Cuộc Tìm Kiếm Của Hoàng Tử Kẹo Ngọt - Chương 63: The Upset Cousin

[previous_page]

[next_page]

Từ đó trở đi, Chii-chan là người chủ động trong mọi cuộc trò chuyện của chúng tôi.

Tôi vốn định là người gặng hỏi con bé, thế mà cuối cùng lại thành kẻ bị tra khảo. Tôi chẳng tài nào đổi nổi chủ đề.

Ý định ban đầu của tôi là vặn hỏi từng chi tiết chuyện senpai Arioka dám nhấc điện thoại của con bé, nhưng vị thế đôi bên đã hoàn toàn đảo ngược.

Mỗi lần tôi đáp lời, giọng Chii-chan lại càng sắc lẹm và lạnh băng thêm chút nữa.

「Nói cách khác, hai người vừa gặp nhau không lâu đã tót đến căn hộ sống một mình của cậu ta, lại còn lăn xả vào làm đồ nhắm cho anh ta nữa cơ đấy.」

Con bé ngắt quãng liên hồi, cứ như thể đang nói chuyện với một người ngoại quốc vậy.

Lại còn nghe như đang đọc rap nữa chứ.

Đó là kiểu nói chuyện mới của con bé.

「Ừm, thì, chắc thế…. À thì… cũng coi là vậy.」

Tôi không dám hé răng nửa lời về chuyện Mizuhara đe dọa bóc mẽ thân phận Miss Chocolat của tôi. Sợ rằng mọi chuyện sẽ càng thêm rắc rối to.

Cậu ta thậm chí còn cho tôi mượn cả dụng cụ nhà bếp nữa chứ.

「Cậu ta có làm đồ nhắm cho cậu ăn bao giờ không? Hay là có ý đồ gì với cậu rồi?」

「Hả? Đâu có đời nào. Tự cậu ta còn chẳng nướng nổi mấy cái bánh quy nữa là.」

「Sao đồ bếp nhà cậu ta lại nhiều và xịn hơn cả của cậu thế?」

「Ể…?! Cái đó… thì…」

Quả là một câu hỏi hóc búa chẳng biết đáp sao cho đọt.

Tôi cũng chịu chẳng rõ nếu mình thú nhận rằng cậu ta đang thực sự đợi một nàng tinh linh xuất hiện thì con bé có thèm tin không nữa.

「Sao nào? Một tuần gặp nhau hơn hai lần, lại còn hú hò bên nhau suốt từ Giáng sinh, năm mới cho tới sinh nhật, thế mà bảo không phải quan hệ yêu đương á?」

「Không không, tuyệt đối không. Bọn tớ chỉ là bạn bè thôi.」

「…Ra thế. Chỉ là những người bạn vô cùng đặc biệt nhỉ.」

Giọng điệu lạnh lùng đến mức đầy mỉa mai.

「Hôm nay cậu lại đang ở nhà Mizuhara-kun nữa phải không?」

Chii-chan cố tình nhấn mạnh từng chữ “kun” lẫn chữ “lại”.

Cuối cùng, con bé ép tôi phải đưa máy cho Mizuhara nghe điện thoại bằng được.

Sao con bé lại làm thế cơ chứ? Tôi đưa tay che phần ống nghe lại.

「Chii-chan muốn nói chuyện với cậu này.」

Trong lúc tôi đang vắt óc tìm lý do để ngăn hai người họ chạm mặt nhau qua sóng điện thoại, Mizuhara đã tiện tay cầm lấy chiếc máy.

Cứ ngỡ cậu ta sẽ một mực từ chối phăng đi, nhưng biểu cảm thản nhiên lúc nhận lấy máy của cậu ta khiến tôi được một phen hú vía.

Trông có vẻ cậu ta sẽ chẳng thốt ra mấy lời thừa thãi nào đâu, nghĩ vậy nên tôi cũng vơi bớt phần nào lo lắng.

Từ vị trí bên cạnh, dẫu tôi có áp sát tai đến đâu đi nữa cũng chẳng tài nào nghe lọt một chữ từ phía Chii-chan.

Đành phải đoán già đoán non ý định của con bé thông qua phản ứng của Mizuhara vậy.

「Vâng… vâng. …Vâng…………Đúng thế.」

Toàn thấy đáp vâng với dạ, kế hoạch của tôi coi như đổ sông đổ bể hoàn toàn.

「Không… không, tôi không phải gay.」

C… cái quái gì thế này?

Phản xạ theo bản năng, tôi quỳ sụp xuống vì Chii-chan đang quá đỗi bực bội. Tôi vội dịch người lại gần hơn chút nữa để nghe cho rõ.

「Không… không. …Không có gì phải lo đâu. Tôi vốn chẳng coi Noda-san là con người đâu mà.」

Bắt đầu thấy hoảng loạn rồi đấy.

Tôi thầm cầu nguyện cho cuộc nói chuyện này mau chóng chấm dứt đi.

「Em họ cậu nổi điên thật rồi đấy.」

Mizuhara nhíu mày trả lại chiếc điện thoại cho tôi.

「Này, Chii-chan! Chỉ là hiểu lầm thôi mà…!」

「Saa-chan. Gặp nhau rồi nói chuyện đi.」

Đó là tông giọng lạnh lùng nhất mà tôi từng nghe thấy từ con bé.

Chất giọng bình thản ấy lại mang một sức sát thương đáng sợ đến lạ kỳ.

「Ể? Cả Mizuhara nữa á? Chà… cậu ấy bận đủ thứ chuyện, chắc hôm nay có lịch trình mất rồi…」

Tôi cố tìm cách gạt Mizuhara ra.

「Lịch trình duy nhất của tôi hôm nay là đánh chén cái bánh chiffon thôi.」

Hắn đáp lại với vẻ hờ hững.

Tớ tưởng Chii-chan không nghe thấy Mizuhara vì ban nãy tớ chẳng nghe thấy cô ấy, nhưng tớ đã lầm.

Cô ấy nghe rõ mồn một từng lời hắn nói.

Tớ định nhét chiếc bánh tart trứng vào miệng hắn, nhưng đã quá muộn.

Giờ thì tất cả chúng tớ sắp sửa tụ họp lại với nhau. Tình hình từ tồi tệ nay lại càng tồi tệ hơn.

Cô ấy nói lời tạm thời rồi cúp máy.

Tớ đã chọc giận cô ấy, và chẳng tài nào tìm hiểu được mối quan hệ giữa cô ấy với Arioka-senpai chút nào cả. Chẳng thu lại được gì sất.

「Chii-chan đang thực sự giận dữ đấy…. Đồ ngốc nhà cậu… đáng lẽ không nên nói rằng cậu không coi tớ là con người chứ…」

「Cậu là tinh linh của tôi mà. Nói sự thật thì có gì sai?」

「Cậu không thể nói thế được. Chii-chan tưởng cậu là con gái, thế nên cô ấy mới chẳng bận tâm khi nghe tin cậu là một tinh linh và là một kẻ cuồng đồ ngọt… Nhưng khi biết cậu là con trai… tớ hoàn toàn không thể giải thích nổi. Cô ấy thậm chí còn hỏi rằng cậu có thích lùn không cơ đấy.」

「Cô ấy nghĩ rằng tôi có hội chứng mê người lùn sao?」

Hắn trông có vẻ vô cùng phiền muộn.

「Haizz. Chii-chan nghĩ cậu là một kẻ cực kỳ khả nghi đấy…」

Cô ấy thậm chí còn nghĩ hắn là một kẻ cuồng tín hoặc giáo đồ giáo phái nào đó.

Hắn là thành viên của Hội Đồ Ngọt Ngầm, nhưng tụi tớ chẳng được phép hé lộ chuyện đó với bất kỳ ai.

Cô ấy muốn một lời giải thích cho những buổi gặp gỡ bí mật của bọn tớ, nhưng tớ lại ấp úng trả lời qua quýt, thế nên cô ấy tưởng Mizuhara đã lôi kéo tớ gia nhập tà giáo rồi.

「Mizuhara, cậu không cần phải đi cùng đâu. Để tớ giải thích mọi chuyện cho Chii-chan nghe.」

「Tôi cũng sẽ đi.」

「Tại sao chứ?」

Hắn rất ghét phải tham gia những buổi tụ tập hay tiệc tùng chẳng đem lại lợi ích gì cho bản thân.

Thế mà hắn lại cứ khăng khăng đòi đi.

Tớ đành chịu thua.

Bọn tớ hẹn gặp lúc năm giờ chiều, nên vẫn còn chút ít thời gian. Tụi tớ bàn bạc xem nên đáp lời những câu hỏi của cô ấy ra sao để tránh làm dồn ứ thêm những hiểu lầm.

「Trước tiên, hãy bàn xem nên làm gì với chiếc bánh chiffon đi đã.」

Tớ rên rỉ đầy tức giận.

「Đó là điều cuối cùng mà chúng ta nên bàn tới!」

Đó chính là lý do vì sao tớ muốn đi một mình.

「Cậu cũng đâu thích lãng phí đồ ăn. Cậu định làm gì với phần lòng trắng trứng đây?」

Vì bọn tớ đã đập trứng rồi, nên chẳng thể bảo quản chúng được nữa.

Tụi tớ buộc phải vứt chúng đi nếu không nấu nướng gì. Làm thế thì quá lãng phí, nhưng tụi tớ lại chẳng đủ thời gian để nướng một chiếc bánh chiffon.

「Chúng ta chỉ cần rán phần lòng trắng trứng lên rồi cất vào tủ lạnh là được.」

「Nghe chẳng có chút hấp dẫn nào sất.」

Tớ phớt lờ hắn và suy nghĩ xem làm thế nào để tu bổ diện mạo của hắn trông chỉnh tề hơn một chút.

Chii-chan luôn đặt vẻ bề ngoài lên hàng đầu.

Cô ấy chủ yếu soi xét về độ sạch sẽ, điều mà Mizuhara vốn dĩ chẳng hề gặp vấn đề gì.

「Từ tinh linh là điều cấm kỵ đấy, và cậu thay quần áo đi thì sẽ tốt hơn đấy. ……Dù sao thì áo của cậu cũng bị giãn ra rồi.」

Tớ lầm bầm câu cuối.

Nó bị giãn ra một cách bất thường, thế nên tớ muốn tránh để cô ấy nhìn thấy bộ dạng này trong lần gặp mặt đầu tiên của họ.

Dù chính tớ là kẻ đã làm nó ra nông nỗi đó. Mizuhara chỉ lặng lẽ gật đầu rồi mở tủ quần áo của mình ra.

「Ồ, còn chiếc áo kia thì sao? Nhớ cái hồi cậu cho tôi mượn nó để tham gia buổi họp lúc cậu bị thương chứ? Chiếc áo đó trông khá ngầu đấy.」

「Cậu đã mặc nó đi xem mặt rồi làm hỏng bét nó còn gì. Đó là lý do vì sao anh họ của cậu nổi giận, đúng chứ? Cậu muốn tôi mặc nó dù chính cậu đã mặc nó để giả làm nam giới á? Anh họ cậu nghĩ tôi là gay đấy. Thậm chí anh ấy còn nghĩ rằng cậu đang dùng chung tủ đồ với tôi nữa cơ.」

「……À phải rồi. Thế thì tệ lắm.」

Trong lúc tụi tớ mải nói những chuyện vô nghĩa như thế, thời gian trôi qua và đã đến lúc phải khởi hành.

Tụi tớ lên chuyến tàu hướng đến điểm hẹn.

「Ồ, suýt quên mất. Nhớ ăn một bữa ăn đàng hoàng đấy nhé? Đừng có chỉ ăn toàn đồ ngọt đấy.」

「……………Được rồi.」

Bọn tớ hẹn gặp ở một quán ăn gia đình, nên tớ phải chắc chắn về điều đó. Hắn có vẻ không mấy mặn mà, nhưng vẫn miễn cưỡng gật đầu.

May mắn là tớ đã nhận ra điều đó trước khi đến nơi.

「Này, Chii-chan kìa.」

Mới chỉ trước giờ hẹn mười lăm phút, thế mà cô ấy đã có mặt ở đó từ bao giờ rồi.

Cô ấy khoanh tay và trông có vẻ không vui. Ngay bên cạnh cô ấy là tiền bối Arioka.

Truyện liên quan

Người Muốn Làm Vua Đang ra Nhật Bản

Người Muốn Làm Vua

Light Novel 三度笠
Cập nhật: 4 ngày trước

Nhân vật chính của câu chuyện này là một doanh nhân 45 tuổi, thiệt mạng trong một vụ tai nạn ...

30 124