Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo - Từng bước lưu thông hai chiều
Tính theo thời gian, chắc chỉ chừng mười phút.
Kể xong toàn bộ quá khứ từng bộc bạch với Sora, cảm tưởng dâng lên trong lòng rốt cuộc vẫn chỉ là: "Ra cũng chỉ đến thế".
Dù đây là chuyện bản thân tôi đã tự buông bỏ từ nhiều năm trước... nhưng tôi từng nghĩ, như lần tôi đe dọa cô Chitose dạo nọ, việc để người khác chạm vào vết thương ấy hẳn vẫn khiến mình phải gợn sóng.
Mà, chắc là còn tùy thuộc vào đối phương nữa.
Giống như cái cách Nia trao cho tôi những lời lẽ ấy―― thì tôi cũng đã mở lòng, để em bước vào sâu trong tâm trí mình hơn cả mong đợi.
Cảm giác đó làm sao nhỉ, ừ thì.
Dù nghĩ rằng bản thân có thể thành thật vui mừng vì điều đó, nhưng............ mà này,
"Này, ừm thì... vì thế nên là, tôi nghĩ thái độ của mình như vậy cũng đã truyền tải được phần nào rồi đó."
"............"
"Ừm, Nia này? Nia ơi? Nia tiểu thư? Ơ, em ngủ rồi à?"
"... hức."
"May quá còn thức. Dù sao thì, này từ từ, buông, buông ra cái coi thực tại này có vẻ dùng lực hơi nhiều quá đấy em... hức!"
Tôi vừa mới thành tâm thành ý giãi bày lý do muốn em tha cho tôi một thời gian, đừng vội tiến vào ranh giới cá nhân làm gì.
Thế mà cớ sao, chẳng biết từ lúc nào tôi đã bị đè ngửa ra sofa thế này. Không, thiệt luôn, từ tận đáy lòng tôi thấy thế này thực sự hết sức không ổn chút nào――
... Tiêu rồi không nổi đâu. Nhượng bộ cũng được nhưng phải thoát khỏi tình cảnh này ngay chứ không tôi chịu không thấu mất.
"Nia tiểu thư ơi, muốn ôm cũng được nhưng làm ơn nhẹ tay chút đi tôi xin đấy. Tôi sẽ đáp ứng yêu cầu của em ở mức độ nhất định nên làm ơn giơ cao đánh khẽ giùm cái không đùa đâu..."
Dù em có đòi hỏi cái gì đi nữa thì chắc vẫn khá hơn cái tư thế hiện tại này. Mở đường lui đến hai ngàn bước với suy nghĩ đó, nhưng có vẻ vế 'đáp ứng yêu cầu' mới là đòn quyết định khiến Nia khẽ phản ứng――――
".................. Thế này cũng căng đấy... à không được rồi không sao cả tôi ổn."
Cố gắng lảng tránh ý thức khỏi hơi nóng ở sau lưng đang ghì chặt như muốn gặng hỏi lại, cố gắng lảng tránh ý thức khỏi cảm giác đôi chân thon nhỏ truyền tới từ đùi trở đi, tôi xóa sạch mọi cảm giác ở cả hai cánh tay đang bị ép phải vòng qua hông em.
Không xóa nổi, cứu tôi với.
Nia chui tọt vào gọn lỏn giữa hai gối tôi với vẻ mặt... chẳng hẳn là mãn nguyện, nhưng chắc cũng không đến mức bất mãn khi mong muốn đã thành hiện thực.
Dù vậy thì việc em cứ sờ sờ bắp tay tôi thế này làm ơn dừng lại chút được không, so với cơ thể thì phải nói là tâm trí tôi đang nhột lắm rồi, giờ mà đo thân nhiệt chắc phải cộng thêm 2 độ so với bình thường mất――
「Này」
"Vâng"
Phản xạ tự nhiên đáp lời dòng chữ được viết sột soạt trên cuốn sổ đặt trên đùi tôi, cô gái ấy vừa ngập ngừng cây bút vừa chậm rãi nối tiếp từng nét chữ.
「Cảm ơn nhé, vì đã cho em nghe」
"Thì, tại đó là chuyện cần thiết thôi mà."
「Thế sao. Em nghĩ dù có giữ bí mật thì cũng chẳng sao đâu」
"Là vì tôi muốn nói, nên mới có nghĩa là cần thiết đấy."
「Anh đã muốn nói sao?」
"Ừ."
Bàn tay em dừng lại, câu chuyện đứt đoạn. Tôi suy nghĩ một chút xem có nên đợi hay không, rồi mới cất lời.
"Cũng có phần là để bảo vệ bản thân nữa. Dù sao qua bao chuyện như thế nên cách suy nghĩ của tôi có hơi lệch lạc một chút, tôi muốn viện cớ để em có thể bao dung nếu tôi có làm trò ngớ ngẩn... thì, chắc chắn là có lý do đó rồi―― vẫn còn nữa, bình tĩnh đã."
Tôi biết nếu cất lời bằng cái giọng điệu tự chế giễu bản thân như thế thì kiểu gì cũng bị ăn mắng. Thế nên tôi sẽ không thốt ra những lời tiêu cực chỉ để nhận về một trận mắng đâu.
Tôi giữ lấy bàn tay đang tính véo đùi mình―― dù có chút do dự, nhưng tôi vẫn không buông ra.
"Với cả, cái này tuy cũng là bảo vệ bản thân thật. Nhưng đúng hơn thì nó nhục nhã hơn gấp trăm lần, nói trắng ra là chiêu trò khoe khoang rằng mình đang nỗ lực đấy."
Ánh mắt em quay lại ở khoảng cách quá gần khiến tôi ngợp thở. Dù vậy tôi vẫn cố gồng mình không lảng tránh, cất lời thốt ra sự ngạo mạn mà bản thân phải có trách nhiệm nói ra.
"Dù đã vượt qua bản thân sự việc đó, nhưng thứ gì sợ thì vẫn sợ thôi. Nó vẫn còn tồn tại ở đó, và có lẽ sẽ chẳng bao giờ biến mất hoàn toàn―― nhưng chính vì vậy, tôi mới có thể thể hiện sự nghiêm túc của mình chứ."
"............"
"Tôi sẽ đá văng mấy cái ám ảnh tâm lý đó đi. Không chạy trốn, cũng không lảng tránh. Chẳng buồn giả vờ đối mặt làm gì nữa."
Mặt tôi đang nóng bừng lên đến phát chết đây, nhưng cố lên nào.
Ít nhất cũng phải tuyên bố cho đàng hoàng, bằng không thì chẳng có lấy một điểm nào gọi là ngầu lòi cả.
"Tuyệt đối không làm qua loa đại khái. Tôi sẽ không để bất kỳ ai phải hối hận vì đã lỡ thích mình."
Ít nhất thì tôi cũng có quyết tâm đến mức đó đấy. Để dù một ngày nào đó thời khắc đưa ra câu trả lời có đến, tôi cũng khiến tất cả mọi người cảm thấy mình 'hoàn toàn xứng đáng để trao trọn con tim'.
Đó là lời tuyên bố quyết tử, rằng tôi sẽ đối mặt bằng tất cả những gì mình có.
"...... Và rồi, đại loại là tôi cũng đang dốc hết sức mình đấy. Điều tôi muốn nói ở đây là――"
Không tự chủ được, lực tay tôi xiết chặt lại. Mặc kệ em đang nghĩ gì về một kẻ cứ thao thao bất tuyệt theo ý mình, tôi nhìn xoáy lại đôi mắt đang đăm đắm hướng về phía tôi.
Nén lại sự hoang mang trong lòng vì chẳng biết phải trưng ra bộ mặt nào khi thốt ra những lời ngượng ngùng đến thế này... tôi nhếch mép, gượng tạo ra một nụ cười tỏ ra vẻ cứng cỏi.
"Có lẽ em không ngờ đâu, nhưng tình cảm của tôi nặng nề vượt trội luôn đấy. Đừng có nhầm lẫn chỗ đó đấy nhé."
Tóm lại, tôi là một kẻ phiền phức, khó hiểu, rắc rối và là một ca vô cùng nặng đô.
Nếu không cho đối phương thấy điểm yếu và khuyết điểm của mình thì đâu có công bằng. Tức là, việc tôi phô bày những điều đó đồng nghĩa với việc tôi muốn một sự bình đẳng = không gì khác ngoài minh chứng cho sự nghiêm túc của tôi, tôi nghĩ vậy.
Và để truyền tải trọn vẹn toàn bộ điều đó――
"Nên tôi mới muốn nói đấy. Em đã hiểu cho tôi chưa hả?"
Quả nhiên đã đến giới hạn rồi, nếu cứ bị nhìn chằm chằm thế này nữa thì tôi chỉ có thể cho em xem cái mặt biến dạng mất thôi. Tôi đành dùng chiếc gối tựa gần đó làm vật che chắn tầm mắt, tranh thủ làm dịu đi khuôn mặt đang nóng bừng này vậy.
Để xem em Nia sẽ có phản ứng thế nào đây... tôi cứ thế thủ thế chờ đợi. Nhưng kỳ lạ thay em lại rất yên lặng, hay nói đúng hơn là ngoan ngoãn ngồi yên trên đùi tôi―― suốt chừng mười mấy giây trôi qua.
Vừa nghe thấy tiếng sột soạt vang lên lần nữa, tôi đã thấy đùi mình bị vỗ nhẹ đầy e ấp.
Từ tốn hé mở một góc chiếc gối chắn để thám thính tình hình, thứ hướng về phía tôi lại là tấm lưng cùng mái tóc dài bồng bềnh của em. Cây bút đã bị ném sang một bên bàn, còn bàn tay đang rảnh rỗi thì cầm cuốn sổ ghi vỏn vẹn một dòng chữ―― tay còn lại thì đang nắm chặt lấy tay tôi không rời.
Tôi vứt chiếc gối sang một bên, ghé mắt nhìn vào dòng chữ nhỏ chưa từng thấy từ trước đến nay.
「Hay là, em cũng kể về chuyện của em nhé」
Tôi không rõ Nia đã trải qua luồng suy nghĩ thế nào để viết ra dòng chữ đó.
Là vì tôi đã kể câu chuyện của mình, nên em muốn đáp lại sao? Hay là để phản bác lại lời tôi vừa nói rằng tình cảm của tôi là nặng nề nhất?
Tuy không hiểu, nhưng điều duy nhất tôi cảm nhận được là.
"Để khi khác cũng được mà."
"..., ........."
Khác với một kẻ đang đứng trước nguy cơ sụp đổ lý trí như tôi cần phải bộc bạch lập trường càng sớm càng tốt, thì có lẽ chuyện đó của Nia không phải là việc nhất thiết phải nói ngay lúc này.
Em không nên bị lôi kéo chỉ vì một kẻ tự dưng nhảy ra trút gánh nặng tâm sự như tôi. Tất nhiên, nếu Nia muốn nói thì tôi vẫn xin sẵn sàng lắng nghe rồi.
"Tôi nghĩ đó là một vấn đề nhạy cảm. Chính vì thế, trước mắt hãy cứ cho tôi hỏi trực tiếp một câu thôi―― đó có phải là vấn đề mà tôi nên bận tâm không?"
Với vài người, câu hỏi này có thể bị chỉ trích là một lời lẽ quá đỗi tàn nhẫn. Nhưng chính vì hiện tại ở nơi này chỉ có riêng tôi và Nia, nên tôi mới nói ra.
Nhớ lại lần trò chuyện với cô Saegusa trước đây, toàn bộ những lời tôi đáp lại cô ấy trong bối cảnh tương tự đều là sự thật từ tận đáy lòng. Tôi chẳng hề có chút hứng thú nào với việc Nia bị mất đi 'giọng nói'.
Nói chính xác hơn, tôi nghĩ chuyện đó không có gì đáng để phải bận tâm quá nhiều.
Bởi vì,
«Cậu ở thế giới ảo (bên kia) hay thế giới thực (bên này) thì chẳng thay đổi chút nào cả. Vẫn luôn náo nhiệt, vẫn luôn ồn ào, và vẫn luôn khiến tôi phải xoay như chong chóng... dù cái cuối cùng thì có lẽ là cả hai chúng ta đều như vậy.»
Dù có tiếng nói hay không, nói thật lòng thì chẳng có gì khác biệt cả.
«Thế nên, nói ra thì hơi kỳ, nhưng ở thực tại (bên này) tôi chẳng bao giờ phải đặc biệt để tâm đến cậu cả. À tất nhiên, nếu cậu gặp khó khăn thì cứ dựa vào tôi, có chuyện gì tôi vẫn sẽ hỗ trợ mà?»
Kể từ khi gặp nhau ở thế giới này... thú thật là, càng sau khi gặp lại càng như thế.
«Vì vậy, nếu cậu bảo rằng tôi nên chú ý hơn thì tôi sẽ sửa, cứ nói đi... ý tôi là thế đấy, cậu thấy sao?»
Bởi vì cô ấy là một cô gái đầy sức hút – đến mức chẳng có chút dư địa nào để bận tâm đến những điều bất lợi cả.
Và nếu phải nói thêm, lý do tôi có thể đường hoàng nói ra những lời tùy ý này, đơn giản là vì,
«--………………ư, ư! Ư!»
«Ồ, cái cú húc đầu đó là biểu thị cho ý gì hả, dừng lại đi, cậu, ự hự, này, tôi ở thực tại (bên này) có sức chịu đựng kém hơn bên kia đấy, bạo lực phản... chấn động vào chấn thủy... ư!»
Trải qua quãng thời gian bên nhau đến tận bây giờ, tôi đã có thể tự tin khẳng định rằng mình biết rõ cách đối xử mà cô ấy mong muốn... ít nhất là thế.
Thật lòng mà nói, tôi muốn cậu phải tự nhận thức được điều đó.
Rằng tôi có thể thấu hiểu những điều hiển nhiên như thế,
Cũng chính là minh chứng cho việc bản thân tôi, không ít thì nhiều, đã bị ai kia cướp mất ánh nhìn rồi.
Truyện liên quan
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt
Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...
Nhà Giả Kim Bremen Muốn Tiêu Xài Phung Phí
Câu chuyện về việc chơi một VRMMO vừa ra mắt phiên bản thứ ba gần đây.. Rán Worldwalker, tộc mèo ...
Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO
Tựa game VRMMO mới "Astrea Frontier". Buổi phát sóng chính thức tràn ngập những chủ đề về hệ thống chiến ...
Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó.
Nhân vật chính đã chết vì cứu một con mèo có một ước mơ. Đó là tạo ra một VRMMO ...
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần
Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...