Cuộc Tìm Kiếm Của Hoàng Tử Kẹo Ngọt - Chương 72: Omen of Change
[previous_page]
[next_page]
「Nhờ có Michel mà hôm nay ở đây có rất nhiều con gái, lại còn có cả tá đồ ăn nhẹ nữa!」
「Và hôm nay Kinoshita cũng có kế hoạch ghé thăm đấy!」
「Dọn dẹp nào, dọn dẹp thôi!」 Một thành viên vung vẩy cây chổi.
「Diệt trừ sâu bọ~ Diệt trừ sâu bọ~ Anh Gián ơi, ra đây nào~!」
「Nó ở trong này à? Trốn ở các khe kẽ, đọc mấy cuốn sách đen tối hả?」
「Chúng ta đúng là những kẻ sát trùng nhẫn tâm ghê~!」
Họ ồn ào di chuyển bàn ghế và quạt. Khi nhìn các thành viên đang ở trạng thái căng thẳng tột độ, tôi chỉ muốn khép cửa lại. Mặc dù mùa đông đã sắp ùa đến, nhưng sức nóng ngột ngạt trong căn phòng này thì chẳng nơi nào bì kịp.
Lẽ ra họ nên dọn dẹp thường xuyên ngay từ đầu mới phải, nhưng vì những chuyến ghé thăm của Kinoshita đã thưa dần, nên phòng câu lạc bộ mới rơi vào cảnh tàn tạ thế này.
「Sagiri, cậu sao thế?」
Michel nhìn tôi đóng sập cửa ngay sau khi vừa ngó vào, đầu nghiêng sang một bên đầy tò mò. Nhờ sự hợp tác tuyệt vời của Michel, tôi đã bình yên vô sự quyết định sẽ đi Pháp trong chuyến du lịch tốt nghiệp của mình.
Chúng tôi hẹn gặp nhau ở phòng câu lạc bộ vì anh ấy nói sẽ cho tôi vài lời khuyên chi tiết để sắp xếp vé máy bay, khách sạn, phương tiện đi lại, nhà hàng và đủ thứ khác, nhưng có lẽ chúng tôi đã chọn nhầm chỗ rồi.
「Oa! Nguy hiểm quá! Có một con đáng sợ ở đây này!」
「Kinh quá, đây là... bố gián đấy à!」
Khi tôi mở cửa bước vào, đập vào mắt tôi là đám thành viên đang hoảng loạn vì trông thấy một con gián đen sì. Nó đang bò ngược lên bức tường, chầm chậm cử động cặp râu. Tôi cứ nghĩ nó di chuyển chậm chạp là do thuốc diệt côn trùng lúc nãy có tác dụng, nhưng rồi nó bất ngờ lao vút khỏi tường.
「Oa! Không quân tập kích!」
「Tất cả cúi đầu xuống!」
Có vẻ như ai nấy đều vô cùng kinh ngạc và sợ hãi con gián lớn đó.
Hết cách rồi, tôi đành ra tay kết liễu nó ngay lập tức bằng thứ bước pháp đặc biệt của mình. Lúc tôi nhặt nó lên để vứt vào thùng rác, chẳng hiểu sao đám thành viên lại bắt đầu la ó chế nhạo tôi.
「Noda vừa làm một cú ngầu lòi y như mấy anh chàng trai phong độ ấy!」
「Đừng có tụng ca cậu ấy! Các người không còn gì khác để nói ngoài câu đó à?!」
「Bằng tay không luôn kìa?! Cậu ấy bắt nó bằng tay không luôn đó!!」
Sao họ lại la ó chứ? Họ nghĩ sự xuất hiện của con gián ban nãy là lỗi của ai cơ chứ? Sau khi tôi trừng mắt lườm một cái, bọn họ liền vội vã quay lại với công việc.
「Noda, đặt cuốn sách hội thoại tiếng Anh này vào chỗ nào dễ nhìn vào nhé! Nhớ là phải thật dễ nhìn đấy, để Kinoshita biết rằng chúng ta nghĩ cậu ấy là một học sinh vô cùng chăm chỉ!」
「Biết rồi.」 Tôi đặt nó lên kệ cao nhất của tủ sách, nằm lọt thỏm giữa những bức ảnh người mẫu bikini.
Mấy thành viên dọn dẹp từ nãy giờ đã chuyển sang đùa giỡn phá phách. Tiếng thịch thịch và cộp cộp của họ nghe thật nhức đầu, mà nếu còn không dừng lại thì khéo lát nữa người phòng bên sẽ sang khiếu nại mất.
「I – Love – Yuiii!」
「I – Love – Yuui!!」
「Aiiii – Lovey — Yuuuuuui!」
Ồn ào quá! Lấy tay bịt chặt tai lại, tôi đưa ra vài lời khuyên kiêm luôn cảnh cáo dành cho mấy thành viên đang quá khích. 「Này nhé, hành động luôn có sức nặng hơn lời nói. Một hành động có thể chạm đến trái tim ai đó nhiều hơn cả trăm lời nói đấy! Phải không, Michel?」 Lời thuyết phục của tôi tự thân nó khá yếu ớt, nên tôi đành nhìn sang Michel để tìm kiếm sự hậu thuẫn.
「Hành động... có sức nặng hơn lời nói. Quả thực là vậy, tôi cũng nghĩ thế,」 Michel mỉm cười đồng tình.
「Ví dụ như, nếu lúc này có ai đó làm ồn đến mức rước mấy lời phàn nàn từ các phòng khác thì sao? Trong trường hợp đó, cảm xúc của các cậu sẽ được truyền tải tốt hơn rất nhiều nếu các cậu dành cho họ một cú đá thật lực thay vì cứ nói 'Câm miệng lại!'. Ý tôi là thế đấy.」
「Cậu có ý gì hả?!」
「Nói cách khác, cậu định đá chúng tôi nếu chúng tôi làm ồn á hả?!」
Chính xác. Tôi lạnh lùng gật đầu, thế là đám thành viên liền ngậm chặt miệng lại, bắt đầu cặm cụi quét dọn trong im lặng.
Vậy thì!
「Hôm nay Yui... sẽ ghé thăm phải không?」 Michel hỏi đám thành viên như để xác nhận lại. Ngay lập tức vang lên mấy tiếng đáp lời đầy hào hứng, 「Đúuuung vậyy!」
「………Sagiri?」
「Hửm?」 Trong lúc tôi đang tiện tay ném đám đồ ngọt thừa thãi rải rác trên đệm ngồi đi, Michel đã với lấy chiếc túi xách của tôi. Chiếc áo khoác tôi cởi ra lúc dọn dẹp được đặt lên vai tôi, đồng thời anh ấy khẽ ấn nhẹ như đang giục tôi mặc nó vào. Chuyện gì thế này?
「Ừm... Hay là chúng ta đổi chỗ khác đi? Ở đây tôi chẳng thể bình tĩnh nổi mà cũng chẳng nói chuyện được.」 Michel chầm chậm quấn chiếc khăn choàng cổ của tôi lại rồi dẫn dắt tôi ra cửa.
「Hửm? Ờ... Cũng đúng nhỉ...」 Michel mang theo rất nhiều tài liệu, và anh ấy không thể bày chúng ra đây được. Nếu Kinoshita thực sự ghé thăm, chắc chắn sẽ có một trận náo loạn lớn từ đám thành viên, và khi đó chúng tôi sẽ chẳng tài nào trò chuyện nổi.
「Đi thôi.」 Michel giục tôi bước đi, và các thành viên vui vẻ tiễn chúng tôi ra về, mừng rỡ vì sẽ không có đối thủ nào quanh quẩn ở đây khi Kinoshita tới.
「Nhưng nếu không ở phòng câu lạc bộ thì chúng ta sẽ nói chuyện ở đâu?」
Ngay lúc chúng tôi bước ra ngoài, những ánh mắt tò mò đã đổ dồn về phía này. Tạp chí chỉ vừa mới phát hành cách đây vài ngày, nên nó vẫn còn là một chủ đề vô cùng nóng hổi.
Chỉ riêng việc bước đi cùng Michel cũng khiến tôi cảm nhận được những ánh nhìn chằm chằm hướng vào mình. Cảm giác ấy thật sự vô cùng khó chịu. Michel có vẻ hơi bối rối đôi chút, nhưng anh ấy chẳng bận tâm mấy và bắt đầu vui vẻ trò chuyện với tôi.
Những ánh mắt mang theo sự thắc mắc kiểu 'Cô gái đó là ai vậy?' thực sự rất nhức nhối.
「Ồ—! Michel, đợi một chút nhé, xin lỗi cậu.」 Điện thoại trong túi quần sau của tôi đang rung lên. Tôi rút nó ra sang một bên, nhìn lướt qua màn hình hiển thị tên Nonomiya Sakura. Không phải là tin nhắn mà là một cuộc gọi.
Dù chúng tôi đã trao đổi số điện thoại với nhau, nhưng đây là lần đầu tiên cô ấy liên lạc với tôi. Tôi có chút do dự khi nhận cuộc gọi từ Nonomiya, người vốn chẳng thân thiết gì cho lắm, nhưng rồi vẫn bấm nhận và đưa lên tai.
「...Alo?」
「Noda-san? Phiền lúc này không?」
「Không, không sao đâu.」 Tiết 4 sắp bắt đầu rồi, nhưng tôi trống tiết.
「Đằng ấy giờ đang ở đâu rứa?」
「Gần phòng CLB karate ở Tòa A.」 Chính xác hơn thì tôi đang ở chiếu nghỉ cầu thang Tòa A. Ồn quá nên tôi phải rấm rứt mãi mới nghe ra lời cổ. Michel thấy tôi cau mày bèn ra hiệu giục tôi đi lên.
「Qua phòng 202 Tòa B hộ tui chút được không? Có chuyện muốn nói với đằng ấy.」
「Hả? Nhưng giờ tớ đang đi cùng Michel, cho nên…」
「Hoàng tử cũng tới luôn được mà. Không lâu đâu.」
「Ơ? Hừm…」 Chắc chắn liên quan đến Mizuhara rồi. Michel nghe không hiểu hội thoại chắc sẽ thấy khó chịu, hơn nữa bắt anh ấy phải đợi sau khi đã lặn lội công sức đi thu thập thông tin cho tôi thì tệ quá.
Thấy tôi chần chừ, giọng Nonomiya càng thêm khẩn thiết.「Đùng cái gọi thế này xin lỗi nha, nhưng… Làm ơn đi mà.」 Tôi ngập ngừng, đoạn quyết định tạm gác lại.
「Chờ chút, để tớ hỏi Michel.」
Thấy tôi liếc nhìn vẻ khó xử, Michel bèn lên tiếng hỏi xem bị làm sao.
Lúc tôi bảo có bạn muốn nói chuyện đôi câu và hỏi liệu ghé qua Tòa B lát được không, anh ấy vui vẻ đồng ý ngay, bảo không vấn đề gì.
Tòa B cũng chẳng cách Tòa A bao xa. Tòa B khác với Tòa A lẫn tòa chính, có rất nhiều phòng học nhỏ nên thường dùng cho hội thảo hoặc lớp ít sinh viên.
Chúng tôi bước đi giữa những dãy hành lang vắng ngắt của Tòa B. Tôi đẩy cánh cửa phòng 202 trong lúc miên man nghĩ hay là tiện đây ghé đại vào lớp nào đó nói chuyện nước Pháp nhỉ.
Đập vào mắt là Nonomiya đang huyên thuyên phàn nàn cái gì đó vẻ tuyệt vọng, và Mizuhara với nét mặt méo mó chán chường.
Truyện liên quan
Người Muốn Làm Vua
Nhân vật chính của câu chuyện này là một doanh nhân 45 tuổi, thiệt mạng trong một vụ tai nạn ...