Cuộc Tìm Kiếm Của Hoàng Tử Kẹo Ngọt - Chương 71: Return Part 2

[previous_page]

[next_page]

「Đồ ăn vặt Mỹ quá ngọt và thiếu đi sự tinh tế.」

「Tôi cá là cậu vẫn nuốt nổi ngay cả khi nó ngọt đến mức đủ giết chết cả một tổ kiến.」

Cậu ta ăn bánh sô-cô-la cùng với ca-cao. Khả năng chịu đựng đồ ngọt của cậu ta cao hơn hầu hết mọi người.

「Cậu chưa thử qua nên không biết nó thế nào đâu. Cứ tin tôi đi, đồ ăn vặt của Mỹ ngọt lắm. Ngay cả Calpis nguyên chất cũng chẳng thấm tháp gì so với chúng.」

「………Cậu uống nó thế nào vậy…?」

Tôi không thể tưởng tượng nổi cậu ta ăn thứ gì ngọt hơn thế, nhưng điều cậu ta vừa nói cũng khiến tôi bận tâm.

「Cậu cần nguyên liệu gì không?」

Tôi nhìn cậu ta đầy khó hiểu.

Cậu ta thậm chí còn chưa nói cho tôi biết mình muốn ăn gì.

Cậu ta vẫn chưa ngủ, và trông mệt mỏi quá mức rồi.

Tôi không nghĩ cậu ta nên ăn thứ gì quá nặng bụng, nhưng thế nào thì cậu ta cũng sẽ nuốt chửng nó cho mà xem.

「Tôi sẽ xem trong tủ lạnh nhà cậu có gì, rồi sau đó sẽ ra siêu thị. Đằng nào thì trứng và sữa cũng đủ dùng rồi.」

Có lẽ tôi nên làm chút bánh pudding hoặc blancmange. Hoặc một chiếc bánh chuối.

Nhưng trong trường hợp này, hay là mình làm vài món ăn vặt truyền thống nhỉ?

Hay là bánh dorayaki? [1. TL Note: dorayaki is a sandwich of two small pancakes with a filling of sweetened bean paste.]

「Cậu thích món nào hơn, pudding, blancmange, bánh chuối hay dorayaki?」

「Tất cả.」

「……………………」

Tôi thật ngốc khi đi hỏi câu đó.

Tôi sẽ làm bánh dorayaki vậy.

Tôi có thể trộn chút nhân đậu đỏ với bột gạo hoặc kem tươi.

Sẽ không mất quá nhiều thời gian để làm đâu.

Chúng tôi đi ngang qua một chiếc bảng thông báo điện tử cạnh cửa sổ của một phòng học.

「Ồ, Mizuhara. Tớ nghe giáo sư nói rằng cậu vừa mới về đấy.」

「Nước Mỹ, đất nước của sự tự do, thế nào rồi?」

Chúng tôi bị chặn lại bởi hai tên ăn mặc rất thời trang.

Có lẽ chỉ là trùng hợp, nhưng dòng chữ 「I LOVE NY」 lại được in trên chiếc mũ của hắn, trông như đang nhạo báng Mizuhara vậy.

「Cậu giật được giải thưởng tiền mặt từ cuộc thi mà đúng không? Mời tôi một bữa đi chứ, bạn hiền.」

Tôi cảm thấy hơi ấn tượng nhẹ, nhưng chỉ đứng ngoài quan sát. Mizuhara trông có vẻ khó chịu.

「Các cậu có thể tránh đường ra được không?」

「Sao mà keo kiệt thế hả? Chúng ta là bạn học chung tiết giảng cơ mà?」

Họ vẫn tiếp tục chắn ngang đường cậu ta.

「Thôi đi mấy cậu. Mizuhara vừa mới về nước hôm nay mà, đúng chứ? Cậu ấy chắc chắn đang rất mệt đấy.」

Tên còn lại cản bọn họ lại. Có vẻ như cả hai đều là bạn cùng lớp của Mizuhara.

「Không sao đâu, cậu ta không nên bủn xỉn thế chứ. Tớ chỉ xin chia sẻ chút ít thôi mà… áu!」

Mizuhara giẫm mạnh lên chân hắn, chườm thẳng chiếc vali qua chân tên đó rồi bỏ chạy.

Trong vali chẳng có mấy thứ nên chắc là không đau lắm đâu. Cả hai bọn chúng đều thật trẻ con.

Tôi đi theo cậu ta ra đến cổng trước thì thấy các thành viên câu lạc bộ karate đang đùa nghịch. Không biết họ đang làm gì nữa. Tôi định bước qua mặt họ.

「Noda. Bọn mình đang định tới quán mì ramen để thử thách thực đơn đặc biệt. Đi cùng không?」

「Nếu thắng, bọn mình sẽ được ăn miễn phí, lại còn rinh về phần thưởng trị giá mười nghìn yên nữa chứ! Nhưng nếu thua, bọn mình sẽ phải đóng phạt ba nghìn yên đấy.」

Họ đang lao vào một thử thách liều lĩnh quá mức.

Ba tô mì ramen trong vòng mười lăm phút. Tôi không nghĩ điều đó là khả thi đâu… Và suy cho cùng thì họ cũng đang tự bỏ tiền ra mua giải thưởng mà thôi.

Không đời nào họ làm được đâu.

「Thôi cảm ơn. Liều lĩnh lắm.」

Tôi cảnh báo họ đừng để mì ramen sặc lên mũi. Mizuhara liền túm lấy cánh tay tôi.

「Cái quái gì thế này! Sao tớ vẫn chưa được về nhà mặc dù đã ở Nhật Bản rồi cơ chứ?!」

Tôi muốn nói với cậu ta rằng tôi chỉ vô tình chạm mặt họ thôi, nhưng ngặt nỗi đó lại là mấy thành viên câu lạc bộ cơ chứ. Tôi không nên lãng phí thêm thời gian nữa.

「Được rồi, được rồi. Tôi đi đây!」

Hắn ta thực sự rất nổi giận.

Chúng tôi đang bước về nhà hắn với tốc độ nhanh gấp ba lần bình thường.

Tôi lặng người nhìn hắn, thấy hắn vừa dụi mắt vừa chậm chạp thao tác với chiếc máy giặt.

Có lẽ cuối cùng hắn cũng được thả lỏng vì đã về đến nhà. Trông hắn có vẻ rất buồn ngủ.

「Tôi sẽ mua chút bữa tối trên đường đi. Cậu muốn ăn gì không?」

「Bánh su kem.」

「Được rồi. Cơm nắm và salad. Cậu muốn nguyên liệu gì?」

「Kem trứng và kem tươi.」

「Được rồi. Trứng cá tuyết và cá ngừ.」

Tôi sẽ mua thêm cho hắn cả súp miso ăn liền nữa.

Tôi đang ở siêu thị, chất cả nguyên liệu làm quà vặt lẫn những thứ làm bữa tối vào giỏ hàng.

Nửa tiếng sau, tôi đã trở lại căn hộ của Mizuhara. Tôi thấy cậu ấy nằm trên giường trông giống hệt một cái xác trong phim truyền hình.

Thường thì sẽ có tiếng động phát ra từ lò vi sóng, hoặc nếu chợp mắt, cậu ấy cũng sẽ tỉnh dậy vì ngửi thấy mùi đồ ăn vặt. Nhưng cậu ấy chẳng có dấu hiệu gì là sẽ tỉnh giấc cả.

Tôi đã định nói chuyện với cậu ấy về Nonomiya-san, nhưng lúc này tôi chẳng thể làm gì được.

Hiếm hoi lắm, tôi lại cư xử như một nàng tinh linh, làm đồ ăn vặt rồi đi thẳng về nhà trong lúc cậu ấy đang ngủ.

Truyện liên quan

Người Muốn Làm Vua Đang ra Nhật Bản

Người Muốn Làm Vua

Light Novel 三度笠
Cập nhật: 4 ngày trước

Nhân vật chính của câu chuyện này là một doanh nhân 45 tuổi, thiệt mạng trong một vụ tai nạn ...

30 123