Cuộc Tìm Kiếm Của Hoàng Tử Kẹo Ngọt - Chương 68: The Magazine

[previous_page]

[next_page]

「Michel có đây không nhỉ? Ơ…… Cậu đang làm gì đấy?」

Bước chân vào phòng câu lạc bộ, tôi thấy toàn bộ các thành viên đang tụm lại một góc và chăm chú ngắm nghía thứ gì đó.

「Ồ! Noda, lại đây xem này! Thành viên câu lạc bộ karate chúng ta có người nổi tiếng rồi đấy!」

「???」

Cái quái gì thế?

Tôi luồn lách chen vào và nhìn thấy một cuốn tạp chí.

「Để xem nào. Mỹ nam xuất hiện trên phố… Khoan đã, đó là…」

Là Michel!

Cậu ấy chễm chệ trên trang bìa của một tờ tạp chí nổi tiếng.

「Oa! Đỉnh thật đấy……」

Tôi lật giở đến chuyên mục đó và đập vào mắt là nửa trang giấy ngập tràn hình ảnh của Michel. Tổng cộng có 6 chàng trai.

Michel đứng vị trí thứ 1, còn đám người còn lại hình như bị xếp thẳng xuống hạng 5, hệt như thể lướt qua luôn hạng 2 tới 4.

Chênh lệch quá đỗi. Tôi thấy thương hại cho mấy gã kia ghê.

「Ừm, Sagiri-san, không phải thế đâu!」

Michel giằng phắt lấy cuốn tạp chí.

Không phải thế cái quái gì chứ?

Hôm nọ, một tay máy ảnh tiếp cận Michel và ngỏ ý muốn chụp hình cậu ấy cho tạp chí của công ty mình.

Michel từ chối thẳng thừng.

Nhưng gã thợ ảnh đó không chịu bỏ cuộc, kiên trì thuyết phục.

Michel từ chối lần nữa.

Gã thợ ảnh nài nỉ dai dẳng.

Michel lịch sự từ chối.

Gã thợ ảnh khẩn khoản van nài.

Dạo gần đây, ngành báo chí lâm vào cảnh khó khăn do sự bùng nổ chia sẻ trên mạng internet. Có lẽ họ chỉ muốn câu khách cho giật gân.

Tòa soạn tạp chí đang chuẩn bị cho số đặc biệt đón Giáng sinh, hẳn là họ kỳ vọng in ấn phát hành một lượng bản không nhỏ đây.

Kiên nhẫn của Michel đã cạn kiệt, cuối cùng cậu đành nhượng bộ với điều kiện chỉ xuất hiện thật khiêm tốn thôi.

Dù nhìn kiểu gì thì đây cũng chẳng phải xuất hiện khiêm tốn tẹo nào.

「Ơ, nhưng thế lại hay ấy chứ! Ảnh chụp trông ngầu đét ra.」

Tôi đã quá quen với nụ cười sảng khoái ngày thường của Michel, thế nên hiếm hoi lắm mới thấy vẻ mặt hơi bối rối của cậu ấy trong những bức ảnh này.

Góc nghiêng quay mặt tránh ống kính khiến cậu ấy trông thật trưởng thành.

「…Thật… thật thế á?」

Cậu ấy cười ngượng ngùng rồi gấp cuốn tạp chí lại.

Nhan sắc đủ chuẩn gọi là hoàng tử rồi. Đã từng có mấy tấm ảnh chụp lén cậu ấy ở trường, nhưng mấy bức ảnh này sắc nét hơn hẳn.

Phải ngả mũ thán phục tay nghề thợ ảnh chuyên nghiệp.

「Nhưng sao lại là cuốn tạp chí này cơ chứ? Tôi đã kể với ai đâu cơ chứ.」

「Hử? Nó đang chuyền tay khắp trường rồi kìa. Lũ con gái đọc và bàn tán rôm rả lắm đấy.」

「………………………」

Michel đặt hai tay lên bàn rồi rướn người chống tới.

Tin lan đi nhanh thật. Giờ là thời đại internet rồi mà.

「Đúng là đẹp trai thì đi đâu cũng thuận lợi đủ đường.」

「Mặc cùng một bộ đồ, trai đẹp thì trông thời thượng, còn trai xấu thì bị cười chê. Nói cùng một câu thoại, trai đẹp thì chuẩn mực thẳng thắn, còn trai xấu thì thiếu hiểu biết. Nói chuyện với trẻ con, trai đẹp thì thân thiện gần gũi, còn trai xấu thì thành kẻ ấu dâm với bắt cóc mất xác…………… Tôi… lúc đó chỉ nghĩ đứa bé lạc đường thôi mà…」

Khoan, rồi sao nữa trời?

Mấy thành viên khác an ủi cậu ấy với vẻ đầy cảm thông, bảo rằng cậu ấy chỉ trông như người bình thường thôi, kiểu như nhỉnh hơn mức trung bình dưới một chút, hoặc là phong độ ngời ngời chấp cả thế giới xấu xí.

「Thôi… Dẹp cái vụ tạp chí đi… Dù sao thì, cậu tìm tôi có việc gì à, Sagiri-san?」

「À, phải rồi. Thực ra tôi muốn hỏi cậu về Mont Saint-Michel.」

Tôi mở cuốn cẩm nang du lịch ra và chỉ cho cậu ấy xem bức ảnh về di sản thế giới nổi tiếng nước Pháp.

Đi du lịch tốn kém phết đấy, nên tự túc đi vẫn hơn là đăng ký tour đoàn.

Đã đặt chân tới Pháp thì đây là một trong những điểm đến tôi nhất định không thể bỏ lỡ, nhưng xem chừng việc di chuyển tới đó có vẻ là một vấn đề đau đầu đây.

Michel bảo tôi đợi một chút, rồi lấy điện thoại ra bắt đầu tra cứu thứ gì đó.

Tôi liếc nhìn, nhưng toàn là tiếng Pháp.

「Hơn nữa, tôi muốn biết về món trứng ốp-lết của họ. Tôi thấy trên TV nói rằng Mont Saint-Michel rất nổi tiếng với món trứng ốp-lết.」

「Tôi chưa từng ăn bao giờ, nhưng bạn bè tôi đã giới thiệu nó.」

Tôi vừa gật đầu vừa ghi chép lại.

「Cái gì cơ? Mon-san Michel ấy á? Tôi biết Michel là một hoàng tử, nhưng Mon-san là ai thế?」

「Đồ ngốc! San là kính ngữ trong tiếng Nhật! Họ không dùng nó ở Pháp đâu! Rõ ràng phải là Mon, San và rồi mới đến Michel.」

Mấy thành viên câu lạc bộ đã giật lấy cuốn cẩm nang du lịch của tôi.

「Chao ôi! Trông hoành tráng phết nhỉ! Đây là dinh thự của Michel à?」

「Biết đâu cậu ta còn có cả hầu gái chính hiệu nữa ấy chứ!」

「Tôi cũng ghen tị vì cậu ta có nhà to thật đấy, nhưng nếu mà phải sống ở đó… chắc tôi tè dầm mất nếu nhà vệ sinh ở quá xa.」

「Không thành vấn đề đâu. Cậu có thể rung chiếc chuông trên bàn, và người hầu gái sẽ lập tức xuất hiện rồi đưa cậu bay thẳng đến nhà vệ sinh…… Dù nghe có hơi lười biếng một chút.」

「Nhưng biết đâu cô hầu gái ấy lại làm món cơm trứng ốp-lết vẽ mấy chữ dễ thương lên trên thì sao!」

「Ừ đúng rồi, Noda bảo rằng nơi đó nổi tiếng với trứng ốp-lết hay gì đó mà.」

「Ý cậu là… Họ nổi tiếng với món cơm trứng ốp-lết dễ thương á…?!」

「Thôi ngay cái bọn này!」

Sao họ lại nghĩ đến hầu gái khi đang nhìn vào một bức ảnh chụp di sản thế giới cơ chứ? Mà chuyện này thậm chí còn chẳng liên quan gì đến nước Pháp nữa rồi. Tôi giật lại cuốn cẩm nang du lịch từ tay bọn họ.

Trong lúc các thành viên câu lạc bộ càm ràm rồi quay sang chơi bài, tôi nhỏ giọng hỏi Michel.

「Này, Mont Saint thực ra có nghĩa là gì vậy?」

Thú thực là tôi cũng chẳng biết nó có nghĩa gì nữa.

Tôi không nghĩ đó là tên một người, nhưng chính xác là gì thì tôi chịu.

「Mont Saint-Michel có nghĩa là ngọn núi của Thánh Michael. Mont có nghĩa là ngọn núi, Saint có nghĩa là sự thiêng liêng, và Michel là cách phát âm tiếng Pháp của Tổng lãnh thiên thần Michael.」

Michel mỉm cười với tôi trong lúc hí hoáy vẽ lại tuyến đường đến đó mà cậu vừa tra trên điện thoại.

「Hừm… Hóa ra tên của cậu được mượn từ một vị thiên thần cơ à.」

Cái tên ấy hợp với cậu ta một cách hoàn hảo. Mái tóc vàng mềm mại bồng bềnh (giờ đã cắt ngắn), cùng đôi mắt trong veo khiến cậu trông giống như một hoàng tử hoàn hảo đến mức tôi có thể gọi là thiên thần.

「Việc mượn tên từ Kinh Thánh không phải là chuyện hiếm vì Pháp chịu ảnh hưởng sâu sắc từ Cơ Đốc giáo. Ví dụ như có rất nhiều người Pháp tên là Michelangelo hay Raphael.」

Tôi vô cùng ấn tượng với những cái tên đó.

Raphael thì tôi hiểu, nhưng tôi không tài nào thấy Michelangelo lại giống tên của một thiên thần ở điểm nào. Dường như nhận ra sự hoang mang của tôi, Michel liền viết cái tên Michelangelo ra nhưng chừa lại một khoảng trống nhỏ ở giữa.

「Cậu có thấy hai phần là Michel và thiên thần ở đây không?」

「À ừ nhỉ!」

Tôi bày tỏ sự thích thú, rồi quay lại bàn về kế hoạch du lịch của mình.

「Dù sao thì, nếu tôi định mua vé vào cửa ngay tại chỗ thì có phải xếp hàng dài lắm không?」

「Tôi nghĩ còn tùy thuộc vào tình hình thực tế, nhưng để tôi tìm hiểu thêm cho.」

Chúng tôi đã bàn về những điểm tham quan thú vị ở Pháp được một lúc, nhưng lại tiếp tục bị làm phiền.

Lần này không phải mấy thành viên câu lạc bộ, mà là một nhóm nữ sinh đến tìm Michel trên tay cầm theo tạp chí.

Biểu cảm khó chịu đi kèm với mái tóc ngắn đã khiến cậu trở nên nổi tiếng chỉ sau một đêm.

Bị làm phiền bởi những lời mời hẹn hò, Michel luôn tìm cách từ chối, nhưng dạo gần đây mấy cô nàng này lại tỏ ra vô cùng bạo dạn. Họ đang lôi kéo cậu ra ngoài.

「Sagiri-san, lát nữa tôi sẽ nhắn tin cho cậu nhé!」

「Ừ.」

Tôi gật đầu rồi vẫy tay tạm biệt.

「Cha mẹ ơi, mấy đứa con gái đó vừa lườm Noda cháy cả mặt luôn kìa! Một cuộc cách mạng sắp bùng nổ rồi đấy!」

「…Tôi cũng thấy thế…. Ánh mắt sắc như dao cau của họ lạnh lùng chẳng khác nào độ không tuyệt đối cả…」

Họ đã tặng tôi ánh mắt sắc lẹm đó ngay khi bóng Michel vừa khuất dạng. Sự chuyển đổi từ ánh mắt cún con van xin sang thái độ đó diễn ra nhanh đến chóng mặt.

Lẽ ra tôi phải quen với chuyện này rồi mới phải, vậy mà tôi vẫn hơi co rúm lại.

Sự thay đổi thái độ đột ngột đó quả thực rất đáng sợ.

「Thỉnh thoảng lại có mấy cô nàng cứ bám riết lấy Arioka-senpai và Michel như thế đấy.」

Arioka-senpai đã tốt nghiệp rồi, còn Michel thì vẫn đang hẹn hò với Kinoshita-san, thế nên mọi nỗ lực của họ đều sẽ đổ sông đổ bể mà thôi.

「Khỉ thật… Tôi xin rút lui! Noda à, cậu đúng là kẻ thù chung của cả nam lẫn nữ đấy.」

「Dù tụi này thích con gái thật đấy, nhưng cứ thấy họ cư xử kiểu đó là lại thấy nổi da gà.」

「Nhất là nhỏ con gái lớn tuổi kia kìa!」

「Sao cả mấy người lớn tuổi hơn cũng thế? Tôi không nghĩ họ lại điên rồ đến mức đó đâu.」

Tôi chẳng hiểu ý họ là gì.

「Cậu nhầm to rồi đấy! Cô ta đã đánh tôi tới 8 lần trong lúc gặng hỏi bọn tôi về cậu đấy!」

「Cô ấy dò hỏi về cậu cả trong giờ ăn vặt lẫn lúc thi đấu! Bản thân tôi cũng dính đòn hai lần rồi đây này!」

「Ôi chao! Cả cô ta nữa thì tôi cũng xin khiếu. Tôi có nghe dạo qua về cô ta rồi. Hình như cô ta từng xông thẳng vào câu lạc bộ karate để truy đuổi Arioka-kun phải không? Hồi đó cô ta còn biết cả việc Michel-kun cũng ở trong câu lạc bộ nữa, rồi bảo rằng cậu đã nẫng tay trên của cô ấy… hay đại loại thế.」

「Tôi đâu phải siêu nhân! ……Hơn nữa, tôi chưa từng nghe ai nhắc đến chuyện đó bao giờ. Lẽ ra mấy người phải lên tiếng chứ..」

Dường như phần lớn đám con gái đã từ bỏ việc truy đuổi tôi vì họ nghĩ rằng với bộ dạng áo xống xuề xoà này của tôi, việc nên đôi với Arioka-senpai hay Michel là điều bất khả thi, thế nhưng một số kẻ vẫn ôm nỗi ngờ vực.

Nếu mấy thành viên trong câu lạc bộ chịu đi thẳng tới chỗ Arioka-senpai hoặc Michel, thì lũ con gái đã sớm biết rõ rằng chúng tôi chẳng hề có mối quan hệ mập mờ nào như thế.

「Bọn tôi đã được dặn là phải báo cáo lại cho Arioka-senpai nếu có chuyện gì tương tự xảy ra. Ăn trọn đòn bão cát của tôi đây!」

「Hả?」

「Tôi cũng thế. Chẳng có chuyện gì xảy ra cả ngay cả sau khi tôi mách nước cho Arioka-senpai, và anh ấy bảo rằng bọn tôi chẳng cần phải hé răng nửa lời với cậu đâu. Tôi đang thăng hoa đây này!」

「Hả?」

Chuyện đó tôi cũng chưa từng hay biết nốt.

「Được rồi, cùng chơi 193 thôi nào.」

「Tính cả tôi vào nữa.」

Tôi lấy lại bình tĩnh và nhập bọn cùng họ trong ván bài.

Tôi chưa từng biết gì về tình cảnh liên quan đến Arioka-senpai.

Lần tới gặp mặt, tôi nhất định sẽ hỏi cho ra lẽ.

Cuối cùng thì chúng tôi vứt tung cả bài đi vì đã quá đỗi nhập tâm vào ván đấu.

Truyện liên quan

Người Muốn Làm Vua Đang ra Nhật Bản

Người Muốn Làm Vua

Light Novel 三度笠
Cập nhật: 4 ngày trước

Nhân vật chính của câu chuyện này là một doanh nhân 45 tuổi, thiệt mạng trong một vụ tai nạn ...

30 123