Cuộc Tìm Kiếm Của Hoàng Tử Kẹo Ngọt - Chương 62: A Mistaken Call
[previous_page]
[next_page]
Sự việc xảy ra vào chủ nhật sau chín giờ sáng, khi tôi cố gọi cho Chii-chan và Arioka-senpai ngái ngủ nhấc máy.
Tôi rối rít xin lỗi vì đã làm phiền giấc ngủ của anh ấy rồi cúp máy.
Tôi tự trách bản thân vì đã quấy rầy giấc ngủ quý giá ấy, nhưng khi kiểm tra lại danh bạ vừa gọi, quả thực đó là số của Chii-chan.
Tôi vốn chẳng cần phải xin lỗi, tự nhủ vậy. Rồi tôi chợt nhận ra vấn đề thực sự ở đây là gì.
Cái gì? …Khoan đã, gì cơ?
「………………………………」
Tại sao Arioka-senpai lại nghe điện thoại của Chii-chan?
「…………????」
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Bộ não tôi đóng băng và trở nên trống rỗng hoàn toàn.
Sự im lặng đó bị phá vỡ bởi tiếng còi xe cảnh sát phóng qua.
Hả? Gì chứ? Chuyện gì thế này?
Arioka-senpai nghe điện thoại á? Dù đó không phải là điện thoại của anh ấy ư?
Nhầm người là chuyện thường tình, nhưng chẳng lẽ tôi thực sự đã gọi nhầm số sao?!
Tâm trí tôi quay cuồng. Nhận ra bản thân đang hoảng loạn đến mức nào, tôi cố bình tĩnh lại.
Tôi quyết định cầu cứu vị thám tử hảo ngọt có cái đầu lạnh lùng.
Tôi gửi tin nhắn hỏi xem mình có thể sang nhà anh ấy không. Anh ấy đáp lại bằng một từ 『Bánh trứng』, thế là tôi cắm cổ chạy thẳng đến nhà ga gần nhất.
Tôi lên chuyến tàu tròng trành như mọi khi, rồi lại cắm cổ chạy từ ga tới đó.
Trong suốt khoảng thời gian ấy, giai điệu của một bộ phim truyền hình trinh thám nổi tiếng cứ vang vọng trong đầu tôi. Dù tâm trí trống rỗng, tôi chẳng tài nào giữ được bình tĩnh.
Ngay khoảnh khắc anh ấy mở cửa, tôi túm chặt vách áo và hét lên:
「Nghe này, Chii-chan và Arioka-senpai…!!!」
Chiếc áo sơ mi của anh ấy bị kéo giãn và nhàu nát. Một sự im lặng ngượng ngùng bao trùm.
「…………………………」
「………………Áo của tôi…」
「Em rất xin lỗi!」
Tôi cúi đầu thật sâu để tạ lỗi.
Mizuhara khi đó đang mặc một chiếc áo thun hình Yêu Tinh.
Tôi lùi lại và xin lỗi một lần nữa, không dám bước thêm bước nào.
「Xin lỗi! Em thực sự xin lỗi! Em sẽ giặt nó! Khả năng cao là nó sẽ bị co rút lại đấy!」
Rồi tôi nhận ra chỉ có phần vạt trước là bị kéo giãn. Chắc là vô phương cứu chữa rồi.
Tôi vã mồ hôi hột và hỏi Mizuhara xem anh ấy có giận không.
Anh ấy thở dài một hơi dài.
「Rồi, rốt cuộc thì có chuyện gì giữa em họ cô và Arioka vậy?」
Anh ấy đổi chủ đề một cách khá bâng quơ.
Trông anh ấy có vẻ không giận lắm.
Tôi phần nào thấy nhẹ nhõm hơn.
「Hả? Ồ, vâng… Em sẽ kể sau khi làm chút đồ ăn vặt đã…」
Thế là tôi quyết định làm đồ ăn vặt để chuộc lỗi.
Sau đó, tôi sẽ kể lại toàn bộ câu chuyện và tìm ra chân tướng sự việc.
Tôi làm bánh trứng theo đúng yêu cầu.
Tôi dùng hai lòng đỏ trứng để làm những chiếc bánh trứng béo ngậy. Tôi làm tổng hợp tám chiếc, rồi dọn ra mời anh ấy một tách cà phê và thăm dò tâm trạng.
「Tôi ổn rồi. Ít ra cô không làm trật khớp tay tôi. May mà cô chỉ túm lấy áo tôi đấy. Hơn nữa, một tên yêu tinh mặt dài trông cũng chẳng tệ lắm đâu.」
Chắc là tôi đã dùng lực mạnh đến mức có thể làm trật khớp tay anh ấy mất. Không hiểu sao áo anh ấy lại không bị rách nữa… nhưng tôi đành kìm lại không hỏi mấy câu thừa thãi.
Khuôn mặt yêu tinh trên chiếc áo anh đang mặc bỗng trở nên to bè ra.
Vì tôi đã giéo phần vạt dưới của chiếc áo, nên con yêu tinh rốt cuộc lại thành cằm dài chứ không phải mặt dài. May ghê là anh ấy không nổi giận.
Tôi giải thích về sự việc Arioka-senpai nhấc máy của Chii-chan.
Bản thân tình huống thì rất đơn giản, thế nên chỉ mất vỏn vẹn ba giây để giải thích.
Phần phức tạp duy nhất là đưa ra kết luận cho những gì đã thực sự xảy ra.
「Thế nên, một Arioka-senpai đang ngái ngủ đã bắt máy của Chii-chan. Tức là họ đang hẹn hò đúng không?」
「Tớ chắc đến chín mươi lăm phần trăm là vậy.」
「Còn năm phần trăm còn lại thì sao?」
「Có không phẩy năm phần trăm là bị nghẽn mạng, thêm không phẩy năm phần trăm là họ đổi điện thoại cho nhau, một phần trăm là em họ cậu đang bắt chước anh ta, một phần trăm nữa là cậu vừa mơ thấy, và cuối cùng là hai phần trăm do những lý do không thể giải thích được.」
Tôi thở dài một hơi thật sâu.
Việc họ ở cùng nhau vào sáng Chủ nhật là điều hiển nhiên.
Chii-chan dùng điện thoại làm báo thức, nên cô ấy có thói quen để nó ngay cạnh gối.
Nếu Arioka-senpai nhầm lẫn mà bắt máy, thì họ chắc chắn đang có quan hệ tình cảm.
Chii-chan sống một mình, vậy nên khả năng họ cùng ở chỗ của Chii-chan là rất cao… Tôi thả cho trí tưởng tượng bay xa, rồi lại tự trấn tĩnh bản thân.
「Hà... ừm... Tớ chỉ tò mò vì cả hai có những biểu hiện khả nghi, nhưng giờ khi đã khá chắc chắn rồi... thì lại thấy hơi sốc...」
Tôi đã hoài nghi một thời gian, nhưng Chii-chan bảo rằng họ không có mối quan hệ kiểu đó, thế nên tôi đã tin lời cô ấy.
Tôi rên rỉ, rồi vớ lấy con búp bê yêu tinh mắt to và bắt đầu ôm chặt lấy nó. Không màng suy nghĩ, tôi bắt đầu kéo và bóp khuôn mặt của nó, cho đến khi Mizuhara giật lại nó từ tay tôi.
「Chii-chan chưa từng giấu giếm tớ điều gì... Có lẽ cô ấy khó lòng mở lời vì đó là Arioka-senpai...」
Sự hoảng loạn trong tôi dần lắng xuống, thay vào đó là cảm giác cô đơn.
「Không... chúng ta đều đã trưởng thành cả rồi, nên tớ hiểu nếu cô ấy giữ lại một hay hai điều bí mật với tớ...」
Tôi chống cằm lên bàn.
Tôi với tay một cách uể oải để lấy chút đồ ăn vặt, nhưng anh ấy chỉ đưa cho tôi đúng một cái bánh tart trứng.
Anh ấy đã thắng.
「Tớ biết cậu yêu bố mẹ mình, nhưng tớ chưa từng biết là cậu cũng yêu cả cô em họ của mình nữa đấy.」
「Tớ biết mình sắp chạm ngưỡng phức cảm chị em rồi đây. ...Haizz... Nghĩ lại thì... Chii-chan chẳng nói gì về chuyện đó cả... Ứm... Ái, không được! Hay tớ làm thêm một mẻ bánh nữa để xốc lại tinh thần nhỉ? Lòng trắng trứng vẫn còn đấy.」
「Đó là một cách hay để vực dậy tinh thần đấy. Cậu nghĩ sao về bánh su kem, bánh pudding lòng đỏ trứng, hay bánh quy tủ lạnh?」
「Tớ phải làm gì với chỗ lòng trắng trứng thừa đây?」
「Làm một chiếc bánh chiffon cỡ đại đi.」
Tôi đeo tạp dề và tiến vào bếp để làm bánh chiffon theo yêu cầu của anh ấy, nhưng rồi khựng lại khi nghe thấy tiếng chuông quen thuộc.
Tiếng chuông đó không phải để báo tin nhắn, mà là một cuộc gọi. Tôi mở ứng dụng lên.
Tên của Chii-chan hiện rành rành trên màn hình.
「…………………………」
Đó là lần đầu tiên tôi cảm thấy hồi hộp khi nhận được cuộc gọi từ cô ấy.
Liệu có phải là chuyện của Arioka-senpai hồi sáng không nhỉ?
「Này, Saa-chan.」
「...Chii-chan...」
Đó chính là giọng của cô ấy.
Tôi bỗng lúng túng chẳng biết phải mở lời thế nào về những gì đã xảy ra vào buổi sáng.
「Saa-chan, tớ thực sự rất sốc đấy.」
Tôi suýt thì thốt lên câu đó.
「Hả? Gì cơ? Đó phải là thoại của tớ chứ.」
Chii-chan phản đối.
「Tớ không ngờ cậu lại giấu tớ bất cứ chuyện gì...」
「Hả? Đó cũng là thoại của tớ đấy!」
Giọng cô ấy có vẻ hơi bực bội, và cô ấy đã cướp sạch lời thoại của tôi.
Tôi tự hỏi tại sao, nhưng người ta thường bảo trâu chậm uống nước đục. Tôi cố nghĩ xem mình nên nói gì tiếp theo.
「Là về người bạn làm bánh ngọt giỏi giang mà cậu gặp năm ngoái ấy...」
「Hả? Ý cậu là Mizuhara á?」
Mizuhara ngẩng đầu lên nhìn tôi khi nghe thấy tên mình. Tôi ra hiệu bảo anh ấy chờ một lát.
「Ừ... gã đó. Cái tên Mizuhara thích đồ ngọt và yêu tinh ấy hả?」
「Ừm?」
「Tớ nghe Arioka-kun kể hôm nay đấy. Mizuhara là con trai á?」
「Hả? Ừ, đúng rồi đấy. Gác chuyện đó sang một bên đi, thế còn cậu và Arioka-senpai thì sao...」
Nghe thế này thì chắc chắn là họ rất thân thiết rồi!
「Tớ vẫn luôn tưởng Mizuhara là con gái! Tớ nghe nói cậu hay sang nhà anh ta lắm, nhưng chưa từng nghĩ anh ta lại là con trai... Này nhé?! Rốt cuộc hai người có quan hệ thế nào với cái gã đó hả?!」
Lẽ ra tôi mới là người muốn hỏi cô ấy có quan hệ thế nào với senpai Arioka….
Cô ấy lại cướp lời tôi mất rồi.
Truyện liên quan
Người Muốn Làm Vua
Nhân vật chính của câu chuyện này là một doanh nhân 45 tuổi, thiệt mạng trong một vụ tai nạn ...