Thế Giới Khác Thay Đổi Giới Tính - Chương 91: It’s Delivered, The Sweets in the Winter Night

[previous_page]

[next_page]

Lúc này, tôi không thể cứ mãi nằm dài trên ghế sofa được. Gác lại chuyện tôi đang rơi vào hoàn cảnh khó khăn, tôi vẫn còn công việc gói ghém những chiếc bánh quy. Hơn nữa, nếu mải mê làm một việc gì đó, có lẽ tôi sẽ có thể tạm quên đi những chuyện khó chịu trong khoảng thời gian ấy. Dẫu cho người ta vẫn hay gọi đó là việc trì hoãn những suy nghĩ ấy lại sau vậy.

“Alica-san, còn lại khoảng bao nhiêu chiếc bánh quy chưa được gói vậy ạ?”

“Xấp xỉ một phần ba nữa thôi, nhưng mà… ừm, Seiren-sama, về phần Mikoto-sama…”

[Seiren, chỗ của ta vẫn còn phần nào chứ?]

À, xin lỗi xin lỗi, tôi quên mất. Tự hỏi liệu ngài có nổi giận vì chuyện đó không hở, tổ tiên của tôi?

À mà, ừm, lúc nào cũng trì hoãn mãi thì cũng chẳng tốt đẹp gì. Vậy, chúng ta nhanh chóng tiến hành thôi nhỉ?

“Vậy thì, chúng ta đi chuẩn bị vật phẩm dâng cúng bấy lâu nay chờ đợi cho Mikoto-san nhé? Có phương thức chế biến nào mà chúng ta cần phải tuân theo không ạ?”

“Không, không có gì đặc biệt cả. Ta sẽ dẫn đường cho ngài cho đến khi chúng ta đến phòng nghi lễ.”

À thì, ở thế giới bên kia cũng chẳng có phương thức dâng cúng nào đặc biệt… đúng chứ, có lẽ vậy nhỉ? Có một bàn thờ Phật nhỏ, và chúng tôi sẽ xếp những món đồ ngọt ở phía trước nó. Dù sao đi nữa, tôi từng bị viện trưởng mắng cho té tát vì tội ăn ngay lập tức hoặc ngớ ngẩn để chúng lộn xộn không đâu.

Còn về việc viếng mộ… nghĩ lại thì tôi chẳng có chút ký ức nào về nó cả. Có vẻ như tôi từng đến thăm ngôi mộ của người đã cứu viện trưởng, nhưng tôi chẳng nhớ gì sất. Tự hỏi liệu viện trưởng có đến đó một mình không nhỉ?

Được Alica-san đồng hành, chúng tôi tiến đến phòng nghi lễ để đặt vật phẩm dâng cúng. Có một bệ thờ ở bức tường phía trong, và phía trước bệ thờ ấy, vô số món ăn thức uống khác nhau đang được bày biện ngay ngắn. Tôi nhẹ nhàng dâng những chiếc bánh quy vào một góc. Cứ như khoảng thời gian khi tôi viếng mộ, tôi chắp tay cầu nguyện. …Dẫu vậy, người mà tôi cầu nguyện lại đang đứng ngay sát bên cạnh tôi, thế mới tài chứ.

“Tạm thời thì, xin hãy cứ dùng tự nhiên nhé.”

[Ừm, ta nhận đây.]

À, thật dễ dàng để nhận ra rằng tâm trạng tốt của ngài ấy đã quay trở lại. Hiện tại, ngài ấy đang mỉm cười vô cùng hạnh phúc.

Tự hỏi không biết vị tổ tiên này của tôi sẽ thưởng thức như thế nào nhỉ? Hừm, dù nghĩ ngợi thì có lẽ cũng chẳng ích gì đâu.

[Ôi chao, những món bánh nướng lần này thật ngon làm sao. Các cháu lúc nào cũng được thưởng thức hương vị thế này ư?]

“Xin lỗi vì đã để những món này chỉ dành riêng cho hậu duệ. Nếu ngài thích, hay là chúng ta thường xuyên dâng cúng chúng nhé?”

[Ừm. Cháu cũng có thể dâng cúng nó ở nghĩa trang nữa, để mọi người đều có thể cùng nhau thưởng thức.]

Có vẻ như vấn đề liên quan đến vật phẩm dâng cúng ở đây thực sự không khác biệt mấy so với thế giới bên kia. Ngay cả ở thế giới đó, cũng có những lễ vật dâng cúng tại nghĩa trang. Được rồi, vậy thì vào mùa hè tới, tôi có nên dâng cúng chúng cho nghĩa trang nhà Shiiya và nhà Shikino không nhỉ?

Sau khi trở về phòng, chúng tôi lại tiếp tục công việc gói bánh quy của mình. Không hiểu sao, tôi lại cảm thấy có động lực để làm việc đó. Ngay cả Mikoto-san cũng đã khen là rất ngon, thế nên những đứa trẻ nhận được chúng chắc chắn sẽ vô cùng vui mừng, và tôi rất muốn nhìn thấy những gương mặt rạng rỡ vì hạnh phúc ấy.

Khi chúng tôi đang thắt những sợi dây nhỏ, Mikoto-san, người đã bắt đầu cảm thấy chán ngấy với việc chỉ đứng nhìn chúng tôi, liền khơi gợi một chủ đề. Có vẻ như ngài ấy cảm thấy bối rối vì không biết phải làm gì bên trong dinh thự này, mặc dù ngài ấy hoàn toàn có thể đi tham quan các căn phòng khác.

[Nhắc mới nhớ, Seiren, hình như có chuyện bàn tán về khoảng cách tuổi tác giữa cháu và người chồng tương lai của cháu nhỉ. Vì trường hợp tương tự cũng xảy ra với Mondo, ta tự hỏi liệu có xu hướng như thế trong dòng họ nhà Shiiya không thế?]

“Tou-san á? À, em từng nghe nói Tou-san và Kaa-san cách nhau 8 tuổi đấy ạ.”

Khoảng cách tuổi tác cơ à.

Taiga và tôi cách nhau 10 tuổi. Trong khi đó, bố mẹ tôi cách nhau 8 tuổi, thế nên chà, họ cũng chẳng bận tâm lắm về khoảng cách tuổi tác của chúng tôi đâu. Tôi cũng nghĩ rằng Taiga-san hơi có phần trẻ con dẫu cho tuổi tác đã lớn.

Trong lúc tôi đang trầm ngâm suy nghĩ về điều đó, Mikoto-san liền ném vào chúng tôi một quả bom bất ngờ.

[Ta cách chồng mình tới 15 tuổi cơ đấy. Chính vì thế, ta đã gặp không ít khó khăn trong việc thuyết phục cha và mẹ mình đấy.]

“Phì!!”

Tôi đã phản xạ phun cả nước bọt ra ngoài đấy, được chưa nào? Việc tôi làm thế cũng chẳng có gì là kỳ lạ đúng không hả?

Ý tôi là, ngồi Mikoto-san vốn dĩ là một vị công chúa xuất thân từ hoàng tộc. Thế mà ngài ấy lại kết hôn với một lãnh chúa phong kiến vùng quê lớn hơn mình tận 15 tuổi, hoàng tộc Sumeragi liệu có ổn không thế? Chuyện gặp khó khăn trong việc thuyết phục là điều hiển nhiên rồi. Chắc chắn đã có những buổi bàn thảo về những cuộc xem mắt chính thức khác với các điều kiện tốt hơn hoặc với một ai đó có độ tuổi gần hơn.

Hừm chà, dẫu đó chỉ là câu chuyện từ một thời gian rất lâu về trước, và đó lại là câu chuyện của tổ tiên tôi. Hay đúng hơn, chuyện về những buổi xem mắt chính thức khác hoàn toàn là suy nghĩ của riêng tôi, đó hoàn toàn là tiền đề mang tính một chiều của tôi mà thôi.

“15 tuổi cơ á? Seiren-sama, đừng có thua cuộc đấy nhé.”

Không, đợi đã, Alica-san. Ý cô khi nói “đừng có thua cuộc” là thế nào hả?

“Rốt cuộc thì ai đang cạnh tranh với ai cơ chứ? Khoảng cách tuổi tác giữa em và Taiga-san quả thực là 10 tuổi đấy.”

[Hô hô, quả nhiên đúng là “nồi nào úp vung nấy”, dòng họ nào giống dòng họ nấy nhỉ?]

Cái gì mà dòng họ nào giống dòng họ nấy cơ chứ? Hay nói đúng hơn, vấn đề là chúng tôi đã trót say đắm một người có khoảng cách tuổi tác khá lớn với mình, nhưng tôi lại chẳng đời nào nói điều đó cho Mikoto-san biết đâu. Hoặc nói đúng hơn, nhỡ đâu...

[Nhỡ đâu câu chuyện về khoảng cách tuổi tác trong dòng họ này thực chất là do Mikoto-san mang đến thì sao?]

[…Ta, ta nào có biết đâu.]

“Thế nào ạ? Quả nhiên là tương lai đã bị ảnh hưởng bởi khoảng cách 15 tuổi đó phải không nào?”

Thấy chưa, ngài ấy đã cạn lời chẳng nói nên lời rồi phải không? Hơn nữa, ngài ấy còn có chút hờn dỗi rồi quay mặt đi chỗ khác nữa chứ.

Đây có lẽ, hoặc gần như chắc chắn là lỗi của Mikoto-san rồi. Rốt cuộc thì tôi, Tou-san, và cả Kaa-san đều sinh ra ở một thời đại về sau so với Mikoto-san cơ mà.

Ngay khoảnh khắc tôi vừa nghĩ đến điều đó, Mikoto-san liền quay phắt người lại với gương mặt đỏ bừng và hét toáng lên.

[Ta đã bảo đó không phải lỗi của tại ta cơ mà! Sao Mondo và thậm chí cả Mitsukuni lại cứ đổ hết mọi tội lỗi lên đầu ta thế hả?!]

[…Xin lỗi ngài, nhưng Mitsukuni-san là ai vậy ạ?]

[Bố của Mondo, đồng thời cũng chính là ông nội của cháu. Người vợ mà ông ấy cưới, nếu ta nhớ không nhầm, trẻ hơn ông ấy tới 7 tuổi đấy.]

Ra là vậy, ngay cả ông nội của tôi cũng thế sao?

…Đó quả thực là lỗi của Mikoto-san đúng không nào? Phải rồi.

Dù sao đi nữa, khi tôi tiếp tục có một cuộc trò chuyện thú vị… vâng, một cuộc trò chuyện đầy thú vị với vị tổ tiên của mình, tôi vẫn tiếp tục chăm chỉ làm việc cho đến tận sau bữa tối của ngày hôm sau. Và kết quả là…

“Yo-sh, I’m done-!”

Sau khi cột xong chiếc ruy-băng cho món cuối cùng, tôi thốt lên. Việc giơ cả hai tay lên trời cũng chẳng có vấn đề gì sất, bởi vì tôi đã làm xong xuôi hết rồi thật mà.

“Xong rồi hử-.”

“Làm tốt lắm, Seiren-sama.”

Oriza-san và Minoa-san vỗ tay. Vì ý nghĩa của tiếng vỗ tay ở thế giới này cũng chẳng khác là bao, tôi liền lắng nghe những tiếng vỗ tay ấy với một sự nhẹ nhõm.

Rồi, có thêm một tiếng vỗ tay nữa vang lên. Dĩ nhiên, đó là của tổ tiên tôi, Mikoto-san.

[Làm tốt lắm, làm tốt lắm, quả không hổ thẹn là hậu duệ của ta.]

“Mikoto-sama, tôi nghĩ điều đó chẳng liên quan gì cho lắm đâu-.”

[Gì chứ, ta khoe khoang đứa hậu duệ đáng yêu của mình thì có gì là sai nào?]

Hợp sức cùng Oriza-san, họ biến thành một cặp đôi chuyên tung hứng những câu thoại hài hước, nhưng tự hỏi không biết mình nên nghĩ gì về chuyện đó đây. À thì, nhìn họ cứ qua lại trêu chọc nhau thế này vẫn thấy nhẹ nhõm hơn là chứng kiến cảnh họ thật sự cãi nhau chán chê, dù thế đi nữa.

“À, vậy thì tôi sẽ mang chúng ra-.”

“Không, để ta mang ra cho. Dẫu sao thì đó cũng là trách nhiệm của ta mà.”

“Hiểu rồi. Vậy thì, tôi sẽ đi cùng ngài.”

Ừm, vì tôi là kẻ đã được giao phó cho chúng, tôi phải hoàn thành trách nhiệm của mình và đem chúng đi giao cho đàng hoàng, nếu không thì chẳng hay ho chút nào phải không? Oriza-san đã hiểu điều đó, và Minoa-san cũng gật đầu rồi cất lời, “Tôi cũng sẽ đi cùng ngài.”

Giờ thì, tổ tiên tôi sẽ làm gì trong trường hợp này đây? Khi tôi đang mải nghĩ ngợi, Minoa-san liền hỏi.

“Còn ngài thì sao, Mikoto-sama?”

[Ta sẽ đi thám thính căn phòng một lát. Mau đi đi cho lẹ.]

“Hiểu rồi. Vậy, chúng tôi đành nhờ ngài trông nom căn phòng này nhé.”

[Ooh, quả là một cách nói lọt tai đấy. Được rồi, vậy hãy chăm sóc đứa hậu duệ dễ thương của ta cho tốt. Đem chúng đi giao đi nào.]

'Hohoho,' vừa cười như thể đang vô cùng phấn khích, chẳng hiểu sao, tôi có thể nhận ra rằng vị ấy hiện đang rất tận hưởng thế giới tại thời điểm này.

Tình cờ làm sao, chúng tôi chạm mặt Kaya-san ngay dưới chân cầu thang, thế nên chúng tôi liền thông báo cho cô ấy về việc của mình. Sau khi nhận được cái gật đầu đồng ý từ cô ấy, chúng tôi bước lên lầu và trao chiếc hộp đựng đầy bánh quy cho Kaa-san.

Ừm, người bưng chiếc hộp thực ra lại là Minoa-san cơ đấy. Dẫu sao thì tôi cũng chẳng thể kham nổi việc mang vác một bọc hành lý nặng nhọc nào đâu. Dù tôi nghĩ rằng nó cũng chẳng nặng nề gì cho cam, nhưng ngặt nỗi từ lúc đến đây tới giờ, tôi chưa từng mang vác vật gì nặng nề bao giờ cả. Thêm vào đó, tôi lại biến từ nam thành nữ, thế nên thể lực của tôi đã suy giảm đi đáng kể.

“Ôi chao, con làm nhanh tay thật đấy, Seiren. Mẹ được nhờ rồi đây.”

“Đâu có ạ. Dẫu sao thì con cũng đã được mọi người giúp đỡ một tay cơ mà.”

Ngay tại chỗ của mẹ tôi, đã có sẵn vài chiếc hộp với phần nắp được xếp ngay ngắn y hệt như chiếc hộp này rồi. Vì Tuần Lễ Cuối Năm đang đến gần sát bên, nên với chừng này, tôi cứ ngỡ là mọi thứ coi như đã hòm hòm rồi chứ.

“Fufu, mẹ rất vui vì con không phải gánh vác mọi chuyện một mình. Kaya.”

“Vâng.”

“Seiren hình như cũng mệt rồi, em hãy mang thứ đó ra đây đi.”

“Vâng, xin hãy đợi một lát ạ.”

Sau khi đón nhận lời nói nở nụ cười dễ chịu của Kaa-san, Kaya-san liền lấy ra một thứ gì đó từ chiếc tủ quần áo. Rồi, cô ấy mang nó đến trước mặt tôi.

“Seiren-sama, xin hãy nhận lấy.”

“V-vô cùng cảm ơn cô. Đây là gì thế ạ?”

“Là trà đấy ạ. Kaya đã mang theo một loại trà thảo dược có thể dùng khi cơ thể mệt mỏi.”

Trà thảo dược nghe có vẻ đắng nghét, nhưng đó là cách họ gọi trà thảo mộc ở thế giới này phải không nhỉ?

Chiếc túi giấy dày được đưa cho tôi có phần hơi nặng tay, nhưng ngoài tên hiệu thuốc trong thành phố ra thì chẳng có chữ nghĩa nào khác được viết trên đó cả. Hóa ra ở đây cũng có hiệu thuốc cơ à. Nơi này có những thứ mang cảm giác như thực vật hoặc thảo mộc dùng làm thuốc, thuốc nội khoa hay thậm chí là cả Đông y nữa. May mắn thay, tôi chưa từng phải dùng đến chúng bao giờ.

Dù sao thì, có vẻ như trà thảo mộc cũng do tiệm thuốc xử lý nốt, thế nên tôi vừa đón nhận nó vừa thầm nghĩ, 'Ra là vậy.'

“Chà, thật thế giới sao? Cảm ơn cô nhiều lắm, tôi sẽ uống nó cùng với mọi người. Cảm ơn cô nhé, Kaya-san.”

{...Không có gì ạ.}

...Hửm-?

Vừa nãy, tôi cứ có cảm giác biểu cảm của Kaya-san hơi thay đổi một chút như thể cô ấy đang thầm bảo, “Fufun,” nhưng tự hỏi không biết tại sao nhỉ?

Truyện liên quan

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài Hoàn thành Nhật Bản

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài

Cập nhật: 18 giờ trước

Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...

12 112
Đền Mạng Hoàn thành Tiếng Anh

Đền Mạng

Tiểu thuyết John Grisham
Cập nhật: 3 ngày trước

Lấy bối cảnh một thị trấn nhỏ ở miền Nam nước Mỹ những năm 1960, A Time To Kill bắt ...

45 167
Nụ hôn của Casanova Hoàn thành Tiếng Anh

Nụ hôn của Casanova

Tiểu thuyết James Patterson
Cập nhật: 3 ngày trước

Hắn tự xưng là Casanova, người tình tuyệt vời nhất thế gian…

21 101
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ Hoàn thành Hàn Quốc

Cô Bé Quàng Khăn Đỏ

Web Novel R19
Cập nhật: 5 ngày trước

Tại một ngôi làng kỳ lạ tên Mindié, nơi bị cắt đứt với thế giới bên ngoài, có một cô ...

81 353