Thế Giới Khác Thay Đổi Giới Tính - Chương 119: Here and There, Physical Measurement

[previous_page]

[next_page]

Thịt gấu xuất hiện trong bữa tối ngày hôm sau dưới hình thức một nguyên liệu của món hầm và súp. Vì chúng ta đã xử lý thịt một cách nhanh chóng, hầu như chẳng còn lại chút mùi hôi nào. Khi tôi thử đưa nó vào miệng rồi cắn một miếng, nó chỉ cứng hơn một chút so với thịt bò hay thịt dê mà tôi vẫn quen ăn.

“Thịt gấu có độ dai phết nhỉ?”

“À thì, lũ gấu vẫn luôn sống trên núi mà, thế nên việc cơ thể chúng được tôi luyện rắn rỏi cũng là điều hiển nhiên thôi.”

Sau khi nhai kỹ miếng thịt rồi nuốt xuống, tôi đưa ra cảm nhận của mình và Tou-san đã đáp lại như vậy. Ah-, mình cũng đang ăn cả cơ bắp của nó nữa cơ à? Rèn luyện cơ thể cho đến khi trở nên cứng ngắc, y hệt như con người đó vậy.

Trong lúc tôi đang nghĩ về anh ấy, suy nghĩ ấy liền thuận đà thốt ra khỏi miệng.

“À, nghĩ lại thì tay của Taiga-san cũng khá là vạm vỡ phải không nhỉ?”

“…Nee-sama…”

“Seiren…”

“Eh, cái gì? …Ah…”

Trong một thoáng, tôi đã không nhận ra rằng mình lại thốt lên tên của Taiga-san như thế. Sau khi nhìn thấy vẻ mặt ngẩn ngơ của Saryuu và gương mặt đờ đẫn của Tou-san, cuối cùng tôi mới nhận thức được những gì mình vừa nói.

Hơn nữa, Kaa-san vẫn đang điềm tĩnh quan sát nét mặt của chúng tôi. Người có lá gan lớn nhất trong cái nhà này chắc chắn là Kaa-san rồi nhỉ?

“Cậu rành về chuyện cơ bắp của Nii-sama vạm vỡ thế nào ghê ha?”

“Trời ạ, Saryuu, con vô ý tứ quá đấy biết không hả?”

Đáp lại Saryuu, người vừa thốt ra những lời đó với đôi mày nhíu lại, Kaa-san thản nhiên buông ra lời bình phẩm ấy trong nụ cười, đồng thời nhân cơ hội đó để trêu chọc tôi. Quả đúng là Kaa-san, tôi đã thầm nghĩ như vậy.

Và rồi, mục tiêu tiếp theo của Kaa-san chính là… bà quay sang hướng Tou-san đang ngồi cạnh, lúc này trông Tou-san lại đang vô cùng ủ rũ vì một lý do nào đó.

“…Vào lúc thế này đây, cảm xúc của một người làm cha lại thấy thật thê thảm đấy, con biết không hả?”

“Anh nên tự xốc lại tinh thần đi chứ, Mình ơi. Suy cho cùng, anh cũng chính là kẻ đã khiến bố mẹ em phải trải qua cảm giác y hệt thế này cơ mà.”

“………Vâng.”

Tou-san, sau khi trở về nhà với một nỗi phiền muộn lớn lao như thế, giờ đây lại đang thẫn thờ chìm đud vào nỗi buồn.

Khi anh ấy chuyển từ lớp nhân vật [lãnh chúa chịu trách nhiệm tiêu diệt dã thú] sang lớp nhân vật [người cha có con gái sắp lấy chồng], không biết vị lãnh chúa nào khác cũng có tâm trạng giống như thế này không nhỉ? Ví dụ như vị viện trưởng cô nhi viện kia chẳng hạn?

Nhưng ah, ra là vậy. C Kaa-san đây vốn dĩ cũng xuất thân từ một gia đình khác trước khi gả vào gia tộc Shiiya mà. Nhà mẹ đẻ của bà ấy nhỉ? Tôi không ngờ rằng câu chuyện lại lái theo hướng này, nhưng quả nhiên, người cha của tôi ngày trước cũng từng khiến ông ngoại phải buồn rầu thế này cơ à?

Hãy dừng trí tưởng tượng của mình lại ở đây thôi. Ý tôi là, tôi chưa từng gặp mặt ông ngoại hay bà ngoại lấy một lần. Không biết rồi sẽ có cơ hội nào để tôi được gặp họ không nhỉ? Chẳng hạn như trong dịp thăm viếng tổ tiên vào cuối năm thì sao?

Sau khi ngôi nhà đã lắng dịu trở lại nhờ sự trở lại của cha tôi, cuối cùng tôi cũng chào đón ngày đo đạc cơ thể của mình. Ryuuka-san, người mà đã lâu không gặp, dẫn theo một cô trợ lý trẻ tuổi. Chà, có thêm một người phụ trách việc đo đạc hay ghi chép lại mọi thứ thế này sẽ hiệu quả hơn nhiều.

“Chúng ta sẽ đo cả ngón tay của em luôn đúng không?”

“Ừm. Xét cho cùng thì chúng ta cũng sẽ làm găng tay mà. Thêm nữa, tụi chị cũng cần phải đo kích cỡ cho giày dép và phụ kiện nữa chứ.”

“Aah, ra là vậy.”

Khi tôi cất lời hỏi Ryuuka-san, người đang đo chiều dài và độ dày ngón tay của tôi, cô ấy đã đưa ra một câu trả lời vô cùng rõ ràng. Chắc là đôi găng tay sẽ được may kéo dài tuốt lên tận khuỷu tay luôn nhỉ? Không, chà, sẽ hơi khó chịu một chút nếu găng tay cứ bị tuột xuống trong lúc tôi di chuyển mất thôi.

Khoan đã, cả giày dép nữa cơ á?

“…Giày cũng được làm theo số đo riêng luôn sao?”

“Đương nhiên rồi. Dù sao thì đó cũng là trang phục cưới của con gái một vị lãnh chúa mà.”

Đương nhiên ư?

À thì, vì đó là dành cho con gái lãnh chúa, việc hôn lễ sở hữu một chiếc váy cưới lộng lẫy là điều hiển nhiên rồi.

Nhưng sau đó Ryuuka-san lại nói cho tôi biết một lý do khác bên cạnh điều đó.

“Bộ trang phục cưới được may đo đặc biệt dành riêng cho con gái lãnh chúa còn đóng vai trò như một không gian trưng bày nơi các thợ thủ công khoe trọn tay nghề của họ. Con thấy đấy, sẽ có rất nhiều nhân vật có thế lực được mời đến buổi lễ cưới và bữa tiệc diễn ra sau đó nữa.”

“…Ah, hóa ra cũng có chuyện như thế nữa sao.”

Cảm giác giống như một buổi trình diễn thời trang lấy đám cưới làm cái cớ vậy nhỉ? Những nhân vật có thế lực, nói cách khác chính là những kẻ giàu có đúng không? Nếu tôi bước đi trước mặt những con người đó trong bộ váy tuyệt đẹp cùng các món phụ kiện lấp lánh, chà, hiển nhiên nó sẽ biến thành một dạng quảng cáo nào đó rồi. Tôi hiểu rồi.

“Nói tóm lại, em sẽ đóng vai trò người mẫu ở đó, nhằm mục đích thể hiện tay nghề của Ryuuka-san, Coda-san và những người thợ thủ công khác phải không?”

“…V-vâng.”

“Không sao đâu. Nếu em trở thành một người mẫu như thế, chắc chắn các thợ thủ công sẽ dốc hết tay nghề xuất sắc nhất để may nên bộ trang phục này phải không nào? Em tin chắc rằng bố mẹ và cả Taiga-san cũng sẽ thấy hài lòng nữa.”

Thật tốt khi cứ thành thật về những chuyện thế này phải không? Trong trường hợp của tôi, không phải là tôi có bất kỳ năng lực nào cả. Tôi chỉ đơn giản là được Taiga-san yêu thương, và được ngỏ lời cầu hôn thôi.

Nếu vậy, tôi muốn bản thân có thể góp sức mình, dẫu chỉ là một chút ít ỏi thôi cũng được, vì lợi ích của những con người đang lao động vất vả vì tôi. Nếu tôi có thể tạo ra một màn quảng cáo tốt đẹp cho Ryuuka-san, người đang may chiếc váy, và Coda-san, người đang chế tác phụ kiện, thì tôi sẽ bước đi dẫu cho có phải đi xa đến đâu chăng nữa.

…Chà, người bỏ tiền ra lại chẳng phải là tôi. Xin lỗi nhé, Tou-san, Kaa-san.

Nhân tiện đây, chỉ có duy nhất một điều mà tôi mong mỏi từ chiếc váy của mình. Trong một dịp thế này, khía cạnh đó rất dễ bị bỏ qua, nhưng nó vẫn là một điểm vô cùng quan trọng.

“Em không phiền gì miễn là chiếc váy mặc vào cảm thấy thoải mái là được.”

“Đúng vậy, đó mới là khía cạnh quan trọng nhất. Dĩ nhiên rồi, chị sẽ cố gắng mang lại mức độ thoải mái sao cho em không có cảm giác muốn cởi phắt nó ra luôn ấy chứ.”

Ôi, Ryuuka-san cũng hiểu được điều đó cơ à? Không, sự thoải mái chính là yếu tố quan trọng nhất ở trang phục phải không nào? Cho dù chiếc váy có lộng lẫy đến đâu đi nữa, mọi chuyện sẽ thật phiền toái nếu nó cứ ôm sát lấy phần bụng hay lồng ngực đến mức gây đau đớn phải không?

Váy cưới có lẽ chỉ được mặc có một lần duy nhất, nhưng khoảnh khắc duy nhất đó lại là một ngày trọng đại nơi người ta phải làm rất nhiều việc. Và việc bạn có thể trải qua ngày hôm đó một cách thoải mái trong bộ váy ấy hay không cũng là một vấn đề vô cùng quan trọng. Có lẽ là thế.

“Có rất nhiều nhà thiết kế chỉ chú trọng vào vẻ bề ngoài. Tuy nhiên, điều đó cuối cùng lại có thể khiến những khách hàng mặc trang phục cảm thấy khó chịu. Chị nghĩ rằng việc cân nhắc xem bản thân có cảm thấy dễ chịu khi diện chiếc váy đó ra ngoài hay không mới là điều quan trọng.”

“Đúng vậy. Ta không muốn cảm thấy khó chịu và mệt mỏi vì bộ trang phục trong ngày vui trọng đại nhất.”

“Vâng, vâng, đúng là phong thái của tiểu thư Seiren. Tôi rất thích cách nói chuyện giản dị, không bị ảnh hưởng bởi người khác của ngài.”

Ồ?

À-, chẳng lẽ trong số các nhà thiết kế, có những kẻ tạo ra y phục mà không mồi màng gì đến sự thoải mái bởi vì người mặc sẽ phải cắn răng chịu đựng sao?

Chà, trong trường hợp của ta, đó là do cách ta được nuôi dạy. Ta nghĩ nó rất khác biệt so với những tiểu thư lãnh chúa khác. Tuy nhiên, có vẻ như Ryuuka-san đã cảm thấy nhẹ nhõm vì điều đó, nên có thể coi là chuyện tốt phải không nào?

“Những người thợ thủ công mà tôi rất rõ tài nghệ cùng đại nhân Coda - người sẽ chế tác trang sức - tất cả chúng tôi sẽ dốc hết tâm huyết để chúc mừng sự khởi đầu cho cuộc sống mới của tiểu thư.”

Sau khi Ryuuka-san hoàn tất mọi công đoạn đo đạc, nàng ưỡn ngực tuyên bố. Ta cũng rất vui khi nghe điều đó, và theo phản xạ, ta không thể giữ nổi vẻ bình thản trên khuôn mặt.

“Cảm ơn cô rất nhiều. Ta… Ta, trước kia đã có rất nhiều chuyện xảy ra, thế nên ta vô cùng hạnh phúc chỉ khi nhận được lời chúc mừng thế này.”

Khi ta đáp lại như vậy, Ryuuka-san cũng nở nụ cười rạng rỡ trên khắp khuôn mặt. Chà, chẳng lẽ đó là một nụ cười đầy tự tin rằng nàng sẽ dốc hết sức, nên ta tốt hơn hết là nên chuẩn bị tinh thần đi thôi.

Ta giữ sự kỳ vọng cho riêng mình chắc là ổn cả chứ nhỉ?

Truyện liên quan

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài Hoàn thành Nhật Bản

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài

Cập nhật: 19 giờ trước

Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...

12 112
Đền Mạng Hoàn thành Tiếng Anh

Đền Mạng

Tiểu thuyết John Grisham
Cập nhật: 3 ngày trước

Lấy bối cảnh một thị trấn nhỏ ở miền Nam nước Mỹ những năm 1960, A Time To Kill bắt ...

45 168
Nụ hôn của Casanova Hoàn thành Tiếng Anh

Nụ hôn của Casanova

Tiểu thuyết James Patterson
Cập nhật: 3 ngày trước

Hắn tự xưng là Casanova, người tình tuyệt vời nhất thế gian…

21 102
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ Hoàn thành Hàn Quốc

Cô Bé Quàng Khăn Đỏ

Web Novel R19
Cập nhật: 5 ngày trước

Tại một ngôi làng kỳ lạ tên Mindié, nơi bị cắt đứt với thế giới bên ngoài, có một cô ...

81 354