Rồng Ăn Cỏ 5000 Năm Tuổi - Chương 2: – Sacrificial maiden is scarier than the Demon King

[previous_page]

[next_page]

Từ trưa đến giờ ta chưa ăn gì, nên ta vẫn nghĩ giá mà được gặm chút cỏ xanh tươi ngon trong lúc ngắm nhìn đống lửa trại mừng tiệc thì hay biết mấy. Thế nhưng, cái dạ dày của ta lúc này có lẽ đã đầy ắp linh hồn của vật hiến tế rồi, thế nên ta đành ngồi đây mà chẳng thể ăn món gì. Được ánh lửa nhàn nhạt chiếu rọi, ta ngẫm lại những chuyện đã diễn ra trong ngày hôm nay.

—— Ta tự hỏi, phải chăng bản thân đã làm điều gì sai trái?

Không, dù có suy ngẫm thế nào đi nữa, ta cũng chẳng thấy có điểm nào đáng trách ở mình cả. Nguyên nhân chính khiến ta rơi vào hoàn cảnh trớ trêu này chính là cô nàng vật hiến tế cứ cư xử điên rồ bất thường kia. Ta quay sang nhìn Rēko, người đang ngồi ngay ngắn theo kiểu seiza trên lưng ta, và cố duy trì sự uy nghiêm tối đa có thể, cất lời.

“Này, Rēko. Ta sẽ một mình tuyên chiến với Ma Vương, thế nên ngươi cứ ở lại ngôi làng này và bảo vệ nó đi.”

“Ngài đang nói gì vậy; kẻ thuộc hạ là những kẻ cùng chung số phận với Chúa tể của mình. Nếu Hắc Long Vương có ý định đối đầu với Ma Vương, thiếp sẽ hoàn thành trọn vẹn bổn phận như một chiếc móng vuốt sắc bén của ngài.”

Tại sao lòng trung thành của cô ta lại cao đến mức vô dụng thế này chứ? Ta hoàn toàn có thể chuồn đi nếu như có thể nhẫn tâm bỏ mặc ngôi làng.

Dẫu vậy, dù cô ta có cuồng nhiệt đến đâu, dường như cơ thể cô ta cũng không thể gánh nổi nguồn ma lực khổng lồ vừa thức tỉnh. Từ nãy đến giờ, trọng lượng trên lưng ta bắt đầu chao đảo và đầu cô ta cứ gục xuống một cách vụng về, có lẽ là do cơn buồn ngủ đã ập tới.

“Hay là ngươi ngủ một chút đi? Không cần phải ép bản thân thức đâu.”

“Là hạ thần của ngài, thiếp không thể ngủ khi để ngài phải bận tâm một mình…”

“Ngươi vừa mới trở thành thuộc hạ của ta thôi, nên cơ thể vẫn còn phải gánh chịu áp lực lớn. Sẽ rắc rối to nếu cứ cố chấp rồi làm hỏng sức khỏe đấy. Đây là mệnh lệnh, hãy ngủ đi.”

“Vậy thì, xin tuân theo ý ngài.”

Ngay lập tức, sức nặng trên lưng ta sụp xuống kèm theo một tiếng phịch. Ta buộc phải dùng chút mưu mẹo thì cô ta mới chịu nghe lời, nhưng điều đó lại càng khiến cô ta hiểu lầm sâu sắc hơn, khiến ta có cảm giác như mình đang lún sâu vào một vòng luẩn quẩn.

Đúng lúc đó, một người đàn ông trung niên, trông có vẻ là người quản lý buổi tiệc, tiến lại gần chúng tôi.

“Hắc Long Vương, ngài cảm thấy thế nào ạ? Từ khoảnh khắc này trở đi, điệu múa truyền thống của làng sẽ bắt đầu, thần hy vọng ngài có thể thưởng thức nó.”

“À, vâng, ta sẽ xem.”

“Thật là vinh hạnh cho thần! Thần đã bắt các vũ công phải chuẩn bị tinh thần sẵn sàng cho cái chết như một nghi thức thích hợp để khởi đầu cho cuộc chiến của Hắc Long Vương, thế nên nếu màn trình diễn không hợp ý ngài, xin cứ tùy ý xử trảm họ bất cứ lúc nào.”

“Á… Thôi khỏi, ta không có sở thích đó đâu.”

“Ồ! Quả nhiên, so với Ma Vương, Ngài thật tràn đầy lòng trắc ẩn!”

“Được khen là nhân từ hơn cả Ma Vương, ngươi không thể tìm ra lời khen nào khá hơn sao…? Nhân tiện, về cô bé tên Rēko này.”

Ta hạ thấp lưng xuống và cho hắn thấy hình dáng của cô ta.

“Ng-Ngài có điều gì không hài lòng sao ạ?”

“Không sao cả. Ta không có phàn nàn gì đâu, thật đấy. Nhìn này, nếu ta biến mất thì sẽ chẳng còn ai bảo vệ ngôi làng này nữa đúng không? Ta đang định để đứa trẻ này ở lại đây như một dạng bảo hiểm, thế nên các ngươi có thể giúp ta khuyên nhủ con bé được không? Nó cứ cứng đầu không chịu nghe lời và nằng nặc đòi đi theo ta.”

“Thần vô cùng cảm kích sự chu đáo của ngài! Tuy nhiên, con bé đó đã được dâng hiến cho ngài rồi, Hắc Long Vương. Nếu nó có ích trong việc chinh phục Ma Vương, xin ngài hãy cứ mang nó theo bằng mọi giá. Còn chúng tôi, những người đàn ông của ngôi làng này, sẽ tự biết bảo vệ nơi này…”

Ta chăm chú nhìn người đàn ông đó bằng khả năng thấu thị đã được rèn luyện của mình. Ra là vậy, miệng thì nói thế nhưng trong thâm tâm hắn lại đang rất sợ Rēko. Ta đoán rằng, thay vì đối mặt với sự tấn công của quái vật, việc nuôi dưỡng một sinh tồn mang sức mạnh tương đương quái vật ngay trong làng còn rắc rối hơn nhiều.

Mặc dù vậy, cô ta vẫn chỉ là một con người bình thường. Dù không thể phủ nhận là cô ta còn đáng sợ hơn cả mấy con quái vật tồi tệ nào đó.

“Nếu vậy thì, có một người mà ta muốn nói chuyện cùng. Con trai ông đâu rồi?”

Chẳng cần phải dùng đến năng lực thấu thị ở đây. Người đàn ông trung niên và thiếu niên nổi loạn Raiotto đều sở hữu mái tóc màu vàng óng giống nhau, trang phục cũng đều thuộc hàng cao cấp. Chỉ từ những điểm tương đồng đó là ta có thể đoán được mối quan hệ cha con giữa họ.

Tuy nhiên, có lẽ vì đoán sai lý do tại sao ta lại gọi con trai hắn ra, sắc mặt hắn bỗng chốc tái mét. Hắn lao người quỳ sụp xuống và dập đầu sát đất.

“Th-Thật sự là con trai thần đã có những hành vi vô lễ kinh khủng với ngài, Hắc Long Vương. Nhưng xin ngài, làm ơn hãy tha cho nó giữ lại mạng sống. Để đổi lấy điều đó, thần sẽ chuẩn bị bao nhiêu vật hiến tế khác tùy theo ý ngài muốn, xin ngài hãy…”

“Không phải chuyện đáng sợ hay quấy rầy gì đâu. Ta chỉ muốn trò chuyện đôi câu với đứa trẻ đó thôi. Từ những gì ta thấy, có vẻ như đứa trẻ ấy là người gần gũi với Rēko nhất, thế nên dù ta có mang con bé đi hay để lại đây, việc thấu hiểu tính cách của nó kỹ càng hơn vẫn tốt hơn chứ nhỉ? Ồ, nhưng mà nếu nó nổi điên lên thì sẽ rắc rối lắm, vậy nên hãy để ta gặp nó trong lúc nó bị trói bằng thừng nhé.”

Nếu hắn lại lao vào tấn công ta lần nữa, thì lần này ta sẽ chẳng thể che giấu được sự yếu đuối của mình đâu. Cha của thiếu niên tỏ rõ vẻ đau khổ, nhưng cuối cùng hắn cũng đành nhún vai chịu thua.

“Nếu đã vậy, xin mời ngài đi theo lối này. Nó đang bị giam trong một cái chuồng ngựa.”

“Ngươi không cần phải lo lắng quá mức như thế đâu.”

Nơi ta được dẫn đến là lối vào của một chuồng ngựa trông có vẻ tồi tàn. Chắc hẳn hắn phải chọc giận dân làng đến mức độ nào mới bị tống vào một nơi thế này dù có địa vị xã hội cao. Hoặc có lẽ họ chỉ đang cố thể hiện cho ta thấy rằng hắn đã biết ăn năn hối cải.

“Ồ, có chuyện gì thế Hắc Long Vương? Cả ngài tư tế nữa, cũng đến đây sao. Cuối cùng các ngài đã quyết định đem con trai mình ra làm vật hiến tế để khởi đầu cho lễ hội chiến tranh rồi à?”

Một bóng người đột ngột xuất hiện từ góc khuất của chuồng ngựa, như thể đang phục sẵn từ trước. Nhìn kỹ khuôn mặt hắn trong lúc cố giấu đi sự kinh ngạc, hóa ra đó chính là trưởng làng mà ta đã gặp lúc nãy.

“Kh-Không phải vậy đâu. Hắc Long Vương nói rằng ngài ấy chỉ muốn nói chuyện với nó thôi.”

“Tuy nhiên, nó đã gây ra một lỗi lầm vô lễ tày đình. Chắc chắn các ngài không mong nó có thể bình an vô sự rời đi chứ. Hắc Long Vương, đứa trẻ đó là người thừa kế dòng họ tư tế của làng chúng ta. Nó có phần xốc nổi, nhưng tâm hồn nó đã được tôi luyện qua những lời cầu nguyện. Nếu ngài đã chán bữa tiệc, xin hãy nhân cơ hội này thưởng thức nó như bữa tối trước khi ra trận đi ạ.”

“Trưởng làng…!”

“Đó là bổn phận của một tư tế là phải dùng thân xác mình làm trụ cột khi cần thiết. Hơn nữa, một đứa trẻ ngu ngốc dám chĩa vũ khí vào Hắc Long Vương thì sao có thể sống sót? Chẳng phải việc bị ăn thịt và trở thành da thịt của Hắc Long Vương sẽ giúp nó hoàn thành ước nguyện bấy lâu nay sao?”

Ta đứng ngượng ngùng giữa hai người lớn đang tranh cãi gay gắt với nhau. Ta vốn chẳng có ý định ăn thịt hắn dù cho họ có nài nỉ đi chăng nữa.

Khi ta hắng giọng một tiếng, cả trưởng làng lẫn tư tế đều luống cuống và lập tức dừng cuộc cãi vã lại.

“Dù sao thì, hai người lui ra đi. Từ đây trở đi, ta chỉ muốn nói chuyện riêng với Rēko và đứa trẻ đó thôi.”

“Vâng, xin tuân theo ý ngài.”

Mang theo vẻ mặt đầy căm hận lẫn nhau, họ rời đi theo hai hướng khác nhau.

“Này, dậy đi Rēko. Bên trong chuồng ngựa là thiếu niên Raiotto đó, ngươi có thể lôi nó ra đây giúp ta được không? Thân hình ta quá lớn để bước vào.”

“Thiếp đã hiểu.”

Dù vừa mới ngủ thiếp đi một giây trước, cô ta liền bật dậy với một chuyển động cực nhanh và tiếp đất nhẹ nhàng. Càng nhìn cách cô ta tuân theo mệnh lệnh với vẻ lanh lẹ bất thường đó, ta lại càng thấy sợ.

Khi Rēko đứng trước cánh cửa và từ từ đưa tay ra, dù cô không hề chạm vào, chốt cửa bắt đầu lỏng ra tạo ra tiếng “kẽo kẹt—” đầy rợn ngợp. “Đừng có mở cửa một cách ma quái như thế, cứ bình thường là được rồi,” đó là điều tôi nghĩ từ tận đáy lòng.

Ánh trăng rọi qua cánh cửa hé lộ cho tôi thấy bóng dáng cậu thiếu niên, với toàn thân bị trói chặt trong những sợi dây thừng.

“Raiotto, đứa trẻ loài người ngu ngốc. Ngươi tốt hơn hết nên biết ơn vì chỉ phải chịu đựng hình phạt nhẹ nhàng này vì dám chống lại Ma Long Đại Nhân.”

“Này, Rēko! Cậu đang nói gì thế, mở mắt ra đi!”

Tôi đồng ý, xin hãy mở mắt ra ngay đi. Không hiểu sao, tôi cảm thấy khá đồng cảm với cậu thiếu niên này.

Rēko dễ dàng nhấc bổng Raiotto lên vai, kẻ đang bị trói cuộn tròn như một con sâu róm, và mang cậu ra ngoài chuồng ngựa. Cậu ta đang vùng vẫy, nhưng trước sức mạnh siêu phàm của thiếu nữ có đôi đồng tử ánh lên màu xanh lợt như mắt rồng, sự kháng cự hoàn toàn trở nên vô ích. Cô ném Raiotto lăn lóc trên mặt đất.

“Đồ quái vật. Ngươi muốn ăn thịt ta à?”

“Sao ai cũng nói thế nhỉ? Ta không phải kẻ ham ăn dữ dội gì đâu. Ta chỉ muốn nói chuyện thôi.”

“Nói chuyện á? Hừ, ta chẳng có gì để nói với một kẻ như ngươi cả.”

“…Raiotto.”

Rēko ngồi xổm xuống và bắt đầu dùng lực véo má cậu ta.

“Áo, đ-dừng lại đi! Đau wá!”

“Vô lễ với Ma Long Đại Nhân là tội không thể dung thứ.”

“T-Tên khốn nạn này! Sao dám để Rēko làm những chuyện n-như thế chứ!”

“Hai người hợp nhau thật đấy.”

Tôi định đưa ra một nhận xét thành thật, nhưng Raiotto bực bội quay mặt đi mất. Đổi lại, người trả lời là Rēko.

“Không, chúng tôi không hề. Vì tên nhóc ác ôn này là con trai của gia đình linh mục mà tôi mang ơn, đúng là cậu ta là một kẻ mà tôi có một phần ơn nghĩa. Nhưng cá nhân tôi, tôi không nhớ mình từng nhận được bất kỳ đối xử tử tế nào từ cậu ta cả.”

“Ồ, chẳng lẽ cô đã làm gì kinh khủng với cậu ta à?”

“Tôi không hề!”

“Nói dối là không tốt đâu.”

Cô ấy lại bắt đầu kéo má cậu ta lần nữa.

“Tên nhóc ác ôn này ngày nào cũng lên mưu đồ thâm độc để đuổi tôi khỏi nhà. Tôi, người được ban vinh hạnh làm vật tế thần, hết lần này đến lần khác bị cậu ta lôi ra ngoài mặc cho tôi kinh ngạc, thậm chí còn không ngần ngại ăn trộm tiền lộ phí trong nhà, bắt tôi cầm tiền và thốt ra những lời lạnh lùng như “Đừng bao giờ quay lại đây nữa”. Dù tôi có quay về nhà bao nhiêu lần đi chăng nữa, chứng nào tật nấy, cậu ta lại tiếp tục dẫn tôi đến những thị trấn xa xôi…”

“Cậu nhóc, xem ra cậu cũng khổ sở lắm nhỉ.”

“Đừng bắt tôi nhớ lại chuyện đó nữa chứ!” Raiotto suýt bật khóc.

Họ trạc tuổi nhau. Vì cả hai chỉ mới khoảng mười tuổi và sống gần nhà nhau, hiển nhiên lòng trắc ẩn sẽ dâng trào.

“Hơn nữa ban đầu, tôi đáng lẽ phải trở thành vật tế thần. Người thay đổi điều đó chính là ông già của tôi. Vì tôi là đứa con trai quý báu của ông ấy, ông đã đưa Rēko từ nơi khác đến đây. Nực cười thật phải không? Lí do tôi vẫn đang sống một cuộc đời sung túc với tư cách là một linh mục, là để có một ngày đem sinh mạng ra đánh cược cho lý tưởng. Thế nhưng vào thời khắc quyết định lại tìm được kẻ thế mạng và tôi thoát khỏi số phận của mình, cái quái gì thế này.”

“Thật tiếc vì cậu đã không đến. Nếu cậu đến, mọi chuyện đã không rắc rối thế này rồi.”

“Hả? Tôi chẳng hiểu quái gì về những điều cô đang nói cả, đồ quái vật.”

Nếu là cậu nhóc này, vì biết Rēko là một kẻ kỳ quặc đến mức nào, có lẽ cậu ta sẽ tin tôi.

“Được rồi, ta cứ cho là động cơ của ngươi trong sáng và sẽ kể hết cho ngươi nghe. Thật ra thì, ta không phải một con rồng ác—”

“Đừng có bịa ra mấy lời ngụy biện phiền phức nữa!”

Vụt một tiếng, ngay trước mắt Raiotto, con dao găm nạm ngọc đã bị đâm phập xuống đất.

“Đừng ngắt lời Ma Long Đại Nhân khi ngài đang nói. Hãy im lặng và lắng nghe.”

Nếu có thể thì tôi cũng muốn cô im lặng luôn hộ, tuy nhiên, tôi quá sợ để thốt ra câu đó. Dù sao đi nữa, tận dụng sự im lặng một cách tốt nhất có thể, tôi trôi chảy truyền đạt những sự việc xảy ra ngày hôm nay cho Raiotto…

Kết quả.

“Cứ làm như tôi sẽ tin cô ấy. Ý tôi là, cứ làm như con người chỉ với những giả định sai lầm mà có thể sử dụng được thứ siêu ma pháp đó. A ha, cô muốn chúng tôi lơi là cảnh giác rồi ăn thịt tất cả chúng tôi à? Hay cô sợ phải đối đầu với Ma Vương nên muốn khăng khăng rằng Rēko đã tự mình làm tất cả chuyện đó?”

“Tưởng tượng cũng hợp lý đấy.”

Câu chuyện về cuộc tương tác ngớ ngẩn trong hang động có lẽ sẽ mang lại quan điểm kiểu “Chuyện đó có khi thật đấy”, nhưng cảnh đánh lui bầy sói Kuragari quả thực đã trở thành vật cản. Sau khi tận mắt chứng kiến ở cự ly gần như vậy, việc nói rằng “Cô ấy thức tỉnh sức mạnh chỉ dựa trên những suy diễn sai lầm của bản thân” là điều bất khả thi.

Đến cả tôi vẫn còn bán tín bán nghi.

“Thế nào, Rēko? Tên này đang bảo cậu có được khả năng dùng ma pháp là nhờ những hiểu lầm của chính mình đấy.”

“Raiotto, đứa trẻ ngu ngốc. Ngươi chẳng hiểu gì cả.”

Mặc dù lẽ ra cô ấy phải lắng nghe suốt từ nãy đến giờ về sự hiểu lầm đó, không hiểu sao người mang vẻ mặt “ta đây biết tuốt” lại chính là Rēko.

“Những gì Ma Long Đại Nhân đang cố truyền tải là ngày hôm nay, thứ mà ta có khả năng sử dụng chỉ đơn thuần là một phần sức mạnh của Ngài. Chính vì thế, một con người bé nhỏ với những suy diễn sai lầm của mình chỉ có thể thể hiện trò hề vụng về của một đứa trẻ – để xứng đáng được gọi là người thân, cần phải có sự tận tụy sâu sắc hơn nữa. Tôi rất biết ơn vì sự chỉ dẫn này. Tôi sẽ khắc ghi nó thật sâu trong tim mình.”

“Cậu mới là kẻ không hiểu gì nhất đấy…”

Tôi muốn khóc lần đầu tiên sau vài trăm năm. Dù tôi có dùng cạn kiệt ngôn từ đi chăng nữa, cô ấy vẫn bóp méo nó hết lần này đến lần khác và tiếp nhận theo hướng tích cực. Nói cho đúng thì, tôi chẳng tài nào biết nổi đó là tích cực hay không nữa.

“Đã đến nước này, chúng ta hãy mau lên nào Ma Long Đại Nhân. Không còn ích gì khi ở lại một ngôi làng hẻo lánh thế này nữa. Dù tôi còn nhiều thiếu sót, xin phép được phò tá ngài trong hành trình vĩ đại đánh bại Ma Vương và để thế giới nằm trong tay ngài.”

“Chúng ta không thể thong thả hơn chút được sao? Hôm nay ta mệt lắm rồi.”

“Ngài thật biết đùa, xin hãy nhìn ra ngoài cửa sổ kìa. Chẳng phải tối nay là trăng tròn sao?”

“Thì sao chứ?”

“Ma lực của Ma Long Đại Nhân sẽ đạt đỉnh cao nhất vào những đêm trăng tròn. Rằng ngài lại cảm thấy mệt mỏi trong một đêm đặc biệt thế này— tôi vô cùng biết ơn vì sự quan tâm dành cho tôi, kẻ vừa mới kết thúc trận chiến đầu tiên của mình.”

“Dẫu vậy, ta hoàn toàn không ngờ mình lại trở nên mạnh mẽ hơn vào đêm trăng tròn.”

Những điều bản thân không biết cứ thế ngày một chồng chất. Dẫu cho ta chỉ cảm thấy mình bước đi dễ dàng hơn đôi chút vào một đêm trăng rằm.

Trong lúc ta còn đang bối rối, Rēko với vẻ mặt ngây thơ liền leo lên lưng ta. Con bé cúi đầu nhìn Raiotto đang nằm vật dưới đất và cất lời:

“Raiotto, em muốn nhờ anh chuyển lời cảm ơn của em đến mọi người trong làng và ở nhà. Em rất hạnh phúc khi nhận được trọng trách này. Kể từ nay, cùng với Tà Long Chúa, chúng ta sẽ chinh phục thế giới để mọi người đều có thể sống trong yên bình. Từ giờ trở đi, đây chính là nguyện vọng của em, và cũng là dã tâm của Tà Long Chúa.”

“Này, chờ đã! Mẹ kiếp! Cởi trói mau!”

“Chúng ta đi thôi, Tà Long Chúa. Hãy để màn đêm buông xuống làm đôi cánh của ngài và ngọn gió của bậc vương giả thổi bùng —『Ảnh Dực』”

Khi Rēko giơ cao con dao găm hướng về phía mặt trăng, bóng tối của màn đêm đặc quánh lại như thể có thể chạm vào, và ngay khoảnh khắc tiếp theo, nó biến thành đôi cánh màu đen tuyền uy nghiêm mọc ra từ lưng ta.

“Mong rằng chút sức mọn này có thể giúp ích cho chuyến cất cánh vĩ đại của Tà Long Chúa.”

Theo sau vài lời đó, cơ thể ta nhẹ bẫng trôi bồng bềnh — ta đã cất cánh bay lần đầu tiên trong đời. Ngay lập tức, ta đối mặt với vương nguyệt và có thể bay cao bao nhiêu tùy ý.

Ta cứ ngỡ mình sắp tè ra quần đến nơi rồi.

Truyện liên quan

Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười Hoàn thành Nhật Bản

Sạc Ma Thuật Bằng Nụ Cười

Light Novel 三木なずな
Cập nhật: 3 ngày trước

Ta bị triệu hồi đến một thế giới hoang tàn và nhận được khả năng sáng tạo đủ thứ.. Vì ...

176 334