Cuộc Tìm Kiếm Của Hoàng Tử Kẹo Ngọt - Chương 52: Summer Training Camp (Part 1)
[previous_page]
[next_page]
Ngay khi kỳ nghỉ hè bắt đầu, những ngày đầu tháng Tám chớp mắt đã trôi qua.
「Này, Noda! Lại đây mau! Tụi mình đang chơi UNO: Ván phục thù đấy!」
「Phục thù… Chẳng phải tất cả chúng ta đều là kẻ thua cuộc ở đây sao?」
Trên chuyến tàu đến Izu, các thành viên vô tư cười đùa huyên náo ở những ghế đã đặt trước.
Chúng tôi quyết định tổ chức trại hè ở Izu. Lẽ ra mọi người phải đi bằng tàu hỏa, nhưng vị cố vấn (chỉ hữu danh vô thực) lại cho chúng tôi mượn một chiếc ô tô. Có xe thì tiện hơn vì khi đến nơi còn phải đi mua sắm.
Đó là một chiếc xe hơi thông thường, nên chỉ chở được tối đa bốn người.
Chúng tôi đã chơi một ván UNO để quyết định ai được đi ô tô.
Sau khi Kinoshita giành chiến thắng, trận đấu liền trở nên gay cấn đến nghẹt thở. Trong tâm trí các thành viên, phần thưởng từ việc được ngồi xe thoải mái bỗng biến thành cơ hội hẹn hò trên xe với Kinoshita.
「Uno!」
「Khônggggggggg!!!!!!」
「Đút bốn lá!」
「Bốn laaaaaá!!!!!!」
Tôi chưa bao giờ chơi một ván UNO nào căng thẳng đến rợn tóc gáy thế này. Vì quá áp lực nên tôi chẳng thể tập trung nổi, cuối cùng đành chịu bét bảng. Những lá bài bị vò nát nhàu nhĩ, chẳng thể dùng cho ván tiếp theo được nữa.
Nói cách khác, tất cả các thành viên ở đây đều là kẻ thua cuộc.
「Sagiri, làm ơn đưa hành lý cho tôi nhé.」 Michel cầm lấy túi xách của tôi rồi cất lên khoang hành lý phía trên.
「Noda, cậu đúng là chẳng mang theo mấy hành lý như mọi khi! Cậu có nhớ mang phao bơi không đấy?」
「Có chứ!」
Một nửa hành lý của tôi toàn là phao bơi. Michel nghiêng đầu, ánh mắt đầy tò mò.
「Sagiri, bơi mà cũng cần phao cơ à?」
「………」
「Ơ hay, đây là trại hè đầu tiên của Michel mà! Thật bất ngờ khi Noda lại dốt bơi đến thế — hoàn toàn vô phương cứu chữa luôn.」
「Năm nay nhất định tớ sẽ bơi được.」
「Dù Sagiri giỏi thể thao thế cơ mà?」
Dù không muốn khoe khoang, nhưng thể thao vốn là thế mạnh của tôi. Môn duy nhất tôi chịu thua chính là bơi lội.
Tôi không thể nổi, không thể nín thở, dù có cố vùng vẫy đập chân đến mấy cũng chẳng tiến lên được chút nào, thậm chí đến việc mở mắt dưới nước tôi cũng không làm được.
「Dù Noda bơi dở tệ, thế mà cậu ấy lại diện nguyên bộ đồ bơi chuyên dụng của vận động viên đua tài. Tụi mình cứ tự hỏi cậu ấy sẽ trổ tài bơi lội siêu đẳng thế nào, hóa ra suốt buổi cậu ấy chỉ đứng tập ở vùng nước nông.」
Chii-chan đã vô cùng sốc trước bộ đồ bơi thi đấu của tôi, thế nên tụi tôi phải đi mua một bộ mới. Tôi khá thích kiểu có mũ trùm đầu trông giống như một que diêm, nhưng cô ấy nhất quyết phản đối.
Cuối cùng, tôi đành mua bộ mà cô ấy gợi ý.
「Năm ngoái tớ đã cố dạy Noda bơi, nhưng chưa từng thấy ai tuyệt vọng đến thế. Tớ định dạy cậu ấy cách nổi trước, nhưng dù có tập thế nào đi nữa, cứ như thể có chiếc mỏ neo nào đó níu chân cậu ấy lại vậy. Cậu ấy cứ thế chìm nghỉm.」
Ai cũng bảo chỉ cần thả lỏng và hít vào, nhưng chưa kịp nhận ra thì tôi đã chìm xuống đáy.
「Dùng phao tay cũng chẳng ăn thua. Cậu ấy đập nước tung tóe cứ như có con cá khổng lồ nào dưới đó ấy, vậy mà vẫn chẳng dịch chuyển được bao nhiêu. Rốt cuộc là thế nào chứ…?」
「Đúng thế nhỉ? Nhìn dáng đi của cậu ấy, ai mà ngờ được xuống nước lại chẳng khác nào tên lửa, thế mà chẳng hiểu sao lại thành ra thế này.」
「Tụi mình cứ nghĩ cậu ấy đùa thôi, nhưng chưa bao giờ thấy cậu ấy nghiêm túc và tuyệt vọng đến vậy. Tớ cố giúp cậu ấy tập đập chân, cầm tay cậu ấy như một con cá treo lơ lửng, thế mà vừa buông ra là cậu ấy chìm nghỉm luôn.」
Kể từ đó, các thành viên liền lấy câu 「Chạy ra biển mau!」 làm ám hiệu mỗi khi tôi nổi giận với họ. Đúng là công cốc, vì gần trường đại học của chúng tôi làm gì có bãi biển nào.
「Thế sao? Vậy năm nay để tôi dạy cậu bơi nhé. Bơi lội là sở trường của tôi mà,」 Michel mỉm cười dịu dàng nói với tôi. Nhưng nghĩ đến việc cậu ấy phải dùng thời gian rảnh rỗi trong kỳ trại hè đầu tiên của mình cho tôi, tôi lại thấy áy náy.
「Ồ, đúng rồi! Michel có thể dạy Noda mà!」
「Ừ đúng rồi! Tuyệt quá, quyết định thế đi!」
「Thế thì, phần của Kinoshita cứ để tôi lo.」
「Không, để tôi! Tôi sẽ chăm sóc cậu ấy! Tôi, loài Tê tê của biển cả, sẽ dạy Kinoshita bơi và cùng cậu ấy hẹn hò ngoài biển!」
Tê tê biển là cái gì chứ?
「Nhưng mà Kinoshita là mỹ nhân ngư rồi, cần gì phải dạy bơi nữa!」
「Thế thì hẹn hò trên bãi biển nhé!」
「Hẹn hò bãi biển á!? Ý cậu là chơi đùa trên bờ cát, kiểu ‘Bắt lấy em đi!’, ‘Này, đứng lại!’, ‘Ahaha’, ‘Teehee!’ ấy hả?」
「Tớ chưa từng làm thế với ai bao giờ, tớ muốn thử!」
「Cậu tự làm một mình á? Có ngày cậu bị cơ quan chức năng bắt đi đấy. Ngay cả người quen mà thấy cậu làm thế chắc cũng sợ khiếp vía cho xem.」
Đám đông náo nhiệt tiếp tục làm phiền những hành khách khác và bị nhắc nhở phải giữ trật tự. Tôi ngồi cạnh cửa sổ còn Michel ngồi bên cạnh; tôi đưa cho cậu ấy cuốn cẩm nang trại hè.
「Trước giờ tớ chưa từng tham gia trại hè nào cả nên chẳng biết nó thế nào. Cậu có thể kể cho tớ nghe được không?」
「À, phải rồi. Được chứ.」
Năm nào chúng tôi cũng dùng cuốn cẩm nang ấy, chỉ đổi lại ngày tháng và số ngày đi.
Trong đó cũng chẳng có chi tiết nào cả, chắc là Michel sẽ thấy khó hiểu lắm đây.
[Ngày đầu tiên – hôm nay, chẳng có việc gì làm ngoài việc di chuyển cả. Khi đến nơi, chúng ta sẽ cất hành lý rồi họp hành một chút. Gọi là 'họp' thế thôi chứ thực ra chỉ là điểm lại những điểm quan trọng về nhà trọ mà chúng ta sẽ ở. Giờ tắm rửa, khu vực hút thuốc, mấy thứ cơ bản thế thôi. Sang ngày thứ hai, chúng ta sẽ tập luyện vào buổi sáng và tập chung sau bữa trưa.]
Tôi hạ giọng xuống.
[Chúng ta tập chung với Đại học M, nhưng quan hệ giữa hai bên khá tệ. Mọi chuyện chỉ bắt đầu từ một cuộc cãi vã nhỏ, nhưng đội trưởng của họ và Arioka đã là kỳ phùng địch thủ từ nhiều năm nay nên tình hình ngày càng tồi tệ hơn.]
Có lẽ hai người họ đã ảnh hưởng đến những người còn lại, hoặc đơn giản là chúng tôi không hợp nhau. Cứ hễ họ ở quanh đây là chúng tôi lại cãi nhau với họ, còn lúc họ rời đi thì chúng tôi lại mắng nhiếc sau lưng. Chúng tôi như nước với lửa vậy. Chuyện này bắt đầu từ trước khi tôi gia nhập câu lạc bộ, thế nên tôi cũng có chút tiếng tăm trong đó.
Cố vấn của chúng tôi đã sắp xếp các trận đấu tập với họ.
Có vẻ như họ cũng chọn Izu làm địa điểm huấn luyện mùa hè, thế nên cố vấn đã sắp xếp lịch trình để hai bên đá tập với nhau. Khác với đám học sinh, các thầy cô giáo lại có quan hệ rất tốt với nhau.
[Đến ngày thứ ba, chúng ta sẽ tập vào buổi sáng. Sau đó buổi chiều sẽ là tập tự do. Dù gọi là tập tự do nhưng thực ra giống thời gian rảnh hơn, nên chúng ta sẽ ra biển. Sau bữa tối, chúng ta sẽ cao hứng tổ chức một buổi tiệc uống.]
Chỉ có điều tiệc uống ở đây có phần yên tĩnh hơn, vì ai nấy đều mệt mỏi sau khi đùa nghịch ở bãi biển và mọi người cứ rơi rụng dần vì buồn ngủ.
[Ngày thứ tư, chúng ta sẽ tập luyện cả ngày. Sau đó ăn tối sớm, đốt pháo hoa và chơi trò thử thách vào ban đêm. Có lẽ Arioka cũng sẽ ghé qua tầm thời gian đó nhỉ? Vì anh ấy đã đi làm rồi mà...]
Làm một người trưởng thành đi làm đúng là vất vả thật, tôi thầm nghĩ. Năm sau tôi cũng sẽ thành thế thôi.
[Ngày thứ năm, chúng ta sẽ có các trận đấu tập với Đại học M vào cả buổi sáng lẫn buổi chiều. Buổi tối sẽ có buổi giao lưu, nhưng khả năng cao là chúng ta sẽ dừng lại vì mấy cuộc cãi vã ngay từ buổi sáng. Dù có thế đi nữa, thì chắc mọi chuyện cũng chỉ bị ngắt quãng bởi những trận cãi lộn mà thôi.] Đó là một sự kiện mà tôi nghĩ thà không có còn hơn.
[Ngày thứ sáu, chúng ta sẽ họp sau bữa sáng rồi lên đường ra về. Đại khái là vậy đấy,] tôi tổng kết lại mọi thứ. Xung quanh đó cũng có một vài câu lạc bộ vui chơi giải trí, nên tôi nghĩ mục đích chính của các thành viên vẫn là để giải trí mà thôi.
Khi chúng tôi đến nhà trọ, các thành viên đi bằng ô tô đã có mặt ở đó từ trước.
Sự mệt mỏi của các thành viên lập tức bay biến sau khi nhìn thấy Kinoshita ăn mặc như một Quý cô mùa hè, sự phấn khích đẩy lên mức tối đa.
[1. Ghi chú của dịch giả: Quý cô mùa hè là một bài hát của nữ ca sĩ Nhật Bản Ikue Sakakibara kể về một người phụ nữ xinh đẹp trong trang phục mùa hè.]
Cứ thế như mọi khi, đợt tập huấn mùa hè kéo dài 6 ngày 5 đêm của chúng tôi chính thức bắt đầu.
Truyện liên quan
Người Muốn Làm Vua
Nhân vật chính của câu chuyện này là một doanh nhân 45 tuổi, thiệt mạng trong một vụ tai nạn ...