Cuộc Tìm Kiếm Của Hoàng Tử Kẹo Ngọt - Chương 54: Summer Training Camp (Part 3)
[previous_page]
[next_page]
「Cậu làm gì ở cái chỗ thế này?」
「Lúc em quẫy chân, nước cứ bắn tung tóe như đài phun nước rồi làm phiền người khác ấy ạ. Em bảo ra chỗ khác tập, thế là tìm được góc vắng này.」
Giọng anh ấy mang chút trách móc, tôi bèn giải thích tình hình.
「Rồi sao? Ý cậu là sao khi bảo đang tìm chúng tôi? Lỡ có chuyện gì xảy ra à?」
Hay là trận đấu tập vào ngày kia có vấn đề gì?
Hoặc có chuyện gì xảy ra với các thành viên, và vì không thể chịu đựng nổi khi nhìn thấy cảnh đó nên Katagiri-san đã đến tìm chúng tôi.
「Ngày mai Arioka đến, đúng chứ?」
「Kế hoạch là thế nếu mọi chuyện thuận lợi.」
「Quản lý mới là bạn gái của Arioka à?」
「Hả? …Không hẳn…」
Anh ấy đang hỏi tôi một câu hỏi khó vì Michel đang ở đây. Cô ấy không phải bạn gái của Arioka-senpai, mà là của Michel.
Tôi liếc nhanh về phía Michel, trông cô ấy có vẻ hơi tiu nghỉu.
Anh ấy nhận ra tôi đang nhìn mình liền dịu nét mặt lại, rồi đưa cho tôi chiếc phao bơi.
Trong lúc tôi đang đeo vào, Michel giữ chặt lấy nó để không bị trôi đi.
Tôi bắt đầu thả lỏng và nổi người trên mặt nước.
「Ra vậy, không phải à…」
Trông anh ấy có vẻ hơi chán nản.
「Sao anh lại hỏi vậy?」
Đó là một câu hỏi hiển nhiên và tự nhiên mà tôi muốn hỏi.
Nếu anh ấy có cảm tình với Kinoshita-san, lẽ ra anh ấy phải vui khi nghe điều đó chứ, sao lại thành ra chán nản thế kia.
「Tôi muốn Arioka kể chuyện tình cảm của cậu ta thôi.」
「Hả? Tại sao ạ?」
Tôi từng nghe nói Arioka-senpai và Katagiri-san vốn không hợp nhau cho lắm.
Tại sao anh ấy lại muốn bàn chuyện tình cảm với người đó chứ?
「Chuyện này có thể sẽ hơi dài đấy, được chứ? Tôi sẽ bắt đầu từ câu chuyện khiến chúng tôi trở mặt.」
「Vâng, xin cứ tự nhiên. Sẽ giúp ích cho em rất nhiều đấy ạ.」
Katagiri-san bắt đầu kể câu chuyện của mình một cách bình thản.
Một Arioka-senpai nói nhiều và một Katagiri-san ít nói vốn là hai thái cực đối lập, nhưng chính vì thế mà họ lại hợp thành một cặp ăn ý.
Chính vì Katagiri-san đã kể cho Arioka-senpai nghe về cô gái mà anh thích, nên tình bạn của họ mới tan vỡ.
「Cô gái tôi thích là người tôi gặp tại một giải đấu karate. Cô ấy tên là Yumi-min. Trông cô ấy không hẳn là dễ thương, nhưng lại rất cuốn hút và cực kỳ cởi mở.」
Anh ấy lại đi tâm sự với Arioka-senpai á?
Tôi nghĩ anh ấy đã phạm phải một sai lầm tồi tệ.
「Tôi đã nói với Arioka-senpai và những người khác rằng tôi thích Yumi-min. Cậu ta lập ra cái gọi là 『Đội Hỗ trợ Tán tỉnh của Katagiri』 rồi tự phong mình làm đội trưởng.」
Đó là chuyện hồi cấp hai.
Tôi thực sự ấn tượng vì Arioka-senpai chẳng thay đổi là bao.
「Arioka đã giúp thu thập thông tin về mẫu con trai mà Yumi-min thích. Cậu ta bảo rằng Yumi-min thích những chàng trai bí ẩn. Ban đầu, cậu ta nhờ bạn bè giúp tôi trông có vẻ bí ẩn hơn. Tôi thực sự rất cảm kích.」
Không biết họ đã làm những gì nhỉ.
Tôi luôn cảm thấy bất an mỗi khi Arioka-senpai ngỏ ý muốn giúp đỡ.
「Noda, trong đầu cậu thì một chàng trai bí ẩn sẽ như thế nào?」
「Hả? Ờ thì… Trông có vẻ xa cách… lại trầm tính, và dựng lên một bức tường với mọi người ạ?」
Thật khó để diễn tả bằng lời, nhưng tóm lại anh ta sẽ là một ẩn số.
「Hồi cấp hai bọn tôi cũng chỉ là lũ nhóc thôi. Bọn tôi hiểu một chàng trai bí ẩn là người có năng lực cực ngầu. Arioka đã đưa ra ý tưởng về khả năng nhìn thấy ma. Tôi cũng bị thuyết phục rằng một cậu nhóc có giác quan tâm linh sẽ rất bí ẩn.」
「À, chắc là cũng hơi bí ẩn thật đấy ạ.」
Chính tôi cũng hiểu điều đó.
Không biết Michel có nghĩ vậy không nhỉ.
「Nhờ sự giúp đỡ của bạn bè, tôi đã làm quen được với Yumi-min. Arioka bảo tôi hãy chọn đúng thời điểm để tỏ tình, như thế mới là hoàn hảo. Khi cô ấy xuất hiện, tôi lúc nào cũng giả vờ như nhìn thấy ma, rồi tự lẩm bẩm một mình khi ngước nhìn bầu trời. Tôi còn mặc toàn đồ đen nữa chứ. …Nghĩ lại mới thấy lúc đó mình ngu ngốc làm sao.」
Katagiri-san thở dài một hơi thật sâu.
Ngay cả trong những cuộc trò chuyện với hồn ma, Katagiri-san cũng chỉ nói mỗi câu xin chào và tạm biệt.
Chắc là việc tạo ra các cuộc trò chuyện ngắn thay vì dài dòng khiến nó có vẻ chân thực hơn.
「Tôi đã cố tỏ tình với cô ấy, nhưng cô ấy bỏ chạy và bảo rằng tôi khiến cô ấy sợ hãi. Tôi đã thực sự tổn thương.」
Tôi hoàn toàn nghĩ rằng cách tiếp cận của anh ấy đã sai.
「À, tôi chưa bao giờ trách Arioka và những người khác vì việc cô ấy từ chối. Chính tôi là người đã nhờ họ từ đầu, và họ thực sự đang cố gắng giúp đỡ. Arioka đã xin lỗi vì đã làm mọi chuyện tệ hơn, nhưng tôi mới là người hành động theo gợi ý của cậu ấy.」
Kế hoạch của tiền bối Arioka đã mang lại kết quả tồi tệ nhất.
Dù cho anh ấy chỉ đang cố gắng giúp đỡ Katagiri-san.
Tại sao họ lại nghĩ đó là một ý hay chứ?
Thật khó để tôi có thể hiểu được tâm lý của những nam sinh trung học.
「Arioka có thể là một người bạn tốt và cũng là một kẻ thù tốt. Sau sự cố đó, tôi bắt đầu nuôi dưỡng những cảm xúc tồi tệ đối với cậu ấy. Bất cứ khi nào nhìn thấy cậu ấy, tôi lại bị nhắc nhở về ký ức bị từ chối đầy ám ảnh đó.」
「Tôi có thể hiểu nó đã trở thành một nỗi ám ảnh như thế nào.」
Anh ấy gật đầu.
Katagiri-san bây giờ rất điềm tĩnh, lẽ ra anh ấy đã có thể tránh được việc bị từ chối nếu tỏ tình với Yumi-min theo cách này.
Tiền bối Arioka đã mời anh ấy đi chơi để họ có thể gác lại quá khứ phía sau.
Katagiri-san đã đáp lại một cách thiện chí bởi vì anh ấy muốn mọi thứ trở lại như trước đây.
「Rồi sau đó, tôi nghe từ một người bạn tập karate của cậu ấy rằng Yumi-min đã tỏ tình với Arioka. Rõ ràng là cậu ấy nghĩ tôi đã biết chuyện đó rồi, nhưng tôi thì không.」
Tiền bối Arioka đã kết bạn với Yumi-min vì Katagiri-san để giới thiệu họ với nhau. Điều đó cuối cùng lại dẫn đến tình huống Yumi-min thay vào đó lại đem lòng yêu tiền bối Arioka.
「Điều đó làm mọi thứ càng trở nên gượng gạo hơn, và chúng tôi đã không thể hàn gắn lại. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng sự gượng gạo giữa chúng tôi lại bị hiểu lầm là sự thù địch. Có vẻ như Arioka vẫn nghĩ rằng tôi đang giận cậu ấy.」
Katagiri-san không còn buồn về Yumi-min nữa.
Anh ấy muốn làm bạn lại với tiền bối Arioka, nhưng anh ấy vẫn rụt rè và nhút nhát, nên anh ấy cảm thấy rất khó khăn.
Điểm chung duy nhất của họ là karate, vì vậy cơ hội duy nhất mà anh ấy có là khi có một giải đấu lớn sắp diễn ra.
「Tôi nghe nói cậu ấy sẽ đến trại huấn luyện, nên tôi nghĩ đây chính là cơ hội. Nếu người quản lý là bạn gái của cậu ấy, thì đó có thể là một chủ đề trò chuyện hay. Xét cho cùng, những câu chuyện tình yêu luôn khiến mọi người hứng thú.」
Katagiri-san muốn dùng những câu chuyện tình yêu để cho thấy rằng anh ấy đã bỏ lại toàn bộ chuyện đó ở phía sau. Hơn nữa, việc nhắc đến Kinoshita-san dễ thương thế nào sẽ là một khởi đầu câu chuyện tốt.
「Hừm… Phải nói thế nào nhỉ… Chẳng phải đó là một cách tiếp cận khá vòng vo sao?」
Anh ấy đang dựng lên một lớp đệm để diễn đạt bản thân, giống như cách anh ấy đã làm với Yumi-min. Tôi nghĩ sẽ tốt hơn nếu anh ấy chọn một cách tiếp cận trực trực diện hơn.
「Chẳng phải sẽ nhanh hơn nếu anh chỉ nói rằng mình không còn buồn về Yumi-min nữa sao?」
「Tôi định làm điều đó bằng cách bàn về những câu chuyện tình yêu thay vì nhắc lại chuyện Yumi-min.」
「Chà, ý tôi là ở đây tốt hơn hết là cứ trực thẳn vấn đề. Nhất là khi có khả năng cậu ấy vẫn còn bận tâm về chuyện đó.」
「Cậu nghĩ vậy thật sao?」
「Vâng, tôi nghĩ vậy.」
Tôi gật đầu vài lần, và anh ấy chìm đắm vào suy nghĩ.
「Arioka sắp đi làm rồi, nên chúng ta sẽ không có nhiều cơ hội gặp nhau nữa. Khi bản thân tôi tìm được việc làm, có lẽ chúng tôi sẽ càng xa cách hơn nữa. Tôi muốn làm bạn và là đối thủ trọn đời của cậu ấy. Tôi sẽ không để lỡ cơ hội này đâu.」
Katagiri-san cảm ơn tôi vì đã dành thời gian, rồi rời đi.
Tôi nghe các thành viên trong câu lạc bộ nói rằng Katagiri-san cứ nhìn chằm chằm vào tiền bối Arioka, nên chắc anh ấy đã thấy đó là một thời điểm tồi tệ và đã nói chuyện với tôi thay thế.
Các thành viên trong câu lạc bộ chắc hẳn đã hiểu lầm khoảng cách giữa họ là sự lạnh nhạt.
Thật khó khăn cho họ khi cuối cùng lại rơi vào hoàn cảnh đó dù vẫn muốn làm bạn lại với nhau.
Tôi chân thành mong ước họ sẽ hàn gắn lại được với nhau tại bữa tiệc vào ngày kia.
[previous_page]
[next_page]
Truyện liên quan
Người Muốn Làm Vua
Nhân vật chính của câu chuyện này là một doanh nhân 45 tuổi, thiệt mạng trong một vụ tai nạn ...