Thế Giới Khác Thay Đổi Giới Tính - Chương 118: Noisily, The Feudal Lord’s Return

[previous_page]

[next_page]

Và rồi, thêm hai ngày nữa đã trôi qua.

Chiếc khăn choàng mà tôi tháo sợi ra rồi đan lại hóa ra dài tầm năm mươi phân, có lẽ vì tôi không quá nôn nóng nên mới đan được đến mức này.[1. Lỡ như bạn quên (vì tôi cũng quên mất rồi…), lần đan thử trước đó tạo ra một chiếc khăn dài tới một mét. Có lẽ vì lần này Seiren đan cẩn thận hơn nên nó mới thành một chiếc khăn dài năm mươi phân chăng? Tôi chưa từng tự tay đan lát bao giờ, thế nên nếu bạn có kinh nghiệm đan lát nào, xin hãy chia sẻ để mở mang tầm mắt cho chúng tôi nhé ?.]

Nhưng mặt khác, số mũi đan không hề thay đổi đột ngột, cũng chẳng có sợi len nào bị bện chặt lại, và nếu ai đó bảo rằng đây chỉ là một phần của chiếc khăn choàng, thì tôi đoán cảm giác đúng là như thế.[2. Vừa mới tra Google và một chiếc khăn choàng len bình thường phải dài khoảng 60 inch tương đương một trăm năm mươi phân, thế nên chiếc khăn năm mươi phân của Seiren chắc chắn chỉ là ‘một phần’ của khăn choàng mà thôi.] Thật tuyệt phải không, tôi đã thực sự cố gắng hết sức rồi đấy chứ?

“Y-yosh. Tự hỏi không biết lần này nó có khá hơn trước không nhỉ?”

“Đúng như mong đợi từ Seiren-sama! Ngài tiến bộ nhanh thật đấy.”

“Nhìn này, thử chạm vào là sẽ biết ngay thôi. Nó đã xốp hơn trước rất nhiều rồi đấy.”

Minoa-san mỉm cười vui vẻ. Tôi đặt kim đan lên đùi trước khi với tay chạm vào mép khăn lúc Alica-san nhấc nó lên.

“À, đúng thật. Dùng sức quá đà là không tốt đâu nhỉ-?”

“Ừ, quan trọng là phải biết điều chỉnh lượng sức mình dùng, tùy thuộc vào việc chúng ta đang làm.”

“Nghe Minoa-san nói câu đó cứ thấy nặng nề sao ấy nhỉ-?”

“…Bởi vì tôi từng gặp rắc rối vì chuyện đó mà…”

À, ừm. Xin lỗi nhé, hình như tôi vừa khơi gợi lại một chủ đề nhạy cảm mất rồi.

Tính cách Shikino Seiren của tôi vẫn còn vương vấn cái thói quen kỳ lạ kiểu này cơ à?[3. Shikino Seiren = Tên của Seiren khi còn là nam, điều này ngụ ý rằng tính cách vô tâm mang nét nam tính của cô ấy vẫn còn sót lại.] Tự hỏi không biết dạng người thế này thì liệu sau này có làm cô dâu ổn thỏa nổi không đây? Taiga-san có lẽ sẽ cười xòa mà bỏ qua cho tôi, nhưng còn về phần Saya-san thì…

“Chà, tôi nghĩ Taiga-sama rất thích một người đúng với bản chất của Seiren-sama cơ.”

“Đúng vậy. Tôi có lẽ sẽ thấy mừng vì người bạn đời của Seiren-sama lại chính là Taiga-sama đấy.”

“Thế thì mọi chuyện sẽ ổn cả thôi, phải không nào?”

Tôi tự hỏi đây có phải là điều người ta hay nói “nồi nào úp vung nấy” không nhỉ? A-a, thực sự là…

Giờ thì, sau khi cất đống len đan dở giống chiếc khăn choàng vào giỏ và đang thầm nghĩ không biết mình nên đi ngủ sớm luôn không, thì một tiếng gõ cửa vang lên. Hầu như cùng lúc với tiếng gõ, tôi nghe thấy giọng nói của Yuzuruha-san.

“Seiren-sama, tôi xin lỗi vì đã làm phiền ngài muộn thế này.”

“À, vâng! Không sao đâu, xin mời vào.”

Nếu Yuzuruha-san cất công đến tận đây vào giờ này muộn thế này, thì chắc chắn anh ấy có chuyện quan trọng muốn nói với tôi. Khi nhớ lại lời nói lần trước của chúng tôi về việc Tou-san bị thương và có thể về nhà muộn, tôi đã nghĩ không biết chuyện lần này có liên quan gì đến việc đó không?

Yuzuruha-san bước vào phòng trông có vẻ… ơ, hình như anh ấy đang vui vì lý do gì thì phải. Eeeh?

“Chủ nhân sắp sửa trở về rồi. Vừa có một thông báo trước được gửi đến.”

“Hả? À, vâng…”

Tou-san sắp quay về rồi.

Tôi vội vã đứng phắt dậy khỏi chiếc ghế sô-pha. Nếu người sắp về nhà, thì tôi phải ra ngoài để đón ngập mặt ngài ấy mới được. Khi tôi đang chuẩn bị rời khỏi phòng thật nhanh, giọng của Alica-san liền cản lại: “Seiren-sama!”

“Ngài không thể cứ mặc mỗi đồ ngủ thế này mà đi được, ít nhất hãy khoác thêm một chiếc áo choàng vào đã chứ!”

“Úi, xin lỗi nhé!”

Oou, quả nhiên là cứ mặc đồ mặc nhà xuề xòa thế này thì không ổn cho lắm. Hay đúng hơn là, xin lỗi vì đã làm Yuzuruha-san giật mình luôn.

Kaa-san cũng mặc chiếc áo choàng giống hệt tôi, cùng với Saryuu đều đã tề tựu đông đủ ở sảnh ra vào. Dẫu sao thì, ai nấy cũng đều lo lắng cho Tou-san không ít. Thật là hết cách.

Chẳng mấy chốc, cánh cửa lớn ở sảnh chính được mở tung ra, và tôi nhìn thấy bóng dáng của người cha kính yêu, khoác trên mình bộ trang phục y hệt lúc ngài khởi hành. Phía sau ngài, Jigen-san đang đứng đó. Khi nhìn thấy khuôn mặt tôi, ông liền giơ ngón cái lên và nháy mắt một cái. Lão già này, xin hãy nhớ lại tuổi tác của mình đi chứ! Nhưng mà vì ông ấy trông ngầu và thoải mái quá nên bỏ qua vậy.

Đúng thế, có Kasai Jigen đi cùng Tou-san thì chắc chắn mọi chuyện sẽ ổn thỏa cả rồi. A, thực sự, thực sự rất may mắn.

“Anh yêu!”

“Tou-san!!”

“Ooh, này này này, không cần phải vội vã thế đâu. Ngã ra đấy thì tệ lắm đấy, đặc biệt là con đấy Seiren.”

Nhìn chúng tôi đang hớt hơ hớt hải chạy sà đến, Tou-san mỉm cười hiền từ như mọi khi. Aah vâng, quả nhiên, nếu mà tôi có ngã thật thì có lẽ tôi sẽ kéo cả Saryuu và mọi người ngã nhào theo mất. Không, điểm mấu chốt có lẽ không phải là chuyện đó đâu nhỉ.[3. Ngụ ý rằng mối bận tâm chính của cha Seiren khi thấy cô ngã có lẽ là vì hôn sự của Seiren sắp đến gần, nên nếu có chuyện gì xảy ra với Seiren… ừm, có thể điều đó sẽ gây cản trở cho hôn sự của cô hoặc đại loại thế, đó là điều tôi nắm bắt được từ dòng này.]

“Hơn nữa, con đang mặc đồ ngủ đấy à? Lỗi tại ta, ta đã muốn về nhà sớm hơn một chút để báo cho mọi người biết là ta vẫn bình an vô sự.”

“Không vấn đề gì đâu ạ. Ừm, tụi con không bận tâm đâu ạ, vâng.”

“Tou-sama, ngài cũng không sao chứ ạ?”

Chà, dù sao thì đây cũng là thế giới mà internet hay cuộc gọi video hoàn toàn không tồn tại. Cách tốt nhất để thông báo rằng mình vẫn an toàn, không gì khác chính là trực tiếp trình diện khuôn mặt này.

Khi nghe câu hỏi của Saryuu cứ như thể cậu ấy muốn xác nhận lại điều gì đó, tôi chợt nhớ ra một chuyện.

“…Ơ, con nghe nói là ngài bị thương cơ mà?”

“Ừ. Vẫn còn vài mảng tuyết đọng lại ở đó, nên ta đã trượt chân ngã từ trên đồi xuống. Đó là lý do khiến ta bị bong gân mắt cá chân, và việc đó làm chuyến về nhà bị trì hoãn. Xin lỗi nhé.”

“Hóa ra là vậy sao-? …Hà…”

Nếu người nói câu đó là Saryuu hoặc viện trưởng cô nhi viện, chắc chắn tôi sẽ chen vào một câu bình luận nghe có vẻ cằn nhằn một chút kiểu như “Hóa ra là vậy sao?!” Hahaha, tóm lại là ngài ấy vẫn bình an vô sự ngay cả khi đối mặt với con gấu cơ mà nhỉ? Ah- thực sự, điều đó làm tôi bất ngờ đấy. Không, tôi sẽ không thốt ra suy nghĩ đó đâu.[4. Phần này có lẽ hơi khó hiểu một chút, nhưng Seiren vẫn đinh ninh rằng vết thương là do con gấu gây ra, nên cô ấy đã hơi bất ngờ (hoặc bực dọc?) khi nghe tin chấn thương không phải do gấu, mà là do sự vụng về của cha mình khi ngã từ ngọn đồi tuyết xuống…]

“Dù sao đi nữa, mừng là anh vẫn bình an vô sự. Chào mừng anh đã trở về, anh yêu.”

“Mừng cha đã trở về, Tou-san.”

“Tou-sama, chào mừng ngài đã trở về.”

“Ưm, anh về rồi đây.”

Tou-san mỉm cười nói vậy, đoạn ôm trọn cả ba chúng tôi vào lòng. Người ông phảng phất mùi máu tanh, nhưng chắc đó là máu của con gấu.

Dẫu sao, vì Tou-san hẳn đang thấy lạnh, chúng tôi cùng uống trà trong phòng ăn. Buổi thưởng trà này đồng thời cũng là dịp để báo cáo sơ lược cho chúng tôi. Không, đó là ý kiến của bố mẹ rằng chúng tôi ít nhất phải nắm được tình hình ở lãnh địa nơi mình đang sinh sống.

Chẳng mấy chốc tôi cũng sẽ làm phu nhân lãnh chúa, còn Saryuu thì sau này sẽ kế vị lãnh địa này, nên việc hiểu rõ tình hình chẳng có hại gì cả.

“Tạm thời, ta quyết định đối phó bằng cách tăng cường số lượng lính canh ở đó. Bọn họ sẽ tuần tra ngôi làng gần khu vực Đại Hùng Đỏ thường xuất hiện.”

“Ể, lại có con nữa sắp chui lên sao?”

“Chúng ta vẫn chưa thể loại trừ khả năng đó. Thêm nữa, có báo cáo từ một ngôi làng khác rằng những con sói bị tách đàn đang lang thang trong rừng.”

“Bỏ qua chuyện con gấu đi, loài sói không ngủ đông đúng không ạ?”

Ở đây cũng có sói ư? Nghĩa là, thế giới này chắc cũng có cả động vật ăn cỏ hoang dã nhỉ. Sói và gấu, nếu không có gì để ăn, chúng sẽ không thể di chuyển hoặc thậm chí là chết. Tuy nhiên, sẽ rất phiền phức nếu chúng tấn công con người. Nếu vậy thì sẽ chẳng ổn chút nào nếu chúng ta không tuần tra khu vực xung quanh.

Tự hỏi liệu mọi thứ có ổn thỏa khi bước sang mùa xuân không?

…Nhắc mới nhớ, tôi ngửi thấy mùi máu phảng phất từ căn bếp phía sau.

“Ừm, nhân tiện, mùi này là…”

“A, nó bay đến đây cơ à? Vậy thì đành chịu thôi.”

Tou-san khẽ hừ một tiếng rồi nở nụ cười có phần gượng gạo.

“Nó phát ra từ thịt gấu. Hầu hết thịt đã được để lại ở làng, nhưng chúng ta nhận được một ít làm phần của mình. Nếu nhanh chóng chế biến thì nó sẽ không quá nồng mùi, nên bố đang định dùng làm nguyên liệu cho món chính đấy.”

“Haa, ra là vậy…”

Thế là họ chia thịt con gấu bắt được với dân làng ở đó sao? Tự hỏi liệu thịt gấu có xuất hiện trong thực đơn bữa tối ngày mai của chúng ta không nhỉ?

Chà, tôi cũng từng ăn thịt hươu rồi. Thịt gấu cũng là một nguồn cung cấp protein quan trọng. Bộ lông có thể dùng để làm những trang phục dày dặn chống chọi với cái giá lạnh, nên sẽ chẳng có phần nào bị bỏ phí cả. Ừm.

“Seiren, em đã từng ăn thịt gấu bao giờ chưa?”

“À, chưa ạ, em chưa ăn bao giờ.”

Đúng như dự đoán, tôi lắc đầu. Tôi từng nghe nói thịt gấu có thể dùng để nấu súp hoặc làm cà ri, nhưng chưa từng được thưởng thức bao giờ.

“Vậy sao? Thế thì đây sẽ là lần đầu tiên em được ăn nhỉ?”

“Haha, có vẻ là vậy rồi ạ.”

“Em nghĩ mình đã từng ăn ít nhất một lần rồi. Đó không phải là thứ chúng ta thường có thể ăn trừ khi là chiến lợi phẩm thu được từ việc săn bắn.”

Ra vậy, Saryuu đã từng ăn thịt gấu rồi sao? Tự hỏi vị của nó thế nào nhỉ? Thịt có lẽ sẽ hơi nặng mùi một chút, nhưng miễn là có tiêu, chắc chắn tôi sẽ thử thưởng thức xem sao. Ừm.

Truyện liên quan

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài Hoàn thành Nhật Bản

Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài

Cập nhật: 19 giờ trước

Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...

12 112
Đền Mạng Hoàn thành Tiếng Anh

Đền Mạng

Tiểu thuyết John Grisham
Cập nhật: 3 ngày trước

Lấy bối cảnh một thị trấn nhỏ ở miền Nam nước Mỹ những năm 1960, A Time To Kill bắt ...

45 168
Nụ hôn của Casanova Hoàn thành Tiếng Anh

Nụ hôn của Casanova

Tiểu thuyết James Patterson
Cập nhật: 3 ngày trước

Hắn tự xưng là Casanova, người tình tuyệt vời nhất thế gian…

21 102
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ Hoàn thành Hàn Quốc

Cô Bé Quàng Khăn Đỏ

Web Novel R19
Cập nhật: 5 ngày trước

Tại một ngôi làng kỳ lạ tên Mindié, nơi bị cắt đứt với thế giới bên ngoài, có một cô ...

81 354