Cuộc Tìm Kiếm Của Hoàng Tử Kẹo Ngọt - Chương 76: The Harassment

[previous_page]

[next_page]

「Đừng có mà lên mặt, đồ khốn.」

Tôi nghe tiếng bước chân vội vã khi xoay người lại, chỉ kịp thấy bóng lưng của cô gái khả nghi nhất.

Tôi thở dài khi bóng cô khuất tầm mắt.

Đã khoảng hai tuần trôi qua kể từ lời tỏ tình gây sốc của Michel.

Trong khuôn viên trường, tôi liên tục phải đối mặt với sự phẫn nộ từ những nữ sinh mà tôi chẳng hề quen biết. Họ khủng bố tôi bằng những lời lăng mạ và thư nạt nộ.

Giác quan của những thiếu nữ đang yêu quả thật quá mức nhạy bén.

Cứ như thể họ đã bật chiếc ra-đa tình ái và đánh hơi được chuyện gì đã xảy ra giữa tôi và Michel.

Michel không hề đem chuyện đó đi khoe với tất cả mọi người, và Mizuhara với Nonomiya-san cũng vậy.

Rốt cuộc họ đã biết bằng cách nào…… Tôi tự hỏi lòng mình.

Thái độ của Michel vẫn chẳng thay đổi gì so với trước kia… Tôi nghĩ thế.

Nhưng có lẽ tôi đã cư xử hơi gượng gạo chăng… Tôi lại nghĩ.

Thật khó mà tin nổi, nhưng Michel thích tôi. Thế nhưng tôi đã từ chối cậu ấy bởi tình cảm của tôi đối với cậu đã thay đổi.

Cậu ấy bảo rằng mình sẽ không bỏ cuộc.

……Tôi nên phản ứng thế nào trước hoàn cảnh này đây? Phải tiếp cận Michel ra sao đây?

Kể từ lúc đó, mỗi khi nói chuyện với Michel là tôi lại thấy bồn chồn lo lắng.

Ngược lại, hình như Michel cũng thấu hiểu tâm trạng của tôi, nên vẫn cố gắng cư xử một cách bình thường nhất.

Và rồi.

「Tôi thành thật xin lỗi, Sagiri-san. Tôi đã gây phiền phức cho cậu rồi…… Tôi cảm thấy rất áy náy… nhưng đồng thời cũng rất vui vì cậu đã thấu hiểu tình cảm mà tôi dành cho cậu……」

Cậu ấy lại thốt ra những lời khiến tim tôi đập loạn nhịp như muốn vọt ra ngoài. Xin hãy dừng lại đi, tôi có cảm giác mình sắp hộc máu đến nơi rồi.

Có lẽ sự vụng về của cậu ấy đã tố cáo tất cả.

「Sagiri, cậu có đang nghe không đấy?」

Tôi đang cùng lũ bạn lên kế hoạch cho chuyến du lịch tốt nghiệp. Bọn họ đã ngừng thảo luận và đang đổ dồn ánh mắt về phía tôi.

「À, xin lỗi nhé. Các cậu vừa nói gì cơ?」

Dù chúng tôi đang bàn về chuyến đi tốt nghiệp để đời, tâm trí tôi cứ mải bận tâm về Michel. Tất cả chỉ vì chúng ta sẽ đến Pháp.

Tôi gạt phăng những suy nghĩ đó sang một bên và ra vẻ như không có chuyện gì xảy ra, đưa tay với lấy cuốn tạp chí giới thiệu các quán cà phê ở Paris.

「Có chuyện gì giữa cậu với hoàng tử à?」

Bọn chúng gãi đúng chỗ ngứa.

「……」

Một khoảng lặng bao trùm.

「……Hả?! S-s-sao cơ?!」

「Phản ứng dữ dội thế cơ mà. Rõ ràng là có gian tình rồi!」

Bọn chúng nhìn nhau cười ẩn ý.

「Sao tự dưng các cậu lại nhắc đến Michel?」

Tôi không sao giấu nổi sự kinh ngạc vì bị bọn chúng đoán trúng phóc.

Tôi cúi gập người xuống để nhặt cuốn tạp chí vừa làm rơi, nhưng cuối cùng lại va cả vào bàn học, khiến cho nhiều đồ đạc khác rơi lả tả xuống sàn.

「Sagiri…… Cậu đã xem cuốn tạp chí có đăng hình Hoàng tử chưa?」

「Hả? Rồi, sao thế?」

Bọn chúng đang nhắc đến cuốn tạp chí nổi tiếng có số đặc biệt mùa Giáng sinh mà các thành viên trong câu lạc bộ vẫn hay chuyền tay nhau đọc.

Trong đó có những bức ảnh chụp một Michel trông chững chạc hơn hẳn, ánh mắt hướng ra chỗ khác thay vì dịu dàng nhìn thẳng vào ống kính như mọi khi.

「Cậu không liên tưởng đến điều gì khi nhìn thấy nó sao?」

```「Hả? ……Ừm… Chà, trình độ chụp ảnh của các nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp quả thực có khác.」

「Ý tớ là, bài báo đó viết rằng cậu chính là mẫu người lý tưởng của cậu ta đấy.」

「……Hả?」

Tôi là mẫu người lý tưởng của cậu ấy á??

Michel đã tịch thu lại cuốn tạp chí rồi, nên tôi chỉ kịp nhìn thấy mấy bức ảnh mà thôi.

Chuyện đó thực sự được viết trong đó sao? Tôi là mẫu người của cậu ấy ư?

Bị choáng ngợp bởi tình huống trước mắt, tôi thở dài trong khi lũ bạn cứ tiếp tục huyên thuyên kể cho tôi nghe về bài báo đó.

Thuận theo dòng trò chuyện, bọn chúng bắt đầu tra hỏi tôi về từng chi tiết một.

Tôi kể thật với bọn họ chuyện Michel tỏ tình. Bọn họ trông chẳng ngạc nhiên chút nào. Cứ như thể đã đoán trước được rồi ấy.

Lại là người bất ngờ trước phản ứng của bọn họ.

「Ơ hay, nhớ hồi mình mãi không quyết định nổi đi bảo tàng nào ở Pháp không? Cậu nhắn tin hỏi hắn gợi ý, thế mà hắn bảo rảnh rồi phóng tới tận nơi luôn. Thái độ lúc ấy rõ mười mươi còn gì.」

「Rõ rành rành ra ấy chứ.」

Tất cả đồng loạt gật đầu tán thưởng. Ứm…… rõ ở điểm nào cơ chứ?

「Hơn một năm trước, hắn chẳng bảo là thích cậu còn gì? Hay là cậu không biết đấy?」

「……Tớ không. Michel lúc nào cũng tốt với tất cả mọi người, tớ có biết hắn dành tình cảm đặc biệt gì cho tớ đâu……. Cứ tưởng mình là một senpai đáng tin cậy trong câu lạc bộ thôi chứ.」

「Cậu chắc là do mình không để ý thật không đấy?」

Bọn họ nhìn tôi bằng ánh mắt kinh ngạc.

Không, Michel có lộ dấu hiệu gì đâu… tớ nghĩ thế.

「Cậu ngơ ngác thật đấy.」

「Tớ không bén nhạy lắm, nhưng đâu đến nỗi ngơ ngác.」

Cả ba người nhìn tôi đầy hoài nghi.

「Thế cậu có biết cặp đôi dính lấy nhau như sam Hosoda-kun và Nishimura-san chia tay rồi không?」

Hosoda-kun và Nishimura-san là bạn cùng lớp Ngoại ngữ Tự chọn của chúng mình.

Trường bắt buộc học một ngoại ngữ, chọn giữa tiếng Anh, tiếng Trung, tiếng Đức và tiếng Pháp. Chúng mình chọn tiếng Pháp vì định sang Pháp, rồi thành bạn với hai người đó trong lớp.

「Vì Hosoda-kun nhận việc ở xa thành phố mà.」

「Yêu xa cực lắm, nhất là với nhân viên mới.」

「Giá mà chịu chờ đến lúc tốt nghiệp. Giờ trong lớp ngượng ngùng chết đi được.」

「……」

Tôi hỏi có biết chuyện đó không, và câu trả lời là hiển nhiên rồi.

Họ hẹn hò từ bao giờ thế cơ chứ?!

Hỏng bét thật rồi. Tớ chưa bao giờ nghĩ mình lại vô tâm đến nhường này.

Vừa lúc tớ chìm đắm trong suy nghĩ, bọn họ bảo rằng nếu đã biết mình vô tâm thì đâu còn gọi là vô tâm nữa. Câu đó lại càng khiến tớ shock hơn.

「Nhưng mà này, ở xã hội hiện đại cứ ngơ ngác một chút lại dễ sống hơn đấy.」

「Người ta bảo thế thì sẽ ít bị stress hơn mà.」

Bọn họ đang cố an ủi tôi, nhưng mà chuyện này với chuyện tình cảm hoàn toàn khác nhau thì phải.

Truyện liên quan

Người Muốn Làm Vua Đang ra Nhật Bản

Người Muốn Làm Vua

Light Novel 三度笠
Cập nhật: 4 ngày trước

Nhân vật chính của câu chuyện này là một doanh nhân 45 tuổi, thiệt mạng trong một vụ tai nạn ...

30 124