Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo - Hai mảnh chẳng rời
"――Thế nên là, sắp tới có thể em sẽ vắng mặt khoảng một tuần ạ."
"Tốt thôi. Nếu do cô ấy dẫn dắt thì vấn đề an ninh cũng chẳng đáng lo, thỉnh thoảng rời khỏi thế giới ảo để xả hơi một chuyến cũng hay đấy chứ."
Đúng ngọ, vào giờ ăn trưa, tôi đã hoàn toàn quen với chuyện khác thường như rung chuông triệu hồi đầu bếp rồi ung dung thưởng thức cao lương mỹ vị.
Sau khi thông báo về kế hoạch vốn được chốt với tốc độ tên lửa ngay sau câu nói 'tôi sẽ cân nhắc theo hướng tích cực', anh Chitose, tức vị đầu bếp đang ngồi đối diện, gật đầu như thể đó là chuyện đương nhiên.
Phía Yotsuya dường như cũng chẳng thấy có gì bất tiện với 'chuyến du lịch' mà Ashe lên kế hoạch.
Tuy đưa ra yêu cầu to tát như phá đảo trò chơi, nhưng họ lại dễ dãi hơn hẳn mấy chỗ làm thêm thông thường, thậm chí chẳng có chút ràng buộc nào đến mức khiến tôi đâm ra bất an.
"Món này là gì thế ạ, thịt vịt sao?"
"Ừ, mẻ quay này thành công lắm. Tôi thử kẹp vào xem sao, cậu thấy thế nào?"
"Hương vị này chắc phải ngang ngửa bữa tối ở nhà hàng sang trọng ấy ạ."
Dù chỉ tùy tiện gọi món sandwich, tôi vẫn được phục vụ nguyên liệu cao cấp một cách xa hoa. Cứ ngỡ đây là một phần đãi ngộ từ tập đoàn 'Phát triển Yotsuya' lẫy lừng―― cơ mà, ngoài khoản tiền hợp đồng ban đầu khổng lồ, số dư tài khoản của tôi mỗi tháng vẫn cứ tăng đều đều mới ghê chứ...
Cuộc đời đúng là chẳng biết trước được chữ ngờ. Mà không, thực sự không biết trước được điều gì nên ngừng suy nghĩ thì rất nguy hiểm, nhưng cứ đà này thì chưa đầy vài năm nữa tôi sẽ kiếm bằng cả đời người bình thường mất, nghĩ thôi đã thấy phát sợ.
Thuế má hay mấy chuyện phiền... phức tạp đều được phía Yotsuya lo liệu hết, khiến tôi cảm thấy tội lỗi vô cùng khi bản thân đúng nghĩa chỉ việc ngồi chơi game.
Xét về hoàn cảnh hay mặt tâm lý, có lẽ tôi chẳng khác gì người trúng số độc đắc là bao. Dĩ nhiên là vui và thỏa mãn rồi, nhưng những mối hoài nghi vô định cùng nỗi bất an rằng "Liệu đây có thực sự là hiện thực không?" cứ mãi không chịu tan biến――
"Nhắc mới nhớ, Kasuga-kun."
"Dạ-a."
Món này ngon đến điên đảo, nhưng nhắc đến bánh mì thì tôi lại nhớ thứ lương thực chính bí ẩn do bác Tetsu làm rồi... Đang ngoạm một miếng lớn và nghĩ ngợi thì chủ đề tiếp theo ập đến.
"Cậu cứ thoải mái đi du lịch hay làm gì tùy thích, nhưng lúc nào đó hãy dành chút thời gian nhé. Có người triệu tập cậu đấy―― à, không gấp đâu."
Ủa, triệu tập sao ta.
"Lúc nào cũng được, bên đó muốn cậu ghé qua trụ sở chính của Yotsuya một chuyến. Để khớp với lịch của người đại diện, cậu chọn giúp tôi một ngày sau nửa tháng nữa nhé?"
"Chuyện đó thì không thành vấn đề... ơ-ờm."
Dù hơi bất lịch sự khi đang ở trong phòng ăn, nhưng hai người đàn ông dùng bữa với nhau thì cần gì giữ kẽ. Tôi vừa cầm chiếc sandwich kẹp thịt vịt vừa rút điện thoại ra kiểm tra lịch trình... Hừm.
Nhìn vẻ 'càng sớm càng tốt' của Ashe, có lẽ chuyến đi sẽ diễn ra ngay trong tháng này nhỉ? Vậy nếu họ bảo lúc nào cũng được thì――
"Chẳng những nửa tháng mà phải tròn một tháng nữa, sang thứ Bảy tuần đầu tiên của tháng sau được không ạ?"
"Hoàn toàn không vấn đề gì. Vậy cậu cứ để trống ngày hôm đó nhé."
"Ok, nhất trí ạ."
Thỏa thuận xong xuôi, một mục mới được ghi vào cuốn sổ tay lịch trình đầu tháng Bảy. 'Có mặt tại trụ sở chính Yotsuya', đối với chuẩn mực của người bình thường thì đây đúng là cụm từ mang quy mô hãi hùng.
Chẳng biết là có công chuyện gì đây nữa――――
◇◆◇◆◇
――Thôi thì, lo chuyện trước mắt hơn là chuyện tương lai.
Sau khi ăn trưa xong xuôi thì cũng đã quá ngọ. Tin nhắn tôi nhận được sáng nay chắc chắn cũng là một kiểu triệu tập.
Đăng nhập lần thứ hai trong ngày và thức giấc tại phòng clan, chuỗi hành động rời giường của tôi nhiều hơn sáng nay một vòng, tức bốn vòng rưỡi. Do quyền kiểm soát cánh tay phải đã hồi phục, thể trạng của tôi đang tiến triển rất tốt―― cái giá phải trả cho chiêu tất sát kia cũng không nặng nề như tôi từng lo sợ.
"Nào..."
Cơ thể trong game thì nhẹ nhõm đấy nhưng tâm trạng thì không. Tôi không dám thất lễ đến mức bảo là 'nặng trĩu cõi lòng', nhưng nói thật là tôi đã thấp thỏm run sợ từ nãy đến giờ rồi.
Về chuyện này thì, nói toạc ra là chẳng còn cách nào khác.
Bởi lẽ người đã triệu tập tôi, người đã hẹn ước với tôi, người mà tôi sắp sửa đối mặt――
Không ai khác, chính là cô bạn đồng hành vô địch mà tự tay tôi đã đánh thức.
Cộc cộc, tiếng gõ cửa phòng vang lên khe khẽ.
Căn phòng riêng trong clan room, nhờ hiệu ứng của chất liệu bí ẩn hay can thiệp không gian nào đó, là một khu vực cá nhân hoàn hảo cách âm một trăm phần trăm và chặn đứng mọi hiện diện.
Âm thanh gõ cửa duy nhất nối liền bên trong và bên ngoài mang nét dè dặt đúng phong cách của cô ấy, nhưng một kẻ đã đồng hành vài ngày với "cô ấy" trong diện mạo mới như tôi thì thừa hiểu.
Rằng một khi cánh cửa mỏng manh này mở ra, chuyện quái gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Vậy thì, chuẩn bị tinh thần thôi――
Khoảnh khắc cánh cửa bật mở. Toàn bộ tầm nhìn của tôi ngập tràn trong một sắc vàng rực rỡ.
"―――Oái!?"
"―――Ặc hực!?"
Chẳng biết do căn sai khoảng cách hay do phóng tới với đà quá mạnh không phanh kịp. Bị trán cô ấy húc thẳng vào cằm một cú như trời giáng, tôi ngã lăn quay ra sàn rồi bất tỉnh nhân sự.
Đập vào mắt tôi là biểu tượng trạng thái cưỡng chế bất động (choáng) đang sáng đèn dưới thanh trạng thái.
Và một thiếu nữ xinh đẹp mắt ngấn lệ đang ôm lấy vầng trán đỏ ửng.
"...Hồi trước, em cũng làm, thế này rồi đấy."
"E-Em xin lỗ...!"
Ở Arcadia không có cảm giác đau, sự bất ngờ hay va đập mới chính là thứ gây sát thương lớn nhất. Tạm gác chuyện cô ấy tự mình lao vào sang một bên, việc thế giới ảo vốn có xu hướng phóng đại biểu cảm vẽ nên giọt lệ trên khóe mắt thiếu nữ cũng là điều tự nhiên.
Và chuyện tôi bị một cú húc thẳng vào cằm đến mức bay màu rồi dính debuff cũng là lẽ tất nhiên―― Ha ha, con nhóc này tiến bộ thật đấy.
Thời gian choáng chắc chắn lâu hơn cái ngày xưa cũ đầy hoài niệm kia rồi.
Rồi thì, này nhé.
"Hồi xưa ấy, em còn cuống cuồng lo lắng cho anh cơ mà."
"...Từng đó thì có sao đâu. Cần gì phải lo lắng."
"Lật mặt nhanh đến mức đáng nể luôn..."
"Kệ anh, lỗi là do bên kia cơ mà."
"C-Cái đó thì rõ ràng anh phải phản đ――"
"Bác bỏ. Anh im lặng đi."
"Hả trời............"
Đè nghiến tôi ra làm đệm lót sau cú tông bay người, thiếu nữ không chịu rời đi mà cứ dùng gương mặt cùng giọng nói đáng yêu để thực thi chuỗi bạo hành không chút nương tay.
Nghe từ ngoài vào thì cứ như một màn công kích bằng lời nói đơn phương đầy tàn nhẫn vậy, nhưng mà――
"..................Ba mươi giây trôi qua rồi đấy. Phần của hôm nay kết thúc rồi."
"...Vẫn còn phần của bốn ngày không được gặp nhau nữa cơ mà."
Người ngoài nhìn vào thì thấy rõ mười mươi đây chẳng qua chỉ là đang làm nũng.
Đôi cánh tay mảnh khảnh đang siết chặt lấy cổ tôi không chút nương tình, dù miệng bảo "kết thúc" nhưng lòng tôi lại chẳng nỡ gạt ra... âu cũng là điều không thể tránh khỏi.
"Em cảm thấy lâu hơn em tưởng đấy."
"...Bên đó chơi không vui à?"
"Đến ngày thứ ba... trước khi đâm đầu vào cái 'hang ổ' mà anh Lux tình cờ tìm thấy, thì nó vui như một chuyến du lịch thư thả vậy. Nhưng đuổi theo anh ấy xong thì em gặp họa luôn."
"Ra vậy. Tận hưởng trọn vẹn thế là tốt rồi."
Cái trán va vào ngực tôi như muốn phản kháng đã chẳng còn vẻ hung hăng như ban nãy. Thứ dồn vào đó cũng không phải là sức lực.
"Bên này cũng có nhiều chuyện lắm. Chắc phải mất đứt một hai ngày chỉ để kể chuyện làm quà cho nhau mất."
"Nghe người ta đường hoàng khoe khoang về buổi hẹn hò, em nên bày ra vẻ mặt thế nào đây chứ."
"À... Nếu em không muốn nghe thì anh sẽ không kể."
"Em không cho phép anh giấu đâu nhé. Anh đã làm những chuyện gì với cô Nia rồi?"
"Rốt cuộc muốn anh thế nào đây... ——Rồi rồi, xin tùy ý tiểu thư."
Buông đôi tay đang quàng qua cổ tôi, thiếu nữ nhấc người dậy, dùng hết sức véo hai má tôi như để giãi bày nỗi bất mãn.
Với hai phần giận dỗi và tám phần là cảm xúc khác, đôi gò má ửng hồng đầy đáng yêu, cô nhìn thẳng vào tôi bằng đôi mắt màu hổ phách lấp lánh hơn tất thảy——
"...Em nhớ anh lắm, Haru."
"Anh cũng vậy, Sora."
Không còn giấu giếm hơi ấm nồng nàn, cô chỉ mỉm cười với vẻ ngập tràn hạnh phúc.
Truyện liên quan
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt
Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...
Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí
Câu chuyện về việc chơi một VRMMO vừa ra mắt phiên bản thứ ba gần đây.. Rán Worldwalker, tộc mèo ...
Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO
Tựa game VRMMO mới "Astrea Frontier". Buổi phát sóng chính thức tràn ngập những chủ đề về hệ thống chiến ...
Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó.
Nhân vật chính đã chết vì cứu một con mèo có một ước mơ. Đó là tạo ra một VRMMO ...
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần
Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...