Muối Trừ Tà! - Từ đây trở đi sẽ khác
Nhờ mượn được chìa khóa, Niigo mặt dày mượn luôn bồn tắm của dinh thự nhà Shinonome để gột rửa bụi trần, rồi thay vào bộ đồng phục học sinh mang theo.
Chàng trai ấy giờ đây đang đứng trước cửa căn nhà phụ được xây phía sau dinh thự chính, nơi Shinonome Shino đang sinh sống.
...Chà, cuối cùng cũng đến được đây rồi. Chuẩn bị xong xuôi, mọi thứ tạm ổn, giờ chỉ còn trông chờ vào màn kết thúc này thôi.
Việc thuyết phục gia đình Shino, vốn là cửa ải khó khăn nhất theo một nghĩa nào đó, cuối cùng cũng đã hoàn thành.
Nếu vậy, việc còn lại chỉ là bẻ cong "câu chuyện" theo đúng kế hoạch của bản thân. Chỉ cần hành động với giả định rằng người hùng sẽ không xuất hiện cho đến phút cuối cùng.
Nghĩ đoạn, Niigo vươn những ngón tay phải về phía chuông cửa.
...Hả?
...Thế nhưng, ngay trước khi kịp nhấn nút, những ngón tay ấy bất chợt khựng lại.
Niigo nghiêng đầu, không hiểu vì sao cơ thể mình lại có hành động trái với ý muốn.
Nghĩ rằng do mệt mỏi, cậu dùng ngón tay dụi mắt rồi định vươn tay lần nữa... nhưng lần này, ngay cả việc cử động cánh tay cũng là điều không thể.
Hả? ...Này, cái quái gì thế này...
Đến lúc này, Niigo mới nhận ra cơ thể mình đang có biến chuyển lạ.
Làn da tái nhợt vì máu đã rút sạch. Khoang miệng khô khốc chẳng còn chút nước bọt. Và cả... toàn thân run rẩy như thể đang đứng giữa vùng đất băng giá.
Đó... đó chính là biểu hiện rõ rệt nhất của nỗi "sợ hãi".
Không phải ma quỷ, không phải yêu quái, không phải quái vật, cũng chẳng phải hiện tượng kỳ bí nào cả.
Mà là cảm xúc của chính Niigo. Nỗi sợ hãi dành cho Morigami-sama, dành cho những con quái vật mà cậu đã dùng ý chí mạnh mẽ cùng sự điên rồ tột độ để đánh lừa và đè nén. Nó như những sợi xích lạnh lẽo đang quấn chặt lấy, ngăn cản hành động muốn can dự vào cuộc đời Shinonome Shino của cậu.
Này... này này này, đừng có đùa với tao chứ... sao lại là lúc này... mới cách đây ít phút, chẳng phải tao đã hứa với gia đình con bé là sẽ cứu nó bằng mọi giá sao. Vậy mà, tại sao lại thế này... Aaa! Khốn kiếp!! Làm ơn đừng có run nữa! Này, thế này thì làm sao tao dám nhìn mặt những người hùng đây!
Dù cố gắng tự trấn an bản thân, cơn run rẩy trên cơ thể vẫn không hề thuyên giảm. Thậm chí, nó còn trở nên dữ dội hơn.
Vừa hoang mang trước sự thay đổi, vừa cố gắng tìm cách giải quyết, Niigo dùng tay trái giữ chặt cánh tay phải đang run bần bật của mình, ép bản thân phải suy nghĩ.
(Đừng có đùa, đừng có đùa, đừng có đùa với tao!! Sao tự nhiên giờ này tao lại nhát gan thế hả!? Tao biết thừa là mình đang bị sang chấn tâm lý mà! Vậy mà từ trước đến nay chẳng phải vẫn lừa dối bản thân để vượt qua được sao!? Thế nhưng, tại sao lại là bây giờ! Tại sao đến tận lúc này lại thành ra thế này! Từ giờ mới là! Từ giờ mới là lúc bắt đầu mà!)
...Từ giờ mới là lúc bắt đầu... cơ mà?
Và rồi... khi thốt ra suy nghĩ ấy thành lời, Niigo cuối cùng cũng nhận ra nguyên nhân khiến mình bị nỗi sợ bủa vây đến mức không thể cử động.
Phải rồi. "Từ giờ". Từ giờ mới là lúc bắt đầu.
Những hành động của Mamiya Niigo từ trước đến nay, những sự kiện đã qua, tất cả chỉ là chương mở đầu cho cuộc đối đầu với Morigami-sama mà thôi.
Đúng là cậu đã nhiều lần đối mặt với nguy hiểm đến tính mạng. Đã chạm trán với những con quái vật đáng sợ. Nhưng đó chỉ là những tai bay vạ gió. Cậu chưa từng thực sự đặt cược mạng sống bằng ý chí của chính mình.
...Thế nhưng, chặng đường phía trước thì khác.
(À... ra là vậy. Nhấn cái chuông này, là mình không còn đường lui nữa rồi.)
Trước tầm mắt đang run rẩy của Niigo là cái nút bấm vô tri. Nút chuông cửa.
Thứ máy móc chỉ cần nhấn vào là phát ra âm thanh ấy, đối với Mamiya Niigo lại chính là ranh giới sinh tử.
Nhấn cái chuông này, lựa chọn không can dự vào cô gái tên Shinonome Shino sẽ biến mất. Điều đó đồng nghĩa với việc, tương lai đối đầu với con quái vật đáng sợ... với Morigami-sama bằng cả mạng sống đã được định đoạt.
Mamiya Niigo đã nhìn, đã nghe, đã đọc và biết rõ sự đáng sợ của Morigami-sama.
Khả năng Mamiya Niigo sống sót sau khi thách thức thứ đó là cực kỳ thấp.
Chỉ khi mọi chiến lược mà Niigo vạch ra đều thành công mỹ mãn, thì mới le lói một tia hy vọng sống sót... Mamiya Niigo hiện tại đang cần sự giác ngộ để đối đầu với một con quái vật ở tầm cỡ đó.
Vì thế, cậu sợ.
Vì thế, cậu run rẩy.
"Chàng thanh niên" ấy đã nếm trải bằng chính cơ thể mình cái kết cục sau khi thất bại dưới tay quái vật.
Nếu có thể chết ngay thì còn may mắn. Cái kết cục khiến người ta phải nguyền rủa cả sự sống... thật quá đỗi kinh hoàng.
Dẫu đến tận lúc này, sự ngưỡng mộ dành cho những người hùng trong ký ức vẫn khắc sâu trong tâm trí, giúp Mamiya Niigo trụ lại được ở nơi này... nhưng từ đây về sau, chỉ thế thôi là chưa đủ.
Người hùng bất ngờ xuất hiện, đánh bại Morigami-sama và giải quyết mọi thứ một cách hoàn hảo. Nếu cứ ôm ấp sự "ỷ lại" đó, cậu sẽ không thể tiến về phía trước.
Dù là nói dối, là giả tạo, là hư vinh, là lừa lọc. Dù là diễn kịch. Dù là tự lừa dối chính mình.
Cậu phải tự mình quyết định, và phải tiến bước.
Con đường dẫn tới địa ngục mà "chàng thanh niên" đã từng thất bại một lần. Sự giác ngộ để bước tiếp con đường ấy một lần nữa, chính là điều Mamiya Niigo cần lúc này.
Và đó... là một yêu cầu vô cùng khó khăn.
Lý trí của Mamiya Niigo đã chấp thuận. Cảm xúc cũng đã dung thứ.
Thế nhưng, trái tim, linh hồn cậu đã tan vỡ mất rồi.
Ánh nhìn của bạn học. Ánh mắt của cha mẹ. Sự giám sát của "Tàn thuốc".
Có lẽ nếu có ánh nhìn của người khác, cậu đã có thể cố tỏ ra vẻ can đảm.
Nhưng ở đây lúc này, ngoài Niigo ra chẳng có ai cả. Chính vì không có ai nhìn mình... nỗi sợ hãi mới trào dâng không giới hạn và trở nên mất kiểm soát.
Không còn cách nào khác. Muốn cử động cũng không thể.
Hơi thở trở nên nông dần, cánh tay cứng đờ vì sợ hãi không thể nhúc nhích.
Vì vậy... Mamiya Niigo lùi lại một bước. Cậu đã lùi lại.
Và rồi...
Aaaaaaaa!!!! Được rồi đấy nhéeeee!!!!
Khoảnh khắc tiếp theo, Mamiya Niigo đổ người về phía chuông cửa... và đập đầu vào đó.
Một hành động thô bạo và tùy tiện như muốn nói rằng nếu tay không cử động được thì chỉ còn cách phó mặc cho trọng lực.
Cú va chạm khiến vết thương cũ hở miệng, máu bắt đầu thấm đỏ lớp gạc trên trán vừa được băng bó hồi nãy.
Nỗi đau đang nếm trải chắc chắn cũng chẳng phải chuyện đùa. Trong mắt Niigo đã rơm rớm lệ.
Thật là một hành động ngu ngốc và thảm hại hết chỗ nói. Thế nhưng,
Hừ... ha ha ha... làm được rồi, đồ khốn kiếp này...
Dù nước mắt đang trào ra, nhưng khóe miệng Niigo lại nở nụ cười khi nghe tiếng chuông vang lên.
Cậu có hối hận vì không còn đường lui. Cậu cũng đang sợ hãi. Nhưng thà thế còn hơn là không thể nhìn vào mắt những người hùng trong tim mình.
Hơn nữa, dù bản thân không đủ can đảm để đối đầu với quái vật.
...Bạn là ai?
Cánh cửa từ từ mở ra với tiếng động khô khốc. Trước mắt cậu là một cô gái.
Cô gái với mái tóc đen dài đến ngang lưng, mặc bộ đồng phục thủy thủ màu đen, khuôn mặt vô cảm như búp bê.
Cô ấy, người đã bị [Morigami-sama] ám... Shinonome Shino.
(À, đúng rồi. Mình sợ quái vật, mình yếu đuối, nên chẳng thể nào trở thành người hùng của câu chuyện được. Nhưng mà này... nhân vật chính của những bộ phim kinh dị tuyển tập, phần lớn đều là những người bình thường bị đem ra làm vật tế. Thế nên, ít nhất mình cũng sẽ đóng tròn vai vai chính trong tập phim này... và cứu lấy một cô gái.)
Phải rồi. Khi có người mình muốn cứu, có sự tồn tại cần được giải cứu ngay trước mắt, Mamiya Niigo có thể tỏ ra vẻ can đảm.
Dù không thể trở thành người hùng, nhưng nếu chỉ là lòng can đảm để đóng vai thay thế, cậu vẫn có thể vắt kiệt ra được.
Chào... chào buổi sáng. Tôi đến để cứu em đây, Shinonome Shino-chan. Cảm ơn em vì đã không bỏ cuộc và cố gắng đến tận bây giờ.
Thế nên, Mamiya Nigo phải cố tỏ ra kiêu hãnh.
Nở một nụ cười vụng về, cậu đóng vai vị anh hùng trong câu chuyện luôn mang lại cảm giác an tâm cho độc giả. Cậu cố tỏ ra như đang xuất hiện đúng lúc.
Để Shinonome Shino có thể tin rằng, bản thân mình đã không sao nữa.
"......A"
Và Shinonome Shino, sau khi nghe thấy giọng nói của Nigo như vậy, đã mở to mắt────chiếc máy chích điện mà cô giấu sau lưng để phòng ngừa kẻ khả nghi, rơi bịch xuống sàn.
────────────────―
Một chiếc bàn thấp và tủ quần áo. Cùng một chiếc ti vi hỏng vỡ màn hình, một chiếc giường và kệ sách.
Căn phòng chỉ trang bị tối thiểu những vật dụng cần thiết cho sinh hoạt được lau dọn sạch sẽ đến mức không cần thiết, chính sự thiếu vắng những đồ đạc dư thừa lại càng làm nổi bật cảm giác kỳ lạ.
Cho dù chủ nhân căn phòng này có biến mất, thì việc dọn dẹp hành lý chắc cũng chẳng tốn đến một tiếng đồng hồ, một căn phòng vô cảm đến mức ấy...... Ngay tại phòng riêng của Shinonome Shino, Mamiya Nigo đang ngồi khoanh chân trước bàn, ánh mắt đảo quanh một cách không mấy thoải mái.
"Mà này, rốt cuộc là sao chứ? Bản thân tôi thì cứ nghĩ sẽ bị cảnh giác hơn một chút cơ đấy......"
Nigo thì thầm. Sắc thái trong giọng nói lộ rõ sự bối rối, nhưng điều đó cũng là lẽ đương nhiên.
Sau chuyện đó...... sau cuộc gặp gỡ giữa Nigo và Shino ở cửa ra vào. Shino nhanh chóng thu lại vẻ mặt kinh ngạc trở về biểu cảm không cảm xúc, ánh mắt nhìn Nigo từ đầu đến chân, rồi dừng lại ở miếng gạc rỉ máu trên trán cậu.
『......Chào buổi sáng. Vào đi』
Nói ngắn gọn như vậy, cô đặt chiếc máy chích điện vừa nhặt lại lên kệ ở cửa ra vào, rồi dẫn Nigo vào phòng mình. Sau đó, cô cứ thế im lặng rời đi.
Về cơ bản là một gã đàn ông mới gặp lần đầu. Đã vậy còn là một kẻ khả nghi dán miếng gạc đẫm máu trên trán đột ngột đến nhà vào buổi sáng sớm, sự cảnh giác như thế này là quá thưa thớt.
Ngược lại, kẻ đóng vai bất hảo là Nigo thậm chí còn đề phòng liệu đây có phải là một cái bẫy hay không.
"Không, thực ra khả năng cao là nhân lúc này cô ấy đang gọi điện cho cảnh sát────"
"......Không có"
"U ố ố ố ố ố ố ố ố ố!!?"
Dù đang mải suy nghĩ, nhưng việc bị cất tiếng hỏi ngay từ phía sau lưng xuyên qua cả lưới phòng thủ của bản thân khiến Nigo phát ra một tiếng kêu quái gở, nhảy tót một cú thật lớn rời khỏi chỗ cũ về phía cửa sổ.
"N-Nhát người ta ghê vậy chứ! Khí cản của cô còn mỏng hơn cả mèo hoang đấy biết không hả!?"
"Thế sao...... cái này, dùng đi"
Nhưng chẳng hề phản ứng lại hành động kỳ quặc của Nigo, Shino thản nhiên đặt chiếc hộp trên tay lên mặt bàn, rồi ngồi xếp bằng ở vị trí đối diện với Nigo qua chiếc bàn.
Trước sự phản ứng quá đỗi nhạt nhẽo ấy, Nigo cảm thấy xấu hổ ngược lại vì thái độ giật mình thái quá của bản thân, cậu ho hắng một tiếng để chữa ngượng rồi quay lại bàn. Ánh mắt cậu hướng về chiếc hộp vừa được đặt xuống──và nhận ra bản chất của nó.
"Cái này...... là hộp cứu thương sao? Nhưng mà tại sao"
"......Tại vì, anh đang bị thương"
"Bị thương? ──A"
Được nhắc, Nigo mới nhớ ra việc mình vừa húc đầu vào chuông cửa ban nãy đã làm miệng vết thương trên trán rách ra và chảy máu.
Vì đối phương tiếp xúc với biểu cảm quá đỗi thản nhiên nên cậu không nhận ra, nhưng tóm lại, Shino lo lắng cho vết thương của Nigo nên mới cho cậu vào nhà để điều trị.
"Ahー...... Ra là lo lắng cho tôi sao. Lỡ nghi ngờ bậy bạ cho cô, xin lỗi nhé"
"......Không sao. Nhưng mà, vết thương thì anh tự làm đi. Tôi, không thể chạm vào anh"
"Chuyện đó thì đương nhiên tôi tự làm rồi...... không thể chạm vào?"
Chính lúc đó, Nigo mới lần đầu cảm thấy có điểm kỳ lạ.
Trong 『nguyên tác』, Shinonome Shino ở thời điểm hiện tại...... thời điểm tạm thời được giải thoát khỏi Morigami-sama, sẽ không né tránh việc tiếp xúc với người khác, mà đáng lẽ phải chủ động tiếp xúc dù đối phương là ai mới đúng.
Ấy thế mà, Shino trước mắt lại chẳng hề muốn chạm vào Nigo, cũng chẳng chủ động trò chuyện. Dù cuộc chạm trán với Nigo có mờ ám đến đâu, thì sự khác biệt cực đoan trong phương châm hành động này vẫn khiến Nigo vừa nghiêng đầu thắc mắc vừa thay miếng gạc trên trán.
Và khi nhìn thấy hành động đó của Nigo, có lẽ Shino đã hiểu lầm rằng lời giải thích của mình chưa đủ. Cô mở lời.
"......Không phải là tôi đang cảnh giác anh đâu. Nhưng mà, chạm vào tôi...... liên quan đến tôi, là một việc rất nguy hiểm"
"Cái sự nguy hiểm đó là......"
"......Có thể sẽ bị 【Morigami-sama】 ám chết"
Shino vừa nhìn thẳng vào mắt Nigo vừa tiếp tục cất lời.
"......【Morigami-sama】 khi tôi tiếp xúc với người khác, nó sẽ tìm cách nguyền chết đối phương. Tôi, không muốn anh trở thành nạn nhân của 【Morigami-sama】"
Shino thản nhiên dồn dập buông những lời nói về sự nguy hiểm của Morigami-sama.
Thế nhưng, càng nghe những lời đó, cảm giác kỳ lạ mà Nigo ấp ủ từ nãy đến giờ càng phồng to hơn nữa...... cuối cùng Nigo giơ tay phải về phía trước, cắt ngang lời của Shino.
"Chờ đã nào, từ từ đã. Xin hãy chờ chút. Những gì cô muốn nói thì tôi hiểu. Tôi hiểu được rồi...... nhưng cho tôi hỏi một câu. Tại sao từ nãy đến giờ cô lại nói chuyện dựa trên tiền đề là tôi có kiến thức về con quái vật────【Morigami-sama】 vậy?"
Đúng là vừa rồi ở cửa ra vào Nigo có nói với Shino rằng 『tôi đến để cứu cô』.
Thế nhưng, cậu chưa từng nói một lời nào về việc đến cứu cô khỏi Morigami-sama...... khỏi con quái vật không thuộc về thế giới này.
Vậy mà tại sao, Shino lại trò chuyện dựa trên tiền đề rằng Nigo cũng chia sẻ kiến thức về con quái vật gọi là 【Morigami-sama】 chứ.
Nigo có dự cảm rằng bản thân đang ngộ nhận một điều gì đó rất lớn, và để xác nhận điều đó, cậu cất tiếng hỏi Shino.
"......?"
Nhận lấy những lời ấy từ Nigo, Shino lại chỉ nhẹ nghiêng đầu, rồi đáp lại bằng một giọng điệu phẳng lặng như thể đang nói về một điều hiển nhiên.
"......Vì, anh là vị anh hùng của tôi mà. Lần trước, người đã đứng lên chống lại 【Morigami-sama】 để cứu tôi ở lớp học đó...... giọng nói của người đó, làm sao tôi có thể quên được"
"Cái gì────"
Trước câu trả lời ngoài dự đoán đáp lại, Nigo kinh ngạc.
Chẳng có gì phức tạp cả...... nói cách khác, cô gái mang tên Shinonome Shino này, ngay từ khoảnh khắc cất lời trao đổi, đã nhận ra Mamiya Nigo chính là thiếu niên mà mình đã gặp gỡ vào một buổi chiều vài ngày trước.
Thế nên cô mới biết việc Nigo có kiến thức về 【Morigami-sama】.
Cả về sự cảnh giác, cũng không phải là mỏng manh. Dĩ nhiên, lòng tốt muốn điều trị vết thương cho cậu cũng là thật. Nhưng vốn dĩ ngay từ đầu...... chính vì người xuất hiện là Mamiya Nigo, nên cô mới mời vào nhà mà chẳng hề có chút cảnh giác nào.
Đến mức độ như vậy. Đến mức nhớ từng giọng nói, đến mức hoàn toàn không phòng bị, cuộc gặp gỡ ngày hôm đó đối với Shinonome Shino là một điều vô cùng to lớn────
"......Ngày hôm đó, vì anh đã đến. Vì có những lời nói ngày hôm đó, nên tôi mới vẫn có thể là chính mình. Điều đó tôi nhất định sẽ không bao giờ quên"
"Không không không. Dù thế nào thì cái đó cũng hơi bị nói quá......"
"Không hề nói quá"
Shino thẳng thừng ngắt lời và phủ nhận lời của Nigo.
"......Sáng nay, hình bóng của 【Morigami-sama】 đã biến mất. Việc anh đến ngày hôm nay, chắc chắn có liên quan đến chuyện đó đúng không?"
"Không...... thì, nếu nói vậy thì đúng là vậy thật......"
Có lẽ vì từ trước đến nay mối quan hệ giữa người với người quá thưa thớt do Morigami-sama, Shino không hề giỏi biểu cảm lẫn cách dùng từ.
Thế nhưng, sự nhanh nhạy của bộ não cô lại hơn xa Nigo. Trước những lời nói đâm trúng tim đen với tốc độ đáng sợ của Shino, Nigo vừa cảm thấy những lời thuyết phục mình chuẩn bị sẵn đã trở nên vô ích, vừa gật đầu đồng ý trong sự áp đảo.
Nhận được điều đó, Shino nhắm mắt suy nghĩ một lúc, rồi.
"......Ra là vậy. Quả nhiên, đúng như tôi 'đã nghĩ', tôi vẫn chưa được giải thoát. Nếu đã vậy...... nếu như anh biết chuyện đó, và đến đây để cứu tôi khỏi 【Morigami-sama】"
Cô cúi đầu thật sâu về phía Nigo
"......Chỉ riêng tấm lòng đó thôi, với tôi đã quá đủ rồi────Xin anh, đừng tìm cách cứu tôi nữa"
Cô đã nói như vậy.
Truyện liên quan
Phù Thủy Đóng Chai
Những thứ đẹp đẽ, tôi muốn bắt lấy, nhốt lại, khiến chúng ngoan ngoãn, làm chúng cứng lại, rồi cất ...
Daniel Quest ~Nấu thịt mẹ của một cô bé Orc, tôi lại được cô bé ấy nhận làm người thân và tuyên bố “Lớn lên em sẽ giết anh”
Sâu trong rừng, một bà mẹ Orc đã trút hơi thở cuối cùng. Cơ thể to lớn nằm bất động ...
Nhật Ký Của Kẻ Sẽ Bị Nguyền Rủa Sau XXX Ngày
Hình như XXX ngày sau sẽ bị nguyền rủa mà chết. Chắc trước đó sẽ kiệt sức vì làm việc ...