hiếm thấy, nhưng hoàn toàn không có vấn đề gì đâu ạ. Chúng tôi sẽ nhanh chóng chuẩn bị lễ vật cho ngài.”

[Ta phó thác việc đó cho cậu đấy. Dù bao nhiêu năm trôi qua, những món ăn của gia tộc Shiiya vẫn ngon lành như mọi khi.]

Vừa rồi Mikoto-san có xin phép Yuzuruha-san không nhỉ? Tôi cứ thấy có chút kì lạ, nhưng tự hỏi liệu tập tục kiểu này vốn đã tồn tại như một thói quen thông thường chưa? Dù cho đối phương chẳng phải là người sống đi nữa.

Mà khoan, cô ấy vẫn ăn uống cơ à?

[Lâu không gặp nhỉ? Ta xin phép làm phiền một chút trong chốc lát nhé.]

Đó là những lời đầu tiên của Mikoto-san khi đảo mắt nhìn quanh tất cả mọi người, nói cách khác là gia đình tôi, sau khi chúng tôi đã tề tựu đông đủ tại phòng ăn. Ma thì cũng là ma đấy, nhưng mà phải nói thế nào nhỉ, chẳng có chút bầu không khí căng thẳng nào luôn.

“Ồ chao, Mikoto-sama, đã lâu không gặp ngài.”

[Ôi chao, Maya. Trông cô bây giờ tràn đầy sức sống thật đấy. Quả nhiên là nhờ đứa con gái đáng yêu của cô à?]

“Đương nhiên là vậy rồi ạ. Mặc dù sẽ tuyệt hơn nữa nếu sở thích của con bé trùng khớp với em thêm một chút.”

[Ừm, với cách mà nó được nuôi dạy... Con bé vốn chẳng mấy khi tiếp xúc với mấy thứ điệu đà con gái, thế nên cũng đành chịu thôi. Dù sao thì ta cũng đánh giá cao việc cô không ép buộc sở thích của mình lên Saryuu đấy.]

“Trời ạ, sao em lại làm thế được chứ.”

Cái cách mà mẹ tôi đối xử với cô ấy giống hệt như cách người ta đối đãi với một người họ hàng đã lâu không gặp, tôi đoán thế. À mà, bản thân tôi thì làm gì có kinh nghiệm gì về mấy chuyện đó cơ chứ.

Hay nói đúng hơn, chẳng lẽ cô ấy (Mikoto) lại nghĩ tới chuyện Saryuu bị ép tiếp thu sở thích với mấy thứ tua rua bánh bèo sao? Chà, với căn phòng của Kaa-san lúc nào cũng như thế, thảo nào Mikoto-san lại nghĩ vậy cũng không chừng.

Đến khi cuộc trò chuyện với mẹ tôi vừa dứt, ánh mắt Mikoto-san liền chuyển sang cha tôi. Xét cho cùng, ông ấy chính là hậu duệ trực hệ của cô ấy, nhưng tôi đoán người ta sẽ dễ hiểu hơn nếu được bảo rằng mẹ tôi mới là hậu duệ của Mikoto-san.

“Mikoto-sama, đã lâu không gặp ạ.”

[Mondo phải không? Thật tốt vì cậu vẫn giữ được sức khỏe dồi dào.]

“Vâng. Gia tộc Shiiya vẫn có thể duy trì mọi chuyện mà không gặp phải bất kỳ sự cố đặc biệt nào.”

[Không xuất hiện rắc rối nào là tốt nhất. Nhất là khi các người từng gặp phải cái rắc rối liên quan đến Seiren đó.]

“Vâng. Con thực sự rất biết ơn vì cuối cùng chúng tôi cũng đưa được con bé trở về đây.”

[Phải rồi.]

Hừm.

Quả thực, theo một khía cạnh nào đó, vấn đề về tôi được coi là rắc rối lớn nhất. Dù rằng đó cũng chính là khởi nguồn cho mấy rắc rối khác nữa.

Hay nói đúng hơn, đến cả tổ tiên mà tôi cũng khiến người ta phải lo lắng sao? Khốn khiếp thật đấy Touka-san, tại cậu hết đấy.

[Hừm vụ. Ồ, chú mày là Saryuu phải không? Lớn phổng phao thật đấy nhỉ.]

“Eh, à, vâng. Mikoto-sama, đã lâu không gặp ngài ạ.”

Giữa lúc tôi đang mải suy nghĩ, Mikoto-san đã chuyển sang trò chuyện với Saryuu. ‘Eh?’ Khi tôi còn đang ngẩn ngơ tự hỏi, hóa ra Mikoto-san hình như từng gặp Saryuu vào đúng năm cậu bé được nhận nuôi vào gia tộc chúng tôi. Nếu tôi nhớ không lầm, đó là lúc cậu nhóc khoảng 6 tuổi, nếu vậy thì đương nhiên Saryuu sẽ nhớ rồi.

[Hừm, hừm. Lúc mới gặp lần trước ta hãy còn tự hỏi chú mày sẽ lớn lên thành người thế nào, nhưng xem ra chú mày đã trưởng thành vô cùng xuất sắc đấy. Mondo, Maya, Saryuu quả là một người kế nghiệp xuất sắc.]

“V-vô cùng cảm ơn ngài ạ.”

“Cảm ơn những lời khen của ngài.”

“Cảm ơn ngài rất nhiều, Mikoto-sama. Saryuu, từ bây giờ con cũng phải thật chăm chỉ đấy nhé, rõ chưa?”

“Vâng, Kaa-sama.”

..Hừm-.

Saryuu mà tôi biết là một kẻ cực kỳ chăm chỉ luyện tập kiếm thuật từ sáng sớm tinh mơ, nhưng tự hỏi hình ảnh của cậu ta khi mới bước chân vào căn nhà này có khác biệt không nhỉ? Ngẫm lại những lời của Mikoto-san, xem chừng là vậy thật.

Thôi, sao cũng được. Cậu ta giờ đã lớn từ một đứa nhóc 6 tuổi thành thiếu niên 14 tuổi rồi, và Saryuu vẫn đang nỗ lực hết mình với tư cách người kế vị của gia tộc Shiiya. Tôi có hơi lo lắng về cái chứng cuồng em gái nhẹ của cậu ta, nhưng mà thôi, gác chuyện đó sang một bên đã. Từ giờ trở đi tôi cũng rất mong chờ vào sự trưởng thành của cậu nhóc này đấy.

Dù sao thì, bữa sáng của chúng tôi cũng kết thúc một cách bình thường. Mikoto-san, vị tổ tiên ma quái mà tôi tưởng sẽ ngồi ăn chung một cách ngon lành với tụi tôi, hóa ra lại ăn cái gọi là lễ vật. Thứ mà Yuzuruha-san nói rằng cậu ta đang chuẩn bị hồi nãy, hình như chính là cái đó.

[Trong lúc làm lễ, tụi ta đều được dâng cúng mấy món ăn. Ta thấy hơi có lỗi với Yuzuruha vì đợt này lại đến sớm hơn mọi khi một chút.]

Mikoto-san vừa lững thững bước đi vừa thỉnh thoảng đưa ra vài lời khuyên về phép tắc cho Saryuu và tôi, vừa cất lời cười vang như thế.

Chắc là cô chẳng thấy có lỗi tẹo nào đâu nhỉ, Mikoto-san? Điệu cười ấy cứ mang lại cảm giác chẳng khác gì một trò đùa nghịch ngợm cả. Yuzuruha-san đúng là có một phen cực khổ rồi đây.

Món tráng miệng sáng nay là sữa chua làm từ sữa dê. Trong đó còn có cả trái cây sấy khô cắt nhỏ cùng với thảo mộc, vị tương đối mềm mại và ngon miệng. ...Không biết là Godou-san và Gadou-san đã xuống núi vào tầm này chưa nhỉ? Vừa thầm nghĩ thế trong lúc thưởng thức sữa chua, Kaa-san bỗng chuyển hướng ánh nhìn sang Mikoto-san.

“Nhắc mới nhớ, Mikoto-sama. Những lần gặp nhau trước đây, ngài toàn xuất hiện vào ban đêm thôi, chẳng biết ngọn gió nào đưa ngài đến vào ban ngày thế này vậy ạ?”

[Chỉ là do tâm trạng của ta thôi.]

Này.

Giá như đối phương không phải là tổ tiên, có lẽ mọi người ở đây đã chen vài câu vào rồi nhỉ?

[Không phải vậy đâu, ta có cảm giác hình như ban ngày mình cũng có thể xuất hiện thì phải? Jigen vẫn luôn chăm sóc căn nhà này, nhưng nếu thời gian của chúng ta không khớp nhau, rốt cuộc chúng ta sẽ chẳng thể gặp nổi.]

“Mikoto-san, ngài có quen biết với Jigen-san sao?”

[Khi ta còn sống, cậu ta là một pháp sư tập sự độc quyền tại hoàng cung, nên chuyện đó là hiển nhiên.]

…Này.

Jigen-san đã ra đời từ thời điểm Mikoto-san còn sống sao? Ngược lại, vì cậu ta vốn đã là một pháp sư tập sự, chẳng phải điều đó có nghĩa là vào thời điểm ấy, cậu ta đã sống được khá nhiều năm rồi sao?

Nhắc mới nhớ, tôi từng nghe kể về việc Kuon-sensei lớn gấp đôi tuổi tôi, nhưng còn ông của cô ấy, Jigen-san, tôi lại hoàn toàn không biết gì về tuổi tác của ngài ấy cả nhỉ?

“…Rốt cuộc Jigen-san bao nhiêu tuổi vậy?”

“Tớ tự hỏi đấy? Bọn tớ cũng chưa từng nghe qua.”

“Dù chưa từng nghe qua, nhưng ngài ấy cũng chẳng phải vấn đề gì to tát đâu.”

Đó là kết quả sau khi tôi cố gắng hỏi bố mẹ những người có lẽ đã biết về chuyện đó. Không, không, không, đúng là thế thật, vì họ đang tìm kiếm một pháp sư có năng lực tìm kiếm và đưa tôi về, nên tuổi tác thực ra không phải là vấn đề trong trường hợp này.

Khi bữa sáng kết thúc, đã đến giờ Saryuu học tập, thế nên cậu bé nhanh chóng trở về phòng của mình. À thì, tôi cũng phải gói những chiếc bánh quy, nên tôi cũng vội vã quay về. Tất nhiên, có cả Mikoto-san đi cùng.

Khi tôi đang chăm chỉ gói bánh quy, Mikoto-san liền ló đầu ngó sang từ bên cạnh. Vì ngài ấy vốn không xuất hiện mấy vào ban ngày khi mặt trời lên cao, nên có vẻ như một công việc thế này đã khơi gợi sự tò mò của ngài ấy.

“Chẳng lẽ vào thời đại của Mikoto-san cũng không có những thứ thế này sao?”

[Từng có chứ, nhưng nếu phải nói thì vào thời đại của ta, chúng chủ yếu đựng cá khô hoặc mấy món xông khói. Chẳng có loại nào dùng những món bánh ngọt đáng yêu thế này cả.]

“Hạ… Thời đại quả thật rất khác biệt nhỉ?”

[Chà, điều đó có nghĩa là gần đây đã có sự dư dả rồi phải không. Thế thì tốt quá.]

Mikoto-san vui vẻ khoanh tay lại và gật đầu thật sâu.

Nghĩ lại thì, đúng là vậy thật. Cả cá khô lẫn đồ xông khói đều là thực phẩm dự trữ, và việc phân phát những thứ đó đồng nghĩa với việc lương thực thời ấy khá vất vả, tôi nghĩ thế. Và rồi, ngày nay chúng ta lại dùng đồ ngọt. Vì sản lượng nông nghiệp đã gia tăng, nên ngay cả khi mùa đông đến, chúng ta cũng chẳng phải chịu bất kỳ sự bất tiện nào về chuyện ăn uống.

Vào thời đại của Mikoto-san, mỗi khi mùa đông tới, mọi chuyện có vẻ vô cùng gian nan. Dù rằng tôi chẳng thể hình dung ra điều đó khi nhìn vào ngài ấy lúc này.

[Lát nữa ta có thể xin chút phần thừa được không? Trông mấy chiếc bánh quy đó ngon quá.]

“Em sẽ thử hỏi Yuzuruha-san xem, nếu anh ấy bảo được thì chúng ta cũng sẽ dùng nó làm vật phẩm dâng cúng nữa.”

[Ồ, Seiren hiểu chuyện thật đấy. Vì có thể có được một hậu duệ ngoan ngoãn thế này, vị tổ tiên đây cảm thấy vô cùng hạnh phúc.]

Không, không.

Dù sao đi nữa, chính nhờ có những vị tổ tiên giống như Mikoto-san, tôi mới có thể tồn tại ở nơi này vào lúc này.

Chà, dẫu cho trước khi tôi quay lại đây, đã có rất nhiều chuyện xảy ra đi nữa.

Truyện liên quan

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài Hoàn thành Nhật Bản

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài

Cập nhật: 18 giờ trước

Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...

12 112
Đền Mạng Hoàn thành Tiếng Anh

Đền Mạng

Tiểu thuyết John Grisham
Cập nhật: 3 ngày trước

Lấy bối cảnh một thị trấn nhỏ ở miền Nam nước Mỹ những năm 1960, A Time To Kill bắt ...

45 167
Nụ hôn của Casanova Hoàn thành Tiếng Anh

Nụ hôn của Casanova

Tiểu thuyết James Patterson
Cập nhật: 3 ngày trước

Hắn tự xưng là Casanova, người tình tuyệt vời nhất thế gian…

21 101
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ Hoàn thành Hàn Quốc

Cô Bé Quàng Khăn Đỏ

Web Novel R19
Cập nhật: 5 ngày trước

Tại một ngôi làng kỳ lạ tên Mindié, nơi bị cắt đứt với thế giới bên ngoài, có một cô ...

81 353