Cuộc Tìm Kiếm Của Hoàng Tử Kẹo Ngọt - Chương 60: A Blind Date

[previous_page]

[next_page]

Đã cuối tháng Chín, cái nóng oi ả cuối hạ vẫn vương vấn lẫn trong làn gió thu se lạnh.

「Đi xem mắt đi!」

「Chii-chan… Cậu bị làm sao thế?」

Giọng Chii-chan nghe chừng có vẻ tuyệt vọng ở đầu dây bên kia.

Cậu ấy bắt đầu đi làm từ tháng Tư, còn tớ thì bận rộn với chuyện tìm việc, thế nên tụi mình đành gác lại chuyện xem mắt.

Dù đã đi làm rồi mà cậu ấy vẫn tha thiết muốn có bạn trai. Chợt nhận ra dạo này cậu ấy rất tích cực tham gia các buổi tiệc tùng của công ty.

「Tớ nghĩ là mình tìm được mối ngon rồi đấy, vạn tuế!」

Tớ tự hỏi không biết đó là kiểu người thế nào đây.

「Hả? Ai cơ?」

Vừa rồi lỡ thốt ra giọng điệu có phần cộc lốc, tớ bèn tạm dừng việc gặng hỏi thêm.

「Cậu có quen ai có thể đi xem mắt cùng bọn mình không?」

「Ể? Nhiều chứ.」

Mấy thành viên trong câu lạc bộ karate, rồi cả mấy cậu bạn cùng lớp đang tìm kiếm bạn gái nữa.

「À… Mấy người đó hả… Nếu được thì tớ thích một anh chàng đã đi làm hơn.」

「Một người đã đi làm ư…」

Người duy nhất tớ có thể nghĩ đến lúc này chính là tiền bối Arioka.

Tớ cứ nhắn tin thử cho anh ấy xem sao. Chắc anh ấy bận lắm, với lại khả năng cao là có bạn gái rồi ấy chứ.

Tớ không rành lắm về đời tư của anh ấy, nhưng tớ từng thấy anh ấy thân mật với những cô nàng xinh đẹp.

Anh ấy nhắn lại rằng sẽ đến, thế là tớ gọi điện cho Chii-chan.

Nghe giọng cậu ấy phấn khích thấy rõ.

Lần gần đây nhất mà cậu ấy hào hứng thế này là hồi cấp hai. Tớ bước vào và trông thấy cậu ấy đang đứng đợi mình.

Phòng vệ sinh khá rộng, có những buồng riêng biệt với không gian đủ rộng rãi để trang điểm và thay đồ.

Tóc Chii-chan được tết lệch một bên, đính kèm chiếc kẹp hình hoa ở trên đỉnh.

Cậu ấy lấy ra đủ thứ dụng cụ từ chiếc túi đựng mỹ phẩm rồi bắt đầu mân mê khuôn mặt tớ.

「Ừm, trông ổn phết đấy. Giờ cậu trông đáng yêu rồi đấy. Đi thôi nào!」

Cậu ấy thực sự rất nhập tâm vào chuyện này.

Tớ lủi thủi bước theo cậu ấy đến điểm hẹn.

Cậu ấy chỉ tay về phía một cửa hàng, trông sang trọng hơn hẳn so với lứa tuổi sinh viên đại học của tụi mình.

Những chàng trai bên trong trông thật ngầu, còn các cô gái thì tao nhã và trưởng thành.

Từ trước đến nay, những buổi xem mắt của tớ thường rất thoải mái, có lẽ là hơi quá đà đi nữa. Mà ngẫm lại thì tớ cũng có đi xem mắt mấy lần đâu, thế nên bắt đầu thấy hồi hộp rồi đây.

Tớ cứ nghĩ rằng có tiền bối Arioka ở đây thì mình sẽ thấy bớt căng thẳng hơn, nhưng anh ấy lại đang mặc vest, lịch sự cúi chào xã giao những người khác theo đúng nghi thức công sở.

Đôi khi, tớ chỉ ước gì anh ấy cứ vô tư như trẻ con vào những lúc thế này.

Bên trong cửa hàng được trang trí tao nhã bằng những món đồ cổ, vang lên đâu đó những giai điệu thư giãn từ dàn loa.

Tớ cố gắng ngồi xuống một cách bình tĩnh nhất có thể.

Người phục vụ đưa cho tụi mình thực đơn đồ uống. Tớ sốc nặng khi nhìn thấy giá tiền.

Mấy buổi tiệc tùng tớ hay tham gia thường là dạng uống thả ga trong hai tiếng, bù lại giá cũng tương xứng.

Thế mà ngay cả nước ngọt không cồn cũng có giá tới tám trăm yên. Thế giới của người lớn quả thực vượt xa tầm với của tớ.

Họ đang vui vẻ bàn luận xem loại rượu vang nào sẽ hợp với món ăn nào, thậm chí còn thảo luận xem có nên gọi hẳn nguyên chai không, trong khi tớ chỉ biết trân trân nhìn vào dòng chữ đề cập đến phí phục vụ trên thực đơn.

Tớ sợ không dám nhìn giá của các món chính nữa.

Liệu mình có mang đủ tiền không đây?

「Cậu sao thế, Noda?」

Chắc là anh ấy nhận ra vẻ mặt khó chịu của tớ.

Tớ mấp máy đôi môi muốn nói nhưng lại không dám thốt lên lời.

「Não á? Não cậu bị sao cơ?」

Tớ lắc đầu rồi bắt đầu thì thầm.

Anh ấy vẫn chẳng hiểu gì cả, thế là tụi mình cứ ngơ ngác nhìn nhau qua lại.

Tớ bắt đầu thấy sốt ruột rồi đấy.

「Ý tớ là tớ đang cháy túi rồi!」

Cuối cùng tôi cũng thốt lên câu ấy.

Tôi không định hét lớn thế đâu, nhưng mọi người đều nghe thấy và bắt đầu nhìn chằm chằm vào tôi.

「…Saa-chan…」

「……………………………」

Tôi cúi gằm mặt đầy chán nản.

「Thế thôi á? Tôi cứ tưởng cậu yên lặng vì mượn oai hùm cơ hóa ra chỉ là thấy không quen khi ra khỏi lãnh địa của mình thôi à.」

「Làm sao mà mượn được oai hùm chứ…」

Bên trong quán ánh đèn mập mờ hắt xuống.

Tôi không muốn bất cứ ai nhìn thấy khuôn mặt đang đỏ bừng vì xấu hổ của mình.

「Ừm, để con gái phải trả tiền bữa ăn thì không đúng phép cho lắm.」

「Cậu vẫn là học sinh mà, Noda-san. Cứ uống bất cứ thứ gì cậu thích đi.」

「Cậu có muốn gọi món gì không?」

Họ cứ liên tục gợi ý đồ uống và cocktail cho tôi, nhưng tôi đã gây quá nhiều sự chú ý không đáng có rồi.

Tôi đang tìm cách từ chối khéo thì Chii-chan nói với họ rằng tôi không uống rượu. Arioka-senpai liền lật thực đơn sang trang có các loại đồ uống không cồn.

Tôi đang đắn đo giữa trà ô long, một lựa chọn an toàn trong mọi hoàn cảnh, nước gừng nghe có vẻ giống đồ uống có cồn, và San Pellegrino nghe rất ngầu dẫu tôi chẳng biết nó là gì.

Được rồi, tôi quyết định xong xuôi.

「Cho tôi một ly San Pellegrino.」

「Đấy chỉ là nước khoáng có ga thôi mà.」

Tôi lập tức đổi ý ngay tại chỗ.

Sao một cốc nước không thôi mà cũng tận sáu trăm yên thế này?

Tôi quyết định cứ tận hưởng một bữa tối thật ngon rồi sẽ trả lại tiền cho Chii-chan hoặc Arioka-senpai sau vậy.

Món khai vị trông thật hấp dẫn, phần ăn cũng khá lớn. Tôi bị cám dỗ muốn gọi thử đĩa xà lách rau củ hữu cơ, loại có cả phần nước sốt làm từ rau củ nữa.

Tôi gọi một phần mì Ý sốt kem nấm dùng kèm rong biển tươi. Vị rất ngon.

Tôi không rành về phép tắc bàn ăn cho lắm, nên cứ quan sát rồi học theo mọi người xung quanh.

Món tiếp theo trong thực đơn là sashimi cá trắng. Đĩa ăn vô cùng rực rỡ sắc màu với những lát ớt chuông mỏng, rau arugula, sò điệp và cả tôm.

「Ngon quá.」

Tôi lẩm bẩm thì thầm dù chẳng biết mình vừa ăn loại cá gì.

Người phục vụ rót rượu mỉm cười nhìn tôi.

「Đó là cá suzuki.」

Anh ấy tốt bụng giới thiệu tên món.

Tôi bỗng thấy bối rối.

「Tôi là Noda.」

Tôi lễ phép cúi đầu chào.

Đến lượt anh ấy ngẩn người khó hiểu.

「Ý tôi là carpaccio cá suzuki, tức cá vược đấy ạ.」

Anh ấy đính chính lại.

Lúc này tôi mới nhận ra nãy giờ anh ấy đang nói về loài cá.

Tôi hơi thấy ngượng ngùng, nhưng chẳng một ai trêu chọc tôi cả. Chắc đây là một sự nhầm lẫn phổ biến thôi.

「Đó vừa là Carpaccio Suzuki. Em có thể gọi tắt anh ấy là Paccio nhé.」

…Chẳng có ai cả, ngoại trừ Arioka-senpai.

Tôi không sao giũ bỏ được cảm giác hồi hộp nên chỉ biết lắng nghe câu chuyện của họ, nhưng mọi người rất chu đáo khi vô tình tự nhiên kéo tôi vào cuộc trò chuyện.

Tôi đảo mắt tìm tờ hóa đơn trên bàn, nhưng mọi người đã đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Chii-chan bảo chúng tôi đi thôi, rồi kéo tay áo giục tôi đi cùng.

Tôi bước ra khỏi quán mà vẫn băn khoăn không biết ai là người đã thanh toán hóa đơn.

Mọi người đang đứng chờ sẵn bên ngoài.

Tôi vô cùng kinh ngạc khi biết rằng mấy cậu con trai đã trả toàn bộ tiền.

Trái tim tôi suýt nhảy ra ngoài khi nghĩ đến cảnh phải tự trả phần của mình, thế mà đám con trai lại trả gấp đôi.

Chii-chan cất lời cảm ơn họ vì bữa ăn. Trông cậu ấy có vẻ đã quen với việc được mời đi ăn thế này rồi.

Ngược lại, tôi đứng chết trân chẳng biết phải nói gì.

「Lần tới cậu mời lại bọn này là được.」

Bọn họ lên tiếng.

「Đương nhiên rồi!」

Tôi nhiệt tình đáp lại.

Họ định đi quán rượu, thế nên tôi chào tạm biệt.

Tôi vốn tửu lượng kém, có đến cũng chẳng ích gì.

Bọn họ hơi lo lắng chuyện tôi về một mình, nhưng dẫu sao trời cũng chưa quá muộn và nhà ga thì ở ngay gần.

Tôi bảo mọi người rằng mình ổn rồi vẫy tay chào tạm biệt.

Chúng tôi trao đổi số điện thoại với nhau. Tôi gửi cho họ một tin nhắn cảm ơn.

Chii-chan và tiền bối Arioka dặn dò tôi về đến nhà nhớ gọi báo một tiếng cho chắc ăn. Tôi bèn gửi tin nhắn cho họ.

Tôi đã ngỏ ý mời tiền bối Arioka nhưng cuối cùng lại được anh ấy khoản đãi bữa ăn, thế nên trong tin nhắn tôi vừa xin lỗi vừa gửi lời cảm ơn.

Nhưng chuyện đã xảy ra.

Kể từ ngày hôm đó, mối quan hệ giữa Chii-chan và tiền bối Arioka bỗng trở nên kỳ lạ.

Truyện liên quan

Người Muốn Làm Vua Đang ra Nhật Bản

Người Muốn Làm Vua

Light Novel 三度笠
Cập nhật: 4 ngày trước

Nhân vật chính của câu chuyện này là một doanh nhân 45 tuổi, thiệt mạng trong một vụ tai nạn ...

30 123