Cuộc Tìm Kiếm Của Hoàng Tử Kẹo Ngọt - Chương 74: The Change (Part 2)
[previous_page]
[next_page]
「……Cha…… Chẳng dính dáng gì đến những gì ba đứa bọn tôi vừa bàn nãy cả!」
Không ai cựa quậy trong chốc lát, tựa hồ có ai vừa ấn nút dừng hình. Nonomiya cất giọng như xé rách khoảng không tĩnh lặng, 「Thôi nào, thôi nào, tránh ra cho chị xem nào!」 rồi nhẹ nhàng tách chúng tôi ra khi ấy hãy còn đờ đẫn trong bầu không khí ngượng ngùng ấy.
「Cậu nóng tính quá đấy, Hoàng tử!」 Nonomiya lấy cuốn sổ tay quạt quạt mấy cái về phía Michel, nói: 「Hạ hoả, hạ hoả nào!」
「Cả cậu nữa đấy, Mizuhara-cchi. Cậu đang làm cái trò gì mà lại hùa theo thế hả? Cả Noda-san nữa… Hết đơ người rồi thì hồn vía nhập xác mau lên!」
Cô ấy vỗ bộp bộp vào vai tôi. Tôi đáp, 「Ừm,」 nhưng đại não thì hoàn toàn chẳng thể vận hành bình thường nổi nữa.
Tôi ngước nhìn Michel, chẳng ngờ ánh mắt cậu ấy lại nhìn mình đỗi thiết tha đến vậy, khiến từng cử động của tôi lúc bấy giờ cứ như một con rối thiếc khô dầu, cứng đờ và run rẩy.
「Dù sao đi nữa, chuyện này phát triển theo hướng chẳng ai ngờ tới được, đến chị cũng phải ngạc nhiên đấy! Hoàng tử thích Noda á? Kiểu như, thích theo kiểu lãng mạn ấy hả?」
Từ ‘thích’ vốn mang rất nhiều tầng nghĩa. Khi Nonomiya gặng hỏi để xác nhận, Michel liền gật đầu quả quyết. 「Đúng vậy. Tôi chưa bao giờ nghĩ… tôi không hề có ý định tỏ tình ở một góc lớp học thế này, và càng không muốn dùng cách thức đường đột đó.」
Trước những lời thốt ra không chút do dự của Michel, tôi chẳng hề cảm thấy kinh ngạc, hạnh phúc hay phiền muộn gì cả – tôi chỉ há hốc mồm, ngây ngốc chẳng nói nên lời. Tôi chưa từng thấy Michel cư xử như vừa rồi bao giờ, và hơn hết, hình mẫu lý tưởng của cậu ấy vốn dĩ trái ngược hoàn cuộc với tôi.
Trong sự kiện tìm kiếm Miss Chocolat, cậu ấy từng kể cho chúng tôi nghe về cô ấy nên tôi vẫn nhớ như in từng chi tiết.
Nói gọn lại trong một từ, đó chính là: Kinoshita. Hình mẫu lý tưởng của cậu ấy sở hữu làn da trắng ngần, mái tóc bềnh bồng, mảnh dẻ và nhỏ nhắn, trông thật đáng yêu trong những bộ đợt ren tua rua, ngọt ngào hệt như những chiếc bánh nướng, một cô gái khiến người ta chỉ muốn chở che.
Điểm duy nhất ở tôi khớp với hình mẫu ấy có lẽ là việc tôi có thể làm ra những chiếc bánh quy hệt như mẹ cậu ấy từng làm. Dù tôi vẫn nghĩ điều đó là bất khả thi, chẳng lẽ tất cả chỉ vì mỗi lý do đó thôi sao?
「Cậu vốn chẳng mấy lạc quan khi nhắc đến chuyện tình cảm, thế nên tôi mới không phải lo lắng. Trên chặng đường dài phía trước, tôi chẳng vấp phải đối thủ nào cả, vì vậy tôi từng nghĩ cứ tiếp tục hoàn thiện bản thân là được, thế nhưng…」 Michel hướng ánh mắt về phía Mizuhara, nói tiếp, 「Mọi chuyện chẳng hề đơn giản chút nào.」
「Nhưng mà tôi không thể tin nổi đấy! Cậu muốn cưa cẩm cô nàng nào mà chẳng được, đúng chứ? Hơn nữa, hình mẫu lý tưởng của cậu rõ ràng là con bé Kinoshita Yui cơ mà? Tôi có cảm giác Noda hoàn toàn khác biệt với kiểu người đó.」 Nonomiya lên tiếng thay cho lòng tôi, nói hết thảy những suy nghĩ ngổn ngang trong đầu. Vào thời điểm diễn ra cuộc thi tìm kiếm ấy, tờ báo trường đã đăng tải vô số bài viết ghi lại tường tận những lời Michel miêu tả về hình mẫu lý tưởng, thế nên chẳng có lấy một linh hồn nào trong trường là không hay biết.
Nghe Nonomiya nói vậy, Michel liền lộ vẻ bối rối. 「Đó là…」
「Bởi vì tớ làm bánh quy giống mẹ cậu ư….?」 Hoá ra thực sự là vì lý do đó sao?! Thế thì hơi bị…. Khóe môi tôi giật giật khi nhìn Michel, để rồi cậu ấy lập tức lắc đầu phủ nhận.
「Kh…–….. Không phải vậy! Chuyện tôi bắt đầu thích cậu chẳng dính dáng gì đến những chiếc bánh quy cả! …… Nhưng mà…. Vấn đề là….」 Giọng Michel nhỏ dần, những lời nói cứ thế đứt quãng và nhòe đi. Cậu ấy ngập ngừng, như thể việc giải thích là một điều vô cùng khó khăn, đôi môi mấp máy không thôi. 「Ừm…. Tôi từng kể cho cậu nghe rất nhiều về Miss Chocolat rồi đúng không…? Và giờ đây tôi lại thổ lộ rằng mình thích cậu, thế nên cậu mới băn khoăn không biết có nên tin tôi hay không…」
「À…. Ờm, thì đúng là vậy..」 Tôi ngoan ngoãn gật đầu, lòng vẫn ôm nỗi hoài nghi. Cho đến tận bây giờ, từng lời Michel thốt ra vẫn cứ mang cảm giác phi thực tế. Cậu ấy khẽ thở dài trước câu trả lời dè dặt của tôi.
Michel lúc chán nản trông mới cuốn hút làm sao, tôi chợt nhận ra điều đó vào một thời điểm chẳng đúng lúc chút nào.
「Sagiri.」 Michel bước tới vài bước, rút ngắn khoảng cách mà Nonomiya vừa tạo ra giữa chúng tôi, rồi đứng đối diện thẳng với tôi. Tôi ngước lên bắt gặp ánh mắt cậu ấy và khựng lại. Cậu ấy đang nhìn tôi bằng một ánh mắt thiết tha đến khó tin đối với một Michel vốn dĩ luôn điềm tĩnh và dịu dàng.
「Tôi thích cậu.」
「……」
「Dù cậu có làm bánh quy hay không, tôi vẫn thích cậu. Chính vì thế… tôi thực sự rất ghét. Tôi vô cùng ghét việc Mizuhara cứ bám lấy cậu thế này!」
Michel nhấn mạnh từ ‘ghét’. Cậu ấy vốn chẳng bao giờ dùng những từ nặng nề như ‘ghét’, mà chỉ thường nói ‘tôi không thích lắm đâu’. Thế nên việc nghe cậu ấy thốt ra từ ‘ghét’ mang lại một cảm giác vô cùng mãnh liệt.
Mizuhara, người vừa bị ném thẳng vào mặt rằng bản thân đang bị ghét cay ghét đắng, liền cau mày khó chịu.
「Tôi chẳng biết liệu cậu có tin mình hay không, lại thêm rối bời vì không biết Yui và Arioka sẽ nói những gì, thế nên tôi mới chần chừ mãi chẳng dám ngỏ lời. Nhưng giờ thì điều đó chẳng còn quan trọng nữa rồi, thế nên… tôi ghét việc Mizuhara cứ đứng kè kè bên cậu…」
「…Ơ… Ừm…… Michel?」 Cậu ấy nói nhanh quá khiến tôi chẳng thể nào bắt kịp. Vô thức, tôi giơ tay phải lên định ngăn cậu ấy lại, để rồi bị cậu ấy nhẹ nhàng nắm lấy. Bàn tay của Michel thường ngày vẫn mang một hơi mát dễ chịu, có lẽ bởi nhiệt độ cơ thể cậu ấy vốn dĩ hơi thấp.
Thế nhưng lúc này đây, chúng lại nóng rực và đẫm mồ hôi. Tận khoảnh khắc ấy, tôi mới thực sự cảm nhận được sự nghiêm túc của cậu ấy, và nhịp đập trong lồng ngực sau bao lâu cuối cùng cũng tăng tốc.
Michel hít vào rồi thở ra, tựa như đang cố gắng trấn an bản thân. Tôi định đưa tay còn lại lên ngực áo, nhưng siết tay cậu ấy chợt siết chặt hơn và kiên quyết không buông.
「Tôi thực lòng thích cậu.」
「……」
「Đến mức chẳng thể chịu nổi nữa rồi.」
Michel kéo tay tôi về phía môi mình, hàng mi dài khẽ chớp, ánh mắt rủ xuống. Cơ thể tôi cứng đờ lại khi nhận ra bản thân chính là người đang đón nhận cử chỉ đầy tính vương giả ấy từ cậu ấy.
Cậu ấy ngước mắt lên, hàng lông mi dài run rẩy. Thay vì nhìn tôi – người đang bất động tại chỗ, ánh mắt cậu ấy lại hướng thẳng về phía Mizuhara. Mizuhara khẽ đẩy gọng kính, dùng gương mặt không một gợn sóng nhìn lại Michel. Ở phía đối diện, Nonomiya đang dùng tay quạt lấy quạt để mặt mình, miệng lầm bầm, 「Chính tớ mới là người thấy ngượng ngùng thay đây này!」
Truyện liên quan
Người Muốn Làm Vua
Nhân vật chính của câu chuyện này là một doanh nhân 45 tuổi, thiệt mạng trong một vụ tai nạn ...