Cuộc Tìm Kiếm Của Hoàng Tử Kẹo Ngọt - Chương 78: Romance is Simply Difficult
[previous_page]
[next_page]
Đã giữa tháng Giêng. Kỳ nghỉ đông vừa khép lại, và đây là lúc chuẩn bị cho những kỳ thi cuối kỳ.
Nonomiya-san và tôi đang tựa lưng vào những bức tường của căn phòng photocopy.
Hàaaa...
Ứaaa...
Nếu hạnh phúc có thể thoát ra mỗi lần chúng tôi thở dài, thì căn phòng photocopy nhỏ bé này chắc chắn đã ngập tràn trong đó.
「Có chuyện gì sao, Nonomiya-san?」
「Còn bồ thì sao, Noda-cchi? Bồ cũng thở dài nặng nề lắm đấy.」
Cả hai đứa đều vạch trần tiếng thở dài của đối phương. Rồi chúng tôi cùng thở dài một nhịp.
「Sao không kể cho tui nghe đi?」
「Ừm...... Thật ra, tui vừa gặp Kinoshita-san lúc nãy...」
Sau khi nhận lịch thi cuối kỳ, tui bắt đầu cắm cúi ôn bài. Mọi thứ không quá khó, và tui có cảm giác mình vẫn xoay sở được.
Tui cứ nghĩ mọi chuyện chỉ gian nan cho đến năm ba, khi Nonomiya-san đến nhờ tui cho mượn vở ghi chép bài giảng.
Cô ấy hứa sẽ tặng tui đồ ăn vặt để thay lời cảm ơn, nên tui đã đồng ý.
Dù mấy thành viên trong câu lạc bộ đúng là lũ ăn hại chẳng làm nên trò trống gì trước mặt bố mẹ, nhưng tui vẫn phải tìm đến họ vì những trang vở được ghi chép cẩn thận. Tui cũng có vở của mình chứ, ngặt nỗi chữ nghĩa cứ như gà bới mà tóm tắt thì chẳng ra đâu vào đâu.
Trên đường đến phòng photocopy, tui vô tình chạm mặt Kinoshita-san.
Kinoshita-san diện chiếc áo khoác lông trắng bồng bềnh cùng chiếc băng đô hồng nhạt, trông chẳng khác nào một chú thỏ nhỏ. Chỉ cần nhìn thấy cô ấy thôi là tâm trạng đã đủ bình yên rồi, thảo nào độ nổi tiếng lại cao đến thế.
Thường thì cô ấy sẽ được vây quanh bởi cả đám con trai.
Có lẽ cô ấy vừa vất vả lắm mới rứt ra được khỏi đám đông đó. Cậu ấy cứ đăm đăm nhìn tui như thể đang chực chờ nói điều gì.
「Có chuyện gì thế?」
Tui đành lên tiếng giục cô ấy bày tỏ suy nghĩ trong lòng.
「Ừm, chuyện Michel tỏ tình với cậu là thật sao?」
Giọng cậu ấy còn ngọt ngào hơn cả phần lớn các nữ seiyuu nữa chứ.
Tui bỗng cứng đờ người khi ánh mắt ấy vẫn xoáy sâu vào tui, kiên nhẫn chờ đợi một câu trả lời.
Ngay khoảnh khắc đó, một đám con trai bắt đầu tụ tập lại, tò mò vây lấy cuộc trò chuyện của chúng tôi.
Kinoshita-san hỏi lại một lần nữa, và tui chỉ biết đứng đó lắp bắp trong cơn hoảng loạn.
Tui chẳng thể nào xác nhận cũng chẳng dám phủ nhận câu hỏi ấy giữa một chốn đông người như thế.
Cậu ấy chặn tui lại ngay trước chiếc bảng thông báo điện tử, vốn là chốn qua lại quen thuộc của đám sinh viên.
Họ kéo đến không chỉ vì sự xuất hiện của Kinoshita-san, mà còn bởi vì đã lọt tai câu hỏi vừa rồi.
Tui chật vật lấy lại bình tĩnh rồi ba chân bốn cẳng chuồn lẹ, nhưng tự thắc mắc không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo đây.
Hầu hết bọn họ đều tỏ vẻ bán tín bán nghi trước việc Michel lại đi tỏ tình với một đứa như tui, nhưng dăm ba ánh mắt sắc lẹm từ mấy nữ sinh cứ nhìn tui chẳng khác nào muốn ám sát đến nơi.
Tui nghĩ rằng những rắc rối và trù dập sắp tới sẽ còn tồi tệ hơn nữa. Không, tui dám chắc là nó sẽ tồi tệ hơn cho mà xem.
「......Đúng là một thảm họa mà. Ghen tuông đàn bà con gái đáng sợ thật đấy. Mạng lưới thông tin của họ thì rộng thôi rồi.」
「Tui cũng nghĩ vậy...」
Thiên hạ sẽ chẳng chịu để yên đâu. Những lời đồn thổi lúc nào cũng lan nhanh với tốc độ chóng mặt.
Rồi chúng lại được thêm mắm dặm muối qua từng lời kể, cho đến khi biến thành một tin đồn hoàn toàn khác hẳn bản gốc. Dù chỉ là phỏng đoán thôi, nhưng chuyện đó vẫn xảy ra như cơm bữa.
Tui chưa bao giờ là tâm điểm của những lời đồn đại, và chắc chắn chưa từng làm kẻ thù của phái nữ bao giờ. Tui hoàn toàn mù tịt cách phải đối phó với tình cảnh này ra sao.
「Thế còn bồ thì sao, Nonomiya-san?」
Tui sắp sửa trầm cảm đến nơi nếu cứ mãi nghĩ về đống rắc rối của mình, thế nên tui đành chuyển hướng sang cô ấy.
Cô ấy thở dài thườn thượt khi cúi xuống nhìn túi bánh kẹo trong ba lô.
「......Kế hoạch cưa cẩm Mizuhara-cchi của tui vẫn chẳng đi đến đâu cả.」
「Hả? Sao lại thế?」
Đồ ngọt chính là thứ vũ khí duy nhất có hiệu quả đối với Mizuhara. Hơn nữa, tay nghề làm bánh của Nonomiya-san phải gọi là đỉnh chóp.
Mới ít lâu trước, cô ấy còn tự tay làm một chiếc bánh baumkuchen truyền thống cơ mà. Kỹ thuật khéo léo đến mức thần sầu khi cô ấy vừa điều chỉnh lớp lõi bánh cho vừa vặn với kích thước chiếc chảo rán, vừa cuốn lớp bột bên ngoài rồi đem nướng chín. [1. TL Note: Baumkuchen là một loại bánh ngọt nướng truyền thống của Đức.]
Cô ấy đã bỏ ra bao nhiêu là công sức, vậy mà vẫn không tài nào hạ gục được trái tim Mizuhara. Tui chỉ biết gãi đầu gãi tai tự hỏi lý do trong khi ngước nhìn Nonomiya-san đang thở dài sườn sượt.
Một ý chợt lóe lên trong đầu tui. Ngày lễ tình nhân.
「Này, sắp đến Lễ tình nhân rồi phải không?」
Mấy kỳ thi cuối học kỳ chính là sự kiện trọng đại nhất của đám sinh viên đại học từ cuối tháng Giêng cho đến đầu tháng Hai.
Trong khi phần lớn sinh viên đang đầu bù tóc rối ôn thi để vớt vát điểm số trong giai đoạn này, thì tên thiên phú ngốc nghếch Mizuhara lại dồn toàn lực vào những chuyện hoàn toàn khác biệt ở đâu đâu.
Cậu ấy lên lịch trình chi li từng phút từng giây chỉ để mua được sô-cô-la. Ngay cả một thần tượng nổi tiếng cũng phải kinh ngạc trước lịch trình ấy.
Chính vì thế, cậu ấy chẳng mấy khi có mặt ở nhà. Trông cứ như thể cậu ấy đang đi lưu diễn vòng quanh thế giới vậy. Tôi thực sự không nghĩ cơ hội của Nonomiya-san lại khả quan đâu.
「Đành chịu thôi. ……Chẳng sao cả nếu vấn đề chỉ nằm ở mấy món bánh ngọt của tôi.」
「Hửm?」
Cô ấy lại thở dài thêm lần nữa.
「Mizuhara-cchi cư xử lạ lắm cơ.」
Mizuhara chẳng mảy may phản ứng, không chỉ trước đám bánh kẹo của Nonomiya-san mà ngay cả với những món bánh giới hạn quý giá của cậu ấy.
Người ta cũng nhận ra rằng cậu ấy chỉ đang lướt qua mấy tờ tạp chí yêu thích của mình một cách hời hợt.
「Cậu ấy vẫn bình thường cho đến tận cách đây không lâu mà.」
Cậu ấy từng lùng sục mấy cuốn tạp chí đặc san về Valentine, đọc chúng một cách chăm chú rồi vạch ra kế hoạch vô cùng tỉ mỉ.
Cậu ấy bảo với cô ấy rằng chẳng có tên khủng bố yêu tinh nào ngáng đường chuyến đi dài ngày của cậu ấy cả, bởi vì cậu ấy sẽ chẳng còn nhiều cơ hội làm thế khi bắt đầu đi làm vào năm sau.
Tất nhiên là cậu ấy đang ám chỉ tôi rồi.
Tôi đã đến tìm Mizuhara và nói lời xin lỗi.
Mizuhara nắm rõ những môn tôi học, cũng như lịch sinh hoạt hằng ngày của tôi. Cậu ấy còn biết cả ngày thi, nhắc nhở tôi mỗi khi tôi quên mất.
Tôi đến đó với dự tính nhỡ đâu cậu ấy không có nhà thì tôi sẽ quay về. Vậy mà Mizuhara lại ở đó, cứ như đang mong ngóng không biết tôi có sang thăm hay không.
Xin lỗi vì đã phiền phức nhé. Xin lỗi vì mãi đến giờ tôi mới nhận ra điều đó. Xin lỗi vì cứ sang nhà cậu cứ như thể đó là nhà mình vậy.
Mang theo nỗi hối hận và lòng biết ơn, tôi làm những món ăn vặt theo yêu cầu của cậu ấy.
Mizuhara chẳng hề có phản ứng gì với đám bánh ngọt cả.
Chuyện này từng xảy ra một lần vào năm ngoái.
Mùa hè năm ngoái, mẹ của Mizuhara đã mời cậu ấy dự lễ cưới của anh trai mình. Mizuhara vẫn ăn bánh ngọt đấy, nhưng trông cứ như thể cậu đang nuốt phải thứ gì đắng ngắt vậy.
Tôi liếc nhìn tờ lịch. Đã nửa năm trôi qua kể từ lời mời đó.
Lễ cưới của anh trai cậu ấy diễn ra vào ngày 21 tháng Hai. Sắp đến rồi.
Truyện liên quan
Người Muốn Làm Vua
Nhân vật chính của câu chuyện này là một doanh nhân 45 tuổi, thiệt mạng trong một vụ tai nạn ...