Thế Giới Khác Thay Đổi Giới Tính - Chương 100: , How Come, The Shadiness Within The Mansion
[previous_page]
[next_page]
Khi việc trang trí lối vào gần như hoàn tất, tôi đã trở về phòng mình một lần trước khi ăn tối. Ha-, cũng lâu rồi tôi mới cảm thấy mệt mỏi sau khi làm đủ mọi thứ, tôi thầm nghĩ, nhưng có lẽ thể lực của tôi đã suy giảm đáng kể so với khi còn là một người đàn ông. Tôi lại chẳng hề làm bất kỳ công việc tay chân nào.
Chà, việc tôi thấy mệt mỏi là điều không thể tránh khỏi, thế nên tôi quyết định sẽ để dành việc trang trí phòng mình vào ngày mai. Và hôm nay, sau bữa tối, tôi muốn gấp thêm vài con hạc giấy để trang trí. Khi tôi thử dạy Oriza-san và Minoa-san vài kiểu, cả hai người họ tiếp thu thông tin khá nhanh và nhớ rất mau chóng. Thế rồi, họ chăm chỉ gấp lấy gấp để—trông họ có vẻ đang rất vui. Chủ yếu là rất nhiều hạc giấy, nhưng chắc chắn là vì họ nhìn thấy hình dáng con hạc giấy trước tiên.
[Ta sẽ ở lại đây thêm một chút nữa. Quả nhiên, cái cây từ ban nãy khiến ta lo lắng.]
…Mikoto-san nói vậy khi cô ấy rời đi. Cô ấy bảo rằng nếu có chuyện gì xảy ra, tôi sẽ biết ngay thôi, dù sao thì. Yu-p.
Chà, nếu chúng ta không để lộ bất kỳ sơ hở nào, thì bọn chúng sẽ chẳng xuất hiện đâu. Tôi có thể nói thế vì đó là mô hình từ trước đến nay. Tuy nhiên, việc tự biến mình thành mồi nhử quả là hơi đáng sợ một chút. Dẫu vậy, nếu tôi không làm thế, tình thế có khi lại chuyển thành bất lợi cho chúng ta.
Tôi biết rằng cách suy nghĩ của mình có lẽ hơi kì lạ theo một nghĩa nào đó. Tôi rất nhanh chân trốn tránh thực tại, và có vẻ như tôi chẳng thực sự suy nghĩ thấu đáo mọi chuyện dẫu đó là chuyện của chính mình. Nhưng mà thôi, thay đổi cách suy nghĩ vào lúc nước sôi lửa bỏng này thì bất khả thi rồi. Yup.
“À. Saryuu-sama đã đến rồi-, ngài định làm gì thế?”
“Hôm nay nữa sao? Không sao đâu, hãy cho em ấy vào.”
Để thay thế cho Minoa-san đangật vật với việc thổi quả bóng bay bằng giấy, Oriza-san bước ra để đón tiếp Saryuu. Lần này Saryuu ghé thăm và mang theo bánh quy bơ ngắn, vừa cười vừa nói: “Ehehe, hôm nay em lại đến thăm nữa nè-. À, đây là quà từ Kaa-sama đấy.” Đây là món mà tôi lần đầu được ăn khi đến nơi này.
Yosh, hôm nay chúng ta lại tổ chức tiệc trà tiếp thôi. Hãy cứ viện một cái cớ thích hợp kiểu như đây là tiệc trà sau khi trang trí xong sảnh chính vậy.
“Cám ơn em đã vất vả nhé, Saryuu.”
“Nee-sama cũng vậy, cám ơn chị đã vất vả trang trí nha. Oa, gì thế kia?”
À, con hạc giấy vẫn đang gấp dở dang hồi nãy hả? Hiểu rồi, với những người chưa từng biết về nó, việc nhìn thấy khi nó đang trong quá trình gấp chắc chắn sẽ nghĩ rằng, ‘Đó là cái gì thế?’. Đặc biệt là cái này ở đây, trông nó chẳng giống origami chút nào cả.
“Aah, đây là một loại trò chơi mà chúng tôi dùng để giải trí ở thế giới mà tôi lớn lên. Nó gọi là origami, thứ được tạo ra chủ yếu chỉ để ngắm nhìn. Cái này vẫn đang làm dở, em thử nhìn xem này.”
Khi tôi vội vã gấp con hạc giấy ngay trước mặt Saryuu, quả nhiên, thằng bé trân trân nhìn đầy kinh ngạc. Thật sự thì, kiểu này khá là đáng ngạc nhiên mà.
“Hee, cứ như phép thuật vậy nhỉ?”
“Một khi em đã quen tay thì sẽ dễ lắm. Hay là để chị dạy em và mấy chị hầu cách làm nhé?”
“Vậy có được không ạ, Seiren-sama?”
“Yup.”
Tôi có thể nhận ra Tokino-san đang mỉm cười vui vẻ. Nhắc mới nhớ, hôm nay cả ba người hầu của Saryuu đều có mặt. Còn về phía tôi, Alica-san rốt cuộc vẫn đang trong thời gian điều trị y tế hoặc đại loại thế.
Trong lúc Oriza-san đang hướng dẫn cách làm origami, Minoa-san liền đi pha trà. À, mấy quả bóng bay bằng giấy có vẻ như đành hoãn lại một chút vậy. Tôi sẽ dạy con bé cách thổi hơi vào đó cho đúng cách sau. Yup.
“Cảm ơn vì chỗ bánh quy bơ nhé. Đây là món đầu tiên chị ăn sau khi đến đây. Nó để lại ấn tượng sâu sắc và chị rất thích.”
“Em đã nghe thấy lúc nhận bánh từ Kaa-sama đấy. Thế nên em mới tự hỏi liệu chị có vui khi nhận được nó không.”
“Yup, chị rất vui. Thật sự, cảm ơn em, chị rất mừng vì có một người em trai ngoan.”
“…Vâng.”
Chúng tôi tiếp tục uống trà và ăn đồ ngọt trong khi mỉm cười với nhau. Chúng ta vừa mới ăn tối xong phải không nhỉ? Tôi tự hỏi liệu làm vậy có ổn không, nhất là kích thước cơ thể ấy. Không, Saryuu vẫn đang trong độ tuổi phát triển nên chắc không sao đâu, còn tôi thì…
“À, nhắc mới nhớ, thư của Taiga-san đã đến rồi. Anh ấy sẽ không thể có mặt ở đây trong một thời gian ngắn, nhưng anh ấy cũng chúc chị luôn khỏe mạnh đấy.”
“…Eeh, vậy sao? Em sẽ cố gắng vì lợi ích của Ane-sama nữa.”
Ể, ể? Thường thì Saryuu sẽ trả lời với tinh thần vô cùng phấn chấn khi nhắc đến Taiga-san cơ mà, tôi có cảm giác là thế. Quả nhiên, thằng bé cũng mệt mỏi vì việc trang trí rồi sao? Có lẽ tốt hơn là nên cho em ấy nhanh chóng quay về phòng riêng.
“…Ane-sama.”
“Gì thế?”
“Tại sao lại là Nii-sama cơ chứ? Dù em mới là người thân thiết với Nee-sama hơn cơ mà?”
“…Hả?”
Kho—khoan đã nào Saryuu! Sao em lại dịch chuyển lại gần chị thế hả? Tôi hơi nhấc chân lên trong hoảng loạn và đổi vị trí sát vào Minoa-san đang đứng phía sau chiếc ghế sofa. Này em trai, đừng có nhìn chằm chằm về phía đó chứ!
“Nee-sama, chị có biết không? Cửa hàng làm vườn nơi em mua cái cây vốn nằm ngay cạnh hiệu thuốc đấy. Mấy người nhân viên ở đó cũng rất thân thiết với nhau nữa.”
Cái gì cơ? Ý nhắc đến hiệu thuốc………chẳng lẽ là cửa hàng thuốc nơi Kaya-san lấy thuốc phiện ư? Ể?
Ưm, chẳng lẽ lần này lại là Saryuu sao? Ể, nhưng Mikoto-san đã bảo là ổn cơ mà, đúng không?
Hay đúng hơn là, Mikoto-san ơi, hãy ra đây mau. Chị không thể nào mà không nhận ra được chứ, đúng chứ hả-?
“Saryuu-sama, ngài thất lễ quá rồi đấy. Xin hãy lùi ra đi ạ.”
“Ể-, các người đang làm gì thế hả Saryuu-sama? Đợi đã, Maki, buông ra mau-!”
Trong lúc tôi đang nghĩ rằng có gì đó không ổn, Saryuu từ từ tiến lại gần tôi. Minoa-san dùng tay che chở cho tôi, nhưng Oriza-san đã bị Maki-san và những người khác giữ lại nên không thể nhúc nhích được. Không hiểu sao, chuyện này có vẻ vô cùng tồi tệ.
“Kể từ khi chị quay lại dinh thự Shiiya, em vẫn luôn dõi theo Ane-sama đấy. Chị biết chuyện đó mà, phải không? Chúng ta cũng gặp nhau mỗi buổi sáng cơ mà.”
“Nhưng chẳng phải đó chỉ là buổi tập luyện buổi sáng của em thôi sao?”
“Nhưng em vẫn cố tình làm điều đó ngay dưới phòng của Nee-sama mà. Em nghĩ ít ra chị cũng phải hiểu được ý nghĩa của nó chứ.”
…Chẳng lẽ thằng bé đang cố gắng bày tỏ tình cảm với tôi sao? Ể, chuyện đó không thể nào xảy ra được đâu. Dù sao thì cũng khá là đáng thương đấy.
“Ngài thực sự nghĩ rằng Seiren-sama sẽ nhận ra một cách tỏ tình vòng vo như vậy sao, Saryuu-sama?”
“Đúng thế đấy. Vì Taiga-sama đã thử thể hiện cách tiếp cận một cách cực kỳ rõ ràng, nên ngay cả một người ngốc nghếch như Seiren-sama cuối cùng mới nhận ra nổi.”
“Mấy người đang gọi tôi là kẻ ngốc nghếch mà chẳng vì lý do gì đúng không hả?”
[Vâng, hiển nhiên rồi.]
Bất kể tình huống thế nào, tất cả những giọng nói vang lên đều là sự đồng thuận. Không, chắc chắn rồi, tôi thừa nhận mình là kẻ ngốc nghếch, nhưng tôi thừa nhận điều đó.
Hay đúng hơn, những người hầu của Saryuu – những kẻ đã bắt giữ Oriza-san – từ nãy đến giờ vẫn hoàn toàn im lặng. Chuyện gì với họ thế này? Thật đáng sợ.
“Dù em rất vui vì Ane-sama sẽ trở thành vợ của Nii-sama, nhưng khi nghĩ lại, từ đầu em vốn đâu phải em trai của người. Rốt cuộc thì em chỉ được nhận nuôi thôi mà.”
“Đúng là thế thật, nhưng mà tại sao chứ?”
“Saryuu-sama!”
Không, à thì, điều đó có thể đúng, nhưng đừng có nhìn mặt người khác với ánh mắt săm soi như thế chứ. Thêm nữa, cái nụ cười nở rộ trên cả khuôn mặt kia là sao hả?
“Nếu đã vậy, tôi có thể làm gì đó miễn là tạo ra được sự đã rồi.”
“Đừng có nói nhảm!”
Tôi chen ngang lời còn nhanh hơn cả bàn tay đang với tới của Minoa-san, hay chính xác hơn là cú đấm mạnh mẽ và cứng rắn đã giáng xuống. “Guh!” Saryuu phát ra thứ âm thanh như thể hắn ta đang bị nghiền nát, rồi ngã gục xuống chiếc sofa.
Khi tôi cố đứng dậy và chuồn khỏi hắn ta bằng cách tận dụng khoảng hở đó, tôi đã ngã nhào xuống với toàn bộ sức lực. Tên khốn Saryuu đó, không ngờ hắn lại tóm chặt lấy váy của tôi đến vậy.
“Seiren-sama!”
“Maki, Kanna, Tokino.”
“Vâng.”
Theo lệnh của Saryuu, những người hầu từ nãy chỉ tập trung vào Oriza-san lảo đảo di chuyển.
Maki-san tiếp tục bám chặt lấy Oriza-san nhằm cản trở cử động của cô ấy, còn Tokino-san tung ra một cú đấm mà Minoa-san đã dùng hai tay đỡ lấy.
Sau đó, Kanna-san kéo tôi ra khỏi chiếc ghế sofa và đè bẹp tôi xuống sàn nhà. Á-, khốn kiếp, tôi bị đẩy theo một góc kỳ lạ khiến sống lưng vặn xoắn cả lại.
“Đau quá! Khoan-, này, Kanna-san!”
“…-sama hạ lệnh, cứ thế mà tuân theo.”
À-, đây có lẽ là cái gọi là ánh mắt bị thôi miên chăng. Có lẽ Maki-san và Tokino-san cũng đang ở trong tình trạng tương tự. Biểu cảm bệnh hoạn và nụ cười giống như của Alica-san thì đáng sợ thật, nhưng cái vẻ mặt vô hồn thế này lại đáng sợ theo một cách khác.
Hay đúng hơn, Kanna-san vừa nói gì thế nhỉ? Chắc chắn đó không phải tên của Saryuu rồi.
“Bất kỳ kẻ nào dám quấy rầy …-sama đều không thể tha thứ.”
“Tôi cũng vậy thôi. Bất kỳ kẻ nào dám quấy rầy Seiren-sama đều không thể tha thứ!”
Tokino-san và Minoa-san lao vào một trận đấu một chọi một. Âm thanh của những cú đấm và cú đá va đập mạnh vào nhau vang lên rõ mồn một. Khi hai người đó đã bắt đầu nổi cơn tam bành thì tôi chẳng thể nào ngăn cản họ được nữa, vậy nên tôi chỉ đành cổ vũ cho Minoa-san để cô ấy giành chiến thắng thôi.
“Seiren-sama sẽ là của …-sama…”
“Đừng có vừa nói mớ vừa làm càn nữa, ngủm đi cho rồi-! Dù sao thì Seiren-sama cũng sẽ là vợ của Taiga-san cơ mà!”
Oriza-san tự ném mình xuống sàn nhà cùng với Maki-san vẫn đang bám chặt lấy cô ấy. Nhờ vậy mà vòng tay đang giữ cô ấy lỏng ra đôi chút, nhưng rất nhanh sau đó… ừm, có cảm giác như Oriza-san đang đè ngược lại thì phải. Xin lỗi nhé, tự cô chuốc lấy đấy chứ.
…Chà, đối thủ lại là những kẻ bị tẩy não, đây quả là một diễn biến không thể tưởng tượng nổi. Khoan đã, vẫn như mọi khi, đây chẳng phải là thời gian hay địa điểm thích hợp để trốn tránh thực tại đâu, tôi ơi.
Nếu cứ tiếp tục thế này, tôi sẽ chẳng thể đoán nổi mọi chuyện sẽ phát triển theo hướng nào nữa. Hay đúng hơn, thả tôi ra xem nào, Kanna-san! Trong trường hợp này, nếu tôi đá cô ta thì chắc được tính là phòng vệ chính đáng nhỉ? Tôi vừa thầm nghĩ vừa nhấc chân lên.
“Không được đâu, Ane-sama.”
Saryuu cất lời bằng giọng điệu đều đều vô cảm trong khi tóm lấy cả hai cổ chân của tôi. Cùng lúc đó, Kanna-san trèo lên bụng tôi và bám chặt lấy ngực áo tôi.
Này cậu, dù cậu có bắt tôi nằm ngửa ra thế nào đi nữa thì tôi cũng chẳng thể thắng lại trọng lực được đâu, mà ngực tôi từ đầu có to lớn gì cho cam cơ chứ? Thế nên, bị bóp như vậy thì chẳng dễ chịu chút nào đâu, khoan đã, không, sai bét rồi!
“Ane-sama, xin hãy thuộc về em ngay tại đây, ngay lúc này.”
“Câm cái miệng thối đó lại đi, cậu nghĩ tôi sẽ gật đầu trước mấy lời đó chắc?!”
“Không được phép cãi lại …-sama.”
Guh, miệng tôi đã bị bị chặt lại. Hay đúng hơn, cô ta lại nhắc đến cái tên không thể hiểu nổi đó một lần nữa.
Họ đang hành động theo mệnh lệnh của một kẻ khác chứ không phải Saryuu sao? Nói cách khác, đó là ác linh à?
Rồi, một giọng nói không phải của Saryuu phát ra từ chính miệng hắn.
[Shiiya Seiren. Thiếu nữ không có ấn ký, hãy đến với chốn của chúng ta.]
Truyện liên quan
Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài
Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...
Đền Mạng
Lấy bối cảnh một thị trấn nhỏ ở miền Nam nước Mỹ những năm 1960, A Time To Kill bắt ...
Nụ hôn của Casanova
Hắn tự xưng là Casanova, người tình tuyệt vời nhất thế gian…
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ
Tại một ngôi làng kỳ lạ tên Mindié, nơi bị cắt đứt với thế giới bên ngoài, có một cô ...