Thế Giới Khác Thay Đổi Giới Tính - Chương 101: Noisily, Civil War in The Mansion

[previous_page]

[next_page]

“…ư!”

Thình lình, cơ thể tôi bỗng trở nên nặng trĩu. Không phải vì trọng lượng của Kanna-san tăng lên, cũng chẳng phải vì cô ấy dùng thêm sức để đè tôi xuống. Đó là bởi chính cơ thể tôi đang nặng dần lên.

A—chuyện này tệ rồi, xung quanh tôi tối sầm lại. Ngay cả Kanna-san ở trước mặt cũng biến mất, đổi chỗ cho cô ấy là Saryuu. Quái lạ thế nhỉ?

[Tổ tiên đang bảo vệ cô—hiện tại đang bận chiến đấu với loài thực vật ký sinh của ta. Tuy nhiên, chừng nào ta chỉ phát tán một chút hiện diện thế này, ta sẽ không bị phát hiện đâu.]

“…Ư-, ưm!!”

Kẻ mang hình hài Saryuu cất lời tuyên bố trong lúc tiếp tục giữ chặt miệng tôi, với đúng tư thế của Kanna-san khi nãy.

Ra vậy, Mikoto-san đang tập trung vào cái cây đó sao? Không biết Tou-san và Kaa-san có an toàn không đây? Chết tiệt.

Vừa trừng mắt suy nghĩ, gã đang chiếm hữu cơ thể Saryuu vừa gật đầu một cách đầy thú vị như thể bọn chúng có thể giao tiếp bằng thần giao cách cảm.

[Cứ yên tâm. Mục tiêu của bọn ta ngay từ phút ban đầu chỉ có một mình cô thôi. Còn về phần vị tổ tiên kia, bọn ta đã giăng bẫy để bà ta không thể ngáng đường chúng ta rồi.]

A, mừng là họ vẫn ổn—khoan đã, tôi có ổn chút nào đâu!

Cả Saryuu nữa, cứ tiếp tục thế này thì nguy mất. Cả Maki-san, Kanna-san và Tokino-san nữa.

Rồi cả Minoa-san, Oriza-san, tôi không rõ tình hình của họ ra sao, nhưng xin các người đừng thua cuộc, tôi cầu xin đấy. Cả Mikoto-san nữa.

…Hay đúng hơn là Jigen-san, Kuon-sensei, hai người đang làm cái quái gì vậy chứ? Ái chà, tôi chỉ có thể trông chờ vào người khác thôi sao?

[Về phần dinh thự Shiiya, nhờ có bức tường ma thuật mà nó đã trở thành một pháo đài kiên cố. Hơn nữa, chừng nào bọn ta còn thống trị được bên trong, nơi này cũng sẽ trở thành một pháo đài vô cùng vững chắc cho bọn ta.]

…Mết tiệt, thảo nào bọn chúng lại nhắm vào tôi chứ hả?

Suy cho cùng, tôi vẫn chỉ là một thiếu nữ trong trắng sống ẩn mình trong dinh thự mà chẳng có lấy chút sức mạnh nào, và lại là người duy nhất không mang ấn ký trừ tà ma.

[Xem ra cơ thể của tên nhóc này khá khó sử dụng. Tuy nhiên, nếu là cơ thể của cô, bọn ta sẽ có thể thích nghi mà chẳng gặp bất kỳ rắc rối nào.]

“Ưm, hừ, ưm!”

Hiển nhiên là sẽ khó cho chúng khi dùng thân xác Saryuu, bởi vì cậu bé đã mang sẵn ấn ký trừ tà rồi. A chết tiệt, sao mọi chuyện lại thành ra thế này chứ? Các người đang làm cái quái gì với em trai của người khác vậy hả?!

[Nào, giờ thì hãy để bọn ta truyền linh khí vào cơ thể cô thông qua việc mớm môi nhé. Hình như đây cũng là nụ hôn đầu của cô đúng không, vậy nên hãy từ từ thưởng thức nó thật kỹ vào.]

“Ưm, ưm… Dừng lại đi, đồ khốn!”

Mà, vì là mớm môi nên hiển nhiên cái tay đang bịt miệng tôi đã được ném sang một bên. Tạm thời, tôi vẫn tiếp tục giãy giụa gào thét, nhưng gã này lại thản nhiên tóm lấy khuôn mặt tôi như thể đang nâng niu nó.

A, hỏng bét rồi, đầu óc tôi trống rỗng ngay khoảnh khắc khuôn mặt gã áp sát lại gần. Cứ đà này thì thực sự tiêu đời mất. …A, thôi đủ rồi, có khi thế này lại chẳng tốt chút nào sao?

…Xin lỗi nhé, Taiga-san.

Có tiếng gió rít vang lên.

Đột nhiên, ý thức đang mờ dần của tôi chợt bừng tỉnh. À, ánh sáng trong phòng tôi cũng đã quay trở lại. Tôi có thể nhận ra tiếng động như thể ai đó đang bị đánh đập. Có lẽ là tiếng Minoa-san đánh Tokino-san, hoặc ngược lại.

Ngay cả bóng dáng của Kanna-san đang ở trước mặt tôi cũng đã trở lại. Cơ thể cô ấy cứng đờ như thể bị đóng băng vậy… nhưng tôi có thể nhận ra mình đã thoát khỏi bàn tay đang tóm chân từ Saryuu.

“Nnô!”

“Gya!”

Vì sức nặng đè lên người vơi đi, tôi vội vã dùng sức lật người lại. Chẳng ngờ động tác vụng về của tôi lại khiến Kanna-san bị kéo theo, thế là chúng tôi ngã nhào một cách ngốc nghếch. Kanna-san cứ thế nằm đè lên người tôi mà bất động.

Ngay sau đó, vòng tay của ai đó đã nhẹ nhàng nhấc bổng Kanna-san lên. Tiếp theo, họ chìa tay về phía tôi… eh?

“Cơ thể ngài không sao chứ, Seiren-sama?”

“Eh? À, vâng.”

Người vừa gọi tên tôi đích thực là người đã chìa tay kéo tôi dậy, nhưng tôi đã ngẩn ngơ trong giây lát vì không hiểu sao người này lại có mặt ở đây. Thôi nào, mau đứng lên đã nào?

“Kaya…san.”

“Vốn dĩ tôi không muốn ló mặt ra đây đâu, nhưng tôi có mặt ở đây là theo lệnh của Mikoto-sama.”

Vẫn trong bộ đồng phục hầu gái quen thuộc nhưng thiếu đi chiếc tạp dề và băng đô, Kaya-san – người vừa giúp tôi đứng dậy – nhanh chóng quỳ một chân xuống trước mặt tôi. Thứ cô ấy đang cầm trên tay là một chiếc roi ngắn thường dùng để quất mông ngựa. Tiếng gió rít mà tôi nghe thấy khi nãy, chẳng lẽ chính là thứ này sao?

À không, tôi không bận tâm lắm đâu, nhưng cô ấy ra tay không hề nương tình chút nào phải không? Saryuu đang đổ gục dưới chân tôi với tư thế ngã ngửa hình chữ đại, chẳng lẽ cậu bé đã bị xử lý bởi chiếc roi đó sao?

Lúc này, tôi nghe thấy một âm thanh khô khốc và bụ bẫm phát ra từ bên cạnh. Khi hoảng hốt quay đầu lại, tôi thấy một nhân vật mặc đồng phục hầu gái khác cũng không đeo tạp dề, và có vẻ như cô ấy vừa đá văng Maki-san đi. Oriza-san đang ngẩn người nhìn chằm chằm nữ hầu gái đó.

Minoa-san có vẻ như đang lăn lộn Tokino-san trên tấm nệm futon, nhưng đúng như dự đoán, khuôn mặt cô ấy hiện rõ vẻ “Hảm…”.

“Tôi đã nói điều này mấy lần rồi, nhưng thực sự tôi không thích kiểu phương pháp này cho lắm. Seiren-sama, mừng là ngài vẫn bình an vô sự.”

Người vừa quay người lại với mái tóc tết tung bay trong gió không ai khác chính là Alica-san. Thứ cô ấy đang nắm chặt trong cả hai tay không phải là một chiếc gậy dài, mà là một thứ tương tự như gậy tonfa. Đó chính là thứ mà Saya-san từng sử dụng trước đây.

Ể, dù vậy đi nữa, chẳng phải Kaya-san và Alica-san vẫn đang được chăm sóc y tế tại nhà của Jigen-san sao? Tôi nghe nói tinh thần họ suy sụp lắm cơ mà, không biết họ đã ổn hẳn chưa vậy? Ý tôi là về mặt tinh thần ấy.

“X-xin hãy đứng dậy. Hai người, có ổn cả không vậy?”

“Xin lỗi vì đã khiến ngài lo lắng, Seiren-sama. Quá trình trị liệu của tôi khá nhanh chóng, nên không sao đâu ạ.”

“Em cũng vậy, em đã có giấy chứng nhận hoàn toàn khỏe mạnh rồi nhé.”

Trước câu hỏi của tôi, Alica-san cất lời đáp lại, còn Kanna-san vừa đứng dậy cũng tiếp lời và gật đầu. Ra là vậy, họ đều ổn cả rồi sao? Tốt quá… Hay nói đúng hơn, Kaya-san đang nhanh nhẹn trói gô Saryuu lại kìa. À này, có phải vì cậu ta vừa làm chuyện quá tồi tệ không thế?

…Dù người bị tấn công là tôi cơ mà. Nhìn lại hiện thực đi nào, Shiiya Seiren.

Mikoto-sama đang ở sảnh chính cùng với Kuon-sensei. Ta nghe nói cái cây được mang từ cửa hàng làm vườn đến chính là nguyên nhân chính gây ra vụ việc tối nay, và đó cũng là cốt lõi của ác ý. Kẻ thao túng Saryuu-sama cũng chính là ác ý đó.

“À, lúc nãy, một kẻ từng chiếm hữu Saryuu cũng đã nói điều gì đó tương tự. Hóa ra ý nghĩa của ‘thực vật ký sinh’ là vậy.”

Ta nhanh chóng hiểu ra lời giải thích của Kaya-san. Aah, quả nhiên là cái cây đó sao? Saryuu và các hầu gái của em ấy đã khiêng nó, nên đã có chuyện xảy ra trong khoảng thời gian đó nhỉ? Không biết nó có giống với ma thuật tiếp xúc mà Touka-san đặt lên người ta không nhỉ?

Dù sao thì, Kuon-sensei đang xử lý thứ đó ở đây nhỉ? Vậy còn Jigen-san thì sao?

“…Ư, ưm…”

Ôi chao, một giọng nói kỳ lạ làm sao… chờ đã, xin lỗi, đó là giọng của Saryuu. Không biết em ấy có nhận ra mình đang cựa quậy không yên không nhỉ?

“Saryuu?”

“…À, ơ, Ane-sama? Cả Kaya và Alica nữa sao?”

Ôi, có vẻ như em ấy đã trở lại là chính mình rồi.

Saryuu nhìn xung quanh căn phòng và nghiêng đầu trước số lượng người hình như đang ngày một đông lên. Ngay sau đó, em ấy nhận ra mình đã bị trói chặt từ đầu đến chân.

“Đợi đã, cái gì thế này-?!”

“…Em xin lỗi, Saryuu-sama. Vì ngài cũng ở trong tình trạng giống như Alica và tôi và đã tấn công Seiren-sama, nên thần đành phải trói ngài lại như một biện pháp khẩn cấp.”

“H-Hả?!”

Kaya-san thẳng thắn giải thích mọi chuyện cho Saryuu, người vẫn chưa thể hiểu nổi lý do tại sao mình lại rơi vào tình cảnh này. Trước những lời đó, Saryuu suy nghĩ một lát rồi dường như cuối cùng cũng hiểu ra sự tình.

“Hả, tấn công Ane-sama…………Uwaaaaaaaaaaaaaaaa!”

Ừm, có lẽ Saryu đã nhớ lại những gì mình đã làm khi bị thao túng. Nếu cả hai tay được tự do, chắc em ấy đang ôm đầu nằm bẹp trên sàn rồi. Tuy nhiên, vì tay không được tự do và cơ thể lại bị trói chặt, nên em ấy chỉ có thể oằn mình giãy giụa trên sàn nhà mà thôi.

Vừa lúc đó, Oriza-san và Minoa-san đang bê Maki-san và Tokino-san, những người đã bị cuốn chặt vào nhau, ném vào phòng ngủ. Khi quay lại và nhìn thấy Saryuu đang ngẩn ngơ, cả hai toát mồ hôi lạnh. Chà, chuyện đó cũng đành chịu thôi phải không?

“Saryuu-sama, có chuyện gì vậy ạ?”

“Không, có vẻ như sau khi tỉnh táo lại, ngài ấy đã nhớ ra những gì mình vừa làm ngay trước đó.”

“…Xin chia buồn sâu sắc.”

Minoa-san thở dài một hơi thật lớn. Chà chà.

…Khoan đã. Nhắc mới nhớ, Kaya-san và Alica-san là những người đã đến đây. Không biết Mikoto-san có còn đang chiến đấu ở tầng dưới không nhỉ?

“Dù vậy, tôi cũng hiểu rất rõ. Tôi thực sự phải cảm ơn vì hai người đã đến đây.”

“Đáng tiếc là Alica và tôi từng chịu ảnh hưởng từ ác linh một lần rồi. Có lẽ nhờ vậy mà chúng tôi có thể nhận biết được sự hiện diện của ác linh.”

“Và rồi, chúng tôi đã vội vã đến ngay khi nhận được lệnh từ Mikoto-sama là phải bảo vệ Seiren-sama.”

Kaya-san mỉm cười cay đắng, rồi Alica-san đáp lời với nụ cười như thể đang có chút phiền muộn. Minoa-san và Oriza-san cũng vậy, có lẽ cảm nhận được điều gì đó ẩn giấu trong lời nói của hai người họ, nên không nói thêm gì đặc biệt.

…Ra là vậy. Thế rồi, họ đã chạy đến đây khi biết rằng ta đang gặp rắc rối. Ngay cả Mikoto-san cũng mong muốn có viện binh. Hay đúng hơn, chẳng phải chị ấy nói rằng mình đang gọi viện binh sao?

“…C-cảm ơn hai người. Ta thực sự được cứu rỗi.”

“Ngài không cần phải cảm ơn chúng tôi đâu.”

Dù sao đi nữa, ta cũng đã bày tỏ lòng biết ơn của mình. Tuy nhiên, câu trả lời của Kaya-san thật cộc lốc làm sao, aah đúng là phong cách của Kaya-san rồi. Dù vậy, ta cũng cảm thấy phần nào nhẹ nhõm hơn.

…Nhắc đến nhẹ nhõm, ta chợt nhớ ra. Tou-san và Kaa-san đáng lẽ phải ở trên tầng ba chứ.

“À, đúng rồi. Không biết Tou-san và Kaa-san có ổn không nhỉ?”

“Tầng mà Chủ nhân và Phu nhân cư ngụ có thể được phong ấn bằng ma thuật của Kasai miễn là một trong hai người họ cho phép. Rất có thể Chủ nhân đã ban phép rồi.”

“Phong ấn sao?”

Vậy là họ có thể phong ấn riêng tầng ba thôi ư? Phong ấn bằng ma thuật, không biết nó giống như, ừm, cái gọi là bức tường ma thuật phải không? Hoặc đúng hơn là Kasai, nghĩa là một trong hai người Jigen-san hoặc Kuon-sensei sẽ làm, đúng chứ?

Ta không thực sự hiểu rõ lắm, nhưng điều đó có nghĩa là ác linh không thể lên lầu phải không? Nếu quả thực là vậy thì tốt quá, nhưng tại sao chứ?

“Khi xuất hiện những điều kiện như gia tộc Shiiya sắp sụp đổ, chúng tôi có thể thực hiện biện pháp đó. Thời xưa, sự suy vong của gia tộc lãnh chúa chính là nguyên nhân dẫn đến sự hỗn loạn hoặc lụi tàn của cả vùng lãnh địa.”

“…Ta hiểu rồi. Đúng vậy, quả thật là thế.”

Thời xưa. Có vẻ như đất nước này tương đối hòa bình kể từ khi tổ tiên của Leo-san lên làm vua và thu phục nhiều vị lãnh chúa. Ta đã học lịch sử của thế giới này và biết chừng đó. Tuy nhiên, vẫn còn rất nhiều điều mà ta chưa hề hay biết.

Gác chuyện đó sang một bên, chắc chắn ngày trước mọi chuyện rất khó khăn, đó là lý do tại sao lãnh chúa đã cố gắng bảo vệ gia tộc của mình bằng tất cả sức lực, và dường như có rất nhiều cơ chế cùng quy định được tạo ra vì lý do đó.

“Lần này, có vẻ như mọi chuyện suýt chút nữa đã tiến đến cục diện đó… Chết tiệt thật.”

Nếu ta gục ngã, có lẽ sau đó biệt thự này sẽ biến thành nơi trú ngụ của ác linh. Dường như ác linh sẽ được an toàn một khi chúng bước vào biệt thự. Tuy nhiên, cho dù cục diện có thành ra như vậy đi nữa, Tou-san và Kaa-san vẫn sẽ bình an vô sự, bởi vì tầng nơi họ đang ở sẽ bị phong ấn.

Ngay cả khi Saryuu và ta bị đánh bại, họ vẫn có những thứ cần phải bảo vệ. Còn về người thừa kế, cuối cùng họ cũng sẽ tìm cách xoay sở được bằng cách này hay cách khác cho mà xem.

“Cho đến khi tình hình được giải quyết, chúng tôi không thể tháo dỡ phong ấn. Chính vì vậy, xin Seiren-sama và cả Saryuu-sama hãy kiên nhẫn.”

“Em không sao đâu. Dù sao thì em cũng đã tấn công Ane-sama rồi, nên chuyện này đành chịu thôi.”

Trước lời của Kaya-san, Saryuu bất ngờ gật đầu rất dễ dàng. …Cái bản tính cuồng chị này của em ấy lại đang bị lợi dụng rồi đây, hừm—ta khó chịu ghê.

Dù thế nào đi nữa, Saryuu vẫn thể hiện rõ cái bản tính cuồng chị đó.

“Nhưng còn Ane-sama thì sao? Kẻ mà ác linh nhắm tới chính là Ane-sama phải không? Nếu có chuyện gì xảy ra, chẳng phải sẽ cực kỳ tồi tệ đối với chị ấy sao?”

“Chúng tôi sẽ bảo vệ ngài ấy.”

Tuy nhiên, Kaya-san đã đáp lời, cắt ngang lời của Saryuu. Cô ấy nói với một giọng điệu cứng rắn mà ta chưa từng được nghe thấy bao giờ cho đến tận bây giờ.

Có lẽ vì thế, mọi ánh mắt bao gồm cả tôi đều hướng về phía Kaya-san. Giữa những ánh nhìn ấy, cô ấy lại nhắm mắt lại.

“Alica và Saryuu-sama đã bị lợi dụng bởi thiện cảm của họ dành cho Seiren-sama. Thế nhưng, họ lại lợi dụng chút ác ý nhỏ nhoi mà tôi hằng ấp ủ, và tôi thật ngốc nghẻo khi để điều đó xảy ra. Tôi—người từng nuôi dưỡng những cảm xúc như thế đối với gia đình chủ nhân của mình—tôi không nghĩ rằng mình có thể được tha thứ chỉ bằng cách làm loại công việc thế này.”

“…Ể, chuyện đó là…”

“Tôi sẽ làm việc này và đây sẽ là sự phục vụ cuối cùng của tôi dành cho gia đình Shiiya.”

Kaya-san mở mi mắt ra và nói vậy, đồng thời vung chiếc roi thẳng ngay trước ngực với một tiếng phất gọn ghẽ.

Truyện liên quan

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài Hoàn thành Nhật Bản

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài

Cập nhật: 19 giờ trước

Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...

12 112
Đền Mạng Hoàn thành Tiếng Anh

Đền Mạng

Tiểu thuyết John Grisham
Cập nhật: 3 ngày trước

Lấy bối cảnh một thị trấn nhỏ ở miền Nam nước Mỹ những năm 1960, A Time To Kill bắt ...

45 168
Nụ hôn của Casanova Hoàn thành Tiếng Anh

Nụ hôn của Casanova

Tiểu thuyết James Patterson
Cập nhật: 3 ngày trước

Hắn tự xưng là Casanova, người tình tuyệt vời nhất thế gian…

21 102
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ Hoàn thành Hàn Quốc

Cô Bé Quàng Khăn Đỏ

Web Novel R19
Cập nhật: 5 ngày trước

Tại một ngôi làng kỳ lạ tên Mindié, nơi bị cắt đứt với thế giới bên ngoài, có một cô ...

81 354