Cuộc Tìm Kiếm Của Hoàng Tử Kẹo Ngọt - Chương 79: Something Worrying

[previous_page]

[next_page]

Mizuhara đã mang một tình yêu sâu đậm với loài tiên kể từ khi còn nhỏ. Sự cuồng tiên của cậu ấy bắt đầu chỉ vì một cuốn sách tranh duy nhất. Mizuhara không mấy gắn bó với thứ gì ngoại trừ báu vật ấy — món quà đã bị cha cậu thiêu rụi vì một sự hiểu lầm.

Cùng với người cha, cả mẹ và em trai cũng không đứng về phía cậu ngay cả khi cậu đã ngừng khóc. Điều đó, bên cạnh cuốn sách tranh bị thiêu rụi, đã để lại một vết thương sâu sắc trong lòng Mizuhara trẻ tuổi.

Nhà cậu vốn cũng là một quán trọ lâu đời nên gia đình chẳng có thời gian để cùng nhau đi đâu đó. Họ thậm chí còn ăn uống riêng biệt. Với những hoàn cảnh ấy, họ chẳng đời nào có thể hòa hợp lại sau biến cố đó.

Mizuhara và mẹ đều giữ thái độ mập mờ nên tôi không rõ chi tiết, nhưng dường như khoảng cách căng thẳng giữa họ ngày càng lớn cho đến khi Mizuhara tốt nghiệp trung học cơ sở và chớp lấy cơ hội dọn đến sống cùng ông bà, hướng về Tokyo.

Mặc dù vẫn chưa thành niên vào thời điểm ông bà qua đời, cậu ấy đã sớm tự lập. Tiền học đại học được chi trả bằng học bổng nhờ vào trí thông minh của cậu. Còn sinh hoạt phí, cậu tự trang trải nhờ vào vốn hiểu biết về chứng khoán đã học được ở đâu đó.

Đó là cách cậu ấy trở thành con người như hiện tại.

Về cơ bản, Mizuhara đơn giản là không cho phép bản thân dựa dẫm vào người khác. Ban đầu, cậu ấy thậm chí còn cố đưa tiền cho tôi để đổi lấy việc nhờ vả những chuyện nhỏ nhặt.

Đó có thể chỉ là tính cách của cậu ấy, nhưng cũng có thể xuất phát từ việc cha mẹ đã không cho cậu nhiều thứ. Nghĩ đến điều đó khiến tôi chạnh lòng.

Đó là lý do tại sao tôi vô cùng lo lắng cho cậu ấy sau khi nghe tin từ Nonomiya.

Ai mà ngờ chúng tôi lại tình cờ chạm mặt nhau trong hoàn cảnh này chứ?

「……Cậu đang làm cái quái gì thế hả?」

「……」

Chỉ một lát sau bữa trưa, tôi nhận được email từ một địa chỉ lạ. Đó chỉ là một câu nói đầy khả nghi: 「Tôi phải làm sao đây, cứu tôi với! Hãy đến phòng lịch sử địa phương ở khu nhà thư viện!!」

Đáng ngờ thật. Nhưng nhỡ đâu đó là người quen thì sao, nếu họ biết địa chỉ email của tôi? Họ chẳng thèm trả lời khi tôi gửi email hỏi họ là ai.

Mọi chuyện càng khả nghi hơn khi có vẻ như người gửi là con gái, mà dạo gần đây tôi lại liên tục bị họ làm phiền.

Nhưng tôi không thể bỏ qua khả năng đó là một người bạn đã đổi email và đang cần giúp đỡ. Sau một hồi chần chừ, tôi đã đến phòng lịch sử địa phương để rồi chuốc lấy kết quả là bị khóa nhốt ở trong đó một cách vô cùng ngoạn mục.

Biết ngay mà, hah, tôi biết ngay mà, tôi thầm nghĩ. Tôi chẳng muốn ở lại trường vào lúc này chút nào,èn bèn lôi điện thoại ra thì chỉ thấy sóng điện thoại hoàn toàn trống không. Một cái bẫy kép ư? Căn phòng lịch sử địa phương này vốn rất hiếm khi được sử dụng.

Nhưng họ có tuần tra tất cả các tòa nhà vào giờ đóng cửa, nên có lẽ tôi sẽ được tìm thấy lúc đó thôi. Chỉ có điều căn phòng lạnh buốt thấu xương vì điều hòa chẳng thèm hoạt động.

Tôi liếc qua cửa sổ thì thấy nó hướng ra một khoảng sân trống, và một cái cây to lớn uy nghi đang vươn mình ở gần đó.

Sau khi lo lắng đôi chút, tôi đưa ra quyết định. Thôi được rồi, đến lúc trốn chạy thôi! Vì căn phòng này nằm ở tầng hai, cái cây trông có vẻ chắc chắn kia chắc chắn sẽ chịu nổi trọng lượng của tôi. Trong trường hợp xấu nhất là ngã xuống, bên dưới vẫn có lớp cỏ mềm mại mọc um tùm.

Cũng thật khó mà tưởng tượng được có ai lại lang thang quanh khu nhà thư viện trong cái thời tiết lạnh lẽo này. Nhảy từ phòng lịch sử địa phương sang tán cây, tôi dễ dàng trèo xuống, miệng hào hứng reo lên: 「Haha, chiến thắng, chiến thắng rồi!」 Rồi chợt tôi cảm thấy có ánh mắt đang nhìn mình.

Tôi ngoảnh lại nhìn thì thấy Mizuhara đang đứng chết trân ở đó, ném ánh mắt đầy nghi kỵ về phía tôi.

Tôi vội vã lên tiếng thanh minh với Mizuhara: 「Không phải đâu~ …Có người gọi tớ đến đây nên tớ mới ghé qua, nhưng ai đó đã khóa nhốt tớ trong phòng lịch sử địa phương mất tiêu rồi….」

Mizuhara đang chuẩn bị dọn dẹp phòng nghiên cứu cá nhân nên tình cờ đi ngang qua đây. Dù trông có vẻ như không thể nhồi nhét tất cả tài liệu nghiên cứu quan trọng về nhà được, cậu ấy vẫn đang dùng cả hai tay ôm một chiếc túi nặng trịch chứa đầy những tạp chí thông tin về đồ ngọt.

Đó là tài liệu nghiên cứu của cậu ấy sao?

Khi đang dốc hết sức để chuyển đồ đạc ra ngoài, cậu nói rằng mình đã nhìn thấy một cái cây chuyển động kỳ lạ ở gần đây. Cậu cứ tự hỏi không biết đó có phải là con khỉ nào không, để rồi nhận ra đó chính là tôi sau khi tiến lại gần.

「Phòng lịch sử địa phương chỉ mở cửa khi có người yêu cầu sử dụng. Lúc cậu đến, nó đã mở sẵn rồi à?」

Có vẻ như phòng lịch sử địa phương có một quy trình đặc biệt: Khi ai đó muốn sử dụng, họ phải xin chìa khóa ở quầy tiếp tân và sau đó trả lại khi đã xong việc.

Vào thời điểm tôi đến đó, cửa không hề khóa. Vậy là ai đó đã mở khóa, đợi cho tôi bước vào, rồi cứ thế khóa nhốt tôi lại bên trong.

「……Khi yêu cầu sử dụng phòng, chẳng phải cậu phải ghi rõ họ tên và số thẻ đăng ký sao?」

「Đúng vậy. Nhưng họ sẽ không cho cậu xem đâu, đó là thông tin cá nhân mà.」

「Phải rồi…」 Hơi bực mình một chút là tôi chẳng thể tìm ra thủ phạm là ai. Nhưng vì tôi đã trốn thoát chỉ trong vỏn vẹn vài phút, tôi bỗng thấy hơi tự đắc vì đã vượt mặt được kẻ chủ mưu nên tâm trạng cũng không đến nỗi tệ.

Mizuhara ngỏ ý muốn xem địa chỉ email để phòng hờ. Tôi lấy điện thoại ra khỏi túi xách rồi đực mặt ra nhìn nó trong sự kinh ngạc tột độ.

Hai mươi hai tin nhắn, năm hộp thư thoại, ba mươi tám email.

Tròn xoe mắt ngẩn ngơ, tôi kiểm tra thì thấy tất cả tin nhắn đều từ những số điện thoại ẩn danh, còn các tin nhắn thoại chẳng có gì ngoài sự im lặng trước khi cuộc gọi bị ngắt kết nối.

「Gì thế?」 Mizuhara tỏ vẻ khó hiểu khi thấy tôi khựng lại ngay sau khi nhìn vào màn hình điện thoại.

「Nó… Nó bảo rằng tôi có email từ những phụ nữ đã có gia đình cô đơn, những thư ký công ty vừa chia tay bạn trai, những y tá cô đơn làm ca đêm không tìm được bạn trai và đang muốn gặp tôi…」

Cái quái gì thế này? 'Sayaka' là ai cơ chứ?

「Đồ ngốc. Đừng có mở ra!」 Mizuhara ngăn tôi lại khi tôi định bấm vào xem. Cậu ấy chìa tay ra đòi xem, và tôi ngoan ngoãn đặt chiếc điện thoại vào lòng bàn tay cậu.

Cậu xem lướt qua một vài email có tiêu đề đầy khả nghi, rồi đưa ra vài hướng giải quyết. 「Email của cậu đã bị rò rỉ đi đâu đó rồi. Mặc dù việc gửi thư rác cho cậu sẽ hơi khó khăn nhờ cái địa chỉ email bạo lực của cậu, nhưng không phải là không thể. Cũng có khả năng cậu đã bị nhiễm virus từ một người bạn nào đó bị lây trước. Tôi không biết nó bắt đầu từ đâu nhưng có vẻ như email của cậu đã bị phát tán cho vài công ty rồi. Một khi đã bị lộ thì nó cứ thế lan rộng thôi. Cậu sẽ phải đổi email hoặc dùng bộ lọc trong một thời gian đấy.」

Tôi thực sự ấn tượng trước việc cậu ấy có thể tìm ra nguyên nhân dễ dàng như vậy mà chẳng cần đến sách hướng dẫn.

Tôi vốn chẳng giỏi giang gì về đồ điện tử hay việc đọc sách hướng dẫn. Tôi chẳng biết cách đăng ký một địa chỉ email nên đã giao phó toàn bộ cho Arioka, và cậu ta đã tạo cho tôi một địa chỉ khá rắc rối.

【i-can-drop-kick-you-instant-ko@…】

Tôi có thể tung cú đá bổ nhào! Đo ván tức thì.

[1. TL Note: Thực tế địa chỉ email tiếng Nhật của cô ấy là 【182ko@~】 vốn là một chơi chữ khá thú vị. “Drop kick dekiru noda” có nghĩa là “Tôi có thể tung cú đá bổ nhào!” và Noda cũng chính là tên của cô ấy. 182 cũng là cách chơi chữ đồng âm cho từ "instant" (tức thì).]

Thật đáng ghét làm sao khi Arioka đưa nó cho tôi xem với cái vẻ mặt thỏa mãn đó, nhưng ngặt nỗi tôi lại chẳng biết cách đổi thế nào, mà việc nhờ vả ai đó thì quá ư phiền phức nên tôi cứ để nguyên như vậy luôn.

「Điện thoại của cậu từ đầu đã không được trang bị bảo mật đàng hoàng à?」

「Aah, tớ thực sự không hiểu mấy thứ đó lắm…」

Tôi có một chiếc điện thoại thông minh từ nhiều năm trước nhưng nó vẫn là một vật lạ lẫm đối với tôi. Mặc dù tôi nhận được nó như một món quà đỗ đại học, nhưng nó quá mức xa xỉ đối với tôi.

Ban đầu tôi thậm chí còn không biết cách thực hiện một cuộc gọi. Có quá nhiều tính năng, và trên hết nó quá phức tạp khiến tôi chẳng thể sử dụng nổi.

「Ít nhất hãy cài bộ lọc cho nó trước đã.」 Mizuhara tỏ vẻ phát bực, trả lại điện thoại cho tôi, nhưng tôi lại chẳng biết cách cài bộ lọc. Nhận ra điều đó từ biểu cảm của tôi, cậu ấy bèn kéo trang cài đặt lên giúp tôi. Cậu ấy bảo tôi hãy chặn tất cả email từ máy tính và đánh dấu những email quan trọng mà tôi thường xuyên liên lạc.

Nhưng tôi không thể hiểu nổi danh sách các tùy chọn trên màn hình. Đây là loại phép thuật gì thế này?

Trong lúc tôi chật vật không biết phải làm gì, Mizuhara tựa lưng vào gốc cây như thể đang trải qua một trận chiến kéo dài dằng dặc. 「Trước hết, hãy nhập mật khẩu của cậu vào đây.」

「Không bốn.」

「……Thì ra là vậy…」

「Gì chứ?」

Mizuhara liền táy máy chiếc điện thoại của tôi một lúc. Cậu ấy đổi mật khẩu của tôi trước rồi sau đó cài thêm một số phần mềm bảo mật.

Có vẻ như phần mềm bảo mật di động miễn phí mà cậu ấy khuyên dùng là một cái tên gì đó, nhưng trước tiên tôi phải dùng thử bản trả phí để tìm virus hoặc thứ gì đó, và rồi còn có ứng dụng có thể điều khiển từ xa thiết bị của bạn nếu bạn làm mất nó cùng dăm ba thứ khác nữa.

Ra vậy. Tôi chẳng hiểu gì sất. Lúc đầu cậu ấy hỏi tôi, 「Bây giờ cậu định làm gì với cái này đây?」 sau khi giải thích để chắc chắn rằng tôi đã hiểu, nhưng mọi điều cậu ấy nói đều phức tạp như tiếng Phạn đối với tôi. Tôi chỉ đáp lại một cách xuôi xẻo cho qua chuyện, 「Được rồi, cứ làm đi!」 và cậu ấy âm thầm bắt tay vào làm. Tôi thực sự vô cùng biết ơn.

「Có vẻ như cậu không dính virus nào cả.」 Cậu ấy trả lại điện thoại cho tôi sau vài phút, chiếc điện thoại giờ đây đã được thăng cấp, có khả năng chặn tin nhắn rác, cuộc gọi ẩn danh và virus.

Tôi cảm ơn cậu ấy, và cậu ấy bắt đầu rời đi, nói rằng bất cứ ai cũng có thể làm được chừng đó việc.

「À, chờ đã!」 Tôi chặn cậu ấy lại ngay lập tức. Khi Mizuhara ngoảnh lại nhìn tôi qua vai, tay vẫn xách hành lý, tôi hỏi cậu ấy, 「……C–cậu thế nào rồi?」

「Thì tôi vẫn như cậu thấy thôi.」 Cậu ấy nhìn tôi đầy nghi ngờ, như muốn nói, ‘Cậu đang nói cái quái gì thế?’.

「Ưm……」 Dù đã chặn cậu ấy lại, tôi vẫn không tài nào thốt ra câu hỏi thực sự. Rằng cậu ấy có đang hành xử kỳ lạ vì đám cưới của anh trai mình hay không, rồi liệu cậu ấy có dự định đến dự hay không. Cậu ấy có lẽ sẽ trả lời ngay lập tức nếu tôi hỏi, nhưng tôi sẽ chẳng biết phải nói gì tiếp theo.

Nếu vậy, tôi thà cứ nói lời tạm biệt mà chẳng nói gì ngay từ đầu còn hơn. Nhưng khi nhìn lại cậu ấy lần nữa, trông cậu ấy gầy đi, khiến tôi không thể cứ thế mà làm ngơ được.

Mặc dù điều đó có lẽ chỉ là vì đồ ngọt của Nonomiya lành mạnh hơn mà thôi. Vài giây trôi qua trong sự im lặng ngượng ngùng.

「……」

「……」

「……À, đúng rồi. Đây.」 Tôi vừa sực nhớ ra điều gì đó, bèn lục lọi trong túi xách. Tôi vừa nhớ ra mình có ít mứt vỏ quýt nhật. Tôi đưa nó cho cậu ấy như một cách để cảm ơn lần nữa, và Mizuhara hơi nghiêng đầu.

「Mứt vỏ cam à?」

「Không, mứt vỏ quýt nhật. Vào thời điểm này trong năm, đồng nghiệp của mẹ tớ nhận được rất nhiều quả quýt nhật từ người hàng có họ hàng làm nông dân nên họ chia lại cho nhau. Làm nước quýt nhật mỗi năm đã thành truyền thống rồi.」

「Tớ nghĩ cậu không cần phải giải thích dài dòng thế đâu, trả lời đơn giản là đủ rồi.」

Ồ, im đi. Tôi thừa biết điều đó, nhưng năm nào mẹ cũng nói y nguyên một câu như vậy khi hào hứng mang những quả quýt nhật về nhà, thế nên chẳng hiểu sao tôi lại nhớ nằm lòng luôn.

「Hạn sử dụng của nó là ba tháng trong tủ lạnh.」

Cậu có thể dùng mứt để làm bánh pound cake, dùng làm lớp phủ cho bánh kếp và nhiều thứ khác nữa. Chúng tôi đã ăn sạch veo chỉ trong vài tuần, nên tôi chẳng phải lo lắng về việc khi nào nó hết hạn. Nhưng nói chung thì nó để được khoảng ba tháng.

「Cậu có thể dùng cho những việc cơ bản như phết lên bánh mì hoặc bánh scone. Cậu cũng có thể cho vào sữa chua nhưng trời đang lạnh, nên cậu có thể thêm ít nước vào để pha trà quýt nhật. Khoảng ba thìa cho một cốc, tớ nghĩ vậy?」

Khi tôi giải thích cách cậu ấy có thể sử dụng nó, cậu ấy lẩm bẩm đầy thán phục, 「Dùng được nhiều việc phết nhỉ.」 Tôi bảo cậu ấy rằng tôi chỉ đang kể ra những món thông thường mà người ta vẫn dùng mứt thôi.

「Trước giờ cậu toàn dùng mứt làm gì thế?」

「Làm món ăn kèm với rượu sake.」

「Tớ chưa nghe bao giờ đấy.」 Tôi từng nghe nói đến việc dùng nó với mù tạt hoặc muối, chứ chưa nghe bao giờ với rượu sake. Mizuhara bỏ hũ mứt vào túi, và hỏi xem tôi có đang làm ăn ổn thỏa với kỳ thi của mình không.

Tin tôi đi, năm nay tôi làm được mà! Chỉ có bốn môn thôi, và mặc dù môn kế toán được coi là khó, nhưng tôi đã chăm chỉ học rồi nên chỉ cần ôn tập lại một chút trước khi thi là ổn.

Mặc dù tôi gật đầu, cố ra vẻ đầy tự tin để cậu ấy không phải lo lắng quá nhiều, nhưng cậu ấy vẫn nhìn tôi đầy hoài nghi. Có lẽ là vì tôi có quá nhiều tiền án bất hảo với mấy chuyện này.

Tôi không thể cứ mạnh miệng nói rồi lại trượt được, thế nên vừa về đến nhà, tôi liền lao thẳng tới bàn học của mình.

Truyện liên quan

Người Muốn Làm Vua Đang ra Nhật Bản

Người Muốn Làm Vua

Light Novel 三度笠
Cập nhật: 4 ngày trước

Nhân vật chính của câu chuyện này là một doanh nhân 45 tuổi, thiệt mạng trong một vụ tai nạn ...

30 124