Cuộc Tìm Kiếm Của Hoàng Tử Kẹo Ngọt - Chương 53: Summer Training Camp (Part 2)

[previous_page]

[next_page]

Buổi huấn luyện chung ngày thứ hai hoàn toàn không yên ả như dự đoán.

Các thành viên ngẩng cao đầu tự hào khi Kinoshita phát đồ uống trong giờ nghỉ. Vừa đáng yêu lại xinh xắn, cô nổi bật hẳn giữa những võ sinh karate lực lưỡng.

Các thành viên Đại học M tỏ ra ghen tị trong khi người của chúng ta vô cùng đắc thắng. Dù chỉ là buổi tập luyện bình thường, họ lại vô cớ nổi máu ăn thua đủ.

Mọi người ngửng cổ nốc cạn đồ uống ừng ực, cứ như đang thi đấu.

「Thắng áp đảo luôn!」

「Dù Kinoshita có pha đồ uống bằng bột thể thao rẻ tiền đi nữa, qua tay cậu ấy cũng biến thành loại sâm banh thượng hạng!」

Đồ uống nhanh chóng cạn sạch, và Kinoshita lại vào bếp pha thêm.

Vì chu đáo, cô ấy còn chuẩn bị cả phần cho đám sinh viên Đại học M, khiến các thành viên nhà ta ngậm ngùi ngã quỵ trong tiếc nuối. Bọn họ bên Đại học M thì ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn, chìa những chiếc cốc giấy về phía Kinoshita.

Chỉ vì dăm ba ly nước thể thao mà họ kích động đến thế.

「Hà, rốt cuộc cái sự ganh đua vô nghĩa lý này là sao chứ…」

「Đại học M với Đại học K có trình độ học thuật ngang ngửa nhau, việc họ hơi kèn cựa tí thì có gì lạ đâu?」

Câu lạc bộ karate của Đại học M không có quản lý, nhưng bù lại họ có ba nữ thành viên. Có vẻ họ chỉ gia nhập để học kỹ năng tự vệ, nên vẫn còn là nghiệp dư trong môn karate thực thụ. Tôi hướng dẫn họ vài bài quyền, thế là chúng tôi cùng nhau tập luyện.

「Chuyện này xảy ra trước khi tôi vào câu lạc bộ nên tôi không rõ thực hư thế nào, nhưng hình như họ đang bàn về hình mẫu lý tưởng của mình, rồi một người bảo 'Cậu mà đòi cưa được mẫu người đó thì có mà mơ', người kia liền đáp 'Nhìn lại mình xem ai kìa!', thế là sự tình cứ thế tồi tệ đi.」

「Nghe ngớ ngẩn thật đấy…」 Một trong số các nữ sinh – tân sinh viên vừa gia nhập câu lạc bộ – tỏ rõ vẻ không đồng tình. Tôi cũng có phản ứng y hệt khi lần đầu nghe thấy chuyện này.

Ban đầu tôi cứ nghĩ phải có nguyên nhân nào sâu xa hơn, cho đến khi nghe họ đôi co:

「Đến lúc già gân rồi, chú mày vẫn ế chổng gọng cho đến tận lúc nhắm mắt xuôi tay thôi!!」

「Hừ, đừng có mà cười người! Chính chú mày mới là kẻ sống đến năm sáu mươi tuổi vẫn cô độc, rồi tự lẩm bẩm 'Đến năm bảy mươi tuổi thể nào mình cũng kiếm được bồ cho coi!' Cho đến phút lâm chung lại thều thào 'Hẹn kiếp sau tôi sẽ thoát ế vậy...' rồi lăn ramở cờ trong bụng mà chết.」

Thật sự là ngớ ngẩn hết chỗ nói, bảo sao nguyên nhân đằng thẳm sau cuộc ganh đua này lại nhảm nhí đến thế.

「Thôi kệ đi, tôi thấy đa phần bọn họ chỉ đùa giỡn với nhau thôi mà. Chỉ có đội trưởng của anh với Arioka là thực sự bất hòa với nhau thôi.」

Lần đầu gặp mặt, Arioka tỏ ra niềm nở với Katagiri, nhưng Katagiri chỉ đối xử với cậu ta ở mức độ tối thiểu. Thậm chí anh ta còn chẳng thèm giao tiếp cơ bản như với các thành viên khác.

「Họ là đối thủ ngang tài ngang sức trên võ đài karate mà phải không? Nhắc mới nhớ, Arioka-san đâu rồi nhỉ?」

「Arioka đã tốt nghiệp rồi, giờ anh ấy là một nhân viên công sở thực thụ. Anh ấy sẽ ghé thăm vào đúng ngày diễn ra trận đấu tập của chúng ta.」

「Đội trưởng của chúng ta giờ đã là một trong những đại diện của trường đại học rồi đấy.」

Kình địch của Arioka, đội trưởng Katagiri bên Đại học M, thực ra chẳng có vấn đề gì khi không có mặt Arioka cả. Anh ta còn la rầy những thành viên quá khích.

Dù ít nói, Katagiri lại là một con người điềm đạm, thẳng thắn và rất có ý thức chung. Tôi từng tự hỏi liệu Arioka có làm gì sai trái hay không, và đã gặng hỏi anh ta một lần.

「Tôi chỉ muốn mọi chuyện êm đẹp với cậu ta thôi, ngặt nỗi phản ứng lại tác dụng ngược,」 cậu ấy đáp lại một cách mập mờ và đầy khả nghi. Tôi đoán chắc chắn là cậu ta đã nhúng tay vào chuyện gì rồi. Nhưng sắc mặt Arioka bỗng trở nên khác thường và nhíu mày lại, nên tôi đành thôi không gặng hỏi thêm nữa.

Hôm sau, chúng tôi vội vã tập luyện rồi nhanh chóng ra biển sau khi dùng bữa trưa.

「Sagiri, chỗ này nông quá thành ra lại nguy hiểm hơn đấy, hay là chúng ta tiến ra xa hơn một chút nhé?」

「V-vâng.」

Đúng như đã hứa, Michel đang dạy tôi cách bơi.

Các thành viên khác đang hăm hở bổ dưa hấu trên bờ. Đó là thông lệ của câu lạc bộ chúng tôi: dùng tay không chém đôi quả dưa hấu thay vì dùng gậy.

Kinoshita bảo cô ấy bơi lội cũng không giỏi nên chúng tôi ngỏ lời mời cô ấy học cùng, nhưng cô ấy từ chối vì đang đeo kính áp tròng.

Làn da của cô ấy rất trắng trẻo, có vẻ như không dễ bắt nắng cho lắm.

Các thành viên đã dựng sẵn một chiếc ô che nắng cho cô ấy để tránh bị cháy nắng. Tôi vẫy tay chào họ cùng mấy thành viên đang mang đồ uống và đá viên đến cho cô ấy, rồi tiến thẳng ra biển.

Michel nắm lấy tay tôi, giúp tôi tập thả nổi trên mặt nước.

Đáng tiếc là tôi đã thất bại.

Tôi chìm nghỉm, ngoại trừ hai bàn tay. Trông tôi lúc ấy chẳng khác nào một chiếc túi gió không có nổi một cơn gió qua.

Khi tôi ngóc đầu lên, Michel nghiêng đầu ngẫm nghĩ, 「Hưm… Ở dưới nước biển thì việc chìm còn khó hơn nổi, thế nên có lẽ cậu đang vô thức căng thẳng và gồng cứng người lên đấy.」

Michel bảo tôi hít vào thật sâu rồi thu đầu gối lại sát ngực, và tôi đã làm theo. Hình như tư thế này gọi là ‘nổi búp bê’.

Tôi ùm xuống nước với một tiếng tõm, từ từ kéo đầu gối về phía ngực và ôm lấy chúng.

Kết quả cuối cùng là tôi có được một độ ổn định mang tính thể thao hoàn hảo ngay dưới đáy biển.

Tôi không hề nổi lên. Dù tư thế có chuẩn đến đâu đi nữa, tôi vẫn cứ thế chìm xuống.

Michel thò đầu xuống nước, đặt tay lên eo tôi rồi kéo tôi lên. 「.....Có phải cậu đang quá nhập tâm không đấy? Cậu sợ nước à, hay từng có kỷ niệm buồn nào dưới nước thế?」

「Nhắc mới nhớ, tôi có đấy.」

Dù mức độ chưa đến nỗi ám ảnh sợ nước, nhưng tôi từng suýt chết đuối trong bể bơi hồi còn học tiểu học.

Tôi gọi đó là bể bơi, nhưng thực chất nó là một trong những trò chơi trung tâm tại công viên nước – cầu trượt nước. Với cấu trúc ống kín mít, nó mang lại cảm giác vô cùng hồi hộp vì hoàn toàn không thể nhìn thấy khung cảnh bên ngoài.

Tôi rất thích tàu lượn siêu tốc và đang vô cùng hào hứng, nhưng chẳng hiểu vì lý do gì – có lẽ do tư thế không chuẩn – cơ thể tôi bị đẩy bổng lên giữa đoạn ống, rồi tôi bị xoay ngược người lại.

Kết quả là mặt tôi úp sấp xuống mặt trượt.

Khi úp mặt xuống máng trượt khổng lồ, việc đứng dậy lại gần như là bất khả thi. Nước đổ xối xả lên mặt tôi như thác lũ, khiến tôi chẳng thể thở nổi.

Ở tư thế úp mặt, tôi lê thân ra khỏi máng trượt với nhịp thở khó nhọc, làm bố tôi đang đứng ở lối vào được một phen hoảng hốt.

「Đấy là trải nghiệm duy nhất gần với suýt chết đuối của tớ đấy.」 Cung bậc ấy chưa đủ tệ để biến thành chấn tâm lý. Tôi chẳng nhớ nổi kỷ niệm nào khác, bèn đoán chắc mình vốn khắc tinh với nước.

「Tớ mừng là cậu chưa từng gặp tai nạn nào tệ hơn hay sinh tâm lý sợ hãi.」 Michel vén phần mái ướt đẫm khỏi trán, nụ cười ngọt ngào vẽ trên môi. Hôm ấy thời tiết đẹp tuyệt, nắng rọi sáng chói chang. Mà Michel lại rực rỡ hơn cả nắng, chẳng hề lép vế.

「Sagiri, cậu nên thắt lại sợi dây đó cho đàng hoàng đi.」

「Hả? À, sợi dây hả, ừm.」 Nút thắt nơ đơn giản trên bộ đồ bơi đã tuột ra từ lúc nào, khiến Michel nhíu mày.

Bộ đồ bơi mà Chii-chan chọn cho tôi là bikini chấm bi với sợi dây buộc vòng qua sau gáy. Tôi thấy có chút ngượng nghịu, nhưng cả Chii-chan lẫn cô nhân viên đều bảo nó hợp với tôi nên tôi đã mua. Tôi cũng thích nó nữa, vì sắc xanh thẫm mang lại cảm giác ngụy trang hòa vào biển cả.

Ngay cả khi dây sau gáy có tuột ra, chiếc bikini vẫn được giữ cố định bởi móc cài sau lưng nên chẳng ảnh hưởng gì. Tôi thắt tạm bợ sợi dây lên lại. Chiếc nơ thành ra đứng thẳng, hai bên trái phải lệch lạc chẳng cân bằng, nhưng tôi mặc kệ.

「Thế này thì hỏng rồi. Để tớ sửa cho.」 Chẳng chờ tôi kịp đáp lời, Michel đã quay người tôi lại, luồn tay kéo nhẹ sợi dây sau gáy. 「Tớ sẽ thắt nút vuông cho cậu.」

「Cái gì cơ?」 Tôi nghe chẳng rõ lời vì tiếng sóng biển át ngang.

「Nút vuông. Loại nút hay dùng trong sinh tồn và dã ngoại ấy.」

ΔCảm ơn cậu đã thắt hộ một cái nút hữu ích thế này nha…」 Tôi đang hơi lo sợi dây đó lại tuột ra lần nữa.

Tôi đưa tay lên cổ, kiểm tra nút vuông kia. Nó được thắt rất chắc chắn, và sau đó Michel còn cẩn thận bồi thêm một lớp nút nơ kiên cố nữa.

Đó là lần đầu tiên tôi nghe đến nút vuông, nhưng thừa sức nhận ra đó là một mối nối vững chãi, bền bỉ dùng trong hoàn cảnh sinh tồn.

「Michel?」

Mặc dù đã thắt xong xuôi, đôi tay cậu ấy vẫn lưu lại bên cổ tôi. Khi tôi quay người sang nhìn, khúc khích bật cười vì thấy nhột, đôi mắt nghiêm túc đến lạ của Michel hiện diện ngay tầm mắt.

「………..?」

「Sagiri. Ừm, tớ…」

「Noda!」 tiếng ai đó cất lên, cắt ngang câu nói của Michel. Nghe giọng lạ hoắc gọi tên mình, tôi theo phản xạ quay phắt đầu lại xem là ai.

「Thì ra cậu trốn ở đây. Tớ tìm cậu mãi.」 Phía sau lưng Michel là đội trưởng đại học M, Katagiri, gương mặt thoáng nét khó chịu khi nhìn chằm chằm hai chúng tôi. Vô cảm và trầm tính, Katagiri chỉ mở miệng khi thực sự cần thiết.

Việc anh ta cất công đi tìm chắc hẳn có chuyện quan trọng. Tôi và ngốc nghếch ngơ ngác Michel trao nhau cái nhìn ngơ ngác.

Truyện liên quan

Người Muốn Làm Vua Đang ra Nhật Bản

Người Muốn Làm Vua

Light Novel 三度笠
Cập nhật: 4 ngày trước

Nhân vật chính của câu chuyện này là một doanh nhân 45 tuổi, thiệt mạng trong một vụ tai nạn ...

30 123