Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo - Nhánh rẽ mong ước ở ngay đây

「――――Và thế là, nó lại thành ra cái kiểu nửa dở nửa dở chẳng ra đâu vào đâu rồi đấy ạ.」

Sau một lúc lưu luyến buông cậu ra khỏi vế đùi để chấp nhận lời thỉnh cầu khẩn thiết kia.

Như mọi khi, cậu thiếu niên ấy lại vô thức nương theo từng cử chỉ của cô. Nghe đứa đệ tử (Haru) đang ngồi quỳ ngay ngắn bên cạnh lề mề tuôn ra từng lời... bằng cái vẻ dạn dĩ chẳng thể nào so được với dạo mới gặp, nụ cười trên môi cô cứ tự nhiên mà hé nở.

「Hưm... Đó đúng là một câu chuyện hiếm khi được nghe thấy đấy nhé. Rất tiếc là, đến cả tôi cũng chưa từng trải qua chuyện tương tự bao giờ.」

「Đúng vậy thật ạ... Thế nên em mới đang thử hết cách này đến cách khác xem làm thế nào đây đây.」

Từ nhỏ đã quấn quýt trong đạo trường kiếm thuật của ông nội nên việc tiếp xúc với nam giới chẳng có gì xa lạ với cô cả――thế nhưng nếu hỏi liệu cô có "khéo léo" trong chuyện đó hay không, thì lại là câu chuyện hoàn toàn khác.

Thân thể ngoài đời thực vốn dĩ yếu ốp cũng là một phần nguyên nhân. Yui tự biết rõ bản thân, người suốt ngày chỉ biết thu mình trong nhà chứ chẳng mấy khi ra ngoài chơi đùa, đang mắc phải một loại bệnh gọi là mù mờ chuyện đời.

Sự thực thì, đối với Yui, những "cậu con trai nhỏ tuổi hơn" lại là đối tượng mà cô cảm thấy rất vụng về khi đối ứng.

Không, nói là vụng về thì chẳng thà bảo là――chẳng thể nào hiểu nổi, thì đúng hơn.

Từ xưa cô đã mang cái tính chất rất được lòng những người cùng giới. Dù bản thân cảm thấy không mấy dễ chịu khi nghĩ rằng đó là do diện mạo lúc nào cũng như đứa trẻ tác động vào, nhưng bất luận lý do là gì, việc được người khác chủ động tiếp cận vẫn là một niềm hạnh phúc không gì sánh bằng.

Chỉ cần người ta chịu chủ động đến gần, việc còn lại chỉ là đối xử bằng tất cả sự chân thành và lòng thành kính thì cô sẽ có được vô số bạn bè. Cho nên, nếu chỉ tính riêng phụ nữ, bất kể tuổi tác ra sao cô cũng chẳng hề thấy e ngại.

Về nam giới cũng vậy, nếu chỉ tính người lớn, nhờ tích lũy được sự quen thuộc qua những lần giao lưu với các môn sinh đến phòng tập Matsukaze nên mọi chuyện vẫn ổn. Thế nhưng, đối tượng là người cùng lứa hay nhỏ tuổi hơn thì lại nảy sinh chút vấn đề.

Dù không đến mức vụng ăn vụng nói, nhưng việc cái "nhịp điệu" trò chuyện của cô chậm hơn người khác một chút là điều mà cả cô lẫn mọi người đều phải công nhận. Mỗi khi đối mặt với mấy cậu con trai hăng hái, cô chỉ biết dốc hết sức để đuổi kịp, đôi lúc lại cảm thấy sững sờ, rụt rè... lúc có, lúc không.

Đáng lý ra phải là như thế, vậy mà.

「Miệng thì bảo đang gặp rắc rối, thế mà cơ mặt của cậu lại đang giãn hết cả ra kìa.」

「Hả? Á, chuyện đó thì, ừm... Dù sao cũng không phải là kiểu sa sút tinh thần (slump) tiêu cực gì, bản tính của em vốn là thích tận hưởng những sự cố trong game mà.」

「Hành hử, đúng là một cậu con trai nha.」

Có lẽ cô nên cảm thấy biết ơn vì món quà may mắn ngoài mong đợi này.

Vốn dĩ cuộc gặp gỡ này đã giống như một phép màu. Chỉ riêng việc tìm thấy người kế thừa kỹ nghệ của mình đã là đại may mắn rồi, vậy mà đứa học trò ấy lại――

「Thế thì cô nói câu đó với Irori giùm em với. Cái gã đó cứ hễ gặp mặt là lại trút đủ thứ lời lẽ lên đầu em nào là kẻ gây rối, nào là máy kích hoạt sự kiện tự động.」

「Haru-kun và Irori-kun thân thiết với nhau thật đấy nhỉ.」

「Vâng, thân lắm cơ. Theo lời hắn thì em thuộc cái vị trí bạn xấu của hắn đấy ạ.」

「Đó là cách cậu ấy giấu đi sự ngượng ngùng đấy thôi.」

「...Chuyện đó, nghe mà thấy rợn hết cả người rồi đấy ạ.」

「Chà chà...」

Có thể trao đổi từng lời với nhau mà chẳng cần bận tâm đến căng thẳng, lo âu hay khách khí thế này――bởi cậu là một cậu con trai tốt bụng, chu đáo và chân thành đến mức khiến cô phải thán phục.

Đôi mắt dịu dàng, chất giọng mềm mại, cách dùng từ khéo léo lại giàu tri thức... chẳng cần tốn công tìm kiếm cũng có thể chỉ ra biết bao ưu điểm của cậu.

Đó là điều dĩ nhiên khi tiếp xúc với con người. Thế nhưng với tư cách là một người hiểu rõ sự gian khổ và khó khăn của điều đó, cô nghĩ không nên gạt bỏ nó chỉ bằng một từ "dĩ nhiên".

Nếu như không chỉ có thế, thì lại càng đúng như vậy hơn. Ít nhất là đối với Yui, dù cô có cố gắng đến đâu thì cũng chẳng thể cử xử được như cậu ấy.

Không chỉ dừng lại ở việc bản thân vui vẻ,

Cũng chẳng phải chỉ làm cho đối phương thấy vui,

Chỉ khi cả hai cùng tận hưởng thì cậu mới coi đó là "tốt", cái bản chất ấy của cậu thật đáng để kính trọng.

――――Vậy mà, những điều như thế,

「Chuyển sang chuyện khác nhé Haru-kun. Hình như cậu đang dùng đao theo một cách kỳ lạ nào đó thì phải?」

「Dạ? Vâng? Hả, cách dùng kỳ lạ... nghĩa là sao ạ...」

「Sự hao mòn trên lưỡi đao đang thể hiện ra "thói quen" đấy. Khác với các thế võ của Kết Thức... Không, phải nói đây là một kiểu "biến tấu" thì đúng hơn nhỉ.」

「K-Khoan đã cô ơi, thói quen hao mòn lưỡi đao là cái gì thế ạ. Chẳng qua là độ bền tính bằng số liệu bị tụt đi chứ nhìn bên ngoài thì đâu có――」

「Hừm...................... Có phải là... 《Đả Thiết》... đúng không?」

「...、............Không, không không... không không không. Hả, hả? Đùa chứ đáng sợ thật đấy, sao cô lại biết được hay vậy, thế này thì khác gì siêu năng lực đâu chứ...!」

Nếu như cô nói ra điều này với đứa "đệ tử" luôn dành trọn sự kính trọng thẳng thắn cho "sư phụ" là cô.

Chẳng biết cậu sẽ phản ứng ra sao nữa――vì đã quá biết rõ, nên những lời khen ngợi có phần quá đà ấy, cô đành phải dùng sự nuông chiều để truyền tải tới cậu.

Nên tránh việc nhìn trực diện vào khuôn mặt đáng yêu của cậu thêm nữa thì hơn. Chỉ nên chiều chuộng như thể đang nói đùa, rồi lén nhìn một chút thôi, thế là vừa đẹp.

Dù là người khác giới nhưng lại có thể gầy dựng nên một khoảng cách gần gũi mà không hề gượng gạo, đây nhất định là một phép màu.

Ví như việc, hai bàn tay của cậu... có vẻ như theo những gì nghe được thì tình hình đã vượt quá tầm tay của cậu rồi, nhưng chính thực tế đó cũng đã tiếp sức cho điều này.

――――Từ tận đáy lòng, đây đúng là một mối quan hệ lý tưởng. Không phải vì không muốn nhiều hơn nữa, mà bởi vì chính sự gắn kết hiện tại mới là điều họ khát khao, nên như thế này là tốt rồi.

Cứ thế này, là tốt nhất.

Yui vừa thầm cầu nguyện như mọi khi, mong sao bản thân và cậu sẽ mãi mãi là "sư phụ" và "đệ tử" luôn tôn trọng lẫn nhau――

「Nếu như cậu cần một "Cái tên", cứ việc thảo luận với tôi bất cứ lúc nào nhé. Dù là "Kỹ", là "Thế"... hay dù có hơi sớm nhưng kể cả là "Lưu phái", tôi cũng sẽ giúp sức cho cậu.」

「Cái đó thì đúng là quá sớm rồi đấy ạ... Mà công nhận là em chẳng giấu cô được cái gì thật, thực sự đấy...」

Đến nước này rồi thì cái kịch bản bản thân nhận được cảm tình từ cậu vượt trên mức "kính yêu dành cho sư phụ" là điều cô chẳng thể nào hình dung nổi... thế nên chẳng cần phải cầu nguyện làm gì, cô khẽ mỉm cười trong lòng.

Những kẻ cùng chung cái nhịp điệu "nhàn nhã" như họ thì tương lai bất hòa với nhau là điều rất khó xảy ra. Nếu vậy thì, mối sợi dây liên kết giữa sư đồ xem như đã được êm đẹp rồi.

Điều đó thật sự, thật sự vô cùng hạnh phúc――và biết đâu chừng, cũng có một chút, chỉ một chút xíu nuối tiếc chăng, cô vừa cảm thấy buồn cười trước chút tâm trí trêu đùa ấy.

【Kiếm Thánh】 mỉm cười đầy vui vẻ... chỉ lặng lẽ và êm đềm trìu mến nhìn đứa đệ tử mà cô chẳng thể nào dời mắt.

Truyện liên quan

Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt Đang ra Nhật Bản

Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt

Web Novel Mento Sakura
Cập nhật: 39 phút trước

Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...

98 384
Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí Đang ra Nhật Bản

Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí

Cập nhật: 7 giờ trước

Câu chuyện về việc chơi một VRMMO vừa ra mắt phiên bản thứ ba gần đây.. Rán Worldwalker, tộc mèo ...

4 221
Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO Đang ra Nhật Bản

Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO

Cập nhật: 7 giờ trước

Tựa game VRMMO mới "Astrea Frontier". Buổi phát sóng chính thức tràn ngập những chủ đề về hệ thống chiến ...

85 527
Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó. Đang ra Nhật Bản

Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó.

Web Novel Aiban
Cập nhật: 8 giờ trước

Nhân vật chính đã chết vì cứu một con mèo có một ước mơ. Đó là tạo ra một VRMMO ...

34 255
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần Đang ra Nhật Bản

Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần

Web Novel Karina
Cập nhật: 8 giờ trước

Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...

564