Cuộc Tìm Kiếm Của Hoàng Tử Kẹo Ngọt - Chương 70: Return

[previous_page]

[next_page]

Tiếng chuông báo hiệu kết thúc giờ giảng vang lên, kéo tôi ra khỏi cơn mơ màng.

Máy chiếu đã tắt, và những sinh viên xung quanh tôi đang rục rịch chuẩn bị ra về. Tôi mở cuốn sổ tay ra và không khỏi trầm trồ trước những nét vẽ nguệch ngoạc của mình.

Thế thì hỏng rồi. Tôi đã ngủ quên, mà lại chẳng quen biết ai sẵn sàng cho mượn vở để chép cả.

Thật không thể tin nổi là mình lại lăn ra ngủ trong một hoàn cảnh thế này.

Tôi thầm trách chất giọng đều đều như ru ngủ của vị giáo sư và chuẩn bị đứng lên, thì bỗng có bàn tay tóm lấy cánh tay tôi.

「Ôi chao!」

Tôi lập tức thủ thế chuẩn bị phản công.

「Tớ đợi cậu nãy giờ đấy!」

Một giọng điệu khó ưa, nhưng lại vô cùng quen thuộc. Tôi thả lỏng người.

Chẳng cần nhìn cũng biết đó là ai.

Thy đừng có dọa tớ kiểu đó chứ…. Cậu làm gì ở đây thế…?」

Mizuhara đang mang hai quầng thâm đậm dưới mắt. Trông cậu ta có vẻ hơi bực bội.

「Tớ đến đợi cậu chứ sao! Cậu lại dám ngủ gật trong giờ học kìa. Lãng phí tiền học phí quá đấy.」

「………Cậu theo dõi tớ từ bao giờ thế…? Không phải hôm nay cậu mới về nước cơ mà?」

Tôi hỏi lý do cậu ta về sớm hơn dự định.

「Đồ ăn vặt ở bển kinh khủng lắm!」

Cậu ta đáp gọn lỏn.

Đó hoàn toàn không phải một chuyến đi như cậu ta mong đợi.

Cậu ta bị lệch múi giờ sau chuyến bay mười ba tiếng, rồi đi bộ từ khách sạn ra để mua vài món đồ ngọt, ngặt nỗi cửa hàng cậu ta ghé vào lại chẳng ra sao.

Sau khi thu thập thêm thông tin, cậu ta quyết định đi một quãng đường xa hơn để bù đắp cho nỗi thất vọng. Mấy tiếng sau cuối cùng cũng tới nơi, nhưng những chiếc bánh ngọt được bày bán ở đó lại ngọt đến rợn người. Mọi hào hứng trong cậu ta tan thành mây khói.

Lễ trao giải thì tẻ nhạt hết chỗ nói, còn trong bữa tiệc buổi tối, cậu ta phát hoảng khi thấy đám con trai cứ cười rũ rượi mà chẳng vì lý do quái gì. Món tráng miệng duy nhất cậu ta có thể nuốt nổi chỉ là vài viên đường cục.

Hôm sau, ôm chút hy vọng vớt vát lại tinh thần, cậu ta lùng sục khắp thị trấn để tìm đồ ngọt cũng như quà lưu niệm cho Tiệm Đồ Ngọt Underground.

Cậu ta đinh ninh rằng khẩu vị của người Mỹ quá khác biệt nên không đời nào tin nổi mấy bài đánh giá trên mạng, mà hoàn toàn dựa vào bản năng của chính mình.

Và cậu ta đã nhầm to.

Cậu ta cho rằng thất bại của mình là do đã chọn một món ăn vặt hợp khẩu vị người lớn, thế nên lần này cậu ta chọn một chiếcếc bánh có cái tên nghe rất dịu dàng là "Giấc Ngủ Trưa Trong Rừng", rồi mua mang đi.

Lúc mở hộp ra ở khách sạn, đập vào mắt cậu ta là một chiếc bánh trông như thể do mụ phù thủy trong rừng sâu làm ra. Và hương vị của nó thì quả thực xứng tầm với vẻ bề ngoài ấy.

Cũng vì thế mà cậu ta gặp ác mộng và chẳng tài nào chợp mắt nổi.

Không thể chịu đựng thêm được nữa, cậu ta liền bắt chuyến bay đầu tiên rời khỏi nước Mỹ.

Vận rủi của cậu ta vẫn chưa dừng lại ở đó. Lên máy bay, cậu ta lại bị kẹp chặt giữa hai vị hành khách ngồi cạnh.

Người ngồi phía trước còn làm tình hình tệ hơn khi ngả hẳn ghế ra sau hết cỡ. Cậu ta chẳng thể ngủ nổi một giấc, cứ thế mà quay trở về Nhật Bản.

Tôi thấy ái ngại cho Mizuhara, nhưng câu chuyện của cậu ta lại khiến tôi chỉ muốn phì cười.

「Tớ hiểu rồi. Cậu không hài lòng với đồ ngọt bên Mỹ…… nhưng mà cậu phóng thẳng từ sân bay đến đây luôn à?」

Tôi chỉ tay về phía chiếc vali khổng lồ của cậu ta.

「Nếu không làm thế, tớ đã lỡ mất buổi học hôm nay rồi.」

「Cậu thừa sức nhắn cho tớ một tin mà.」

Tôi nhắc lại một điều hiển nhiên.

Lần nào cần nhờ vả, cậu ta chẳng toàn nhắn tin.

「Thế, kế hoạch hôm nay của cậu thế nào?」

「Tớ rảnh. ……Tớ sẽ làm cho cậu món gì đó, nên là về ngủ một giấc đi được chưa? Ít nhất thì cũng chữa cho xong cái đôi mắt gấu trúc kia đi.」

Tôi bất ngờ vì dù phải chịu đựng chuyến bay mười ba tiếng, lệch múi giờ, thiếu ngủ và cả đống mệt mỏi rã rời sau chuyến đi, mà cậu ta vẫn có thể nghĩ xem tôi nên làm món bánh ngọt nào. Lẽ ra cậu ta đã chạm đến giới hạn chịu đựng rồi mới phải.

Tôi dẫn cậu ta về phòng, tiện tay xách giúp hành lý ngoài chiếc vali. Bỗng tôi chú ý thấy một chiếc hộp dành riêng cho đồ lưu niệm.

「Hả? Cậu có mấy món quà vặt trông ngon phết nhỉ.」

Món bánh ngọt kiểu Mỹ gì thế này? Tôi tò mò hỏi.

「Đừng có động vào. Cậu sẽ chết vì kinh tởm đấy.」

Cậu ta giật lại ngay từ tay tôi.

「Thế sao còn mua về làm gì…」

Chúng tôi đang tiến về phía thang máy. Tiếng bánh xe vali của Mizuhara lăn lộc cộc đang thu hút sự chú ý của không ít người.

「Ồ? Mizuhara-kun đấy à.」

Một vị giáo sư lớn tuổi gọi với theo. Tôi nghĩ ông là giáo sư kinh tế vĩ mô.

Mizuhara cố giấu đi cái cau mày bằng cách chỉnh lại gọng kính, đầu hơi cúi thấp.

「Tôi không biết là cậu đã về rồi đấy. Buổi lễ trao giải thế nào? Có rất nhiều giáo sư xuất sắc, chắc hẳn cậu đã có một khoảng thời gian ý nghĩa.」

「Quả thực rất ý nghĩa.」

Giọng điệu vô cảm đến mức ai nghe cũng biết cậu ta đang nói dối.

Tôi nhận ra Mizuhara đang theo học các lớp của vị giáo sư này. Mizuhara đưa cho ông ấy chỗ bánh ngọt.

…Cậu ta sắp chết vì ghê tởm mất thôi.

Vị giáo sư đã tự ý nộp bài luận của Mizuhara mà không bàn bạc trước, khiến cậu ta đã rất bực mình. Hơn thế nữa, ông ta còn ép Mizuhara phải tham dự lễ trao giải.

Mấy chiếc bánh ngọt đó chắc là để trả thù rồi.

Giáo sư mời Mizuhara vào phòng nghiên cứu trò chuyện, nhưng Mizuhara từ chối.

「Tôi sẽ báo cáo lại với thầy vào một ngày khác.」

Mizuhara chấm dứt cuộc trò chuyện một cách cụt lủn, tay phải xách vali, tay trái kéo giật cánh tay tôi. Chúng tôi lại hướng về phía thang máy.

「Này, cẩn thận chút chứ.」

Tôi nhắc cậu ta chú ý kẻo vướng chân vào vali mà ngã.

「Nó nhẹ lắm, không sao đâu.」

Tôi thử cầm lấy, quả thực nó nhẹ hơn vẻ bề ngoài rất nhiều.

Nhưng mà cậu ta vung vẩy nó hơi quá đà rồi đấy.

Tôi hỏi trong đó đựng gì, cậu ta đáp là chẳng có gì cả.

Hai phần ba cái vali lẽ ra phải được nhét đầy bánh kẹo từ Mỹ, nhưng vì chẳng mua được mấy, nên nó gần như trống rỗng.

Tôi từng có chút kỳ vọng, nhưng vì chúng đã tan thành mây khói, tôi đành đổi chủ đề.

「Thế còn quà lưu niệm cho Microwave và mọi người thì sao?」

「Tôi mua kem đánh răng hương parfait.」

3 bộ kem đánh răng hương parfait cỡ du lịch.

「…………」

「Nó rất ngọt và sảng khoái.」

「……Ừm……」

Tôi vẫn luôn chọn kem đánh răng vị bạc hà, nhưng bao bì bảy màu lại thu hút ánh nhìn của tôi.

Nhân vật trên vỏ hộp trông cũng thật kỳ cục. Cậu ta trông như thể quá bắp thịt vì ngày nào cũng uống whey.

Nhưng Microwave và những người khác lại hảo ngọt, nên tôi nghĩ đây có lẽ là một lựa chọn không tồi. Mizuhara bảo rằng cậu ta cũng có phần cho tôi nữa.

Thôi thì, thỉnh thoảng đổi vị một chút chắc cũng được. Cậu ta đưa cho tôi một tuýp kem đánh răng cỡ lớn kiểu Mỹ.

「…………………h

Nó to quá!

Truyện liên quan

Người Muốn Làm Vua Đang ra Nhật Bản

Người Muốn Làm Vua

Light Novel 三度笠
Cập nhật: 4 ngày trước

Nhân vật chính của câu chuyện này là một doanh nhân 45 tuổi, thiệt mạng trong một vụ tai nạn ...

30 123