Cuộc Tìm Kiếm Của Hoàng Tử Kẹo Ngọt - Chương 69: A Declaration of Rivalry
[previous_page]
[next_page]
Tôi vừa đổ mồ hôi đầm đìa vì chơi bài, nên định đi mua chút nước uống.
“Cậu là Noda Sagiri-san phải không?”
Một cô gái đang gọi tôi.
Và cô ấy đang nói bằng một giọng địa phương. Tôi quay lại nhìn, và chắc chắn là tôi không quen cô ấy.
Tôi có thể cảm nhận được địch ý từ cô gái này. Đây là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau mà nhỉ? Tôi đăm chiêu nhìn cô ấy với vẻ mặt nghiêm túc. Cô ấy có đôi mắt một mí xếch lên giống loài mèo, tóc uốn xoăn và nhuộm vàng. Cô ấy cũng thấp và tròn người.
Cô ấy đang cầm một cuốn sách giáo khoa năm ba dành cho môn học bắt buộc, thế nên có lẽ cô ấy là học sinh năm dưới.
“Tôi muốn nói chuyện với cậu. Phiền cậu đi theo tôi một chút nhé?”
Cô ấy ra hiệu bảo tôi đi theo đến một lớp học trống gần đó.
Đó là một lời đề nghị nghe giống như một mệnh lệnh hơn.
“………………………”
Vào đúng thời điểm và hoàn cảnh này.
Tôi biết cô ấy đến đây vì chuyện gì rồi. Tôi thở dài rồi bước theo cô ấy.
Khi chúng tôi bước vào lớp học, cô ấy quay lại nhìn tôi sắc bén, rồi chĩa ngón tay về phía tôi.
“Tôi đi thẳng vào vấn đề luôn nhé. Mối quan hệ của cậu với Mizuhara-cchi là thế nào? Hai người đang hẹn hò à?”
Tôi biết ngay mà.
Tôi cười gượng rồi thở dài, sau đó nhìn thẳng vào mắt cô ấy.
“Bọn mình không hẹn hò. Tớ ở cùng câu lạc bộ với Michel, và em ấy chỉ là hậu bối của tớ thôi…”
“………………”
“………………”
……Khoan đã, cái gì cơ?
“Hả?………Xin lỗi, cậu có thể nói lại lần nữa được không? Cậu vừa nhắc đến ai cơ?”
Lạ thật đấy. Tôi không nghĩ là mình đã nghe thấy cô ấy gọi tên Michel hay Arioka-senpai…
“Không sao. Tôi hỏi mối quan hệ của cậu với Mizuhara-cchi thế nào cơ mà.”
“Mizuhara?!”
Tôi vô cùng kinh ngạc. Mizuhara ý chỉ Mizuhara Eiichi á? Tôi hỏi lại lần nữa và cô ấy đáp với vẻ mặt bực dọc.
“Sao hả?”
“Không, không, bọn mình không hẹn hò đâu. Không có chuyện đó xảy ra đâu.”
Cô ấy bước lại gần hơn, và tôi xua tay để thanh minh cho rõ ràng.
“Thế, có đúng là cậu đang làm đồ ăn vặt cho Mizuhara-cchi không?”
“Đ-Đợi một giây đã. Đầu tiên…… Tôi có thể biết tên cậu được không?”
Cô ấy biết về tôi, nhưng tôi lại chẳng biết gì về cô ấy cả.
Cô ấy lùi lại một bước và hắng giọng.
“Xin lỗi vì đã nôn nóng. Tôi là Nonomiya Sakura. Nhưng đừng có gọi tôi là Sakura đấy. Tôi không thích cái tên đó chút nào.”
“Thật á? Tớ nghĩ nó rất dễ thương mà.”
Nó mang đậm chất Nhật Bản và phát âm nghe rất hay. Có quá nhiều cái tên hào nhoáng ngoài kia, nên một cái tên truyền thống và thanh nhã như vậy thực ra lại tạo cảm giác rất tươi mới.
“Nó không hợp với tôi đâu. Mọi người toàn bảo trông tôi dữ dằn thôi.”
Nonomiya-san quay mặt đi. Trông cô ấy có vẻ bướng bỉnh, nhưng không hề dữ dằn chút nào.
“Mặc kệ đi, cậu muốn gọi tôi thế nào cũng được.…Tôi muốn nói chuyện về Mizuhara-cchi. Chắc cậu cũng đoán được phần nào rồi đấy, nhưng mà… Tôi thích Mizuhara-cchi.”
“…………………”
Tôi từng có kinh nghiệm với chuyện của Michel và Arioka-senpai, nhưng đây là lần đầu tiên với Mizuhara. Cậu ấy từng nói rằng bản thân không cần chuyện tình cảm trong đời, thế nên tôi chưa bao giờ nghĩ trường hợp này lại có thể xảy ra.
Nonomiya-san đang ngồi trước mặt tôi và kể về việc cô ấy đã phải lòng Mizuhara như thế nào.
Cậu ấy chẳng mảy may quan tâm đến chuyện yêu đương, thế nên tôi đâm ra lại thấy tò mò về câu chuyện của cô ấy.
“Tôi học chung một tiết giảng với Mizuhara-cchi, và tên người yêu cũ của tôi cũng thế.”
Nonomiya-san từng toàn tâm toàn ý dọn dẹp phòng cho bạn trai cũ, nấu ăn cho anh ta, thậm chí là giặt giũ quần áo hộ.
Anh ta chưa từng biết ơn những gì cô ấy làm, mà thay vào đó lại đưa ra những yêu sách hống hách, thậm chí còn phản bội sau lưng cô.
Nonomiya-san đã trách mắng anh ta vì thói bội bạc ấy.
“Thì, con gái gì mà cậu hơi mập quá đấy.”
Anh ta cãi lại mà chẳng thèm xin lỗi một câu.
「Đúng là một tên khốn. Em chỉ muốn bóp nát hắn ra.」
Sao hắn dám chứ.
Tôi đề nghị sẽ xử lý hắn giùm cô ấy.
「Tôi cũng từng nghĩ vậy đấy, cậu biết không.」
Cô ấy thản nhiên đáp. Có vẻ như cô ấy đã quên béng chuyện đó rồi.
Tôi chẳng có lý do gì để nổi giận với tư cách là người ngoài cuộc, thế mà máu trong người vẫn cứ sôi lên.
Dù gì thì Nonomiya-san cũng có mập mạp gì cho cam, gã đó nên tự xem lại tiêu chuẩn của bản thân thì hơn.
「Có một tiểu thư nhà giàu vừa xinh vừa sang học chung lớp với bọn tôi. Tên bồ cũ của tôi có vẻ tăm tia cô ấy, nhưng ánh mắt cô ấy lại dán chặt vào Mizuhara-cchi cơ.」
「Hừm……」
Mizuhara có vẻ khá nổi tiếng, nhưng tôi chẳng tài nào hiểu nổi điểm thu hút ở cậu ta nằm ở đâu.
Là vì cái tính cách vừa là thiên tài vừa là đồ ngốc đó sao? Hay là vì sự thư thái và tinh thần chính trực của cậu ta?
「Kể từ dạo đó, tên người yêu cũ của tôi coi Mizuhara-cchi như cái gai trong mắt… nhưng Mizuhara-cchi cứ mặc kệ hắn. Cho đến khi tên đó dám hớt tay trên đống đồ ăn vặt của cậu ấy.」
「Ồ… Ừ, chắc tôi lờ mờ đoán được chuyện gì xảy ra tiếp theo rồi đấy.」
Mizuhara chẳng màng đến chuyện gì trên đời, ngoại trừ mấy món ăn vặt. Nonomiya-san kể với tôi rằng gã người yêu cũ của cô ấy đã nuốt sạch đống snack mà hắn lục lọi lấy đi từ chỗ Mizuhara.
Đúng là hành vi trộm cắp mà…. Hiển nhiên là từ khoảnh khắc đó, Mizuhara cũng tống cổ tên bồ cũ ấy vào danh sách kẻ thù luôn.
「Mizuhara-cchi vốn ít nói trong giờ học, thế nhưng cậu ấy lại toàn đứng lên chất vấn những câu hỏi hóc búa để đối đầu với bã chó đó trong các buổi thuyết trình. Dù có thể chỉ là để trả thù cho đống đồ ăn vặt, nhưng nhìn cảnh đó tôi thấy sảng khoái gì đâu.」
Làm tốt lắm, Mizuhara. Quá chuẩn!
「Kể từ dạo ấy, tôi bắt đầu có cái nhìn thiện cảm hơn hẳn với Mizuhara-cchi…」
Nghe bảo tiểu thư nhà giàu nọ đã nói thế này:
「Cậu không đeo kính trông bảnh hơn đấy. Sao không thử dùng kính áp tròng xem? Tôi muốn ngắm xem trông cậu thế nào.」
Cô ấy hỏi một cách rất dễ thương, thế mà Mizuhara lại quất nguyên ba cái kính trên mặt vào buổi học tiếp theo (rõ ràng là khiến cô kia tức điên, nhưng tôi thấy hành động đó ngốc nghếch hết chỗ nói).
Tên người yêu cũ đang hậm hực của Nonomiya buông lời khịa:
「Này, Mizuhara. Cậu thích loại nào hơn? Tóc dài? Hay tóc ngắn? Chắc cậu thích kiểu tóc mềm mại bất kể dài ngắn nhỉ.」
Hắn ta nói câu đó nhằm ám chỉ Nonomiya-san một cách gián tiếp.
「Tôi thấy sao cũng được miễn là còn tóc trên đầu.」
Cậu ta hoàn toàn chẳng bận tâm.
「Thế chắc cậu thích con gái mắt to tròn rồi. Tôi thì cứ phải gọi là dị ứng với mấy cô nàng mắt xếch sắc sảo. Phải không, Mizuhara?」
Lại một lần nữa, hắn cố tình nhắm vào Nonomiya-san.
「Tôi chỉ quan tâm là mắt họ còn dùng được việc gì không thôi.」
Mizuhara còn bồi thêm rằng cậu ta thích thị lực 2.5 (người gì mà thị lực chưa nổi 0.5 lại đi nói người ta).
Mizuhara chẳng thèm để ý đến bề ngoài, thế nên Nonomiya-san đã bắt đầu xiêu lòng vì cậu ta.
「Tôi đã tỏ tình với cậu ấy tận hai lần rồi, và lần nào cũng bị từ chối phũ phàng.」
Trong lần tỏ tình đầu tiên, cậu ta từ chối cô ấy chưa đầy một giây. Nhưng cô ấy không hề bỏ cuộc và tiếp tục ngỏ lời lần nữa. Ở lần thứ hai, cô ấy đã tận dụng kiến thức về việc Mizuhara là một thành viên của Hội Đồ Ngọt Ngầm như một thứ vũ khí để tiếp cận cậu ta.
「Cậu ấy chịu mở lời khi tôi bàn về một cửa hàng bánh kẹo. Mẹ tôi dạy nấu ăn. Mà tôi cũng khéo tay nữa chứ. Tôi cứ nghĩ mình có thể hạ gục trái tim cậu ấy bằng mấy món bánh ngọt hảo hạng, nhưng hóa ra vẫn công cốc.」
Cô ấy mang theo mấy món bánh tự tay làm trong thời gian rảnh rỗi và ngỏ lời tỏ tình một lần nữa. Lần này, cậu ta vùi dập niềm hy vọng của cô ấy cũng chỉ trong vòng chưa đầy một giây.
Cô ấy đành nài nỉ cậu ta hãy nhận lấy chỗ bánh, và cuối cùng cậu ta cũng chịu cầm.
「Tôi đã chắc mẩm rằng cậu ấy sẽ phải động tâm sau khi ăn thử một miếng.」
Nonomiya-san thở dài thườn thượt rồi lôi từ trong ba lô ra một củ khoai lang.
Bụng tôi bắt đầu réo ầm lên vì mùi bơ thơm phức. Nonomiya-san nghe thấy tiếng động liền lịch sự mời tôi.
Tôi nói cảm ơn rồi cắn một miếng.
「Oa! Ngon thật đấy!」
Vị khoai lang hòa quyện cùng bơ mềm ẩm, như muốn tan chảy ngay trong khoang miệng. Cảm giác rõ mồn một sự tỉ mỉ trong từng chiếc bánh mà cô ấy làm ra.
「Tôi chưa từng nghĩ bơ lại có thể hợp với khoai lang đến thế.」
Tôi nuốt trọn cả miếng vào bụng.
…Vẫn còn đấy. Cậu ăn hết luôn đi.
「Hả? Thật á?」
Cô ấy đưa nguyên cả túi khoai lang cho tôi. Phải có đến ba bốn củ bên trong.
Tôi nghĩ ăn một hai củ là đủ rồi, nhưng cô ấy cứ nằng nặc giục tôi ăn hết hộ vì đang trong chế độ giảm cân.
Mà trông cô ấy có mập mạp tí nào đâu cơ chứ. Dù sao thì tôi cũng xin nhận lòng tốt này vậy.
Khoai được nướng chín tới hoàn hảo, vị ngọt lịm cùng hương bơ béo ngậy khiến tôi ăn mãi chẳng thấy chán.
「Cảm giác đậm đà thật đấy.」
「Tôi có pha thêm chút kem tươi với sữa vào đó.」
「Ồ! Thỉnh thoảng dùng riêng kem tươi thì hơi ngấy, còn sữa lại nhạt nhòa quá. Tớ không biết là có thể trộn chúng lại với nhau đấy.」
「Cứ hai trăm gram khoai tây thì tôi cho vào mỗi loại mười gram kem tươi và sữa.」
「Ra vậy.」
Tôi ăn xong mọi chuyện và nhìn Nonomiya-san với một biểu cảm phức tạp.
「Xin lỗi nhé, lẽ ra tôi nên chừa lại một phần cho cậu chứ nhỉ?」
「Không sao đâu… mà cậu ăn khỏe thật đấy, Noda-san. Sao mà cậu vẫn gầy thế nhỉ? Tớ hơi ghen tị đấy.」
Tôi thừa nhận là đồ ăn mình nạp vào cơ thể chẳng đọng lại tí nào.
Ước gì chúng giúp ngực tôi lớn lên thêm chút ít. Nonomiya-san thở dài nhìn tôi.
「Tôi đến để nói chuyện về Mizuhara-cchi cơ mà. Sao cuối cùng lại thành ra bàn chuyện làm khoai lang thế này?」
Tôi lại lần nữa cảm ơn cô ấy vì món ăn ngon tuyệt.
「Đợi Mizuhara-cchi từ Mỹ trở về, tớ sẽ tỏ tình với cậu ấy thêm một lần nữa. Tớ chỉ muốn chắc chắn là hai người không hẹn hò với nhau thôi.」
Cô ấy rời đi trong khi bày tỏ sự nhẹ nhõm.
Truyện liên quan
Người Muốn Làm Vua
Nhân vật chính của câu chuyện này là một doanh nhân 45 tuổi, thiệt mạng trong một vụ tai nạn ...