Thế Giới Khác Thay Đổi Giới Tính - Chương 72: The Riotous Autumn Harvest Festival

[previous_page]

[next_page]

“Công chúa-. Ngon chứ ạ?”

“Vâng, rất ngon. Nước sốt sệt đậm đà mang lại hương vị thật phong phú.”[1. Sốt tare là một loại nước sốt đậu nướng có vị ngọt và đậm đặc, dùng để nướng hoặc làm gia vị với dashi, giấm, v.v.]

Sau khi hoàn thành việc chào hỏi, ta cùng Taiga-san và các hầu gái đi thăm quan một vài cửa hàng. Món ta đang ăn lúc này chính là—nói một cách đơn giản, một dạng mitarashi dango.[2. Mitarashi dango là món bánh nếp xiên que phủ lớp sốt đậu nọt ngọt.] Hương vị không khác biệt mấy so với thế giới bên kia, khiến ta cảm thấy nhẹ nhõm. Ah-, ta muốn uống trà xanh quá.

Về vấn đề pháp sư lạc lối, đã có quyết định rằng bản báo cáo từ việc thẩm vấn kẻ phạm tội cùng những điểm đáng chú ý khác sẽ được gửi đến dinh thự Shikino sau. Quay lại dinh thự ngay lập tức có lẽ sẽ tốt hơn, nhưng dẫu sao thì chúng ta cũng đã cất công đến đây rồi. Hơn nữa, tên pháp sư đó đã bị bắt giữ.

Và ừm, các hầu gái ở đây đóng vai trò là hộ vệ cho ta. Ta cũng đi cùng Taiga-san và Saryuu nữa.

“Seiren-sama, một lần nữa, xin đừng rời khỏi phía chúng tôi.”

“Ta hiểu rồi, Taiga-san. Nhân tiện thì, Saryuu, trên má em có dính chút nước sốt kìa.”

“Eh? Wa, Tokino, khăn tay.”

“Vâng, Saryuu-sama. Nếu cứ thế này, ngài sẽ mãi bị xem như một đứa trẻ cho dù thời gian có trôi qua bao lâu đi nữa.”

Ta tự hỏi cảm giác ấm áp này là gì nhỉ? Không, thế này vẫn tốt hơn là phải chịu đựng sự hung bạo.

Ta tự hỏi những người xung quanh nhìn nhận chuyện này thế nào đây… Thật ổn nếu họ xem chúng ta chỉ là người anh cả, người chị cả và người em trai.

“Có vẻ như vị thiếu gia và công chúa là một đôi vợ chồng, còn tiểu thiếu gia Saryuu chính là con của họ.”

“Eh?!”

Rõ ràng là ý kiến của bà chủ quán dango, người vừa mang trà ra cho chúng ta, dường như đại diện cho suy nghĩ chung của những người khác. Bất kể tuổi tác của Taiga-san thế nào, Saryuu và ta chỉ cách nhau có 4 tuổi mà thôi.

Nhân tiện, người dân lãnh địa Shikino đã quyết định gọi ta là “công chúa” từ lúc nào vậy nhỉ? Ta là con gái của một gia đình danh giá, nhưng dù sao thì ta cũng không phải là người thuộc hoàng tộc. Có vẻ như ta có quyền thừa kế ngai vàng, nhưng đó không phải là một vị trí sẽ tự nhiên rơi vào tay ta trong suốt cuộc đời này.

*Ding*, tiếng chuông tháp đồng hồ vang lên. Taiga-san vội vã ngẩng mặt lên rồi vừa gãi đầu áy náy vừa nói với chúng tôi.

“…Anh xin lỗi, Seiren-sama. Sau việc này, anh sẽ có một cuộc họp với các thương nhân vào ban đêm.”

“Ôi chao. Trông anh có vẻ rất bận rộn, mặc dù đang là thời gian lễ hội thu hoạch…”

“Chà, đây cũng là nỗ lực của anh với tư cách là một lãnh chúa. Hơn nữa, việc bận rộn vào mùa thu hoạch có nghĩa là mùa vụ năm nay hoặc là được mùa, hoặc là mất mùa. Thật may mắn làm sao, năm nay là một vụ mùa bội thu. Chính vì thế, lịch trình bận rộn này là một niềm vui.”

Ra là vậy. Nếu vậy thì Taiga-san và những lãnh chúa khác chắc chắn đã làm việc rất vất vả phải không? Nếu thế, ta cũng phải tiễn anh ấy đi với một nụ cười thôi.

“Nếu vậy, xin hãy cố gắng lên và cất bước nhé.”

“Ừ. Vậy, anh đi đây.”

“Hẹn gặp lại sau nhé, Nii-sama.”

“Taiga-sama, bảo trọng nhé-.”

Sau khi chúng tôi cúi đầu thật sâu, Taiga-san liền vội vã chạy đi. Saya-san, người cũng vội vã chạy theo sau, có lẽ là phụ trách giúp anh ấy chuẩn bị cho cuộc họp.

Người dân trong lãnh địa quay đầu nhìn vị lãnh chúa trẻ đang chen chúc bước đi, và có những tiếng nói vang lên từ đây đến đó, rằng, “Thiếu gia à, ngài không thể làm công chúa cô đơn được đâu-,” hay là “Xin hãy cố gắng hết mình vì công việc nhé-!” Thật sự, Taiga-san rất được mọi người ở đây yêu mến.

“Nee-sama, chẳng phải chúng ta cũng nên nhanh chóng quay về sao? Vẫn còn một mối bận tâm khác mà chúng ta phải suy nghĩ ngoài việc thăm hỏi nữa.”

“Eh? Aah, yup.”

Khi Saryuu nói vậy, ta liền nhớ ra và thầm nghĩ, “Đúng thế thật.” Mọi chuyện đều ổn cho đến nãy vì có Taiga-san ở đây, nhưng sau việc này… Dù việc chúng ta trở thành mục tiêu đã đủ tồi tệ rồi, nhưng chúng ta không thể để người dân trong lãnh địa vướng vào hoàn cảnh như thế này được.

“Đúng vậy. Ta cảm thấy có lỗi với mọi người quá, nhưng chúng ta về thôi chứ?”

Ta nói vậy và tất cả mọi người đều đứng dậy. Chà, vì cả nhóm đứng bật dậy thế này nên chúng ta đang trở nên nổi bật một cách hoàn hảo luôn rồi. Thêm vào đó, người phụ nữ nhanh chóng chú ý đến điều đó đã quay lại và hỏi, “Hai người sắp về rồi sao?”

“Em xin lỗi. Hôm nay chúng em xin phép cáo lui trước.”

“Không sao đâu, cảm ơn các vị rất nhiều. Công chúa này, khi nào ngài lại ghé qua đây lần nữa thế?”

“Uhm… Em vẫn còn một tuần ở đây đúng không nhỉ? Nếu vậy, em rất muốn ghé thăm lần nữa trong khoảng thời gian đó.”

“Chúng tôi nhất định sẽ mong ngóng chuyến ghé thăm của ngài!”

Ừm, nếu có thể thì ta rất muốn ghé thăm lại lần nữa.

Vừa suy nghĩ về điều đó, chúng tôi vừa thanh toán tiền và rời khỏi hàng ăn.

Những cỗ xe ngựa mà chúng tôi đã đi khi đến đây được đỗ tại khu vực trông giống như một bãi đậu xe độc quyền. Khi chúng tôi đến đó, những con ngựa vẫn được cột vào xe và đứng yên lặng, nhưng người đánh xe đang chờ chúng tôi với vẻ mặt đầy lo lắng.

“Có chuyện gì thế?”

“Eh, ah, uhm, T-tôi xin lỗi!”

Với vẻ mặt như sắp khóc, người đánh xe liền trốn vào trong xe ngựa. 'Anh ta bị sao thế nhỉ?' nhưng ngay sau khi ta vừa nghĩ đến điều đó, một đội quân kẻ tập kích có thể dễ dàng nhìn thấy đang vây quanh khu vực của chúng ta. Ah-, chúng đang phục kích ở đây để mai phục chúng ta sao? Khốn khiếp thật.

Khi ta cố nghĩ xem chúng xuất hiện từ đâu, có một cỗ xe lớn đang đậu gần đó. Thêm vào đó, ta cứ nghĩ là lực lượng an ninh canh gác nơi này rất nghiêm ngặt, nhưng có vẻ như có một số nhân viên an ninh lẫn lộn trong đám quân kẻ tập kích đó. Vậy chúng có những đồng phạm kiểu này sao? Đúng là chuyện không đùa được đâu.

“Công chúa, đừng về nhà nữa mà hãy chơi với chúng tôi đi chứ!”

“T-t-thế loại phụ nữ nào lại đi bị thu hút bởi lũ các người đến bắt chuyện theo kiểu này cơ chứ?”

“Nhưng có ai đang cố bắt chuyện với phụ nữ ở đây đâu cơ chứ?”

Tên nhân viên an ninh vừa trả lời Alica-san với vẻ mặt phát cáu đang trừng mắt nhìn chúng tôi—rất có thể, hắn ta là một nhân viên an ninh giả mạo. Ah- đây có lẽ là…

Để diễn tả thì, vị trí này có thể nằm ở giữa thị trấn và đáng lẽ phải có nhiều người thường xuyên qua lại. Những kẻ tập kích này mang theo nhiều thứ khác nhau như cuốc và kiếm cùn, và điều đó bao gồm cả tên nhân viên an ninh giả mang theo gậy baton, có lẽ chúng mang những thứ đó để làm thước đo sao cho không bị những người xung quanh can thiệp vào? Trên thực tế, người dân trong lãnh địa cảm thấy sợ hãi khi nhìn thấy chúng như vậy và hầu như không có một ai dám bén mảng đến khu vực này.

Chà, ít nhất là vào lúc này, có vẻ như chúng ta đã tránh được việc lôi kéo Taiga-san và người dân trong lãnh địa vào tình huống này.

Khi nghĩ đến điều đó, Saryuu liền khẽ thì thầm với tôi. Này, cậu đã lấy cái gậy gỗ mà cậu đang cầm chặt lúc này ở đâu vậy?

“Ane-sama.”

“Có vẻ như thời gian để chúng ta dùng vũ lực mà không cần nghĩ đến hậu quả đã đến rồi.”

“Hình như vậy. Nhưng thực sự, cậu đang nghĩ gì thế?”

Hơi thở của Saryuu trở nên gấp gáp vì phấn khích, nhưng tôi có thể nhận ra đôi đầu gối của cậu ấy đang run rẩy. Không, nói thật là tôi cũng chẳng biết từ bao giờ đôi chân mình đã mất hết sức lực vì sợ hãi nữa?

Tuy nhiên, những người khác lại có vẻ hành động hoàn toàn trái ngược với chúng tôi.

“Thế thì, chúng ta không cần phải kiềm chế nữa nhỉ?”

“Có vẻ là thế đấy!”

Vừa nhìn vào những thanh kiếm và giáo mác mà đám kẻ tấn công đang cầm, Oriza-san và Kanna-san vừa cất cao giọng đầy phấn chấn. Trông họ có vẻ đầy nụ cười, nhưng chẳng hiểu sao bầu không khí tỏa ra từ tấm lưng của họ lại có vẻ đáng sợ.

“Seiren-sama, hãy nấp sau lưng em. Saryuu-sama, xin hãy chăm sóc Seiren-sama nhé.”

“Dù em nghĩ rằng Saryuu-sama sẽ rất tận hưởng màn trình diễn sau đây cho mà xem.”

Alica-san lấy ra một cây gậy dài từ gầm chiếc xe ngựa vẫn đang dừng nguyên tại chỗ, rồi trao nó cho Maki-san. Cô ấy sau đó chọn thêm một cây gậy nữa để tự cầm.

“Cái này có vẻ thú vị hơn là đối đầu với một con dê đấy.”

“Cậu vẫn chưa giải quyết xong trận đấu với con dê đó à, Minoa?”

Minoa-san hừ mũi trong khi dường như đang bẻ khớp tay rắc rắc. Bên cạnh cô ấy, Tokino-san nhẹ nhàng nới lỏng vòng eo như thể cô ấy đang kinh ngạc trước lời nói của Minoa-san.

Hay đúng hơn là, Minoa-san, có vẻ khá nhàm chán khi đối thủ của cậu lại là Gonzou đấy, phải không? Dù lúc đó trông cậu có vẻ rất tận hưởng cơ mà.

“Ồ, ồ, mấy cô nàng này trông có vẻ hưng phấn ghê nhỉ!”

Một tên trong số những kẻ tấn công ở gần chúng tôi lảo đảo bước lại gần Kanna-san. Ngay khoảnh khắc đó.

“Hừ!”

“Gwo?!”

Cú đá tung thẳng từ dưới lên đã giáng trúng một đòn trực diện vào cằm dưới của tên côn đồ. Vì có âm thanh va đập vang lên va vào răng hắn, có vẻ như cú đánh đó cũng làm tổn thương cả đỉnh đầu của hắn, và rồi hắn ngã quỵ xuống chỉ với đúng một đòn duy nhất đó.

“Xin đừng lại gần tôiii-! Eiiyaah-!”

Oriza-san đẩy hai lòng bàn tay về phía trước. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, bàn tay cô ấy phát sáng và khi tôi nghe thấy tiếng hai lòng bàn tay đập vào nhau, ba kẻ đó liền bị đánh bay đi. Hay đúng hơn là, người ở đây cũng nói “Eiyah!” kiểu thế cơ à? À thì, tạm thời đừng bận tâm đến chuyện đó nữa nhé.

“Alica, chúng ta thi xem ai hạ gục được nhiều đối thủ hơn đi!”

“Thế thì, người chiến thắng lại là tôi thôi!”

Maki-san và Alica-san dường như trò chuyện với nhau như thể họ chẳng màng đến hoàn cảnh xung quanh rồi chạy tách khỏi Saryuu. Những cây gậy dài mà họ vung lên hết cỡ đã đâm chuẩn xác vào vùng bụng của những tên đàn ông. Ờ thì, thỉnh thoảng những cú đánh vẫn bị trượt và lệch xuống vùng dưới bụng của bọn chúng, nhưng… chúng ta đừng nhìn vào đó thì hơn. Không thể tránh khỏi việc trông nó có vẻ khá đau đớn.

“So với Gonzou, bọn chúng chẳng có mấy sức mạnh nhỉ.”

“Có lẽ là vì bọn chúng không có chiếc sừng nào chăng?”

Minoa-san và Tokino-san đã khéo léo né tránh các đòn tấn công bằng kiếm và cuốc đang chĩa thẳng về phía trước của họ, rồi tóm lấy tay đối thủ. Bọn chúng bị nhấc bổng lên và rồi ném xuống mặt đất, chồng chất lên nhau ở đó từng người một, cứ thế trông như những chiếc bánh dày kagami vậy. Hai người họ thỉnh thoảng cùng lúc đánh vào một đối thủ từ cả hai phía trông như thể họ đang đùa nghịch vậy.

Trong lúc tôi đang suy nghĩ về điều đó, vài kẻ đã nhanh nhẹn lách qua thành công và bất ngờ xuất hiện ngay trước mặt chúng tôi.

“Oa, đừng có lại gầN!”

Một tên đã dính đòn trực diện từ cây gậy gỗ tự chế của Saryuu vừa nãy. Trong khi đó, kẻ còn lại thì lao thẳng về phía tôi. Khi tôi hoảng loạn né tránh, hắn liền chồm người đâm sầm vào chiếc xe ngựa và tự làm mình bị thương. À, nói chính xác hơn thì chỉ cần lệch thêm một inch nữa thôi là hắn đã đâm thẳng vào đó rồi.

Và vào lúc đó, viện binh đã đến.

“Tôi sẽ giúp một tay.”

Người bước lên thật nhanh trong lúc nói câu đó… à, đó là Fubuki-san vẫn đang trong trang phục thôn nữ của cô ấy.

Cô ấy dùng vũ lực cướp lấy ngọn giáo từ tên ngã quỵ xuống và vung tay đánh vào gáy hắn, rồi thản nhiên ném ngọn giáo về hướng chiếc xe ngựa mà nhóm kẻ tấn công đã sử dụng. Cứ như thể cô ấy đang nhắm vào một mục tiêu nhất định, hay đúng hơn là, có lẽ cô ấy đã nhắm sẵn vào đó rồi—nó đã cắt đứt sợi dây thừng buộc vào con ngựa.

“Được rồi, đường về nhà của các người ở ngay hướng kia kìa.”

*Bốp!*, một âm thanh vang lên. Đó là tiếng Minoa-san vỗ mạnh vào mông con ngựa bằng tất cả sức lực. “Híiiii!” con ngựa cất lên tiếng kêu tương tự như tiếng kêu của những con ngựa ở thế giới khác, rồi nó ngẩng cái đầu quạ lên và nhanh chóng lao vút đi. Ơ, từ khi nào mà con ngựa lại bị tách ra khỏi chiếc xe ngựa thế kia?

…Thôi, thế cũng được. Nói cách khác, đây chính là lời đe dọa rằng lũ các ngươi không thể trốn thoát được nữa đâu, đúng chứ?

……Giữa vô số chuyện hỗn độn xảy ra xung quanh chúng tôi, hầu như tất cả vũ khí đều đã bị tước đoạt khỏi đám côn đồ và bọn chúng đang bị đánh cho nhừ tử. Tại khu đất trống của bãi đậu xe, khoảng mười người trở lên đã gục ngã.

Mấy cô hầu gái vừa náo loạn một trận giờ đang nghỉ ngơi, nhưng có vài người vẫn chưa cảm thấy thỏa mãn nên đang tụ tập lại ở chỗ này.

Nói cách khác, đó là những người dân trong lãnh địa đã bị đám kẻ tấn công này ngáng đường vào dịp lễ hội thu hoạch này.

“Người ta nói cãi vã là bông hoa của lễ hội, thế mà các người lại định làm gì khi mang theo cả đống vũ khí này hả?!”

Bà bác bán dạo bánh dạo mang theo một cây chổi tre và không chút thương tiếc quất vào những kẻ tấn công đã ngã gục. Ồ, trông có vẻ đau đớn quá chừng.

Tiểu thư cửa hàng hoa mang ra sợi dây dùng để bó hoa và trói những kẻ tấn công lại. Ô-òa, cô ấy khéo tay thật đấy.

Ơ-ơ? Người thợ săn chẳng mang theo vũ khí nào đến đây cả, nhưng anh ta lại giơ cao nắm đấm của mình. Gương mặt có râu của anh ta cũng đang cười, và trông anh ta thật đáng sợ.

“Công chúaa… đau quá, xin hãy cứu tôi với!”

Tên nhân viên an ninh giả mạo bằng cách nào đó đã trốn thoát khỏi tình huống đó đang bò lết về phía chân tôi. Aaaaah, thật đáng thương làm sao… không đời nào, ai thèm thương hại ngươi chứ, đồ ngốc?

“Seiren-sama.”

“Em xin ngài đừng làm chúng bị thương nặng quá. Có lẽ ngài có thể lật hắn ta lại được chưa?”

Có lẽ vì cô ấy tham gia vào giữa chừng nên Fubuki-san đã cất lời với tôi một cách bình tĩnh và tôi cũng đã nhờ cậy điều đó ở cô ấy. Ngay khi tôi làm vậy, cô ấy liền đáp: "...vâng," và đôi môi khẽ cong lên tạo thành một nụ cười có phần quỷ quái. Ra là vậy, ra là vậy, hóa ra Fubuki-san cũng hiểu được ý định của tôi sao? Đúng thế, yup.

Tên nhân viên an ninh giả mạo bị lật ngửa mặt lên trời ngay lúc này. Hắn hầu như chẳng thể nhúc nhích nổi nữa. Mà thôi, dẫu sao thì ngoài chủ tiệm bánh dango và chủ tiệm hoa, vị thợ săn đến đây cùng những người nông dân khác cũng đã sẵn sàng để tẩn cho hắn một trận nhừ tử rồi cơ mà.

"Công chúaaa... đau lắm đó!"

"Vậy sao? Đau lắm chứ gì? ...Gieo nhân nào gặt quả nấy thôi!"

Trong khi nở nụ cười ngọt ngào, tôi dùng hết tâm trí giậm mạnh lên người hắn. À, tôi vừa dẫm phải một khối cứng ngắc. Hả-, yup, quả nhiên là hạ bộ của một tên đàn ông, nói cách khác chính là yếu điểm của hắn. Tuyệt tử tuyệt tôn toàn bộ gen của nhà ngươi đi!

Nhưng cảm giác kiểu này thực sự tệ thật đấy nhỉ. Dù vậy, tôi còn thấy ghê tởm hơn nếu nó cứ cứng đờ một cách quá mức cơ.

"Gagaga?!"

Chà-, tôi cũng phần nào thấu hiểu được nỗi đau đó đấy. Thế nhưng, ngươi hoàn toàn tự gieo gió gặt bão mà thôi, biết chưa?

"Ngươi chẳng nương tay chút nào nhỉ, Seiren-sama?"

"Không đâu-, tôi vẫn đang kìm nát người ra đấy chứ, dẫu bề ngoài trông có vẻ như thế này. Ý tôi là, bọn chúng dám nhắm vào tính mạng của chúng ta ở đây cơ mà."

"Chà, có vẻ đúng là như vậy."

Alica-san gật đầu như thể đã bị thuyết phục trước câu trả lời của tôi và tiếp tục việc tróiặt tên cosplayer đóng giả nhân viên an ninh.

Vào khoảng thời gian đó, có lẽ toàn bộ cư dân trong lãnh địa tụ tập nơi đây cũng đã trút xong cơn giận của họ trong chốc lát. Bà thợ bánh dango mệt lử cả người, vô ý làm rơi chiếc chổi tre rồi bà chợt nhận ra sự hiện diện của tôi.

"Công chúa, ngài không sao chứ?!"

"À, vâng, như ngài thấy đấy, tôi ổn. Mọi người đã gọi người của đội vệ binh hay ai khác chưa?"

"Vâng, vừa lúc nãy thôi."

Bà cụ gật đầu và quay mặt về phía hướng có vài tên vệ binh đang chạy đến đây, tất cả bọn họ đều mặc trang phục y hệt như tên cosplayer giả mạo nhân viên an ninh ban nãy.

Trong khi đám thuộc hạ đang áp giải những kẻ tấn công đi, kẻ mang bộ đồng phục được trang trí huy hiệu—có lẽ là viên sĩ quan chỉ huy—đã đứng trước mặt tôi và giơ tay chào kính cẩn. Aala, kiểu chào mà những người ở thế giới này hay làm, nó cũng y chang tư thế ở thế giới khác vậy. Hắn kéo chiếc mũ của mình ra—hoặc có lẽ tôi nên gọi là—chiếc mũ giáp của hắn.

"Công chúa Shiiya! Xin hãy thứ lỗi cho sự thất lễ tồi tệ này của chúng tôi!"

"À không, không sao đâu. Cách bọn chúng công khai tấn công rồi để chúng ta có thể trực tiếp xử lý ngay sau đó còn hơn là để chúng lén lút hành động sau lưng chúng ta, phải không?"

"Vâng, ừm, quả thực là vậy."

Đúng thế, đúng thế. Sẽ rắc rối hơn nhiều nếu lôi chúng ra ánh sáng trong trường hợp chúng cứ lén lút hành động. Rốt cuộc thì, đây cũng chính là hệ quả từ việc Touka-san có vẻ đã lui về ở ẩn một cách yên bình, trong khi sự thật đằng sau lại chẳng phải như thế.

"Vậy thì, tôi xin giao lại việc xử lý bọn chúng cho các người nhé. Cảm ơn vì vất vả rồi."

"Vâng! Vậy, chúng tôi xin phép. Ờm, chúng tôi nên tiến hành việc tra hỏi tình hình từ ngài như thế nào đây...?"

"Nếu Taiga-san cho phép, vậy tôi có thể thực hiện việc đó tại dinh thự Shikino được không?"

"Vâng, tôi đã rõ. Chúng tôi sẽ liên lạc với người đứng đầu gia tộc Shikino. Tạm thời lúc này, xin ngài hãy đặt sự an toàn của mình lên hàng đầu."

Đúng vậy. Đó là lý do vì sao chúng tôi muốn về nhà sớm hơn cơ mà. Nhưng tại sao mọi chuyện vẫn cứ thành ra thế này chứ?

Viên chỉ huy cùng đội vệ binh lại giơ tay chào nghiêm nghị một lần nữa rồi kéo lê đám kẻ tấn công theo cùng.

Thật là hết nói nổi! Tôi hít một hơi thật sâu rồi quay người lại. Ở đó, Fubuki-san vẫn đứng yên lặng dù không mặc bộ đồng phục hầu gái. Có lẽ cô ấy đang làm nhiệm vụ bảo vệ tôi khỏi những mối nguy hiểm xung quanh.

"À. Fubuki-san, cảm ơn vì đã đến nhé. Chúng ta được cứu rồi."

"Không có gì. Tôi chỉ đơn giản là thi hành mệnh lệnh mà Taiga-sama đã giao phó thôi."

Fubuki-san lộ ra vẻ mặt hơi bối rối đôi chút, nhưng cô ấy vẫn mỉm cười đầy hạnh phúc.

Truyện liên quan

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài Hoàn thành Nhật Bản

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài

Cập nhật: 17 giờ trước

Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...

12 112
Đền Mạng Hoàn thành Tiếng Anh

Đền Mạng

Tiểu thuyết John Grisham
Cập nhật: 3 ngày trước

Lấy bối cảnh một thị trấn nhỏ ở miền Nam nước Mỹ những năm 1960, A Time To Kill bắt ...

45 166
Nụ hôn của Casanova Hoàn thành Tiếng Anh

Nụ hôn của Casanova

Tiểu thuyết James Patterson
Cập nhật: 3 ngày trước

Hắn tự xưng là Casanova, người tình tuyệt vời nhất thế gian…

21 97
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ Hoàn thành Hàn Quốc

Cô Bé Quàng Khăn Đỏ

Web Novel R19
Cập nhật: 5 ngày trước

Tại một ngôi làng kỳ lạ tên Mindié, nơi bị cắt đứt với thế giới bên ngoài, có một cô ...

81 353