Thế Giới Khác Thay Đổi Giới Tính - Chương 116: The Past Magicians
[previous_page]
[next_page]
Hai ngày đã trôi qua kể từ khi Tō-san rời khỏi nhà. Chúng tôi hoàn toàn không thể liên lạc được với anh ấy, nên tạm thời em chỉ đành tự nhủ rằng anh ấy vẫn ổn. Không, nếu có chuyện gì xảy ra, có vẻ như sẽ có một con rắn bay đến chỗ Kuon-sensei từ Jigen-san. Vì không có chuyện đó, vậy nên họ hẳn là vẫn ổn.
Họ hẳn là vẫn ổn… Em tự nhủ với lòng mình như vậy, nhưng quả nhiên em vẫn không khỏi cảm thấy lo lắng.
“Seiren, con đang mất tập trung đấy.”
“Eh, ah…”
Khi Kaa-san cất lời gọi, tâm trí em hoảng hốt trở lại thực tại. Chà, đường đan của em có tới khoảng 2 mũi bị thô. Theo một nghĩa nào đó, em khá là khéo tay đúng không nhỉ?
Em vội vã quay lại với việc đan lát, có lẽ chỗ này sẽ cần thêm một chút chỉnh sửa nhỏ nữa. Khi em dồn sự tập trung trở lại vào việc đan, Kaa-san khẽ thở dài một tiếng.
“Thật là phiền phức quá đi. Đã đan lát thì con chỉ nên dồn sự tập trung vào cây kim đan và cuộn len trước mặt thôi chứ. Nếu đây là may vá, con thậm chí còn gặp nguy hiểm hơn đấy.”
“…Con hiểu rồi.”
Ah-, vâng, quả đúng là vậy.
Không, ngay cả khi chỉ là kim đan, chúng cũng có thể vô tình đâm trúng em. Tuy nhiên, kim đan không sắc bén bằng kim may.
Dù vậy, bất kể làm gì đi nữa, em cũng nên tập trung vào những gì đang có trong tay. Nhìn kìa, các mũi đan lại bị siết quá chặt rồi. Hơn nữa, Kaa-san, người đang trò chuyện với em, vẫn giữ đôi tay khéo léo quen thuộc và biểu cảm của cô ấy không thay đổi mấy so với ngày thường. Mặc dù Tō-san đã bước vào một nơi nguy hiểm như thế.
“K-Kaa-san, người không thấy lo lắng chút nào sao?”
“Đương nhiên là mẹ lo lắng rồi.”
Đáp lại câu hỏi cuối cùng cũng thốt ra khỏi miệng em, Kaa-san trả lời một cách thẳng thừng. Ah, chẳng lẽ cảm xúc của em lại hiện rõ hết lên mặt rồi sao?
Sau khi trả lời em, Kaa-san đặt chiếc khăn quàng cổ đang đan dở lên đùi. Chiếc khăn quàng chỉ được đan bằng một kiểu duy nhất hóa ra lại khá dài. Trước khi em kịp nhận ra, màu sắc của nó dường như đã thay đổi ở giữa chừng.
“Tuy nhiên, người lo lắng và bận tâm nhất không phải là mẹ hay con. Đó chính là người ấy, và cả những dân làng đang phải đối mặt với tình huống nguy hiểm nữa.”
Ah, Kaa-san đang cố tình kìm nén cảm xúc của mình. Nếu ngay cả em còn nhận ra điều đó, thì Takae-san và những người khác chắc cũng biết chuyện này.
Kaa-san cũng đang cố gắng chịu đựng, phải không?
“Hơn nữa, nếu mẹ cứ tỏ ra lo lắng như vậy, cảm xúc đó cũng sẽ lan truyền đến cả những người hầu nữa. Thế nên, mẹ phải cố gắng hết sức để ra vẻ bình thản.”
“Ra vẻ bình thản, hả mẹ?”
“Ngoài cách đó ra thì chẳng còn cách nào khác.”
Đáp lại lời nói của Kaa-san được thốt ra cùng một nụ cười gượng gạo, em cảm thấy hơi bận tâm. Không, ra vẻ bình thản sao?
Nói cách khác, cô ấy đang giả vờ mạnh mẽ phải không? Có lẽ mọi người đều đã nhận ra điều đó rồi.
Tuy nhiên, dù có bị phát hiện đi chăng nữa, cô ấy vẫn phải làm vậy, đúng không? Khi gia chủ vắng nhà, người đứng ở vị trí cao nhất trong dinh thự này sẽ là vợ của gia chủ, điều đó có nghĩa là Kaa-san. Nếu Kaa-san không cố gắng tỏ ra cứng cỏi, thì mọi chuyện sẽ chẳng ổn chút nào.
…Con, một khi đến chỗ của Taiga-san, con cũng sẽ phải làm như vậy. Tự hỏi rằng nếu bản thân phải đối mặt với tình huống tương tự, liệu mình có thể giữ được vẻ bình thản trước mặt những người hầu hay không?
Trong lúc em vẫn đang trầm ngâm suy nghĩ, Kaa-san mỉm cười vỗ nhẹ lên vai em, rồi tiếp tục nói.
“Hơn hết, người đó đi cùng với Jigen-san cơ mà. Nếu có Jigen-san ở đó, thì chắc chắn anh ấy sẽ bình an vô sự thôi.”
“T-Thật vậy sao?”
“Chà, Seiren không biết nhiều về chuyện này lắm nhỉ?”
Đúng vậy.
Em thường nghe nói Jigen-san là một pháp sư vô cùng vĩ đại, và em cũng từng thấy ông ấy dễ dàng sửa chữa bức tường của dinh thự.
Tuy nhiên, em chưa từng tận mắt thấy ông ấy thể hiện những phép thuật kinh thiên động địa như lúc triệu hồi em trở lại nơi này, hay lúc ông ấy đưa đón vị viện trưởng cô nhi viện, nên em không có cảm giác chân thực nào về việc ông ấy là một pháp sư vĩ đại nhường nào.
“Đúng vậy đấy… Mẹ nghe nói rằng khi Mikoto-san còn ở trong hoàng cung, ông ấy là một pháp sư độc quyền ở đó đấy?”
“Chuyện đó xảy ra từ khoảng 25 năm trước rồi, nhưng đúng là như vậy. Dù thế, ông ấy đã giải nghệ rồi.”
Chà.
Em chưa từng nghe qua những câu chuyện quá khứ thế này bao giờ. Vì bây giờ có vẻ là cơ hội tốt, em phải lắng nghe toàn bộ câu chuyện thôi nhỉ?
Một khi rời khỏi ngôi nhà này, cơ hội được nghe những câu chuyện như thế này hầu như sẽ không còn nữa. Nghĩ đến đó, em cũng đặt đống len đan lên đùi, rồi chỉnh lại tư thế ngồi.
“Cái tên Kasai Jigen đã sớm trở nên nổi tiếng khắp mọi ngóc ngách của đất nước này. Một pháp sư sở hữu năng lực như thế lại lặng lẽ rút lui khỏi vị trí pháp sư độc quyền của hoàng gia. Vì danh tiếng quá lớn nên việc tìm kiếm ông ấy là vô cùng khó khăn, ngay cả trước khi ông ấy giải nghệ. Ông ấy đã giấu mình rất kỹ.”
Ah-, những người nổi tiếng ở thế giới này cũng gặp rắc rối về quyền riêng tư nhỉ? Điều đó là dễ hiểu, vì ở đây không có nhiều loại hình giải trí đa dạng như ở thế giới khác. Chỉ cần một người nổi tiếng xuất hiện gần đó thôi cũng đủ gây ra náo loạn rồi.
Trong trường hợp này, những người nổi tiếng ở đây sẽ là những người giàu có, những người giữ chức vụ cao hoặc có quan hệ với hoàng gia. Đó là lý do tại sao gương mặt của Leo-san lại quen thuộc ở khắp mọi nơi như vậy. Dù sao đi nữa, cậu ta cũng là hoàng tử mà. Mặc dù cậu ta có vẻ ngoài hơi ẻo lả.
“Khi những người được phái đi tìm ông ấy để đưa con trở lại cuối cùng cũng bắt kịp, Jigen đang sống trong một ngôi nhà nhỏ nằm sâu trong rừng cùng với Kuon. Lúc đó Kuon vẫn chưa được xác định là cháu gái của Jigen, và ông ấy một mình chăm sóc con bé.”
Kaa-san bắt đầu kể chuyện với ánh mắt hướng về một nơi xa xăm nào đó.
Đó là khoảng thời gian em vẫn được nuôi dưỡng như một đứa con trai tên là Shikino Seiren bên cạnh viện trưởng cô nhi viện.[1. Shikino Seiren ở đây được viết bằng chữ kanji. Lưu ý rằng tên của Seiren ở thế giới này thường được viết bằng katakana, đánh dấu sự khác biệt giữa hai cái tên.] Tō-san và Kaa-san đã nghĩ ra rất nhiều cách để tìm kiếm đứa trẻ bị mất tích là em, thử qua đủ mọi phương pháp, và cuối cùng đã thành công tiếp cận được Kasai Jigen.
“Và thế là, người đó cùng với mẹ đã tha thiết và tuyệt vọng khẩn cầu rằng bằng bất cứ giá nào cũng muốn được gặp Jigen.[2. Lưu ý rằng mẹ của Seiren luôn gọi chồng mình là “người đó”—nếu bạn thấy khó hiểu, “người đó” ở đây chính là cha của Seiren. Người Nhật đôi khi gọi người thương của mình là “người đó”.] Thế nhưng, chúng ta đã bị Kuon lạnh lùng từ chối, và đúng nghĩa đen là bị đuổi thẳng cửa ngay từ hiên nhà.”
“Eh, Kuon-sensei đã làm vậy sao?”
“Con bé đã sống trong hoàng cung cho đến tận lúc đó. Chắc chắn nó đã tận mắt chứng kiến rất nhiều góc khuất đen tối của những con người trong hoàng cung đằng sau hậu trường. Đó là lý do tại sao họ mới rút lui vào sâu trong rừng, sống một cuộc sống cách biệt như thế.”
Ra là vậy. Quả nhiên, những góc khuất đấu đá đằng sau hậu trường vẫn tồn tại, ngay cả ở thế giới này. Đây không phải là phim truyền hình hay truyện tranh, mà là vấn đề của thế giới thực.
Lý do Leo-san nhận loại công việc đó chính xác là để đập tan bọn kẻ tiểu nhân chuyên bu chuyện sau lưng, chê bai rằng tính cách của cậu ta không thích hợp để làm người thừa kế ngai vàng.
Tôi chưa từng đối mặt với khoảng tối ấy, thế nhưng chắc chắn có ngày tôi sẽ phải chạm trán nó thôi. Chà, tôi cần phải chuẩn bị tinh thần sẵn sàng cho bản thân và cho cả Taiga-san nữa.
“Có lẽ khoảng chừng một tuần chúng ta đã cho xe ngựa đỗ ở gần đó và cứ thế ở lỳ bên trong.”
“…Hai người đã làm gì vậy chứ? Chẳng phải quá mức rồi sao?”
“Bởi vì vào lúc ấy, mẹ nghĩ rằng nếu Kasai Jigen chịu giúp đỡ, chúng ta sẽ chẳng tài nào gặp lại con được nữa.”
Chẳng hiểu vì lý do gì, tôi hoàn toàn tin chắc họ đã làm đến mức đó, bởi tôi vốn biết bố mẹ mình là kiểu người vô cùng cưng chiều con cái. À không, tôi chẳng rõ đoạn nào trong câu chuyện đã khiến mình thuyết phục đến thế, nhưng dẫu sao thì cảm giác lúc ấy chính là như vậy.
Thế nhưng, đường đường là một vị lãnh chúa cùng phu nhân lại phải sinh hoạt trong chiếc xe ngựa suốt cả một tuần, chẳng phải quá đỗi thảm hại hay sao? À thì, chắc chắn các gia nhân cũng túc trực cùng họ, thế nên chuyện cơm nước hay sinh hoạt hẳn chẳng có gì khó khăn cả. Dẫu vậy, nó vẫn chẳng thể giống nổi một chuyến dã ngoại hay đi dạo ngắm cảnh của dị giới được.
“Một khi đã làm vậy, quả nhiên, có lẽ Kuon đã chịu buông xuôi và cho phép chúng ta bước vào nhà. Và rồi, Jigen cũng lắng nghe câu chuyện của đôi ta khi sự tình đã đi đến bước đường ấy.”
Bố mẹ đã thành công nhờ vào sự kiên trì của họ nhỉ? À thì, nếu cứ bám trụ hết ngày này qua tháng nọ ròng rã suốt hơn một tuần, thì... ừm. Thầy Kuon hẳn đã rất khốn đốn vào khoảng thời gian đó nhỉ?
…Dẫu rằng tôi chẳng nên thốt ra lời này, khi bản thân lại chính là người mà họ đang cất công tìm kiếm.
“Thậm chí đến tận bây giờ mẹ vẫn chưa rõ toàn bộ câu chuyện, nhưng có vẻ như cha mẹ của Kuon, nói cách khác là con của Jigen cùng bạn đời của họ đã qua đời từ sớm, thế nên Jigen đã một tay nuôi nấng Kuon trưởng thành. Chính vì thế, dường như Jigen đã đồng cảm sâu sắc với tâm can của chúng ta.”
Aah...
Jigen-san cũng đã mất đi những đứa con của chính mình, thảo nào ông ấy lại thấu hiểu nỗi niềm đau đớn khi mất con của Mẹ và Bố đến vậy.
“Sau đó, ông ấy đã cùng thầy Kuon đến dinh thự của chúng ta…”
“Chẳng phải là chuyện hiển nhiên sao? Để tìm kiếm người thân trong gia đình, đời nào chúng ta lại để Jigen rời xa bảo vật quý giá của đời mình chứ.”
Thắc mắc của tôi được mẹ tự hào đáp lời.
Vị pháp sư được thuê mướn để truy tìm tung tích đứa con gái ruột chỉ có duy nhất một người cháu gái. Để có thể tìm thấy cốt thịt của chính mình, họ tuyệt đối không thể nào chia cắt vị pháp sư ấy khỏi người thân yêu của ông được.
Đó là lý do vì sao Bố và Mẹ cũng đã cùng nhau chiêu mộ cả Kuon-san. Vừa với tư cách là người chăm sóc cho Jigen-san, đồng thời cũng là gia sư riêng cho Saryuu – đứa trẻ được nhận nuôi, và cho cả tôi, người cuối cùng đã được đoàn tụ.
“Nếu không có Jigen, e rằng khi còn sống chúng ta cũng chẳng thể nào xác định được con đang lưu lạc nơi đâu. Phép thuật của vị pháp sư mang tên Kasai Jigen quả thực sở hữu sức mạnh kinh ngạc đến nhường ấy.”
Ừm, thôi được rồi, chẳng hiểu sao tôi cũng phần nào cảm nhận được sự phi thường đó lớn lao đến mức nào.
Và rồi, niềm tin vô căn cứ rằng Bố chắc chắn sẽ ổn thôi cũng dâng trào mạnh mẽ trong tâm trí tôi.
Ừm, nhất định ông ấy sẽ bình an vô sự.
Truyện liên quan
Căn Phòng Không Đạt Hạng Nhất Trên Trang Đăng Tiểu Thuyết Thì Không Thể Ra Ngoài
Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.. Trên màn hình chiếc máy tính ...
Đền Mạng
Lấy bối cảnh một thị trấn nhỏ ở miền Nam nước Mỹ những năm 1960, A Time To Kill bắt ...
Nụ hôn của Casanova
Hắn tự xưng là Casanova, người tình tuyệt vời nhất thế gian…
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ
Tại một ngôi làng kỳ lạ tên Mindié, nơi bị cắt đứt với thế giới bên ngoài, có một cô ...