Thế Giới Khác Thay Đổi Giới Tính - Chương 109: Bustling, New Year’s Eve at the Residence
[previous_page]
[next_page]
“Uwaa…”
Nah-, khi bạn nhìn thấy một khung cảnh tuyệt vời như thế này, bạn sẽ phải thốt lên như vậy.
Khi cánh cửa lớn của dinh thự mở ra, ánh sáng chói lọi đến mức tôi cứ ngỡ vẫn đang là ban ngày. Những ngọn đèn ma thuật chiếu rọi vào hai hàng cây dọc hai bên đường, ừm, trông giống như một sự kiện lễ hội ánh sáng vậy. Nghĩ đến việc nơi này vẫn nằm trong khuôn viên nhà mình… Giàu có thật tuyệt phải không?
Các vị khách và người dân trong lãnh địa tụ tập trong những bộ trang phục giữ ấm cơ thể. Ban đầu, tôi đã tự hỏi mọi chuyện sẽ ra sao vì sự kiện này lại được tổ chức vào một ngày lạnh giá như thế, hơn nữa lại là vào ban đêm, và vì nó nhằm mục đích cổ vũ cho Thần Mặt Trời đang buồn rầu, liệu tổ chức vào ban đêm có ổn không chứ? Tôi không hiểu nổi những chuyện kiểu đó.
Nhắc đến việc cổ vũ Thần Mặt Trời, các màn biểu diễn đường phố tại khu vực bắt đầu diễn ra ở khắp nơi. Những màn trình diễn như tung hứng hay cưỡi dê hoặc ngựa nhỏ biểu diễn nhào lộn. À, Jigen-san và Kuon-sensei đang bay lơ lửng bằng phép thuật ở đằng kia kìa. Bất ngờ thật, vị lão gia đó lại thích lễ hội cơ à?
Có một số cửa hàng hoặc quầy hàng bán đồ ăn nhẹ. Ơ, chẳng phải đó là vị bếp trưởng nhà chúng ta sao? Ông ấy đang vui vẻ cắt thịt nướng. Mùi thơm phức luôn, yup.
“Liệu có những món đồ trang trí ánh sáng như thế này ở thế giới mà Nee-sama lớn lên không ạ?”
Khi tôi bước xuống đường và nhìn xung quanh, Saryuu đi bên cạnh đã cất lời hỏi. Ra vậy, tôi là người duy nhất biết về thế giới bên kia, đúng chứ?
“Aah yup, dạo gần đây ở trển hình như cũng rực rỡ lắm. Ở thế giới bên kia, người ta gọi đó là lễ hội ánh sáng đấy.”
“Hee… Quả nhiên, chúng được dùng cho những lễ hội kiểu này sao ạ?”
“Một số thì đúng là thế, nhưng chị nghĩ có những thứ được dùng để thu hút khách du lịch nữa cơ.”
“Khách… du lịch ạ?”
“Nhìn này, hồi mùa hè chúng ta đến biệt thự nghỉ dưỡng, chúng ta đã đi thăm các trang trại và những nơi khác đúng không? Khách du lịch chính là những người như thế đấy. Họ là những người đến từ nơi khác để mua sắm, ăn uống, hoặc tiêu tiền ở nơi đó. Có những địa điểm được thiết kế với mục đích thu hút họ cơ mà.”
“Haa, ra là vậy…”
Trước lời giải thích của tôi, Saryuu nghiêng đầu với vẻ mặt có chút tò mò.
Đúng vậy, những người đi du lịch với mục đích vãn cảnh ở thế giới này chủ yếu là những kẻ giàu có, phải thế không nhỉ? Tôi nghĩ ở thế giới bên kia, những người làm đủ mọi ngành nghề khác nhau đều có chút dư dả để đi du lịch ấy chứ. Không, nhưng ở những nơi tôi không biết thì có lẽ sẽ khác chăng.
[Chà, đời sống của người dân sẽ khác nhau tùy thuộc vào thế giới của họ phải không, Cục Cưng?]
[Đúng vậy đấy, Honey.]
“…Đã bảo là xin đừng ân ái thắm thiết ngay trên đầu người khác như thế chứ.”
Làm ơn hãy động não một chút đi, cặp đôi tổ tiên ưa tình tứ này. Nhìn kìa, người dân trong lãnh địa ngạc nhiên đến mức há hốc mồm ra nhìn kìa, thấy chưa? Hai cha con ở đằng kia kìa, chẳng phải người cha vừa bảo đứa con đừng nhìn sang sao?
[Muu, có sao đâu nào? Vì đây là đêm giao thừa, em muốn được ở bên Darling mà.]
“Làm ơn tránh ra một góc nhỏ hộ cái đã nào. Hay nói đúng hơn, chẳng phải các người là tổ tiên mà lại đi làm mấy chuyện thế này thì đáng ngạc nhiên lắm sao?”
[Chà, ta nghĩ việc tổ tiên xuất hiện trước công chúng thế này đúng là khá bất thường thật đấy.]
Thế ra ngài cũng tự nhận thức được là nó bất thường cơ à, Koyata-san? Chính vì thế, xin hãy bình tĩnh lại… mà làm sao họ chịu nghe chứ, haizz? Rốt cuộc thì, họ vẫn là một cặp đôi tình tứ đến thế ngay cả sau khi đã chết. Thôi đủ rồi, có khi tôi nên từ bỏ luôn cho rồi-?
“Seiren-sama, ngài trông có vẻ khá mệt mỏi dù sự kiện còn chưa bắt đầu đấy ạ…”
“Đương nhiên là tôi phải mệt rồi chứ. Ý tôi là, với mấy cái linh hồn cứ bám theo sau lưng thế này…”
“Em hiểu cảm giác của ngài mà…”
Alica-san và Minoa-san cứ thế lo lắng cho tôi. Thế nhưng, về phần Oriza-san, cô ấy lại nhìn sang đây cứ như đang rất vui thích vậy.
“Eh-. Nhưng mà, nhưng mà, chẳng phải Seiren-sama và Taiga-sama cũng ít nhiều giống thế sao-?”
“Nhắc mới nhớ, Nii-sama và Nee-sama… Cảm giác họ cũng y như Koyata-san và Mikoto-san vậy nhỉ…?”
“Em vừa nói gì cơ?”
Tôi muốn thốt lên, “Đợi một chút đã,” nhưng ngay cả Saryuu cũng nói vậy luôn… Không đời nào, bộ tôi và Taiga-san cũng cho người ta cảm giác đó thật sao? Thật á?
“Maki-san, Kanna-san, Tokino-san, bộ tôi và Taiga-san thực sự mang lại cảm giác đó sao?”
“Ừm-……mmm…”
“Chà…”
“……Vâng ạ.”
Ou, ngay cả đám hầu gái đi theo Saryuu cũng xác nhận luôn cơ à?! V-vậy sao, thế thì xin lỗi nhé. Nhưng chắc chắn phần lớn là do Taiga-san rồi, tôi nghĩ thế. Không, đừng làm mấy trò đó nữa mà, tôi xin cậu đấy.
Trong lúc tôi đang mải suy nghĩ, tôi tiếp tục ngắm nhìn xung quanh, và đột nhiên, Mikoto-san xuất hiện ngay trước mắt tôi. Thật sự đấy, làm ơn đừng có muốn làm gì thì làm như thế chứ, tổ tiên của tôi ơi.
[Ooh, đúng rồi, đúng rồi đấy. Mondo chuẩn bị phát biểu khai mạc lễ hội rồi, chúng ta lên sân khấu thôi.]
“À, phải rồi.”
“Sân khấu ạ?”
Saryuu ngoan ngoãn gật đầu, nhưng tôi thì nghiêng đầu khó hiểu.
Tôi có thấy cái sân khấu nào quanh đây đâu nhỉ? Chúng ta phải bước lên đâu cơ, Mikoto-san?
“A-Ane-sama. Ở đằng kia kìa, phía trên ấy. Ngay chỗ đó kìa.”
“Phía trên?”
Tôi hướng ánh mắt về phía Saryuu đang chỉ. ‘À, đúng là có một cái sân khấu thật’, tôi nghĩ vậy.
…Đợi đã, đó chẳng phải chỉ là bậc thềm ngay trước cửa ra vào thôi sao, hóa ra đó là định nghĩa của ‘phía trên’ á?! Không, chắc chắn đó là khu vực cao hơn một bậc so với chỗ này, và gọi như thế thì cũng chẳng có gì sai đâu thật đấy…!
Hay đúng hơn, cái cầu thang đó được đặt cạnh cửa ra vào từ lúc nào thế không biết? Chẳng lẽ đó là một loại trang thiết bị đã được chuẩn bị từ trước sao?
Hahaha, ngươi không biết sao? Từ rất lâu trước đây, đã có rất nhiều hoàn cảnh cần đến bài phát biểu của lãnh chúa cho dù là trong chiến tranh hay những việc khác. Đó là lý do tại sao một bệ đài như thế được dựng lên vì mục đích đó. Nó cực kỳ vững chãi, thế nên hãy cứ yên tâm đi.
“À…”
Tôi hiểu lời giải thích của Koyata-san. Ra là đã từng có một thời đại cần đến thứ như thế này nhỉ?
Chà, dạo này mọi thứ khá yên bình nên nó không còn được dùng nhiều nữa, không biết là nó liệu có ổn không chứ?
“Seiren, Saryuu! Nào, nào, mau lại đây nhanh lên. Sẽ sớm kết thúc thôi nên ổn cả mà.”
“Vâng, ạ.”
“Vâng!”
Tôi vội vã bước lên bậc thang sau khi Kaa-san gọi chúng tôi từ trên đài cao. Không, quả nhiên là chạy xộc lên đây sẽ là một canh bạc mạo hiểm, thế nên tôi đành giảm tốc độ lại. Vì đang là mùa đông nên tôi mang bốt, nhưng nếu cứ lao lên như thế này, có vẻ như tôi sẽ trật khớp cổ chân mất.
Saryuu và tôi xếp hàng cùng Kaa-san ở phía sau bệ đài. Yuzuruha-san và Kaya-san cũng có mặt ở đó. Rồi, trước mặt tất cả mọi người, trước toàn thể dân chúng trong lãnh địa, Tou-san bước lên phía trước. Tou-san đang mặc một chiếc áo khoác lông hoặc áo choàng màu xám, và tôi chợt nghĩ trông ngài khá ngầu trong bộ dạng này. Quả nhiên là phong thái của một lãnh chúa.
“Mọi người năm qua đã vất vả rồi. Nhờ có sự chăm chỉ của các ngươi, lãnh địa của chúng ta giờ đây mới có thể chào đón Tuần Lễ Cuối Năm trong sự bình yên thế này. Ta xin gửi lời cảm ơn đến tất cả.”
Ngay khoảnh khắc Tou-san cất lời, không gian xung quanh liền chìm vào tĩnh lặng. Một giọng nói trầm ấm vang vọng qua bầu không khí giá lạnh. À-, chẳng hiểu vì lý do gì, nhưng tôi có cảm giác như Tou-san đang làm rất tốt vai trò của một lãnh chúa vậy. Yup, dù cách diễn đạt của tôi nghe hơi kỳ cục ở chỗ này, nhưng đại khái là thế.
“Năm nay, con gái ta, Seiren, cũng đã có thể trở về dinh thự an toàn, và đó thực sự là một năm tốt lành. Giờ thì, hãy cùng tận hưởng khoảng thời gian của năm tới nhé, với hy vọng rằng nó cũng sẽ trở thành một năm tuyệt vời hơn nữa!”
Hưởng ứng lại tiếng nói vang cao của Tou-san, những tiếng hò reo vui sướng bật lên. Oa, kết thúc nhanh thật đấy. Lại đang là giữa đêm đông thế này, vậy chắc là thế này còn tốt hơn một bài phát biểu dài lê thê ấy chứ, yup.
Rồi, tiếp theo sau đây sẽ là màn phát quà bánh quy. Saryuu và tôi bước xuống bệ đài và nhận những gói quà từ các hầu gái, sau đó chúng tôi sẽ đi vòng quanh theo thứ tự để phát bánh quy cho bọn trẻ. Những người lớn thì đang trông chừng con cái họ, quay lại để xem các màn trình diễn đường phố, v.v.
“Đồ ăn vặt của cháu đây nhé.”
“Waa, cháu cảm ơn công chúa ạ-!”
“À, …yup, không có gì đâu.”
Khi tôi trao những chiếc bánh quy cho một cô bé nhỏ nhắn, con bé nhảy cẫng lên vô cùng vui sướng rồi chạy vụt về phía mẹ nó. Hay nói đúng hơn, tôi là công chúa á? Trước đây tôi cũng từng được gọi như thế, dù sao đi nữa.
“…Mình là công chúa ở đây thật sao?”
“Chà, xét cho cùng thì cháu cũng là con gái của lãnh chúa mà.”
[Con cũng mang dòng máu của ta đấy thôi.]
“…À-.”
Tôi không khỏi gật đầu đồng tình trước câu trả lời của Alica-san và lời chỉ ra của Mikoto-san. Vâng, thì, tôi có lẽ chỉ mang vài phần mười phần trăm dòng máu của bà ấy, nhưng tôi cũng sở hữu quyền kế vị ngai vàng, nên thế nghĩa là tôi là công chúa nhỉ? …Vậy thì, Saryuu sẽ là hoàng tử sao? Tôi có thể hiểu được điều đó, bằng cách này hay cách khác.
Đột nhiên, một tiếng hò reo vui mừng vang lên. ‘Gì thế nhỉ?’ tôi thầm nghĩ và khi hướng ánh nhìn về phía… Eh, một vật thể màu trắng nào đó đang bay đến đây. Yup, không phải tuyết đâu, nó còn lớn hơn thế nữa, và trên lưng nó còn có cả đôi cánh……eh, vâng-?
“Seiren-sama!”
“…Taiga-san?”
Người vừa bước xuống từ con ngựa trắng vừa hạ cánh—Genjirou—là một kẻ mà dù ở bất cứ đâu tôi cũng không thể nhận nhầm được.
Hay đúng hơn, xin hãy chờ một giây đã, vị lãnh chúa này. Tại sao ngài lại cất công đến đây vào cái ngày và giờ thế này chứ?
Truyện liên quan
Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài
Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...
Đền Mạng
Lấy bối cảnh một thị trấn nhỏ ở miền Nam nước Mỹ những năm 1960, A Time To Kill bắt ...
Nụ hôn của Casanova
Hắn tự xưng là Casanova, người tình tuyệt vời nhất thế gian…
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ
Tại một ngôi làng kỳ lạ tên Mindié, nơi bị cắt đứt với thế giới bên ngoài, có một cô ...