Cuộc Tìm Kiếm Của Hoàng Tử Kẹo Ngọt - Chương 81: A Typical Harassment

[previous_page]

[next_page]

Dạo gần đây, Nonomiya-san hay nhắn tin cho tôi để cho đồ ăn vặt.

Tôi đã nhận lời và hẹn gặp cô ấy ở một địa điểm.

Khẩu vị của Mizuhara vẫn kém, nên Nonomiya-san còn thừa rất nhiều món ăn vặt chất lượng cao.

Bản thân Nonomiya-san đang giảm cân, vậy nên cô ấy cố gắng ăn ít nhất có thể. Chỉ có mình tôi là người ăn đống đồ ăn đó.

Dù vậy, tôi cũng không thể ăn hết nổi.

Cô ấy luôn bảo rằng mình muốn cho bao nhiêu thì cho, thành ra cuối cùng tôi mang phần thừa đến câu lạc bộ để vỗ về cái dạ dày không đáy của các thành viên.

Nhưng mỗi lần đưa đồ ăn cho tôi, trông cô ấy có vẻ hơi chán nản.

Tôi cũng đang lo lắng cho Mizuhara.

Chỉ còn vài ngày nữa là đến lễ cưới của anh trai cậu ấy. Có lẽ cậu ấy sẽ khá căng thẳng dù có tham dự hay không.

Thông thường, cậu ấy chẳng bao giờ trì hoãn bất cứ điều gì dù có khó khăn đến đâu, miễn đó là việc phải làm. Cậu ấy thuộc tuýp người hoàn thành mọi thứ càng sớm càng tốt để sau này không phải bận tâm.

Ngoại lệ duy nhất là khi mẹ cậu ấy đến thăm.

Cậu ấy vẫn không thể hòa hợp với gia đình mình…… Chìm đắm trong những suy nghĩ đó, tôi hoàn toàn lơ đễnh mất cảnh giác.

Trước những lời quấy rối mà tôi phải chịu đựng, Chii-chan đã khuyên tôi nên tránh xa những nơi hẻo lánh, và cố gắng có một hoặc hai người bạn đi cùng mọi người nhiều nhất có thể. Tôi đã không nghe theo lời khuyên của cậu ấy.

Tôi đang một mình đi về phía tòa nhà B ít khi được sử dụng.

Đã thế, tôi lại còn đến nhà vệ sinh nữ mà ai nấy đều né tránh. Có những câu chuyện đáng sợ về việc học sinh nhìn thấy bóng dáng của một cô gái có vẻ ngoài kỳ lạ trong gương, nhưng khi họ kéo bạn bè đến kiểm tra thì lại chẳng thấy cô gái nào cả.

Chưa đầy một phút sau khi tôi bước vào một buồng vệ sinh trong căn phòng huyền thoại đó.

Nước xối xả đổ xuống người tôi. Rõ ràng, đó chẳng phải hiện tượng kỳ lạ gì cả.

Bị bất ngờ, tất cả những gì tôi nghe thấy là tiếng một chiếc xô rơi xuống đất và tiếng cười của vài cô gái, nối tiếp là tiếng bước chân họ đang chạy đi.

「……Thật á?」

Không ngờ sinh viên đại học mà vẫn còn trò đùa nghịch trẻ con thế này.

Dù tôi có kể với Chii-chan, cậu ấy cũng chỉ mắng tôi rằng nạn bắt nạt chẳng bao giờ dừng lại ở lứa tuổi nào cả.

Gác chuyện đó sang một bên, tôi phải giải quyết tình huống tồi tệ này đã.

Tôi treo ba lô lên móc ở cửa để nó không bị ướt quá nhiều, nhưng người tôi thì ướt sũng rồi.

「……Giờ sao đây?」

Tôi cố vắt quần áo cho ráo nước, nhưng trời lạnh quá. Đang là tháng Hai, tháng lạnh nhất trong năm rồi.

May mắn là tôi đã để áo khoác ở phòng câu lạc bộ.

Thêm nữa, trong phòng câu lạc bộ có vài bộ võ phục. Chúng đều bẩn đến mức tôi chẳng biết chúng là của ai nữa, nhưng giờ tôi còn lựa chọn nào khác đâu.

Tôi đang nhắn tin cho các thành viên câu lạc bộ, nhờ họ mang cho tôi một chiếc áo khoác và một bộ võ phục, nhưng tay tôi cứng đờ cả lại.

Michel sẽ là người hoàn hảo cho nhiệm vụ này, nhưng cậu ấy lại là một phần lý do khiến tôi bị quấy rối.

Cậu ấy sẽ lo lắng nếu phát hiện ra chuyện tôi bị quấy rối, thế nên tôi muốn giấu cậu ấy đi, nhưng tôi ngờ là mình có thể qua mắt được nếu cậu ấy nhìn thấy tôi thế này.

Nếu tôi nhờ các thành viên khác trong câu lạc bộ, khả năng cao là họ sẽ tò mò quá mức cần thiết rồi cuối cùng lại kéo cả Michel đến cùng.

Tôi đang bần thần không biết phải làm sao thì có cuộc gọi đến.

Ngón tay tôi trượt đi vài lần vì run lẩy bẩy, nhưng tôi có thể nhìn thấy tên Nonomiya-san hiển thị trên màn hình.

「Noda-cchi hả? Có chuyện gì à? Chị gọi em mấy lần mà không thấy bắt máy.」

「……Ơ, em xin lỗi!」

Đã qua một lúc so với giờ hẹn của chúng ta rồi.

「Có chuyện gì thế?」

Hàm răng tôi đang đánh vào nhau lập cập, chắc chắn là cô ấy đã nhận ra.

Tôi kể cho cô ấy nghe về vụ việc, và cô ấy bảo đang trên đường tới đây.

Phù, tôi thở phào nhẹ nhõm. Tôi chỉ có thể đứng run rẩy trong lúc chờ cô ấy đến giúp.

Nonomiya-san chạy vào và nhìn tôi với vẻ mặt cạn lời.

Chắc là tôi ướt nhiều hơn tôi tưởng.

「……Em sắp bị cảm rồi đấy. Mặc cái này vào đi.」

Cô ấy cởi chiếc áo khoác phao của mình ra và đưa cho tôi.

「Nhưng áo khoác của chị sẽ bị ướt mất.」

「Đừng có lo chuyện đó lúc này nữa. Tóc em ướt sũng hết cả kìa.」

Nước từ tóc tôi đang nhỏ giọt xuống làm ướt cả áo của cô ấy. Chắc lát nữa tôi phải giặt sạch rồi trả lại cho cô ấy mới được.

「Giờ phải làm sao đây? ……Chúng ta không thể cứ thế này mà về nhà được…」

「Áo khoác của tôi ở phòng câu lạc bộ. Tôi định mặc nó trùm lên bộ đồ karate trước khi về nhà.」

「……Trông cậu chả khác gì biến thái.」

Biến thái á?! Ờ thì, đúng là trông tôi sẽ hơi kỳ quái thật.

「Trong phòng câu lạc bộ có khăn tắm hay thứ gì tương tự không?」

「Bọn mình chỉ có giẻ lau thôi……」

Biết đâu trước đây chúng từng là khăn tắm.

「Trước tiên cứ đến phòng y tế đã. Ở đó có giường, nên cậu phải làm ấm cơ thể trước. Chắc cậu không nhận ra đâu, nhưng mặt cậu tái mét ra kìa. Làm tôi sợ chết khiếp.」

「Ư-ừ. Lạnh quá……」

Chúng tôi vội vã chạy đến phòng y tế, nhưng tôi bắt đầu thấy tê cứng vì cái lạnh. Mất nhiều thời gian hơn bình thường để đến được đó.

Tôi phát ra những tiếng động kỳ cục khi bước đi bằng đôi giày ướt sũng, lại thêm chiếc khăn tay mini của Nonomiya-san quấn trên đầu, thế nên ai nấy đều nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ trên đường đến phòng y tế.

Cuối cùng chúng tôi cũng đến nơi. May mắn là không có ai ở đây.

「Cậu phải cởi hết quần áo ướt ra. Rồi quấn tấm ga giường này vào người.」

Cô ấy lôi ra một tấm ga trải giường tìm thấy trong tủ. Tôi tự hỏi làm vậy có ổn thật không, nhưng chắc sẽ ổn nếu tôi đền bù cho họ.

「……Tôi không thích ý định ở trần như nhộng trong khuôn viên trường cho lắm.」

Tôi phản đối đề nghị của cô ấy ngay khi nhận lấy tấm ga từ tay cô.

Quấn ga giường trong trạng thái khỏa thân sẽ biến tôi thành kẻ biến thái hơn bất cứ thứ gì khác.

「Đương nhiên rồi, tôi nói thật đấy. Tôi mới là người sốc tận óc nếu cậu bình thản được cơ. Nhưng chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Cậu sẽ làm ướt giường mất, với lại chắc chắn cậu đang lạnh cóng rồi. Mặt cậu tái xanh hết cả kìa.」

「Ừ, nhưng mà……」

Lượng nước trong quần áo đang rút cạn thân nhiệt của tôi, và tôi đã sắp chạm đến giới hạn rồi.

Tôi vẫn còn do dự, nhưng Nonomiya-san giục tôi dùng chiếc chăn bông làm khăn đắp trong lúc cô đi tìm điều khiển điều hòa trong phòng y tế.

Cách đó có vẻ khả thi…… Tôi nhìn thấy gương mặt tái nhợt của mình trong gương và phì cười. Nonomiya-san mắng tôi, bảo rằng chẳng có gì đáng cười cả.

Đúng là lúc này không phải thời điểm hay hoàn cảnh để cười cợt.

「Tôi sẽ chạy ra cửa hàng tiện lợi gần đây. Họ có bán đồ lót và tất ở đó.」

Nonomiya-san nói một mạch. Cô cầm ví rồi rời khỏi phòng y tế.

Tôi thấy thật áy náy vì chuyện này.

Tôi đang xem xét tấm ga giường và tình trạng hiện tại của mình. Tôi vẫn còn chút do dự, nhưng cứ đà này tôi sẽ cảm lạnh mất.

Tôi nghĩ sẽ chẳng ai phàn nàn nếu tôi nằm nghỉ trên giường và giả vờ như bệnh tình nghiêm trọng hơn thực tế.

Tôi thở dài rồi khóa cửa, cởi quần áo ra, sau đó quấn tấm ga quanh người.

Sau khi trải chiếc chăn bông ra, tôi mở khóa cửa rồi nhanh chóng leo lên giường.

Tôi thích giữ cửa đóng kín cho đến khi Nonomiya-san quay lại hơn, nhưng tôi chẳng có lý do chính đáng nào để khóa cửa và chiếm dụng căn phòng cả.

Khi đắp chăn lên người, tôi thành khẩn cầu nguyện không có ai bước vào.

Giờ thì, tôi tự hỏi mình nên làm gì tiếp theo đây.

Lựa chọn tốt nhất là bắt taxi về nhà, nhưng tôi phải cân nhắc chi phí.

Mất 40 phút đi ô tô mới về đến nhà. Tôi không biết bắt taxi trong 40 phút sẽ tốn bao nhiêu tiền.

Nhưng nếu giá cả phải chăng thì tôi không bận tâm lắm. Tim tôi chùng xuống khi kiểm tra internet.

Ngay trước khi tra giá cước taxi, đập vào mắt tôi là bản tin nhanh cho biết thành phố đang có tuyết rơi.

Sẽ có tắc đường khi tuyết rơi. Giá cước taxi cũng sẽ tăng vọt.

Và sẽ tồi tệ cho tôi nếu các chuyến tàu bị dừng hoạt động. Lượng tuyết rơi trông không quá dày, nên khả năng tàu bị dừng lúc này là không cao, nhưng tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra sau đó. Đúng là họa vô đơn chí.

Trong lúc tôi cầu nguyện vận may của mình không trở nên tồi tệ hơn nữa, điện thoại của tôi rung lên.

Tên của Michel hiển thị trên màn hình.

Đúng lúc ghê thật! Tôi cố tỏ ra bình thường và nhấc máy.

「Ừm, tớ nghe nói cậu được nhìn thấy đang đi về phía phòng y tế đấy!」

「……」

Thoáng có vẻ lo lắng trong giọng điệu ngọt ngào quen thuộc của cậu ấy.

Tôi tự hỏi tên nhiều chuyện nào đã mách với Michel thế không biết…….

「À phải rồi, có chút chuyện phát sinh ấy mà. Nhưng không có gì nghiêm trọng đâu.」

Tôi đang cố hết sức nói bằng giọng vui vẻ để thuyết phục cậu ấy rằng tôi ổn.

「Cậu bị thương à?」

「Không, tớ ổn mà.」

Michel đang hỏi xem tôi có bị đau ở đâu không.

Điều đó có nghĩa là anh ấy không biết rằng tôi đang ướt sũng.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

「Cái gì cơ?! Vậy cậu đang thấy không khỏe à……? Ừm, tớ đang ở phòng câu lạc bộ, tớ sẽ chạy qua đó ngay đây!」

Giọng anh ấy tràn ngập vẻ lo lắng. Cúp máy xong, anh ấy liền cúp điện thoại.

Truyện liên quan

Người Muốn Làm Vua Đang ra Nhật Bản

Người Muốn Làm Vua

Light Novel 三度笠
Cập nhật: 4 ngày trước

Nhân vật chính của câu chuyện này là một doanh nhân 45 tuổi, thiệt mạng trong một vụ tai nạn ...

30 124