Muối Trừ Tà! - Không thể nào ngó lơ
―――― Cần có thông tin, Mamiya Futasato nghĩ như vậy.
Chuyện xảy ra vào ngày hôm sau của một chuỗi những sự kiện chẳng hề dễ chịu chút nào đối với Futasato: bắt đầu từ việc đụng độ cùng lúc với ba con quái vật, tiếp đến là chạy trốn khỏi "Morigami-sama", và rồi bất ngờ tương phùng với kẻ hình sâu.
Trong không gian kín của phòng học, vừa run rẩy sợ hãi trước khí tức của những con quái vật vẫn nhởn nhơ như thường lệ, Futasato vừa vắt óc suy nghĩ biện pháp đối phó với "Morigami-sama" ngay trong giờ học──── để rồi rốt cuộc đi đến một thực tế rằng, bản thân đang thiếu hụt thông tin về cô gái mang tên Shinonome Shino.
Dĩ nhiên, nếu là chuyện sắp tới điều gì sẽ xảy ra với Shino, diễn biến ra sao và dẫn đến cái chết như thế nào, Futasato đã nắm rõ như lòng bàn tay nhờ đọc bản gốc của 『Sakasa Neji』.
Thế nhưng, manga đâu thể nào ghi chép chi tiết tất cả mọi sự. Dù có tính cả phần truyện chính, lời bạt hay mặt sau bìa sách, thì số lượng sự việc không được nhắc tới vẫn là vượt trội hoàn toàn.
Ví dụ như kẻ hình sâu chạm mặt hôm nọ là một minh chứng điển hình.
Futasato nhớ rõ mọi quái vật xuất hiện trong 『Sakasa Neji』…… thậm chí là cả hình dáng của những con quái vật vô danh được vẽ ở phông nền, anh có thể khẳng định chắc chắn rằng không hề có sự tồn tại nào như kẻ hình sâu ấy.
Vậy nếu hỏi kẻ hình sâu có phải là một tồn tại bất thường hay không, thì e rằng không phải.
Đơn giản là kẻ hình sâu không xuất hiện trong bản manga chính của 『Sakasa Neji』 mà thôi.
Cũng giống như vô số quái vật tồn tại ở thế giới mà Futasato còn là "thanh niên", đây chắc chắn là một tồn tại bên ngoài lề truyện, và việc nghĩ rằng còn rất nhiều tồn tại tương tự khác ngoài kia mới là lẽ tự nhiên.
Đối với cô gái Shinonome Shino cũng vậy.
Môi trường xung quanh cô đương nhiên cũng tồn tại vô số yếu tố không được vẽ trong manga──── những yếu tố mà Futasato không hề hay biết.
Những yếu tố ấy, nếu Futasato không can thiệp vào, dĩ nhiên sẽ chẳng gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào, và thực tế sẽ đi đến kết cục đúng như trong manga.
Tuy nhiên, trái lại, một khi Futasato tìm cách can thiệp vào những sự kiện sắp diễn ra, các yếu tố đó nhất định sẽ tác động đến hành động của anh.
Và ở thời điểm hiện tại, yếu tố nào sẽ đem lại ảnh hưởng ra sao vẫn là một ẩn số hoàn toàn.
…… Chính vì lẽ đó, Mamiya Futasato khao khát có được thông tin chính xác hơn về Shinonome Shino.
Anh muốn nắm bắt thông tin, dự đoán trước những khả năng có thể xảy ra từ các yếu tố bất định đó, để dù có rơi vào tình huống ngoài dự tính thì vẫn có thể nhanh chóng khôi phục lại thế cờ.
Nói đúng hơn, Futasato cho rằng nếu không tính toán đến mức ấy mà hành động thì tuyệt đối không thể nào đối phó nổi với "Morigami-sama".
Trên thực tế, phương châm đó của Futasato là hoàn toàn đúng đắn.
Thông tin thường là một vũ khí vô cùng sắc bén, đồng thời cũng là một tấm lá chắn. Thu thập nó thì hiếm khi nào chịu thiệt.
Chỉ là…… để hiện thực hóa tư tưởng đó của Futasato, lại có một vấn đề duy nhất.
Đó là về phương pháp thu thập luồng thông tin ấy.
Nói ngắn gọn thì, Futasato…… không có nhiều phương sách thu thập thông tin như anh tưởng.
Trước hết, dĩ nhiên là không thể tiếp xúc trực tiếp với bản thân Shino.
Nếu để Shino biết mặt biết tên ở giai đoạn này, Futasato sẽ bị nguyền rủa bởi Morigami-sama và bỏ mạng ngay lập tức.
Dò hỏi cô giáo chủ nhiệm Mitsuzuka cũng là điều gian nan.
Các cơ sở giáo dục dạo gần đây quản lý thông tin cá nhân rất nghiêm ngặt.
Đặc biệt là ở cái trường trung học Yotsuji này, nơi giáo viên chọn cách thờ ơ với học sinh, thì việc cung cấp thông tin cá nhân của học sinh mà không có lý do chính đáng──── điều có thể khiến nhà trường phải chịu trách nhiệm nếu xảy ra sự cố──── đời nào lại được chấp thuận.
Xét cho cùng, chẳng có người thầy nào lại ngoan ngoãn trả lời khi một học sinh nam vừa mới giam mình trong nhà đến tận hôm kia đột nhiên mò đến đòi cung cấp thông tin cá nhân của một nữ sinh cùng lớp.
Bản thân Futasato cũng có thể dùng kỹ năng rình rấp để bám theo Shino thu thập thông tin…… nhưng khi mà khả năng dò tìm của Morigami-sama vẫn là một ẩn số, thì yếu tố đánh cược là quá lớn.
Thêm vào đó, nếu đúng như trong manga gốc, Shino luôn luôn cô độc một mình, nên dẫu có chịu rủi ro thì thông tin thu lại được cũng chỉ là vô cùng ít ỏi.
Nhân tiện nói luôn, phương án hỏi bạn bè trong lớp là hoàn toàn vô hiệu.
Đơn giản là vì Mamiya Futasato làm gì có bạn. Anh là kẻ cô độc.
(Mẹ kiếp, sao mình lại không có đứa bạn cùng lớp nào kiểu 'Lớp trưởng của các lớp trưởng cái gì cũng biết' để chỉ dẫn về bạn học chứ…… Là vì mình đéo phải nhân vật chính chứ sao! Tự hỏi tự trả lời, hết! Đau lòng thật đấy thằng chết dốt này……!!)
Cứ thế, vắt óc suy nghĩ liên tục cho đến giờ nghỉ trưa.
Rốt cuộc vẫn chẳng nảy ra được cách nào, Futasato đành gục xuống bàn thở dài thượt, thì đột nhiên
"Cơ mà, bọn đám Kondo đi đâu rồi nhỉ? Từ sáng giờ chả thấy mặt đâu."
"Ai biết? Chắc lại ở kho dụng cụ thể thao chứ gì? Nghe đồn bọn nó tụ tập hút thuốc ở đấy mà."
"──── Ạ."
Nghe thấy tiếng tán gẫu của mấy nam sinh trong lớp, Futasato thốt lên một tiếng như vừa nảy ra điều gì đó. Rồi cứ thế đứng dậy, vội vã rời đi bằng cửa sau phòng học.
Một vài bạn học trong lớp ngoái nhìn theo lưng anh trong giây lát, nhưng rồi nhanh chóng mất chăng hứng thú và quay lại với cuộc trò chuyện phiếm cùng bạn bè.
Shinonome Shino thì…… khác với mọi khi, cô không đọc sách mà chỉ ngồi ở ghế cạnh cửa sổ, lặng lẽ phóng tầm mắt ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài.
──── Kho dụng cụ thể thao.
Căn nhà nằm ở góc trường ấy, một phần vì đặt ở vị trí bất tiện nên không được bảo trì cẩn thận, dần trở thành nơi chứa đống đồ dùng bỏ đi.
Hơn nữa, nơi đây lại ít người qua lại và vượt khỏi tầm mắt của giáo viên…… nên giờ đây đã trở thành hang ổ lý tưởng cho lũ bất hảo.
Và hiện tại, đằng sau kho dụng cụ thể thao ấy có sự xuất hiện của ba học sinh bất hảo.
Một đứa tóc vàng xơ xác, đeo khuyên tai.
Một đứa nổi bật với làn da ngăm đen và mái đầu trọc cạo đường viền.
Một đứa béo phì, đeo những món phụ kiện gu thẩm mỹ tồi tệ.
"Mẹ kiếp chứ…… Tự nhiên lũ mình lại phải sợ hãi một thằng người muối là thế nào."
"Chuẩn đấy. Trước khi lên lớp, cái thằng đấy có khác gì bao cát cho tụi mình đấm đâu."
"Tức điên lên được…… Hay là nhờ mấy đại ca khóa trên dạy cho nó một trận?"
Kondo, Suzuki, Gosogawara.
Những kẻ bất hảo đã bắt nạt 'cậu bé Mamiya Futasato', đẩy cậu vào đường cùng phải nghỉ học.
Chúng đã co rúm lại suốt một ngày trời vì bị Futasato nện cho một trận bạo lực vào hôm qua, nhưng cùng với thời gian trôi qua, lòng tự trọng của chúng đang dần khôi phục.
"…… Nhưng mà này. Tớ chả dại gì thò tay vào để rồi lại gặp phải chuyện, chuyện, chuyện như thế đâu……?"
"Mà này, rốt cuộc thì nhờ các đại ca bằng cách nào cơ chứ…… Nếu để lộ chuyện ba đứa mình gộp lại mà thua một mình nó, thì bộ mặt tụi mình coi như xong phim đấy."
"Ngu thế! Lý do thì bịa ra thiếu gì! Dù nó có ghê gớm đến đâu thì các đại ca chắc chắn cũng thắng…… thắng được, đúng không……?"
Thế nhưng, có vẻ như vết thương lòng mà Futasato khắc sâu vào chúng là quá lớn.
Bình thường chúng là lũ đầu óc ngắn hạn, dễ dàng quên đi sợ hãi khi thuận tiện, nhưng riêng lần này thì lại tỏ ra chùn bước.
"…… T, thì thôi! Trả thù thì lúc nào chả được!? Tụi mình cũng đâu có rảnh, thôi dẹp đi!"
"Đ, đúng đấy. Thôi thì mở lòng vị tha mà tha cho nó một lần!"
"Ừ…… ừ! Dù sao dính vào cái loại thần kinh đấy thì coi như mình thua rồi!"
Cả ba đứa nhả khói thuốc hòa thuận, tự tìm lý do bào chữa cho bản thân rồi chán nản buông xuôi bờ vai.
Tuân theo bản năng tự vệ của lũ bất hảo là không chống lại kẻ mạnh hơn mình, chúng đã đưa ra một quyết định sáng suốt hiếm hoi là dừng việc dính dáng đến Futasato lại……
"Chim gáy ơiii. Ra đây chơiii nàooo."
"Hự","Á","Ực"
Tiếng gọi bất ngờ vang lên từ phía sau.
Nghe thấy giọng nói của Mamiya Futasato vừa nhảy từ trên mái kho dụng cụ thể thao xuống, cả ba đứa cùng lúc ném phăng điếu thuốc và lấy tay bịt chặt mông mình lại.
──── Và rồi vài phút sau.
“Chà, quá tuyệt, quá tuyệt. Quả nhiên đúng như mình nghĩ. Nếu là lũ lưu manh như bọn mày thì chắc chắn đã từng có kẻ nào đó dòm ngó cô bé ấy. Phán đoán của tao hoàn toàn chính xác”
Trước mặt bộ ba bất hảo đang ngồi quỳ trong bộ dạng thảm hại chỉ còn độc chiếc quần lót, Nigou vừa thao tác trên điện thoại của chúng vừa gật gù đắc ý.
Nếu là ngày thường, chắc hẳn bộ ba này đã lao vào ăn thua đủ vì sự sỉ nhục đó, nhưng mỗi khi Nigou dùng chân nghịch quả bóng tennis cũ dưới đất, mặt chúng lại tái mét, chỉ biết ôm lấy hạ bộ và mông mình run rẩy như những bức tượng vô hồn.
“Mà này, từ tên tuổi, địa chỉ, số điện thoại cho đến thành phần gia đình... chưa kể còn biết cả lộ trình đi học lẫn nơi làm việc của người nhà nữa chứ, kinh thật đấy. Chúng mày điều tra kỹ đến mức này cơ à... nhìn thế này thì chẳng khác nào đang định bắt cóc cô bé đó cả, nhỉ?”
Giọng Nigou trầm xuống nửa tông khiến sống lưng cả ba tên lạnh toát.
“Kh, kh, kh, không phải thế đâu ạ! Đó không phải là ý của bọn em, mà là do một đàn anh nhờ bọn em điều tra từ lâu rồi!”
“Đ, đúng vậy! Đàn anh đó bảo cô nàng Shinonome kia là mỹ nhân đúng gu nên muốn 'chơi' một vố, rồi bắt bọn em cùng lớp đi điều tra!”
“Bọn em không làm gì cả! Đàn anh đó là kẻ đáng sợ nên bọn em không dám cãi! Hắn chỉ bảo điều tra thôi, hơn nữa gã đó cũng đã chết vì tai nạn trước khi kịp bắt cóc ai rồi! Thế nên là...”
Nhận ra hành động của mình đã chạm vào vảy ngược của Nigou, cả ba cuống cuồng biện minh, thậm chí nói ra cả những điều chưa ai hỏi đến... nhưng rồi, một tiếng nổ vang lên khiến chúng đồng loạt im bặt.
Nhận ra âm thanh đó là do Nigou dùng chân giẫm nát quả bóng tennis, mặt chúng không chỉ tái mét mà còn chuyển sang màu đất.
Đó chỉ là kết quả ngẫu nhiên do quả bóng đã cũ mục kết hợp với kỹ thuật dồn lực điêu luyện của Nigou, nhưng với những kẻ không biết sự thật như đám lưu manh, Nigou chẳng khác nào một con quái vật sở hữu sức mạnh phi lý.
“...Là đàn ông cơ mà. Đã sinh ra là đàn ông cơ mà...”
Nigou lầm bầm với sát khí u tối, rồi nắm chặt chiếc mặt dây chuyền hình trăng khuyết trước ngực.
Sau khi hít một hơi thật sâu, cậu nới lỏng nắm đấm đang siết chặt rồi gầm lên:
“Chúng mày hảaaaaa!! Học tập thầy Yokoshima một chút đi cái lũ khốn này!!!!!!”
“Á á á á!!!?”
“Ối giời ơi á á!!!!?”
“Yokoshima là thằng nào hả á á!!!!?”
Nigou tung cước đá thẳng vào mông ba tên đang ngồi quỳ với tốc độ nhanh đến mức mắt thường không kịp nhìn.
Bị mũi giày thúc mạnh vào chỗ hiểm, cả ba hét lên đau đớn rồi nhảy dựng lên.
Chẳng mảy may quan tâm đến nỗi thống khổ của chúng, Nigou lau mũi giày xuống đất như thể vừa chạm vào thứ gì bẩn thỉu, rồi ném đống đồng phục vừa lột được từ chúng về phía những kẻ đang quằn quại.
“Này, chiều rồi, cút về lớp mau! Với lại, tao đã quay lại cảnh này rồi, không muốn bị tung lên mạng thì đừng có bén mảng đến sau nhà kho này nữa, lũ khốn!!!!”
“Hức! V, vâng ạ!!”
“Xin lỗi, xin lỗi ạ!!”
“Mông tôi!! Mông tôi nát bét rồi!!!!”
Nhìn theo bộ ba vừa chạy trốn vừa tỏa ra mùi khó chịu, Nigou thở dài thườn thượt, vai rũ xuống.
“Haizz... mình ghét nhất là lũ lưu manh. Dù xuất hiện trong bộ truyện nào thì chúng nó cũng chỉ làm tình hình tệ hơn thôi.”
Dù thu thập được nhiều thông tin về Shinonome Shino, nhưng biết được nguồn tin đến từ một vụ bắt cóc bất thành khiến Nigou chẳng thể vui nổi.
Thế nhưng, đó không phải là lý do duy nhất khiến cậu khó chịu đến vậy.
『 Chơi đi, nè chơi đi, chơi với A đi 』
“...Hự!!!? L, lại đến nữa à!! Tao không chơi, đồ khốn! Tại sao con quái vật này lại xuất hiện ở khắp mọi nơi thế hả! Vô lý quá rồi đấy!! Cứ thế này thì tao khóc mất thôi!! Sợ chết khiếp đi được!!!!”
Lý do Nigou tránh lối đi bình thường mà cố tình xuất hiện từ trên mái nhà kho thể chất trước mặt đám lưu manh chính là vì cảm giác sợ hãi và căng thẳng trước 'thứ đó'.
『 Chơi đi, chơi đi, chơi đi, cùng nhau thành một đi 』
Hướng mắt về phía Nigou đang rơm rớm nước mắt, một quả bóng đỏ đường kính khoảng 1 mét đang lơ lửng.
...Không, nhìn kỹ thì đó không phải là bóng.
Thứ trông giống quả bóng đó chính là... cái đầu.
Một cái đầu người sưng phồng đỏ ửng.
Và thứ kéo dài xuống dưới không phải là dây, mà là một chiếc cổ dài ngoằng.
Chiếc cổ ấy mọc ra từ một cơ thể người nhỏ bé như trẻ sơ sinh đang đứng thẳng trên mặt đất.
Sau nhà kho thể chất. Con quái vật đã đứng đó từ lâu, ngay khi ba tên kia rời đi, nó bắt đầu di chuyển về phía Nigou một cách máy móc như loài côn trùng.
Có lẽ, nó có tập tính tấn công những kẻ đang ở 'một mình' sau nhà kho.
Nigou từng hy vọng đó chỉ là một linh hồn địa trói (địa trói linh ) vô hại, nhưng giờ đã biết nó là con quái vật gây hại cho con người, cậu không thể làm ngơ.
“A khốn kiếp! Khốn thật! Được rồi, được rồi! Chơi thì chơi!! Tao sẽ chơi với mày đến cùng!!!! Đồ khốn kiếp nàyyyyyy!!!!!”
Nhảy lên cao, Nigou kéo chiếc túi dụng cụ đã giấu sẵn trên mái nhà kho xuống, nhanh chóng bày ra đống 'vật phẩm trừ tà' đáng ngờ bên trong.
Và vì những tờ kinh chú ném ra đầu tiên chẳng có chút tác dụng nào, cậu đành chuẩn bị tinh thần cho một cuộc chiến dài hơi.
Nhân tiện, có vẻ như cậu vẫn kịp giờ vào học buổi chiều.
Truyện liên quan
Phù Thủy Đóng Chai
Những thứ đẹp đẽ, tôi muốn bắt lấy, nhốt lại, khiến chúng ngoan ngoãn, làm chúng cứng lại, rồi cất ...
Daniel Quest ~Nấu thịt mẹ của một cô bé Orc, tôi lại được cô bé ấy nhận làm người thân và tuyên bố “Lớn lên em sẽ giết anh”
Sâu trong rừng, một bà mẹ Orc đã trút hơi thở cuối cùng. Cơ thể to lớn nằm bất động ...
Nhật Ký Của Kẻ Sẽ Bị Nguyền Rủa Sau XXX Ngày
Hình như XXX ngày sau sẽ bị nguyền rủa mà chết. Chắc trước đó sẽ kiệt sức vì làm việc ...